Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 57

Ryu Minseok miệng còn cắn đũa quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Kim Kwang-hee một thân hiên ngang lẫm liệt sải bước đi vào, bước chân như lướt gió đạp mây, khí thế áp đảo quần hùng. Nơi hắn đi qua, mọi ánh mắt đều dõi theo như quần tinh ủng nguyệt (*).

(*) Quần tinh ủng nguyệt: sao vây quanh trăng sáng.

“Này, Kim ca ca, ăn không? Cùng ngồi đi!” Một thanh âm trong trẻo đột nhiên vang lên giữa đại sảnh yên tĩnh, vừa vặn phá vỡ khí thế uy phong khi Kim Kwang-hee xuất hiện.

Tất cả mọi người vô thức mà nhìn về phía người vừa lên tiếng. Dám dùng giọng điệu thân thiết như vậy để chào hỏi Kim minh chủ, hẳn là tri kỷ tâm giao của hắn rồi. Ai ngờ, người mà bọn họ nhìn thấy lại chính là tên tiểu tử quái dị mới vừa lần đầu gặp mặt đã dùng ba con gà dọa cho mèo béo bảo bảo của Kim Kwang-hee khiếp vía. Hai người này đừng nói là có giao tình, mà thậm chí nói là có hiềm khích cũng không quá đáng.

Lại còn, cái lối xưng hô Kim ca ca kinh thế hãi tục như thế là đang gọi ai? Ryu Minseok thế nhưng không chút bận lòng, vẻ mặt xán lạn cười như hoa nở ngày xuân, tay phải còn nhiệt tình vẫy vẫy.

Tất cả mọi người xung quanh cảm thấy người này thực sự là đang tìm chết, ngay cả Im Jae-hyeon cũng dùng ánh mắt kinh hãi mà nhìn hắn. Võ công Kim Kwang-hee cao cường, địa vị chí tôn, nhưng đi lại trên giang hồ vẫn là nửa chính nửa tà. Hắn thái độ làm người lãnh ngạo, không thích xã giao, cho nên rất ít người dám tùy tiện lôi kéo làm quen với hắn.

Có thể nói, địa vị mà Kim Kwang-hee nắm giữ chính là vị trí cao lãnh mà người thường khó có thể với tới.

Nhưng Ryu Minseok lại là kẻ không biết sợ chết, làm việc tùy tiện, không ham tài cũng không hám danh, chỉ mưu cầu vui vẻ. Những cái vẫn gọi là ‘vô tri giả vô úy – vô dục giả vô cầu’ (*), hắn xem như hội tụ đủ cả.

(*) Vô tri giả vô úy – vô dục giả vô cầu: Người không hiểu biết thì không thấy sợ – người không có ham muốn thì không biết đòi hỏi.

Kim Kwang-hee cước bộ thoáng dừng lại, tùy tiện quét mắt một cái, thản nhiên nói, “Tại hạ đã đặt bàn tại Huyên Lam Các, cùng tới dùng bữa đi.”

Lời vừa nói ra, tất cả những người có mặt ở đây đều kinh ngạc, ai cũng không nghĩ tới Kim Kwang-hee thế mà xuất lời mời khách.

Kim Kwang-hee tay áo tung bay. Ngay sau khi lưu lại những lời này, người đã biến mất đằng sau tấm rèm.

Huyên Lam Các là một gian độc lập phía sau khách điếm, mở ra để chuyên chiêu đãi khách quý.

Vừa bước vào Huyên Lam Các, thị nữ nhịn không được nhỏ giọng hỏi, “Phủ chủ, ngài vì sao lại mời hắn?”

“Hắn có dám tới hay không vẫn chưa biết được.” Kim Kwang-hee ngồi dựa vào cửa sổ, biểu tình lãnh đạm, trong đầu hiện ra một đôi mắt trong veo, mơ hồ cảm giác người kia sẽ đến.

Quả nhiên, hắn vừa dứt lời đã nghe tiếng gõ cửa vang lên, ngay sau đó là một cái đầu thò vào dò xét. Khi bắt gặp ánh mắt Kim Kwang-hee, người kia ánh mắt liền cong lên.

“Kim ca ca, ta tới rồi.”

Ryu Minseok tiến vào phòng, híp mắt mà chào hỏi một câu, sau đó ngoảnh đầu lại nói với người phía sau, “Mau lên, vào đi, đem luôn đồ ăn vào.”

Nói xong, chỉ thấy tiểu nhị bưng lên một cái mâm, cẩn thận bày từng món lên bàn.

Ryu Minseok giải thích, “Vừa rồi ta đã chuẩn bị ăn cơm, đồ ăn ngon thì không nên lãng phí, nên cho người bưng lại đây dùng luôn.”

Kim Kwang-hee nhìn ba món rau và một món canh tầm thường ở trên bàn, trầm mặc.

Lúc này, Im Jae-hyeon tiến đến, chắp tay nói với hắn, “Tại hạ Im Gia Tam Lang – Im Jae-hyeon ở Kinh thành, ra mắt Kim minh chủ.”

Kim Kwang-hee gật đầu, lại nhìn về phía Ryu Minseok.

Ryu Minseok cũng bắt chước, tự giới thiệu, “Tại hạ thôn dân bình thường như bao người khác, không môn không phái, nhũ danh Beak Dong Soo.”

Hai người nhất thời nhìn hắn. Thôn dân? Ai tin?

Kim Kwang-hee cũng không nói nhiều, khoát tay ý bảo bọn họ tùy ý ngồi xuống.

Thị nữ phân phó tiểu nhị mang thức ăn lên, sau đó lần lượt châm trà cho ba người.

Trong phòng một mảnh tĩnh lặng, không có ai chủ động mở miệng nói chuyện.

Ryu Minseok nhàn nhã uống trà, tựa hồ như vô cùng hưởng thụ thời khắc yên ả này. Hắn vui vẻ chạy tới trêu chọc Kim Kwang-hee, nhưng lúc này lại giống như một người qua đường thoải mái tiêu diêu không có chút quan hệ nào với đối phương.

Im Jae-hyeon ở dưới gầm bàn lặng lẽ đá hắn một cái, ý bảo hắn khuấy động không khí.

Ryu Minseok khụ một tiếng, sau đó ngay khi ánh mắt mọi người đổ dồn về hắn thì hắn lại tiếp tục uống trà.

Im Jae-hyeon tức giận, nhịn không được lại đá đá hắn, không ngờ lần này đá nhầm vào chân ghế, phát ra một tiếng “bang” rất vang dội.”

“Thất lễ, chân bị co rút.” Im Jae-hyeon áy náy nói. Liếc mắt nhìn lại, mới phát hiện bên dưới lớp khăn trải bàn, mơ hồ có thể thấy được Ryu Minseok hai chân đang xếp bằng trên ghế.

Im Jae-hyeon không nói gì. Dám ở trước mặt Kim minh chủ mà bày ra tư thế tùy tiện như vậy, rõ ràng người kia một chút cũng không hề luống cuống. Nhưng đáng giận chính là, hắn lại không chịu nói lời nào!

Thật vất vả mới đợi được tiểu nhị mang thức ăn lên, bày ra bàn, mọi người bắt đầu nâng đũa.

Lúc này, Ryu Minseok lại lấy ra một cái túi vải bọc một vật tròn tròn. Sau khi mở ra, bên trong lộ ra hai cái bát xếp chồng lên nhau. Hắn đặt từng cái xuống bàn, trước tiên múc vào mỗi bát một ít cơm trắng, sau đó gắp đồ ăn đặt lên trên, trừ bỏ rau dưa, còn lại món nào cũng gắp một đũa. Kim Kwang-hee và Im Jae-hyeon chỉ thấy hắn một người một đũa khua múa loạn xạ trên không trung, động tác như mây bay nước chảy.

Một lát sau, hắn đặt hai bát cơm đầy thức ăn xuống mặt đất, gọi, “Hoa Cô Nương, Lang Gia, ăn cơm.”

Hoa Cô Nương và Lang Gia vội vàng lắc lư cái mông đi vào, vui sướng quang quác kêu vài tiếng. Kim Tử thế nhưng lại không động đậy, lười biếng liếc chúng nó một cái. Tiểu hầu tử Ngộ Không thì ngồi xổm trên mặt bàn ôm lấy một bắp ngô to xấp xỉ nó mà gặm gặm.

Đũa của Kim Kwang-hee và Im Jae-hyeon đều khựng lại giữa không trung, biểu tình cứng đờ mà nhìn người nọ cùng với đám sủng vật của hắn.

Thị nữ đứng bên cạnh lại càng tức giận. Nàng chưa từng thấy một người ăn cơm mà vô phép như thế này. Chủ nhân còn chưa ăn, thế mà đã đi hầu hạ súc sinh, Yu-jin nhà nàng còn chưa từng được đãi ngộ như thế.

Nhìn hai con gà ăn đến cơm gạo tung tóe, Kim Kwang-hee và Im Jae-hyeon có cảm giác dạ dày hơi căng tức.

“Ăn đi, vì sao không ăn?” Ryu Minseok kỳ quái nhìn hai người.

Im Jae-hyeon hối hận không thôi, thầm mắng bản thân đi theo giúp vui cho tên tiểu tử này làm cái gì, bây giờ ăn cũng không được mà không ăn cũng không được. Khuôn mặt tuấn tú của Kim Kwang-hee dường như đã đóng băng rồi.

Hắn miễn cưỡng kéo dài cuộc trò chuyện, nhưng lại không biết tìm đề tài gì, đành nói, “Con gà này của Beak công tử không cần cho ăn sao?”

Đương nhiên là hắn nói tới Kim Tử.

“Ân.” Ryu Minseok trả lời, “Nó thường tự mình kiếm ăn, người khác cho sẽ không chịu ăn.”

Im Jae-hyeon liếc mắt nhìn Kim Tử một cái, nhất thời cạn từ. Ngẩng đầu lên nhìn Kim Kwang-hee, chỉ thấy hắn dùng ánh mắt thâm sâu sắc bén nhìn chằm chằm về phía Ryu Minseok, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Im Jae-hyeon thầm kêu không ổn, chẳng lẽ Kim Kwang-hee thực sự nổi sát tâm với tiểu tử này?

Lúc này Ryu Minseok tựa hồ phát hiện ra bầu không khí có chút không hài hòa, nhìn trái nhìn phải một hồi, thấu hiểu nói, “Hai vị đừng miễn cưỡng chính mình tuân theo quy củ ‘khi ăn không được nói’, thực ra trên bàn cơm nói chuyện vui vẻ ngược lại có thể cảm giác ngon miệng hơn.”

Là nguyên nhân này sao? Hai người không nói gì.

Ryu Minseok cười hì hì gắp cho Im Jae-hyeon một cái móng giò, lại gắp cho Kim Kwang-hee một con cá.

Kim Kwang-hee và Im Jae-hyeon nhìn món ăn trong đĩa, tiếp tục trầm mặc.

Hồi lâu, Im Jae-hyeon mới lúng túng nói, “Tại hạ không thích ăn móng giò.”

Kỳ thực chính là bởi vì cái móng giò này quá lớn, không có nô bộc giúp hắn xẻ thịt, hắn không biết phải hạ thủ như thế nào.

Ryu Minseok đảo đảo con mắt, cười nói, “Hỏi các ngươi một câu, trước kia ta xem người viết chữ (Tô), có lúc sẽ viết chữ (cá) ở bên trái, lại đôi khi viết chữ ở bên phải, tại sao vậy?”

Im Jae-hyeon trả lời, “Cá bơi trong nước, tự do tự tại, phải cũng được trái cũng được, không câu nệ hình dạng, đây có lẽ là ý định của cổ nhân khi sáng tạo ra chữ này.”

“Ân, không sai. Dựa theo lời ngươi nói, ta hôm nay cũng cho con cá này dạo trái qua phải một vòng.” Nói xong, hắn rất tự nhiên mà tráo đổi hai đĩa thức ăn ở bên trái của Im Jae-hyeon và bên phải của Kim Kwang-hee.

Hai người đều kinh ngạc nhìn hắn.

Ryu Minseok nói với Kim Kwang-hee, “Minh chủ đại ca, ngươi có thường ăn móng giò không?”

“Không thường ăn.” Kim Kwang-hee nhìn cái móng giò to tướng, hơi nhíu mày.

“Vậy lúc ăn thì ăn như thế nào?”

Kim Kwang-hee không nói gì. Thị nữ ở một bên rút ra một thanh đoản kiếm, đáp, “Đương nhiên là dùng đao cắt nhỏ ra ăn, không lẽ dùng tay?”

Ryu Minseok lắc lắc ngón tay, “Dùng đao chẳng phải là sát phong cảnh lắm sao? Hơn nữa ở nhiều trường hợp còn có thể gây ra hiểu lầm.”

“Vậy thì ăn như thế nào?” Thị nữ lạnh giọng hỏi.

Ryu Minseok dùng đũa kẹp chặt toàn bộ móng giò, từ giữa rút ra một khúc xương nhỏ, lấy xương làm dao, giúp Kim Kwang-hee xé nhỏ móng giò.

“Móng giò này được hấp chín, da đỏ thịt mềm, béo mà không ngán, chất thịt mềm mại, nhìn vào vết cắt đã thấy nhất định là vào miệng liền tan, cảm giác rất ngon.”

Ngón tay Ryu Minseok thon dài, không chút tì vết, tựa như mỹ ngọc. Động tác của hắn linh hoạt, thanh âm ôn hòa, hai người còn lại nhìn theo mà không khỏi nảy sinh cảm giác đói bụng.

Thậm chí Im Jae-hyeon có chút hối hận, mình vì sao lại nói không thích ăn móng giò? Nhìn người ta phân cắt móng heo có bao nhiêu mỹ cảm, không ăn thật có lỗi với cái bụng của mình mà!

Kim Kwang-hee cầm lấy đôi đũa, gắp thịt bỏ vào miệng, nhất thời cảm thấy quả thực đúng như Ryu Minseok đã nói, xuống miệng liền tan, vị thịt đậm đà.

Khẩu vị được khơi dậy, ba người bắt đầu nâng đũa ăn uống.

Ryu Minseok tranh thủ ngắm nhìn hai người, mừng thầm. Hắn hiếm khi văn vẻ một phen, rốt cục cũng có tác dụng.

Lúc này, một chén rượu bất ngờ xuất hiện trước mặt Ryu Minseok, Kim Kwang-hee thế mà lại mời hắn uống rượu.

Ryu Minseok hào sảng nâng chén cụng ly với hắn, một hơi uống sạch.

Vì uống quá nhanh, Ryu Minseok bị sặc mà đỏ mặt ho khan không ngừng, khí phách vừa rồi nháy mắt bị ho đến không còn bóng dáng.

Kim Kwang-hee đưa cho hắn một chén trà, bình tĩnh nói, “Uống một hơi, thuận khí.”

Im Jae-hyeon lộ vẻ mặt kinh hãi, há miệng vừa định ngăn cản đã thấy Ryu Minseok bưng cái chén ngửa đầu uống cạn.

Nước trong chén trà kia chính là rượu… Im Jae-hyeon tận mắt nhìn thấy Kim Kwang-hee đã đổ thêm rượu vào trong chén trà chỉ còn một nửa, cũng không biết là hắn cố ý hay vô tình.

Nhưng cũng đã chậm rồi, sau khi Ryu Minseok uống xong, cả khuôn mặt đều đỏ hồng, giống như đánh phấn tô son, ánh mắt mê ly, có vẻ say rượu.

Kim Kwang-hee vẻ mặt không có gì biến đổi, tiếp tục ăn cơm, nhưng thỉnh thoảng lại dùng một ánh mắt cười mà như không cười quan sát Ryu Minseok.

Im Jae-hyeon vội vàng rót cho Ryu Minseok một chén trà khác, thế nhưng lần này hắn không uống, thoáng cái đứng bật dậy, lần lượt rót rượu vào chén hai người kia, nâng ly nói, “Hôm nay có rượu hôm nay say, nào, cạn!”

Ngươi là mượn rượu để chỉnh người sao? Im Jae-hyeon không nói, chỉ nhìn rượu trong chén.

“Cạn a!” Ryu Minseok quơ quơ chén của mình.

Im Jae-hyeon nâng chén, tùy tiện nhấp một chút.

Kim Kwang-hee một hơi uống cạn.

“Được, có khí phách!” Ryu Minseok buông chén rượu trên tay xuống, lấy một món đồ ở trong cái túi bên hông ra, đưa cho Kim Kwang-hee, “Nào, thưởng cho ngươi một quả trứng gà.”

Nói xong, Ryu Minseok nắm tay của Kim Kwang-hee, đặt quả trứng vào trong lòng bàn tay hắn.

Ngay sau đó, hắn lại quay về phía Im Jae-hyeon, chỉ tay nói, “Ngươi không khí phách, phạt mười đồng! Nào, trả tiền!”

Hắn xòe tay, đung đưa lên xuống.

Im Jae-hyeon khóc không ra nước mắt, lại thấy Kim Kwang-hee rất có hứng thú quan sát hắn, chỉ đành cam chịu mà lấy ra mười đồng tiền, may mắn là hắn có nhiều tiền lẻ.

“Đa tạ.” Ryu Minseok tươi cười đến xán lạn, cẩn thận lấy ra năm đồng trong số đó, đưa cho Kim Kwang-hee, “Của ngươi.”

Kim Kwang-hee không nói gì, nhận lấy.

“Được, tiếp.” Ryu Minseok lại đưa cho hai người mỗi người một chén rượu, nói, “Tương ngộ là hữu duyên, kính một ly cho duyên phận của chúng ta, cạn!”

Lần này Im Jae-hyeon không dám khinh thường, cùng Kim Kwang-hee đồng thời uống cạn.

Ryu Minseok vừa lòng gật đầu, khen ngợi, “Không tồi, thưởng cho mỗi người một miếng thịt kho tàu.”

Hắn đặt chén rượu xuống, gắp cho mỗi người một miếng thịt.

Ryu Minseok dựa vào hơi men, đặt ra đủ loại lý do nâng ly và khen thưởng, luân phiên mời rượu hai người. Trải qua một hồi, hắn quả thực cũng uống hơi nhiều.

Nhìn thấy hai người kia cũng dần ngà ngà say, trong lòng Ryu Minseok lúc này mới yên ổn.

Kim Kwang-hee vừa rồi cố ý dùng rượu để trêu chọc hắn, hắn như thế nào lại không tìm cách trả đũa?

Để tận tình báo đáp, đêm nay nhất định sẽ vì các ngươi mà thu xếp vài tiết mục hay ho!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com