Chương 14: Không phải chúng ta 'quen biết' nhau sao?
Kim Thái Nghiên quyết định trở về 'Biện thị'!
Cô là thiên kim của 'Kim thị' mà ba mẹ vẫn thường kiêu ngạo, ba mẹ cô luôn luôn không đồng ý cho cô đi làm, chỉ bởi vì thương cô, cưng chiều cô, tin tưởng cô, mới có thể cho phép cô làm những chuyện cô thích làm, nhưng cô lại bởi vì công việc mà. . . . . .
Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ để cho ba mẹ cô thất vọng, nếu ba mẹ cô biết được chuyện này, nhất định sẽ thất vọng về cô. . . . . .
Cô hiểu rõ thủ đoạn của Trưởng phòng Lâm, cô không có sự lựa chọn khác. . . . . .
Buổi tối, Kim Thái Nghiên tìm một lý do hợp lý thuyết phục ba mẹ cho cô đi làm lại.
Hôm sau, Kim Thái Nghiên tới 'Biện thị'đúng giờ. . . . . .
Cô thật không ngờ, ba ngày không về công ty, cô đã trở thành kình địch của tất cả chị em phụ nữ phòng PR, ngay cả Tiểu Nghệ và cô thường ngày có quan hệ rất tốt cũng xa cách cô.
Sau khi Kim Thái Nghiên chạm từng ánh mắt sắc bén đủ để bắn chết người, không khỏi ôn tồn hỏi Tiểu Nghệ, "Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao mọi người đều nhìn mình như vậy?"
Tiểu Nghệ tức giận nhướng mí mắt, "Cậu nghĩ họ có thể nhìn cậu thế nào? Tối hôm đó cậu chẳng những không đi tiếp đón tổng giám đốc, ba ngày nay cũng không tới công ty làm việc, hôm nay bộ phận nhân sự lại tuyên bố cậu là thư ký mới nhậm chức của tổng giám đốc . . . . . ."
Kim Thái Nghiên kinh ngạc, "Cái gì?"
Tiểu Nghệ đố kỵ nói, "Cậu cũng đừng giả bộ ra vẻ khiếp sợ nữa, mà trong lòng lại đang đắc ý đi?"
"Mình. . . . . ."
Giữa lúc Kim Thái Nghiên đang khó lòng giãi bày, lúc này, một người phụ nữ lớn tuổi, vẻ mặt lại có phần nghiêm trang đi vào phòng PR.
Nhất thời, tất cả nhân viên phòng PR đều đứng đứng dậy, kính cẩn gọi người đến một tiếng, "Chị Dư!"
Kim Thái Nghiên liếc nhìn, khẽ nhíu mày. Người kia là ai?
Dư Phương và Kim Thái Nghiên chưa từng gặp mặt, nhưng mà ánh mắt Dư Phương cũng không nghiêng không lệch dừng lại ở trên người của Kim Thái Nghiên, bình tĩnh nói, "Thư ký Kim, tổng giám đốc muốn gặp cô!"
Kim Thái Nghiên không hề quen cách xưng hô của chị Dư đối với cô, sở dĩ đi theo chị Dư đến tầng lầu tổng giám đốc làm việc, chủ yếu là bởi vì những ánh mắt hâm mộ ghen ghét của phòng PR khiến cho cô không muốn ở lại một chút nào.
Bước chân Dư Phương dừng lại ở trước cửa phòng tổng giám đốc, thay Kim Thái Nghiên gõ cửa phòng tổng giám đốc, Dư Phương khinh thường lạnh nhạt nói, "Thư ký Kim, tổng giám đốc đang đợi cô, vào đi!"
Nói thật, cho tới giờ khắc này, Kim Thái Nghiên vẫn không thể liên hệ tổng giám đốc tập đoàn 'Biện thị' và cái 'tên háo sắc' đáng giận đến cực điểm đêm đó với nhau!
Nhưng mà, cô phải đi gặp người đàn ông này, bất kể thế nào, chuyện của cô và anh ta đều phải giải quyết một lần, cô không muốn về sau lại phải phiền lòng vì chuyện này.
Hít một hơi thật sâu, Kim Thái Nghiên đi vào phòng tổng giám đốc.
Cô đến 'Biện thị' đã hơn một năm, chỉ biết là tập đoàn 'Biện thị ' đã chuẩn bị văn phòng cao cấp cho tổng giám đốc, đây cũng là lần đầu tiên cô đi vào phòng tổng giám đốc. . . . . .
Bước đầu tiên đi vào cửa phòng làm việc, cô đã chú ý tới dáng người ngang nhiên cao ngát đứng lặng im trước cửa sổ.
Đây là bóng lưng đàn ông đẹp nhất cô từng thấy . . . . . .
Dáng người cao lớn, tây trang màu đen may thật vừa vặn, toàn thân trên dưới lộ ra hơi thở kiên định, đều đang chứng minh thân phận người đàn ông này không tầm thường.
Kim Thái Nghiên do dự, để tránh cho người của công ty chú ý, cô vẫn là lựa chọn mở miệng kính cẩn, "Tổng. . . . . . Tổng giám đốc."
Biện Bá Hiền xoay người, ánh mắt dừng trên khuôn mặt tinh xảo không tì vết của Kim Thái Nghiên, khóe miệng thoáng hiện nở nụ cười hứng thú như có như không, "Sao lại gọi tôi xa lạ như vậy, không phải chúng ta 'quen biết' sao?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com