Chương 5: Bị nhốt trong khách sạn
Khách sạn Tứ Quý.
Vì đã biết rõ số phòng, sau khi đi vào khách sạn, Kim Thái Nghiên liền đi thẳng lên đầu mười sáu.
Vốn tưởng rằng lầu mười sáu của khách sạn sẽ là từng phòng được bao của khách VIP, nhưng lầu mười sáu lại không giống phòng được bao, ở giữa đường hàng lang chỉ có treo một tấm biển số phòng--1618.
Kim Thái Nghiên nghi ngờ nhìn tấm biển số 1618, gõ nhẹ cửa phòng, cửa phòng không khoá, cô thử đẩy nhẹ thì cánh của bật hé ra một khe hở.
Không nghe thấy có tiếng động gì, Kim Thái Nghiên nghi ngờ đẩy cửa phòng vào, lúc này đập vào tầm mắt là căn phòng trang hoàng vô cùng khiêm tốn, nhưng khó che giấu được vẻ xa hoa.
Kim Thái Nghiên hoang mang đi vào phòng, liếc mắt nhìn xung quanh.
Đầy tiên nhiên nhìn thấy trong phòng chính là sự đơn giảm gọn gàng mà ko mất phẩm vị thiết kế sang trọng, tiếp theo đó là một chiếc giường lớn màu trắng ấm áp, hương thơm lan tỏa rất dễ chịu.
Đám người trưởng phòng Lâm ở đâu?
Nghĩ rằng đã vào nhầm phòng, Kim Thái Nghiên đang muốn trở ra xem lại số phòng lần nữa, nào ngờ vào lúc này cửa phòng lại không thể nào mở được.
Kim Thái Nghiên cảm thấy càng thêm hoang mang, cô lấy điện thoại ra gọi vào số trưởng phòng Lâm thì mới phát hiện điện thoại trưởng phòng Lâm đã tắt máy.
Ngay sau đó Kim Thái Nghiên cầm điện thoại gọi nội bộ trên đầu tủ giường, thế nhưng điện thoại nội bộ cũng không thể sử dụng được.
Nghi ngờ khó hiểu, Kim Thái Nghiên ngồi xuống mép giường, lại lấy ra điện thoại di động gọi cho đồng nghiệp Lâm Khả Khả, ai ngờ, tất cả điện thoại của đồng nghiệp đều không thể kết nối được, mà điện thoại di động của cô vào lúc này lại hết pin.
Kim Thái Nghiên phiền chán cất điện thoại vào, sau đó đứng dậy đi tới muốn đập vào cánh cửa để nhân viên làm việc của khách sạn chú ý.
Nhưng mà, cho dù Kim Thái Nghiên đập của hoặc gào thét khàn cổ bỏng họng thế nào đi nữa, vẫn không có ai nghe thấy.
Kim Thái Nghiên bất lực dựa vào cánh cửa, cố gắng làm dịu đi tâm tình đang hỗn loạn.
Bỗng dưng, Kim Thái Nghiên cảm thấy toàn thân càng lúc càng nóng, hình như có người đã tắt đi máy điều hoà ở trong phòng.
Theo thời gian chậm rãi trôi qua, bóng đèn lập loè trên của sổ đã bắt đầu xuyên qua thành phố này, cả người nóng ran khó chịu, Kim Thái Nghiên đành phải đứng lên, càng lúc càng cảm thấy không có cảm giác an toàn.
Đêm hè không có máy điều hoà luôn khiến con người khó có thể khó chịu được, giờ khắc này Kim Thái Nghiên đã đổ mồ hôi đầm đìa, thật sự không thể nào tiếp tục ở lại cái phòng này thêm nữa.
Bóng đêm càng lúc càng sâu tại sao bên ngoài vẫn không có mảy may động tĩnh của nhân viên làm việc khách sạn nào?
Kim Thái Nghiên bắt đầu hoài nghi là mình nghe ngầm số phòng trưởng phòng Lâm thông báo, sở dĩ không hoài nghi trưởng phòng Lâm báo sai, là vì trưởng phòng Lâm không có lý do gì để gạt cô, mà điện thoại của các đồng nghiệp không thể kết nối được cũng thuộc chuyện bình thường, dù sao những lúc xã giao với khách hàng, thông thường các đồng nghiệp đều tắt máy để bày tỏ sự tôn trọng với khách hàng, hơn nữa lần này khách hàng xã giao còn là tổng giám đốc cấp trên của các cô.
Nguyên nhân duy nhất chính là cô đi nhầm phòng, bởi vì khách sạn này không có người ghi chép khách vào thuê phòng, cho nên chọn sử dụng khoá điều khiển điện tử để đóng cửa.
Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, sáng mai sẽ có nhân viên làm việc của khách sạn đến mở cửa phòng giúp cô, vì thế, tối nay cô chỉ có thể ở lại trong căn phòng này.
Nghĩ đến ngày mai bị trưởng phòng Lâm trách móng, Kim Thái Nghiên chỉ có thể thở dài không thôi.
Không khí vẫn nóng bức như cũ, cả người ướt dính, rốt cuộc Kim Thái Nghiên không thể chịu được nữa phải bước đi vào phòng tắm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com