BỮA ĂN SAU CÙNG. I
Khi Thạc Trân và Thái Hanh đang đứng chờ thang máy thì gặp dì Thu ở lầu trên. “Ây da, Tiểu Trân, trán của cháu” Bỗng nghĩ đến chuyện là người mẫu thì luôn để tâm đến dung mạo của mình, cho dù bị tai nạn cũng không nên nhắc đến chuyện này, vậy là dì Thu liền chuyển sang chủ đề khác. “Mấy hôm trước, món canh vịt hầm lá sen cùng bí đỏ mà cháu dạy cho dì làm, cả nhà dì đều thích ăn và khen ngon đấy! Thím bảy ở tầng mười lăm tối qua định sang nhờ cháu thỉnh giáo, nhưng cháu lại không có nhà. Mấy hôm nay không thấy cháu đâu, các dì lo quá, cháu không gặp chuyện gì đấy chứ?”
Kể từ khi dì Thu nhìn thấy Thạc Trân , bà đã kéo tay cậu, còn Kim Thái Hanh lặng lẽ đứng gọn sang một bên. Nhìn Thạc Trân cười nói vui vẻ, anh thực sự không hề biết cậu còn hầm được canh, cứ tưởng với tính xa cách lãnh dạm đó, cậu chỉ có đúng một người bạn Phác Chí Mẫn thôi. Anh không thể tưởng tượng được, cậu lại thân quen với những người hàng xóm ở đây như thế. Kim Thái Hanh chợt nhận thấy, tất cả mọi hiểu biết của anh với Kim Thạc Trân chỉ bó hẹp từ trước khi anh sang Mỹ du học. Thạc Trân quay mặt lại, vừa hay bắt gặp ánh mắt dò thám của Thái Hanh , cậu nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, sau đó lại nói chuyện cùng dì Thu: “Ô, cháu bất cần để bị thương thôi, không sao đâu ạ!”
“Ồ, cháu ở một mình nhất định phải cẩn thận đấy!" Dì Thu nhìn Thạc Trân bằng ánh mắt xót xa, đột nhiên lại thấy Kim Thái Hanh đứng cạnh bên, trông rất quen mắt nhưng vẫn chưa mấy tự tin nên đã hỏi: “Cậu này là ai thế? Bạn trai của cháu sao?".
“Ừm” Kim Thạc Trân nhất thời không biết phải giới thiệu như thế nào về Kim Thạc Trân, nếu nói là chồng thì lúc nãy, cậu vừa kí đơn ly hôn rồi.
Để tránh không khí ngần ngại, Thái Hanh liền lên tiếng trước: “Cháu là ông xã của cậu ấy.” Thực ra, anh cũng cảm thấy bức bối lắm, ít nhiều thì cũng đã ở khu này một khoảng thời gian, thế nhưng vì đi sớm về muộn nên chả quen biết hàng xóm nào cả.
“Ồ! Tôi nhớ ra rồi, anh chính là người trong tấm ảnh cưới.” Dì Thu vô cùng phẫn nộ nói thêm: “Trông bề ngoài thì cũng không đến nỗi nào, thế mà lại vô trách nhiệm như vậy.”
Dì Thu vốn là một người nhiệt tình, thế nhưng khi đã phê bình ai thì đúng là không biết điểm dừng. Khuôn mặt anh tuấn của Kim Thái Hanh bỗng sầm lại, vô cùng lúng túng và ngại ngùng. Anh nghiến răng nghiến thầm phản kích trong lòng. Cháu xin đại thẩm đấy, con mắt nào của dì cho thấy cháu không có trách nhiệm chứ
Bất ngờ Thái Hanh thấy nụ cười trên khóe miệng Thạc Trân , thế nên cũng chỉ biết nhắm mắt đầy bất lực. Tự nhiên trở thành tên tội đồ đáng ghét, anh đành ngậm miệng không nói thêm gì, chăm chăm nhìn Thạc Trân .
Kim Thạc Trân vội ho vài tiếng, ngắt ngang lời dì Thu còn đang mải giáo huấn: “Dì à, thật ngại quá, bọn cháu vẫn còn chút việc phải ra ngoài, cháu đi trước nhé, hôm khác dì cháu mình nói chuyện tiếp nhé!” Dứt lời, Thạc Trân liền bước vào thang máy trước.
Dì Thu quay sang nhìn Thái Hanh, sau đó mỉm cười hân hoan nói với Thạc Trân: “Hôm khác cháu lại chỉ dì cách nấu canh nhé!”
“Dạ được, cháu nhất định sẽ sang a!” Khi cửa thang máy đóng lại, không gian chật hẹp trong đó chỉ còn tiếng thở của hai người mà thôi.
“Thật không ngờ em lại biết nấu ăn.” Kim Thái Hanh bất ngờ lên tiếng.
”Thật ngại quá, tôi cũng chỉ mới biết bản thân mình biết nấu ăn.”
Không khí trong thang máy đột nhiên ngưng đọng.
Trước kia Tiểu Trân thích các món ăn của Pháp, hôm nay Thái Hanh định đưa cậu đến một nhà hàng Pháp mới mở tại phía nam thành phố, món gan ngỗng ở đó rất ngon. Thế nhưng khi xe đi qua một con đường ẩm thực,Thạc Trân thấy cửa hàng ven dương có để biển là “Sự mê hoặc của ớt”, đột nhiên cậu bảo anh dừng xe rồi nói muốn ăn lẩu.
"Trán em vẫn bị thương, miệng vết thương còn chưa lành, bác sỹ nói tuyệt đối không được ăn thực phẩm cay nóng".
“Tôi ăn bằng miệng chứ có phải là miệng vết thương ăn đâu, yên tâm di, ăn vào không chết được đâu!” Thạc Trân nói xong liền nhanh chóng xuống xe rồi bước vào cửa hàng lẩu đó.
Kim Thái Hanh tìm chỗ dỗ xe, đứng bên ngoài cửa hàng lẩu, anh do dự một hồi lâu. Kể từ sau khi về nước, rất ít khi anh đến những nơi như thế này. Trong quá khứ, Tiểu Trân không bao giờ ăn những thứ này, vốn là một người mẫu trang bìa, cậu rất chú ý đến ngoại hình. Khi dùng bữa cũng phải coi trọng môi trường xung quanh, tuyệt đối không để chút mùi vị tàn dư nào của thức ăn ngấm vào y phục. Nếu bảo Thạc Trân đến một nơi đầy mùi đồ ăn để dùng bữa, cậu nhất định sẽ nhẹ nhã ngồi thẳng người sau đó nhẹ nhàng lên tiếng “Dạo này em đang giảm cân, anh cứ ăn một mình đi!"
Bước vào cửa hàng mùi thơm của nước lẩu sộc tới khiến Thái Hanh cau chặt đôi mày. Thạc Trân vào cửa hàng trước và đã chọn được chỗ ngồi gần cửa sổ, thấy Thái Hanh , cậu giơ tay vẫy anh lại gần.
Kim Thái Hanh bước tới, thấy Thạc Trân đang gọi thức ăn liền nói: “Em có chắc là sẽ ăn tại nơi không?”
Thạc Trân gấp cuốn thực đơn lại có ngẩng đầu mỉm cười dịu dàng ngữ khí lãnh đạm mà đầy giễu cợt: "Ừm, nếu Kim tổng không thích, vậy thì đợi tôi gọi món xong thanh toán hóa đơn rồi hãy đi"
Nói xong Thạc Trân lại cúi đầu xuống, tiếp tục chọn món ăn. Câu nói của Thạc Trân khiến đôi mắt sáng trong của Thái Hanh bỗng tối sớm, không phải anh không thích mà là sợ đợi đến lúc nồi lẩu được đưa lên, cậu sẽ thấy hối hận. Kìm nén những phiền muộn trong lòng Kim Thái Hanh không hề do dự đoạt thực đơn trong tay Thạc Trân, chọn mấy món ăn rồi đưa lại cho người phục vụ. Kim Thạc Trân khẽ chau mày, sau đó nhún vai, ra hiệu ai chọn thì cũng như nhau cả thôi.
Một lúc sau, nước lẩu và món ăn cũng được đưa lên. Nồi lẩu bốc hơi nghỉ ngút, toả ra mùi thơm vô cùng kích thích vị giác. Kim Thạc Trân nhìn những người ngồi ở bàn cạnh bên, học theo cách ăn của họ. Có cầm đĩa thịt bò thái mỏng lên, khi đang định đổ tất cả vào nồi nước lẩu đỏ rực ớt thì đột nhiên Kim Thái Hanh ngăn lại: “Không phải làm như vậy đâu!”
Thạc Trân lặng người đi, ngước mắt nhìn Thạc Trân , chỉ thấy đôi mày anh đang nhướng lên, lấy đĩa thịt bò từ tay cậu rồi sau đó gắp một miếng nhúng vào nồi nước lẩu, đợi cho tới khi nó chín mới đặt vào bát Thạc Trân . Anh biết trước nay cậu chưa từng ăn lẩu nên cũng chẳng biết phải làm như thế nào, thế là lặng lẽ nhúng từng miếng thịt cho cậu.
Một miếng thịt bị dính vào bên cạnh nổi, phát ra tiếng kêu lèo xèo, tiếp theo khói bốc lên hướng về phía Thạc Trân . Thạc Trân không hề né tránh mà chỉ khẽ nhíu đôi mày, lặng lẽ ngồi nhìn anh nhúng thịt bò. Không bao lâu sau, bát cậu đã chất đầy, lúc này anh mới từ từ đổ thịt viên, cá viên, đậu phụ vào nồi lẩu.
Gặp miếng thịt bò lên, Thạc Trân cắn miếng rồi thích thú nói: "Ồ, ngon quá! Từ trước tới nay, tôi chưa bao giờ ăn thứ gì ngon như thế này.” Đây là lần đầu tiên cậu ăn lẩu, nước có mùi vị rất thơm ngon, thức ăn vào miệng cay mà không ngán, thật không ngờ trên thế gian lại có món ăn ngon thế này.
Kim Thái Hanh mỉm cười nói: “Trước kia em thường chê các quán lẩu nhiều mùi, sợ ăn xong y phục sẽ ngấm mùi khó chịu, cho nên sống chết cũng không chịu tới.”
“Thật sao? Tại sao trước kia tôi lại ngốc thế? Y phục ngấm mùi, chẳng phải giặt đi là sẽ hết sao?” Cậu lại gắp thêm một miếng thịt bò nữa, sau khi đặt vào miệng lại than lên: “Ôi trời ơi, ăn miếng thịt bò ngon như vậy thật sự là rất hạnh phúc.”
Y phục bị ám mùi, chỉ cần giặt qua là sẽ hết. Đại đa số mọi người đều suy nghĩ như vậy, thế nhưng Tiểu Trân của trước kia thà không ăn, chứ quyết không để người mình có mùi khó chịu. Kim Thái Hanh nhoẻn miệng mỉm cười: “Niềm hạnh phúc của em thật là đơn giản, nếu thấy ngon thì ăn nhiều vào nhé!”
Nói xong Thái Hanh lại gặp thêm một miếng thịt bò nữa cho cậu.
"Ừm!"
"Em ăn chậm thôi, cẩn thận không là bị bỏng đấy!"
"Um, um"
Trong cả bữa ăn này, Kim Thái Hanh dường như chẳng động đũa, anh chỉ không ngừng phục vụ cho Thạc Trân . Sau hai tiếng đồng hồ, tất cả những thứ trong nổi hầu như đã nằm trong bụng Thạc Trân .
Thạc Trân há to miệng, không ngừng hà hơi, hai bàn tay phẩy phẩy bên miệng như chiếc quạt, hi vọng sẽ giảm bởi cảm giác cay nóng. Thái Hanh thấy Thạc Trân không có những hành động nhã nhặn, đoan trang như trước kia nữa thì đột nhiên cảm thấy hoảng hốt. Từ nhỏ đến lớn, mọi hành động của Thạc Trân đều rất chuẩn mực, nho nhã, rất ít khi anh thấy cậu cười. Cho dù có cười chăng nữa cũng phải giống người thời cổ đại, không lộ răng, e lệ, trang nhã, thanh tạo.
Nhớ lại năm xưa, khi Thạc Trân nói muốn thi vào trường đại học H, anh đã nói ngay trước cả nhà rằng, đại học H không thích hợp với cậu, cậu đến đó học khó mà hòa nhập. Đại học H là trường thiên về các môn tự nhiên, những người mà anh quen đại da số có tính cách phóng khoáng, hào sảng . Nếu cậu đến đó, với dáng vẻ thiên kim yểu điệu của mình, nhã nhặn, bảo người ta làm sao mà chấp nhận được? Sẽ càng khiến những người xung quanh thêm phần tự ti, buồn bã. Anh vừa nói xong liền bị mẹ cầm gậy đuổi đánh quanh nhà.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com