Chương 30: Chờ em thích tôi
-Em xuống được chưa? Cả người tôi sắp bị em đè chết rồi.
Thy khổ sở nói.
-A xin...xin lỗi."
Diệp Anh lúng túng rời khỏi người Thy
-Tôi...tôi đi gọi bác sĩ đến.
Không đợi Thy đồng ý, Diệp Anh đã vội vàng đi ra, cô hiện tại chỉ muốn giấu đi khuôn mặt đang đỏ bừng của mình vào lúc này.
Vì sao lại cảm thấy toàn thân đều căng thẳng khi ở trên người Thy như vậy? Vì sao trái tim lại đập một cách bất thường thế này? Càng nghĩ mặt Diệp Anh càng nóng lên, cô lắc đầu cố xua đi những tạp niệm trong tâm trí.
-Bị gì thế nhỉ?
Thy trông thấy bộ dạng ngốc nghếch của Diệp Anh liền mỉm cười nhìn theo bóng lưng người kia. Hoàng Diệp Anh có đôi lúc cũng trở nên như vậy sao?
---------------------------------
-A...
Thy nhăn mặt kêu lên khi vị bác sĩ kia bôi thuốc vào vết thương của cô.
Diệp Anh đứng bên cạnh trông thấy người kia đau đớn đến mức tay nắm chặt xuống giường khiến cô không kiềm được lo lắng bèn nắm lấy cánh tay vị bác sĩ kia.
-Hay là để tôi làm có được không?
Câu nói của Diệp Anh làm ông ta dừng động tác quay sang nhìn cô. Khi nhận ra vẻ lo lắng hiện trên mặt cô gái trẻ, vị bác sĩ gật đầu, mỉm cười nói với cô.
-Cũng được.
Ông ta đứng dậy nhường chỗ cho Diệp Anh
-Cô bôi thuốc cho cô ấy sau đó dùng băng y tế ở trong khay băng lại là được.
Diệp Anh gật đầu trước lời hướng dẫn của vị bác sĩ kia. Ông ta mỉm cười hài lòng rồi nhanh chóng rời đi.
-Em có làm được không đó?
Thy nghi hoặc nhìn Diệp Anh nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp khi cô ấy muốn giúp cô xử lý vết thương.
-Thử rồi mới biết.
Diệp Anh bình thản đáp một câu rồi bắt đầu bôi thuốc cho Thy, bởi vì sợ người kia sẽ đau nên vừa bôi vừa dịu dàng thổi nhè nhẹ lên vết thương của cô ấy.
Thật hiếm khi Diệp Anh mới trở nên ôn nhu thế này khiến Thy một phen cảm động, cảm giác đau cũng hoàn toàn biến mất thay vào đó là cảm xúc ngọt ngào nơi trái tim. Thy im lặng đưa ánh mắt si ngốc nhìn Diệp Anh
-Có đau không?
Lúc này Diệp Anh ngẩng đầu lên, vừa chạm phải ánh mắt của Thy đã biến thành bộ dạng bối rối chẳng khác gì thiếu nữ thẹn thùng, gò má hiện tại cũng thoáng ửng hồng rồi.
-Không đau, một chút cũng không.
Thy mỉm cười đáp.
-A ừ, vậy để tôi băng vết thương lại cho cô.
Diệp Anh quay mặt sang hướng chiếc khay kia, cố gắng bình ổn bản thân rồi mới lấy cuộn băng y tế tiến hành băng bó cho Thy.
Một chút lúng túng nhưng vẫn hàm chứa sự dịu dàng, Diệp Anh tỉ mỉ trong từng cử chỉ tránh làm cho người kia bị đau.
-Đừng băng chặt quá.
-À được.
Diệp Anh gật đầu.
Đúng lúc này cửa phòng đột nhiên bị mở ra...
-Hoàng Anh con không được làm phiền papa của con vào lúc này. Có nghe không Lê Hoàng Anh?
Hoàng Anh chạy vào trong phòng theo sau cậu bé là Mel đang không ngừng hét ầm ĩ kia.
Bỏ ngoài tai những lời của Mel, Hoàng Anh chạy đến chỗ Thy rồi nhận ra Diệp Anh đang giúp papa của nó băng vết thương nên ngoan ngoãn đứng sang một bên thay vì nhào đến chỗ Thy.
-Chị dâu, người yêu bị làm sao vậy?
Mel lo lắng hỏi khi trông thấy cảnh tượng trước mắt.
Lúc này, Tiffany cũng đã băng vết thương cho Thy xong, cô đứng dậy vừa dọn những vật dụng y tế kia vừa trả lời Mel.
-Lúc nãy sơ ý làm vết thương nứt ra, hiện tại đã băng lại rồi, không sao.
-Thì ra là vậy.
Mel thở phào.
-Papa, có còn đau không?
Hoàng Anh tiến đến chỗ Thy, hai mắt rưng lệ, nắm lấy tay cô ấy.
-TaeTae không sao, đã không đau nữa rồi.
Thy mỉm cười nựng yêu lên má Hoàng Anh
-Là ai đưa con đến?
-Là bà a.
Hoàng Anh đáp.
-Khi nãy cô Mel nói papa không còn cần con nữa, papa giờ đã có mẹ Diệp Anh rồi. Cô ấy còn nói sau này papa sẽ cùng với mẹ Diệp Anh sinh ra một đứa nhỏ dễ thương chứ không có nghịch ngợm như con.
Hoàng Anh chỉ tay về phía Mel, ủy khuất nói.
Câu nói ngây thơ của cậu bé khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng.
Diệp Anh ở bên cạnh nghe được lời nói kia thì sắc mặt u ám hẳn. Cô không thể tin được Lê Anh Tâm lại nói những lời như vậy với một cậu bé 7 tuổi như Hoàng Anh, như vậy khác gì dạy hư con nít chứ. Thật sự quá đáng mà!
Về phần Thy, vừa nghe Hoàng Anh nói thì đưa ánh mắt hình viên đạn nhìn Mel. Dám cả gan nói xấu cô trước mặt con trai của cô sao? Xem ra Lê Anh Tâm chán sống rồi.
Bị Thy và Diệp Anh nhìn chằm chằm như vậy khiến Mel cả người đều run rẩy, cô nuốt khan một tiếng rồi cười giả lả với hai người trước mặt.
-Thật ra em chỉ nói đùa thôi, hai người không cần căng thẳng như vậy đâu.
-Còn một lần nữa em nhất định chết thật khó coi đó Lê Anh Tâm
Thy lạnh lùng buông một câu khiến Mel toát mồ hôi.
-Em đã rõ.
Nhận thấy Mel đã bị trừng trị thích đáng, Hoàng Anh mỉm cười rồi bất ngờ nắm lấy tay Diệp Anh đặt vào trong tay Thy
-Nhưng có điều con cũng muốn hai người sinh cho con một đứa em nha.
-Hả?!?
Diệp Anh và Thy cùng lúc kinh ngạc đưa mắt nhìn Hoàng Anh. Một Lê Anh Tâm đã không chịu nổi bây giờ lại thêm Lê Hoàng Anh sao? Bất quá lời nói vô tư của cậu bé khiến Thy trong lòng có chút thích thú. Đứa nhỏ này thật quá lanh lợi đi mà
-Chuyện sinh em cho Hoàng Anh rất khó đó, bởi vì papa và mẹ Diệp Anh của con đều là nữ. Nhưng mà...nếu Hoàng Anh muốn thì nói với mẹ Diệp Anh bảo mẹ hợp tác với papa một chút như vậy mới được.
Thy xoa đầu Hoàng Anh, tươi cười nói.
Cậu bé gật đầu tin tưởng vào những lời vừa nghe được từ Thy, nó quay sang nhìn Diệp Anh
-Mẹ Diệp Anh, mẹ hợp tác với papa sinh cho Hoàng Anh một đứa em có được không ạ?"
Mặt Diệp Anh hiện tại vừa đỏ vừa đen trước lời của Hoàng Anh. Cái gì mà hợp tác? Lê Thy Ngọc có biết lời nói của cô ấy lại đang dạy hư đứa nhỏ này không vậy?
Mel đứng một bên từ sớm đã bật cười trước lời nói của Thy và Hoàng Anh. Hai người này quả thật vô cùng bá đạo. Diệp Anh rơi vào tay hai người này thì quả là khổ hơn cả khổ rồi.
-Lê Thy Ngọc cô đang đưa những thứ không tốt vào đầu Hoàng Anh đó.
Diệp Anh trừng mắt nhìn Thy
-Cái gì mà không tốt chứ? Ý tôi là bảo em hợp tác cùng tôi đi tìm một đứa con nuôi để làm em Hoàng Anh thôi. Em nghĩ đi đâu vậy? Hay là em muốn sinh thật...
Thy giương khoé miệng cười, ánh mắt gian trá nhìn Diệp Anh
-Cô...
-Người yêu chuyện đó còn phải hỏi sao? Dĩ nhiên chị dâu muốn cùng chị " hợp tác " sinh một đứa em trắng trẻo, dễ thương cho Hoàng Anh rồi.
Mel lên tiếng cắt ngang lời của Diệp Anh. Nói xong liền nháy mắt với Thy rồi cười khoái trá.
-A thì ra là vậy.
Hoàng Anh cũng cười trước lời nói của Mel. Cậu bé thật sự hào hứng khi nghĩ đến chuyện mình sắp có em nha.
-Các người...hùa nhau ức hiếp tôi.
Diệp Anh bị 3 người kia trêu chọc đến không còn đường để lý lẽ nữa, vừa thẹn vừa giận đập tay xuống bàn một cái. Cô thật sự là bị họ làm cho tức chết mà.
Được rồi, Hoàng Anh con thăm papa như vậy là đủ rồi, bà đang chờ con ở ngoài chúng ta mau đi thôi. Lần khác cô sẽ đưa con đi thăm papa nha.
Nhận thấy tình thế trước mắt, Mel dỗ ngọt Hoàng Anh sau đó nắm lấy tay cậu bé, cô hiểu lúc này nên nhường không gian cho Diệp Anh và Thy thì tốt hơn.
Hoàng Anh có chút luyến tiếc nhìn Thy và Diệp Anh nhưng vẫn gật đầu đồng ý với Mel. Trước khi cậu bé rời đi không quên nói vài câu với họ.
-Papa mau chóng khoẻ lại nha, lần sau con lại đến thăm papa. Mẹ Diệp Anh, chăm sóc papa của con thật tốt nha mẹ. Hoàng Anh yêu hai người, tạm biệt.
-Được rồi, con mau trở về đi.
Thy mỉm cười.
-Tạm biệt hai người.
Mel nói xong liền kéo Hoàng Anh đi mất.
Lúc này Thy mới quay sang nhìn Diệp Anh, người kia vừa tức giận vừa ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác. Lê Thy Ngọc đáng ghét dám hùa với 2 người kia trêu chọc cô làm cho cô một chút mặt mũi cũng không còn. Thật là đáng hận, đáng hận mà.
-Diệp Anh, em đang giận tôi sao?
Thy trong lời nói tựa hồ mang vài phần vui vẻ.
-Phải đó, ai bảo cô trêu chọc tôi.
Diệp Anh bất mãn đáp.
Người này đang giả mù sa mưa sao, rõ ràng là chọc cô tức giận lại tỏ ra không có gì mà hỏi một cách vô tư như thế. Lê Thy Ngọc sợ cô chưa đủ tức giận hay sao mà lại trêu chọc cô nữa đây?
-Thôi được là tôi sai, sau này không như thế nữa.
Thy hạ giọng, bắt đầu chiến thuật dỗ ngọt cô gái đang hờn dỗi kia.
-Không thèm.
-Em không thèm vậy thì tôi dùng gối đập đầu chết đi cho rồi.
Thy giả vờ đau khổ nói.
Biết rõ người kia mồm mép ba hoa nhưng Diệp Anh vẫn không ngăn được mà bật cười, cô quay sang đánh nhẹ vào tay Thy một cái.
-Nói năng điên khùng.
-Vậy là hết giận rồi có đúng không?
Thy tươi cười.
-Hừ, tôi cũng không phải người nhỏ nhen nên tha cho cô lần này.
-Tôi biết em là người rộng lượng mà. Diệp Anh, đến đây giúp tôi ngồi dậy đi.
Nghe được lời nói của Thy, Diệp Anh gật đầu nhanh chóng đến đỡ cô ấy ngồi dậy. Sau đó Lê Thy Ngọc nắm lấy bàn tay Diệp Anh, khi cô còn chưa hiểu ra điều gì thì người kia ở trong lòng bàn tay cô vẽ ra một kí tự gì đó.
Vẽ trái tim nhỏ rồi lại vẽ thêm trái tim lớn là sao?
Diệp Anh đưa ánh mắt khó hiểu nhìn Thy. Cô ấy vẽ hình đó lên tay cô là có ý gì? Tim Diệp Anh bất chợt đập nhanh khi một vài đáp án bắt đầu hiện lên trong đầu mình.
-Hiểu không?
Ánh mắt nhu hoà của Thy hướng đến Diệp Anh
-Tôi...không...
Diệp Anh lúng túng lắc đầu.
-Kề tai lại đây tôi nói cho em nghe.
Diệp Anh nuốt khan một tiếng rồi đem tai kề sát Thy
-Có nghĩa là tôi...càng ngày càng thích em rồi.
Diệp Anh chính thức ngẩn người trước câu nói của Thy, cả người bắt đầu nóng ran lên. Cô thật không hiểu vì sao lại đột nhiên xuất hiện loại cảm giác hoan hỉ trong lòng. Rốt cuộc cô đang bị gì đây?
-Dirjp Anh, tôi đang chờ em thích tôi đấy.
Thy kéo Diệp Anh vào lòng mình, gắt gao ôm chặt người kia.
Có lẽ tình cảm Thy dành cho Diệp Anh đã nhiều hơn từ thích rồi. Cô càng lúc càng cảm thấy khó ngưng lại tình cảm dành cho người kia, càng lúc càng cảm thấy nghiện cảm giác có cô ấy bên cạnh. Thy đang thật sự e sợ trước thứ tình cảm lớn lên nhanh chóng trong lòng mình, nó khiến cô cả một chút kháng cự cũng không thể.
-Thy, cô không sợ tôi làm cô thất vọng sao?
Diệp Anh im lặng một chút rồi lên tiếng.
-Tôi sẽ chờ, tôi tin bản thân có thể làm em cảm động.
Thy cười đưa tay vuốt tóc Diệp Anh
-Ngốc nghếch.
-Khi em yêu thích một ai đó, em cũng như vậy thôi.
Chẳng thể biết được tương lai như thế nào nhưng Thy có lòng tin phía trước sẽ có những điều tốt đẹp cho cô. Không hiểu sao Thy có linh cảm rằng cô và Diệp Anh sẽ có một mối duyên tốt đẹp ở chặng đường phía trước. Và hiện tại điều cô cần làm là chờ đợi Diệp Anh rung động mà thôi.
----------------------------
Ờ... Lúc sáng bạn nào có thấy thông báo có chap 30 thì đó là mình định bấm lưu mà lộn qua xuất bản nên cho mình xin lỗi nhé🙏
Xin lỗi các bạn vì mình ra chap trễ
Cuối cùng mình muốn thông báo là chỗ mình có bão và chiếc máy tính của mình đã bị thài r, cho nên từ bây giờ mình sẽ viết bằng điện thoại, dù nó hơi lâu một xíu. Các bạn thông cảm nhé
Cho mình xin lỗi nhiều🙏
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com