Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

DĐ1

Tác phẩm này được chuyển ver từ tác phẩm "Như chưa từng quen biết" của tác giả Hoa Thanh Thần
Chưa có sự cho phép của tác giả mong đừng mang đi đâu ạ
Cảm ơn mọi người!
Mong mn đọc truyện vui vẻ 😊

_______________🙈🙊🐹🙆_________________

Người phụ nữ có mái tóc dài xinh đẹp vội nhìn đồng hồ, lúc này đã là 9 giờ tối, thế là cô liền quay sang hỏi Mục Thất Lưu đang lười nhác ngồi bên cạnh:

"Bác sĩ Mục, chuyến tàu cuối cùng hình như bắt đầu khởi hành lúc 22 giờ, anh chắc là chúng ta vẫn đến kịp đấy chứ?"

Mục Thất Lưu nhoẻn miệng cười, vỗ ngực đảm bảo: "Trịnh Tuyết em yên tâm đi! Nếu đã đến rồi thì đương nhiên sẽ có cách lên thuyền thôi!" Hôm nay khó khăn lắm anh mới hẹn được Trịnh Tuyết, cô y tá xinh đẹp vừa chuyển đến khoa ngoại đi chơi, dì thế nào cũng phải lên bằng được con tàu du ngoại trên sông.

21 giờ 19 phút, hai người đến quầy vé. Cô bán vé cau mày nói:" Hai vị đã đến muộn, 20 tấm vé cuối cùng đã được một cậu trai mua hết rồi!"

Mục Thất Lưu ngước nhìn ra phía con tàu, nơi đó có một chàng trai đang đứng, anh thật sự cảm thấy khó mà tin được. "Cô có nhầm không? Như thế mà cô cũng bán? Cô thực chẳng có chút đạo đức nghề nghiệp gì cả"

Cô nhân viên bán vé trợn mắt nhìn anh: "Anh không biết thế nào là mua vé cho cả nhóm người sao? Anh đã đọc xem trên mỗi tấm vé ghi những gì chưa? Trên đấy có hạn chế mỗi người đi được mua mấy vé không?". Lẽ nào người ta bỏ tiền ra cô lại không bán? Bán hết số vé của chuyến sau cùng thì cô cũng được tan ca sớm.

Mục Thất Lưu nghiêm túc lên tiếng :" Cũng không thể nói như vậy được"

"Thôi tôi dọn quầy đây, ngày mai xin mời 2 vị đến sớm hơn". Cô nhân viên vội xua tay, đóng cửa sổ quầy vé lại.

Khuôn mặt điển trai của Mục Thất Lưu bỗng nhăn nhó, anh quay lại nhìn Trịnh Tuyết đầy chán nản. Hưm! Anh không tin mình lại không thể lên được du thuyền này và một đêm đẹp như vậy

"Trịnh Tuyết, anh đảm bảo hôm nay nhất định chúng ta sẽ lên được du thuyền này, đi thôi!" Anh kéo bàn tay nhỏ bé của Trịnh Tuyết đi về phía con thuyền, vừa chạy vừa thét gọi chàng trai phía trước:"Vị tiên sinh ơi, xin hãy đợi chúng tôi một lát, tiền của cậu làm rơi rồi kìa!"

Cậu trai đó dường như không hề để tâm đến tiếng thét của Mục Thất Lưu, chỉ thấy cậu đưa cả tập vé cho nhân viên, vẻ mặt ngô nghê bước lên thuyền

Vào lúc du thuyền chuẩn bị khởi hành, Mục Thất Lưu kéo Trịnh Tuyết nhanh chóng nhảy bật lên thuyền. Ông chú lái tài chứng kiến cảnh đó lập tức gào lớn:" Này này, hai người đang làm cái quái gì vậy? Nếu rơi xuống sông thì phải làm sao?"

Mục Thất Lưu vội kéo ông chú này lại ra hiệu trật tự, sau đó liền lấy thẻ nhân viên của mình ra cho ông chú xem, rồi thì thầm lên tiếng :" Chú à, đừng la lớn như thế, tôi là bác sĩ chủ nhiệm khoa tâm lý bệnh viện Nhân Ái, đây là trợ lý của tôi". Anh kéo Trịnh Tuyết lại, sau đó chỉ về phía người con trai kia rồi nói:" Cậu ấy chính là bệnh nhân của tôi, cô trợ lý của tôi thấy tối nay cậu ấy bất ổn, vậy nên chúng tôi đã đi theo tới tận nơi này. Chú à, bệnh nhân của tôi một mình bao trọn cả du thuyền rồi, chú nhìn đi cậu ấy còn không ngừng uống rượu, đầu óc có phần không" anh đưa tay chỉ lên đầu, như thể ra hiệu vấn đề rồi nói thêm:" Cho nên"

Ông chú lập tức nhìn về phía chàng trai kia, kể từ khi lên thuyền, cậu ấy luôn cầm chai rượu rồi đứng đó uống liên tục,người bình thường chắc chắn không bao giờ bao trọn con thuyền này vào buổi tối. Thế là ông tin những lời vò bác sĩ tâm lý trước mặt.

Trịnh Tuyết trợn trừng mắt nhìn Mục Thất Lưu, tỏ vẻ vô cùng sùng bái. Anh thật sự có khả năng bịa chuyện thiên tài, nếu không biết anh đang tìm cách lên thuyền thì chắc chắn cô sẽ tin lời nói của anh là thật.

Sau khi được ông chú cho lên thuyền, Mục Thất Lưu quay lại giơ tay hình chữ V biểu tượng chiến thắng với Trịnh Tuyết. Khóe miệng Trịnh Tuyết hơi co giật, tiếp đó 2 người tìm chỗ ngồi ngay phía trước để ngắm cảnh.

Chàng trai kia dường như chẳng có ý kiến gì trước sự có mặt của hai người, vẫn quay mặt nhìn ra bên ngoài con thuyền, chán nản uống rượu.

"Chàng trai ở phía sau đẹp quá" Trịnh Tuyết thi thoảng lại quay đầu nhìn trộm cậu trai đó.

"Em có cảm giác đã gặp cậu ấy ở đâu rồi, trông quen mặt quá!" Trịnh Tuyết nghiêng đầu suy nghĩ

"Thời buổi này những người có vẻ ngoài giống nhau nhiều lắm, em không thấy các minh tinh Hàn Quốc trông cứ tương tự nhau đấy ư? Anh thật sự muốn bỏ chuyên ngành của mình để chuyển sang phẫu thuật thẩm mỹ đây này". Bản thân anh về sau chắc sẽ phải thận trọng hơn trong lời nói của mình

"Không phải đâu" Trịnh Tuyết đột nhiên đẩy anh rồi nói:"Này, A Mục, hình như cậu ấy đang có điều gì đó khác thường. Anh nhìn xem cậu ấy đứng dậy rồi kìa!" Trịnh Tuyết căng thẳng núm lấy tay áo của Mục Thất Lưu

Mục Thất Lưu quay đầu nhìn lại, thấy cậu trai kia đang cầm chai rượu đứng dậy, dưới ánh đèn đường rọi chiếu hai bên bờ, anh có thể nhìn thấy rõ nét mặt ảo não, đau khổ, không cam nguyện của cậu ấy. Anh bất giác lên tiếng:" Thôi chết!"

___________________

Hố cũ chưa kịp lấp lại đào hố mới :))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com