Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 93

Seulgi rời khỏi giường, gọi Yugyeom.

–Yugyeom, chuẩn bị quần áo giúp tôi. Tôi phải tới Thượng Hải.

Yugyeom đứng ngoài thì ngơ người, biết ngay mà, anh đã hoàn toàn đá động được tâm tình của phu nhân.

– Vâng. Có cần chuẩn bị trực thăng không ?– Anh hỏi thêm.

– Có.

Park Jimin, anh hỏi em tin anh không ư ?

Bà đây nói cho anh biết, bà không tin anh, cho nên dám trốn tránh hiện trường ư ? Bà đào mộ anh luôn.

* * *

Park Jimin cùng Wang Jackson tới Thượng Hải lần này là vì Hong Kong đã tạm thời yên hơi lặng gió, còn Thượng Hải thì vẫn khói lửa mịt mù.

Boyeom đứng ngoài phòng làm việc nhận được tin tức từ Yugyeom mà giật cả mình.

– Phu nhân tự mình xuất chiêu sao ?– Anh ta hốt hoảng.

– Ừ.

– Vậy đã đến chưa ?

– Rồi. Bọn tôi đang di chuyển tới công ti.

Boyeom há hốc mồm. Rồi lại nhìn vị boss đang mặt âm u trong phòng " Boss, ngài tự cầu bình an cho mình đi."

Jimin nhìn báo cáo được gửi tới, nhíu mày, kho vũ khí vừa nhập vào bị giữ lại ở Nga, đây chẳng phải là tác phẩm của Lee Jinyoung sao...

Boyeom diễn rất sâu, hốt hoảng đi vào, còn bày đặt lắp bắp.

– Tổng tài, phu...phu...phu nhân giá lâm.

Bút trên tay của Park tổng tài rơi cái "độp".

__________________

Chiếc xe Rolls - Royce màu đen khí thế dừng trước cửa của Mances chi nhánh Thượng Hải. Bảo vệ ngơ ngác chạy tới mở cửa.

Seulgi lạnh lùng bước xuống. Chiếc váy màu đen ôm lấy cơ thể, ẩn hiện đường cong mê người. Khuôn mặt tuy hơi xanh xao nhưng vẫn rất xinh đẹp. Tuy là tay trái bó bột nhưng vẫn không làm ảnh hưởng đến khi chất thanh cao của cô.

Khi bước vào đại sảnh, nhân viên đều thẫn thờ nhìn. Cái người này, chẳng phải là tổng tài phu nhân sao ? Lần đầu tiên nhìn thấy, thật khí phách. Quả nhiên là lão bà của boss.

– Park Jimin hôm nay có lịch gì không ?– Cô quay sang hỏi Yugyeom.

Yugyeom lắc đầu :" Thiếu gia hôm nay không có."

Seulgi gật đầu.

Cô kiên nhẫn chờ thang máy, khi thang máy mở ra, cô nghe được một tin rất hay.

– Tôi nói rồi mà, phu nhân của chủ tịch chẳng qua cũng chỉ là một vị tiểu thư hào môn kiêu ngạo thôi mà. Hôn nhân của bọn họ không sớm không muốn cũng vỡ.

Cô gái đứng trong thang máy, quay lưng lại với cửa, luôn miệng nói mà không để ý rằng, vị phu nhân kia đang đứng chờ thang máy sau lưng cô ta.

Mấy nhân viên khác nhìn thấy vị kia thì tái mặt, cúi gằm xuống, để mặc cô ta thao thao bất diệt.

Dường như cô gái kia cảm nhận được sự khác thường, quay lưng lại. Nhìn thấy Seulgi thì sững người.

Seulgi nở một nụ cười lạnh lẽo :" Thang máy đến rồi, lăn ra."

Nghe xong thì mấy nhân viên nhanh chóng chạy ra ngoài. Phu nhân quả khủng bố ...

Bước vào thang máy, không đợi Seulgi mở miệng, Yugyeom đã nói trước :" Tôi sẽ đuổi việc nhân viên đó ."

Seulgi gật đầu.

Ting...

Thang máy đến nơi, thư kí Han đã đứng đó đợi.

– Phu nhân.

– Ừm.– Seulgi gật đầu, rồi hướng về phía căn phòng đề chữ bảng vàng

" CHỦ TỊCH ".

Cửa phòng mở, Seulgi đi vào, nhìn chằm chằm cái vị đang ngồi an nhiên trên ghế chủ tịch.

– Park Jimin, anh dám bỏ chạy mà không gọi em sao ?– Cô gằng giọng.

Jimin nhìn cô, trong lòng đọng đầy cảm xúc nhưng mặt ngoài thì vẫn duy trì trạng thái " Lạnh Lùng Tổng Tài ".

– Phu nhân, hình như hôm nay tôi không có lịch hẹn với cô.

Seulgi nín giận :" À, hoá ra là không có hẹn. Vậy thì Park tổng, thứ cho Park phu nhân này đi trước ." Cô nói xong thì đã quay gót bước đi.

Vị nào đó ngồi trên ghế đã không bình tĩnh được nữa, vội vàng đi tới ôm lấy vợ, nhưng sắc mặt tái đi, vết thương ở chân chưa lành.

Seulgi vội đẩy anh ra, kéo anh ngồi xuống ghế.

– Không biết quý trọng bản thân.– Cô kéo ống quần anh lên, nhìn băng trắng nhuốm máu, lại nhớ tới ga giường, sắc mặt tối sầm.

– Yugyeom, có thể giúp tôi lấy hộp cứu thương không ?– Cô gọi lớn.

Yugyeom đi vào, cầm theo hộp cứu thương.

Seulgi bắt đầu rửa, mũi khâu chưa lành mà đã vận động.

Jimin im lặng nhìn vợ rửa vết thương cho mình. Khoé môi cong lên. ( Thanh niên được vợ sủng cho hay. )

– Cởi áo ra.– Seulgi rửa xong ở chân, chuyển sang phần lưng.

Jimin ngoan ngoãn cởi áo. Hôm nay anh mặc áo sơmi đen nên vết máu không hiện rõ ràng nhưng đối với người làm bác sĩ như Seulgi làm sao lại không biết vết thương đã như thế nào...

– Park Jimin, anh hảo hảo mà dưỡng thương đi, đừng có lắm chuyện.– Cô quát anh.

–...– Park tổng vẫn im lặng.

Seulgi làm xong mọi việc, ngồi đối diện anh, nhìn chằm chằm.

– Vợ, em làm anh ngại.– Vịnào đó bị vợ nhìn, mặt đỏ tránh né.

Khụ...

Min ơi là Min, đệ nhất mặt dày vậy mà vẫn đỏ mặt, Min mất hình tượng quá...

– Park Jimin, em nghĩ kĩ rồi.– Seulgi cười nhẹ.

– Chuyện gì ?– Min mơ màng.

– Em ngồi trên máy bay hai tiếng năm mươi ba phút để chuẩn bị hàng ngàn lời nói yêu thương dành cho anh. Và đột nhiên em nghĩ rằng, anh mong chờ niềm tin ở em như vậy, phải chăng em chỉ cần nói một lời thôi.

Min bĩu môi trong lòng, haha, dám học theo lời ông.

Min ngoài lòng :" Ý em là sao ? "

– Lão công, em tin anh.

Thanh âm nhẹ nhàng như nước len lỏi vào trong từng tế bào của Jimin.

Boy in luv...

Seulgi nói xong thì mặt cũng đỏ không kém.

Jimin ngây ngốc một hồi, chợt ôm lấy cô :" Phu nhân, tôi nhớ ra rồi, tôi có hẹn với phu nhân cả một đời."

Thế rồi hai người trao nhau nụ hôn ngọt ngào...

* * *

Boyeom nhìn thấy thư kí Han cầm một đống tài liệu định bước vào phòng của Chủ tịch, anh với ngăn lại.

– Han Book này, tôi khuyên anh nếu còn yêu quý bảng lương đẹp đẽ của mình thì đừng nên bước vào đó.

Han Book ngơ ngác :" Nhưng mấy tài liệu này rất gấp ."

Yugyeom bên cạnh lắc đầu :" Châm ngôn của thiếu gia chính là : cái gì cũng không bằng vợ, nên đừng vào, hãy lấy tấm gương " bóng đèn " của Boyeom làm bài học ."

Boyeom gật đầu :" Bởi vì tôi xen vào không đúng lúc nên tiền lương và tiền thưởng bay như gió ."

– Hả ? Vậy...tôi phải làm gì bây giờ ?–Han Book hoảng hốt.

– Chúng ta sẽ im lặng và không nói gì.– Hai vị kia trầm ổn.

– Như vậy được sao ?– Han Book gãi đầu.

– Chú cứ tin tưởng ở bọn anh.

– Vậy, chúng ta chờ vậy.

Kiếp làm "bóng đèn" thì phải biết lúc nào nên sáng.

****

– Anh lo mà làm việc đi.– Jimin cứ ngồi ngắm Seulgi làm cho cô ngại ngùng, đành phải lên tiếng.

– Thì anh vẫn đang làm việc mà.– Park tổng chớp chớp đôi mắt.

– Em có thấy gì đâu ?

– Làm chồng em.

Seulgi nghe xong thì mỉm cười.

Lão công nhà có đáng yêu quá. ( Bọn em biết điều đó từ chương đầu rồi ạ .)

– Anh có đói không ?– Seulgi hỏi.

– Có.– Min gật đầu.

– Vậy chúng ta ăn gì ?

– Em.– Mắt của Jimin sáng lên.

Seulgi tặng cho Jimin một cái lườm.

***

Nhà ăn Mances..

Hai vị boss ung dung ngồi đó ăn độc chiếm một dãy bàn dài.

Nhân viên thì lo sợ ăn, hai vị boss này định rải thính sao...Ở đây có rất nhiều người độc thân đấy.

– Anh không cảm thấy rất lạ sao ? Nhà ăn yên tĩnh quá.– Seulgi nhìn xung quanh một vòng.

– Em nói anh mới để ý.– Jimin gật đầu.

Suất ăn của bọn họ được Yugyeom và Boyeom mang đến.

Hai bọn họ bắt đầu bữa ăn.

– Nhà ăn của Mances nấu ngon thật đấy.– Seulgi ăn vừa miệng.

– Thật ư ? Anh giờ mới để ý– Jimin bình thản ăn.

– Sao anh giống như trên trời rơi xuống vậy ?

– Thật ư ? Anh giờ mới nhận ra.

Seulgi không thèm để ý anh nữa.

Đột nhiên, điện thoại cả hai đồng loạt kêu lên.

– Alo.– Jimin nhìn người gọi, bắt máy.

– Sao con dám trốn viện hả ?– Choi Dahyun sư tử hống.

Seulgi cũng bắt máy :" Ai cho con trốn viện hả ? ".

Lần này là đến lượt Kim phu nhân tức tối bên kia.

Kang Seulgi và Park Jimin hai mắt nhìn nhau.

– Mẹ à, con đang bận.

– Cô à, con đang bận.

Đồng thanh luôn.

– Bận gì ?– Hai đầu dây cùng một câu hỏi.

– Gia tăng dân số.– Đồng thanh đáp.

Jimin tà mị nhìn Seulgi, lão bà nhà anh thật hiểu ý.

– Hai đứa chú ý sức khoẻ.

– Bọn trẻ bây giờ thật manh động.

Park Jimin và Kang Seulgi cười nhẹ.

Nhân viên : Ba Ba Chấm Chấm

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com