Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

co don

Nghĩ lại đi, xem em có nhớ anh không, xem thật sự trong em.....anh là gì.

Nghĩ lại đi, xem những lúc gặp nhau, emcó mong chờ, háo hức như anh? Và mỗi khi sắp tạm biệt nhau, em có thấy nhớ anh như đã lâu lắm rồi không gặp?

*********************

Nghĩ lại đi nhé, xem em có thật sự cần anh như đã nói? Có thật sự không bao giờ bỏ rơi anh? Tim em có nhảy cẫng lên khi nhận được tin nhắn của anh, như khi anh nhận được một tin nhắn nào đó và cứ nghĩ là em?

Nghĩ lại đi em, xem coi ta đã hiểu về nhau ra sao, như thế nào... Xem những nỗi mong chờ của anh, nước mắt, hy vọng... liệu đã được bù đắp bao nhiêu?

Nếu thật sự em nhớ anh và trong em, anh quan trọng, nếu thật sự rằng em cần anh... thì tại sao em lại im lặng thế?

Hình như anh đang cần anh quá nhiều?

Gửi tin nhắn, chờ...

Gọi điện... chờ...

Không biết đã chờ bao lâu... Không biết hy vọng bao nhiêu lần rồi thất vọng...

**************************

Cứ cho là em cần một khoảng riêng cho mình...

Cứ cho là em muốn ở một nơi nào đó không có em...

Cứ cho là tâm trạng em không tốt và anh không muốn anh ảnh hưởng...

Và cứ cho là vì một nghìn lý do nào khác nữa...

Thì cũng đừng bỏ rơ ianh như thế...

Biết không? em cũng biết mà.... anh sẽ buồn, anh se suy nghĩ...

*************************

Đến bao giờ...

Anh sẽ thôi không thất vọng nữa

Sẽ không phải khóc vì em

Sẽ không phải ngóng trông em nhiều như thế...

Sẽ không phải chạy ra đường một mình và giả vờ với mọi người là anh đang đi với em, rất hạnh phúc...

Nói cho anh biết... đến bao giờ đây?

Bây giờ đây, anh ngạt thở với những gì anh đã xây nên, với tất cả cảm giác của anh về em....

*********************

Anh không cần những lời xin lỗi.

Không cần những cú điện thọai cúp vội.

Không cần những tin nhắn bù đắp.

Anh cũng đã chán những lời giải thích.

Cái anh cần, chỉ có em thôi.

Nhưng khó cho em quá, phải không?

Vậy thì thôi, anh... không cần cả ...em....nữa.

********************

Nếu yêu thương trao đi quá nhiều, điều đó đồng nghĩa với việc yêu thương đó chẳng bao giờ được đáp đền một cách trọn vẹn.

Anh đã hiểu và đã tập quen rồi.

************************

Đợi

Mưa xôn xao mái hiên

Mưa long lanh trắng đêm

Vây quanh anh mùa thu dịu êm...

***

Nhìn qua ban công chợt thấy mưa về.

Trong lòng đột nhiên dậy lên một niềm khát khao không tài nào cưỡng nổi, ước gì được đắm mình dưới cơn mưa ấy.

Ngày mưa năm nay, ngày mưa năm trước... Dòng thời gian trơn tuột qua từng kẽ ngón tay, cảm nhận được nhưng không cách nào nắm bắt. Không rõ là mình đang buồn? Hay đang cô đơn? Hay đang trống trải? Hay tất cả? Hay không gì cả?

Mình chẳng thể tách bạch được rõ ràng. Tự nhiên liên tưởng giá như tất cả mọi cảm xúc, tâm trạng giống như thúng bánh đầy của cô hàng bánh cuốn năm xưa, mình sẽ bóc tách nó ra, từng lớp, từng lớp một. Lớp này là buồn đau, lớp này là nhung nhớ, lớp này là trống vắng, lớp này là rộn ràng... Để đã buồn thì thôi nhớ, đã vui thì đừng đau, đã hạnh phúc thì đừng bất an, lo lắng.

Giá như con người chỉ đơn giản như thế, thì... đơn giản quá...

Mọi ký ức bị mưa xóa đi sạch sẽ như chưa từng tồn tại. Những khắc khoải, những nhói buốt có lúc tưởng như cả đời này cũng không quên đi được vậy mà phút chốc "phựt"... như người ta cầm kéo cắt đứt một sợi dây. Để lại một khoảng trắng mênh mông.

Trong lòng dường như chơi vơi một nỗi nhớ, chỉ nhớ thôi, không nhớ ai cả.

Bỗng thấy mình cần lắm hơi ấm một bàn tay, cần một bờ vai em...

Nhưng bàn tay ai thì đủ ấm, bờ vai ai thì đủ em?

Ừm, rồi sẽ là em. Nhưng liệu anh có thể mang lại sự bình yên lẫn rộn ràng cho em. hay nhiệt huyết nơi anh sẽ đông cứng khi chạm phải phần lạnh lẽo trong em?

Nhưng dù có thế nào thì em cũng sẽ đến nhé!

Hãy đến khi...

Mà thôi, tùy em!

Nhưng đừng đến hôm nay, cũng đừng đến vào ngày mai... Đừng đến vào ngày mưa.

Em nhé!

________Binkul_________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: