Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 13: Du lịch mùa thu!

Khí hậu cuối tháng mười càng ngày càng lạnh, mấy hôm trước vừa có một cơn mưa, Bùi Anh Tú đã sớm mặc thêm áo bên trong đồng phục, nhưng vẫn bị gió thổi có hơi lạnh. Giữa trưa cơm nước xong xuôi, Nguyễn Anh Tú liền bảo Bùi Anh Tú đi chơi bóng với cậu.

Bùi Anh Tú chần chờ một lát, rồi gật đầu đáp ứng. Khoảng thời gian này cậu chỉ ở trong phòng đọc sách, thân thể đã có hơi rỉ sắt rồi.

Hai người đi tới sân bóng, đúng lúc nửa đường gặp Trần Minh Hiếu. Trần Minh Hiếu mặt không cảm xúc đi về phía trước, cũng không nhìn thấy hai người bên cạnh.

Bùi Anh Tú cũng không để ý, cười tủm tỉm lên tiếng chào Trần Minh Hiếu.

"Ể......" Nguyễn Anh Tú mờ mịt, mà cái tên Trần Minh Hiếu luôn không thích phản ứng người khác còn đáp lại Bùi Anh Tú, mặc dù chỉ là một cái gật đầu, "Quan hệ của mày với Trần Minh Hiếu tốt thế từ lúc nào vậy?"

Cậu chẳng qua chỉ huấn luyện có nửa tháng, sao thế giới này dường như đã thay đổi rồi.

Bùi Anh Tú thu hồi ánh mắt đang nhìn Trần Minh Hiếu, nhíu mày, "Chỉ là chào hỏi thôi, thế cũng tính là quan hệ tốt rồi à?"

Nguyễn Anh Tú nghi hoặc nhìn thoáng qua Trần Minh Hiếu đã đi xa, tuy Bơ nói cũng không sai, nhưng đây là Trần Minh Hiếu, Trần Minh Hiếu từ khai giảng tới giờ chưa nói quá năm câu.

"Mày không giận nó à? Nó bắt mày giặt đồ cho nó đó!" Nguyễn Anh Tú khó hiểu.

Bùi Anh Tú nghẹn lại, cậu vốn đã sớm quên mất chuyện này, thò tay đập vào gáy Nguyễn Anh Tú, Bùi Anh Tú trợn mắt nói, "Chuyện nhỏ thôi mà..."

Chuyện nhỏ??? Mắt Nguyễn Anh Tú muốn rớt ra ngoài, thế cái người giận tới rụng lông lúc ấy là ai?

"Được rồi, đừng nói nữa, chuẩn bị đồ đi du lịch mùa thu chưa?" Bùi Anh Tú nhìn biểu tình của Nguyễn Anh Tú, lấy khuỷu tay chọc cậu ta một cái, nói sang chuyện khác.

Hết cách rồi, kể từ khi biết mình đêm đó là xen vào chuyện của người khác, Bùi Anh Tú đã phát hiện hình như mình không có lý mấy...

Nguyễn Anh Tú lấy lại tinh thần, "Chuẩn bị cái gì, đem tiền đem người là được rồi." Nói xong, cậu nhịn không được lải nhải, "Nói thật, không thể đổi địa điểm du lịch mùa thu sang chỗ khác ư? Tiểu học là sở thú, cấp hai cũng là sở thú, cấp ba cả rồi, kết quả vẫn là sở thú! Khỉ trong sở thú có bao nhiêu cọng lông tao cũng đếm hết cả rồi!"

Bùi Anh Tú bật cười, chẳng qua Nguyễn Anh Tú nói cũng đúng, vì đi quá nhiều lần, nên cũng không còn mong đợi cái gì.

Thời gian du lịch mùa thu được định vào cuối tuần này, vì sở thú ở ngoại ô thành phố, nên quyết định buổi sáng bảy giờ tập hợp ở trường trước, rồi mới ngồi xe bus đến sở thú.

Tiết thứ ba buổi chiều thứ năm là tiết sinh hoạt lớp, đúng lúc dùng để thảo luận chuyện du lịch. Lớp trưởng là một em gái, cột tóc đuôi ngựa, rất nghiêm túc đọc to những hạng mục cần chú ý trên giấy, vì từ nhỏ tới giờ đã đi qua rất nhiều lần, nên Bùi Anh Tú tùy ý nghe vài câu, rồi bắt đầu thất thần.

"Ôi ôi ôi." Nguyễn Anh Tú ngồi sau Bùi Anh Tú đột nhiên đạp đạp lên ghế cậu, Bùi Anh Tú hơi nghiêng đầu, đã nhìn thấy vẻ mặt không có ý tốt của Nguyễn Anh Tú, ra hiệu cậu nhìn cuối lớp.

Bùi Anh Tú ló đầu liếc mắt nhìn.

Hiếm khi Trần Minh Hiếu không ngẩn người với bức tường, mà là nghiêm túc nghe lớp trưởng nói, một tay còn chăm chú ghi ghi gì đó trên giấy.

Nhìn như một bạn nhỏ đang rất mong đợi chuyến du lịch mùa thu.

"Này, Bùi Anh Tú, mày nói xem trong nhà Trần Minh Hiếu có đặc biệt nghèo, xưa nay chưa từng ra ngoài chơi không?" Nguyễn Anh Tú hạ giọng nói.

Ánh mắt Bùi Anh Tú phức tạp nhìn cậu ta một cái, nếu gia thế vị đại lão kia mà nghèo, thì không ai là người giàu. Nhưng mà... Bùi Anh Tú nhịn không được liếc nhìn Trần Minh Hiếu, đúng lúc lớp trưởng dừng lại, Trần Minh Hiếu vừa ngẩng đầu đã đối diện với ánh mắt của Bùi Anh Tú. Bùi Anh Tú mỉm cười với Trần Minh Hiếu, quay đầu lại.

Nói không chừng, đại lão thật sự chưa từng ra ngoài chơi.

Lớp trưởng cũng biết mình nói mấy lời này đều rất thừa thãi, nhưng cô vẫn phải nói lại một lần, phòng ngừa xảy ra chuyện gì. Vất vả lắm mới nói xong, lớp trưởng nhẹ nhàng thở ra, thuận miệng hỏi, "Còn có vấn đề gì không?"

"Không — — có — —" Người phía dưới cũng rất tùy ý trả lời.

Bùi Anh Tú cũng rất rõ ràng trông thấy Trần Minh Hiếu như đang muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

"Được rồi, bảy giờ sáng cuối tuần, không cho xin nghỉ! Không cho đến muộn! Có việc có thể gọi điện thoại cho tớ hoặc ủy viên thể dục, xong!" Lớp trưởng sấm rền gió cuốn nói hết chuyện còn lại, trở về chỗ ngồi.

Bùi Anh Tú có hơi líu lưỡi, thấp giọng hỏi Nguyễn Anh Tú, "Giáo viên không đi sao?"

"Đương nhiên là có." Nguyễn Anh Tú không mấy hứng thú, "Nhưng đi vào sở thú là tản ra rồi, giáo viên cũng đâu theo hết được, dù sao tất cả mọi người đều rất quen thuộc, cũng không sợ xảy ra vấn đề gì."

Bùi Anh Tú nhẹ gật đầu, tuy cậu không nhớ cụ thể mọi chuyện, nhưng đúng là mấy chuyến du lịch mùa thu năm cấp ba đều không xảy ra chuyện gì.

Chuông tan học vừa vang, Nguyễn Anh Tú liền cầm theo cặp sách chạy ra khỏi phòng học, thứ sáu đúng lúc là ngày diễn ra trận chung kết của cuộc thi, thời gian tập luyện căn bản không đủ, nếu không phải Bơ nghiêm cấm cậu trốn học, thì một tuần này Nguyễn Anh Tú đã không xuất hiện trong lớp rồi.

Bùi Anh Tú nhìn cậu ta sốt ruột hoảng loạn lao ra khỏi cửa, bất đắc dĩ cười cười, ánh mắt dời sang bên cạnh, nhìn thấy Trần Minh Hiếu đang cau mày ngẩn người.

"Làm sao vậy?"

Trần Minh Hiếu lấy lại tinh thần, nghiêng đầu nhìn qua bên cạnh. Bùi Anh Tú đã dọn dẹp cặp sách xong, đang cầm bằng một tay, tùy ý đứng cạnh hắn, đôi mắt xinh đẹp yên lặng nhìn hắn.

"... Không có chuyện gì."

Bùi Anh Tú thấy hắn không muốn nói, cũng không ép nữa, mà có hơi ngẩn người nhìn gò má của Trần Minh Hiếu.

Bây giờ cảm giác của cậu với Trần Minh Hiếu có hơi phức tạp, giống như bạn đã từng gặp người này đứng ở trên cao, biết hắn sau này là lợi hại tới mức nào, nhưng ngẫm lại thì bạn sẽ phát hiện, hắn hiện tại chẳng qua cũng chỉ là một thiếu niên nho nhỏ mà thôi.

"Cậu... Làm sao vậy?" Trần Minh Hiếu bị Bùi Anh Tú nhìn chằm chằm đến bất an.

Bùi Anh Tú lấy lại tinh thần, cười cười, "Không có gì, tôi về trước nhé."

Trần Minh Hiếu không biết nên nói gì, mặt không cảm xúc nhẹ gật đầu.

Nhưng đợi đến lúc Bùi Anh Tú ra đến cửa sau, Trần Minh Hiếu cũng không ngẩn người thêm nữa, mà nhanh chóng thu dọn đồ đạc, theo sau lưng Bùi Anh Tú ra khỏi phòng học.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com