Phần 11
Hạ Tuyết lái xe bên cạnh nhìn Hàn Văn Vũ hỏi: "Cái gì? tạm thời chưa có chỗ ở hả? Tôi làm sao bây giờ?"
Hàn Văn Vũ bên cạnh lật kịch bản xem, nói: "Ừ! Bởi vì tạm thời chưa có phòng, lại tìm không được chỗ thích hợp, cho một mình cô ở!"
Hạ Tuyết có chút lo lắng hỏi: "Tôi làm sao bây giờ?"
Hàn Văn Vũ lại lật một tờ kịch bản, giống như bâng quơ nói: "Có thể làm sao? thì ở nhà tôi thôi! Cố gắng đi!"
"Ở nhà anh? Kia. . . . . . rất xấu hổ a. . . . . . Thôi để tôi trở về chen chúc với bạn bè đi, cửa nhà anh có dê núi!" Hạ Tuyết thiệt tình nói.
Hàn Văn Vũ có chút xanh mặt, đóng kịch bản lại, tức giận nhìn nàng nói: "Cửa nhà tôi có dê núi, cũng không phải có sói xám lớn, sợ ăn thịt cô hay sao?"
"Tôi sợ tôi làm thịt con dê núi kia, làm sao bây giờ?" Hạ Tuyết cười lái xe chạy ra lưng chừng đường núi, dọc theo đường cao tốc chạy tới!
"Làm thịt thì làm thịt, còn sợ cái gì? Chẳng lẽ tôi không trả tiền nổi một con dê núi sao?" Hàn Văn Vũ không nghĩ quá nhiều nói.
"Ôi, nghe sao không có đạo lý vậy?" Hạ Tuyết cố ý nói: "Đến lúc đó truyền thông phát hiện tôi và anh ở chung, còn nói tôi tìm cách quyến rũ anh, hoặc nói cái loại ở chung này là tôi bay lên ngọn cây biến Phượng Hoàng, cua được đàn ông đệ nhất thiên hạ, câu dẫn ảnh đế, biểu diễn chuyện tình lãng mạn của cô bé lọ lem . . . ."
"Cô không đi quay phim thực là đáng tiếc, ảo tưởng! người giống cô như vậy, người khác cảm thấy tôi thích cô sao?" Hàn Văn Vũ tức giận nói: "Tôi cũng không phải ngu ngốc, gà rừng, gấu chó, dê núi, sói xám lớn, chết hết hay sao, tôi lại thích cô?"
"Ha ha ha ..." Hạ Tuyết thật không thể nhịn được cười ha hả nói: "Anh nói rất buồn cười a...!"
Hàn Văn Vũ vẫn chưa xong, nói tiếp: "Cô thích ở hay không, tùy cô, bất quá, không cho phép cô ngủ trong xe tôi, đến lúc đó truyền thông viết cái gì, tôi đem một cô gái ăn sạch nhưng cái giường cũng không cho nàng ngủ!"
Hạ Tuyết lại ha ha ha cười, không chút để ý, giơ tay nói: "Anh yên tâm, sẽ không như vậy! Tôi đến nhà bạn bè tôi ở, dù sao tan tầm cũng đã khuya, cùng các cô ấy chen chúc một chút còn hơn, tôi không muốn đem phiền toái cho anh! Truyền thông thật đáng sợ, đến lúc đó nếu anh xảy ra chuyện gì, ai phát tiền lương cho tôi?"
"Tùy tiện!" Hàn Văn Vũ lập tức đóng kịch bản lại, đầu hơi ngữa ra, giả vờ ngủ. . . .
Hạ Tuyết bên cạnh một tay lái xe, một tay kéo cái mềm lông lên người Hàn Văn Vũ, nói: "Đắp chăn lông cho tốt, kẻo ảnh đế bị cảm lạnh!"
Hàn Văn Vũ nhắm mắt lại, vươn tay từ trong mền lông, nắm bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, nhẹ giọng nói: "Không bằng. . . .ở nhà tôi đi, một cô gái nhỏ ở bên ngoài ăn nhờ ở đậu rất đáng thương !"
Hạ Tuyết rút tay về, cho xe chạy xuống cầu, nói: "Anh cũng không biết, Hạ Tuyết tôi rất quý trọng người đối xử tốt với tôi, bởi vì từ nhỏ, không có bao nhiêu người đối xử tốt với tôi và em trai, tất cả người thân, bạn bè đều sợ chúng tôi liên lụy bọn họ, thậm chí lên tiếng chào hỏi, họ cũng chột dạ! Tôi chỉ muốn làm việc thật tốt, phụ vụ anh thật tốt, không cần liên lụy bất cứ ai, đây chính đền đáp lớn nhất của tôi đối với mọi người rồi !"
Hàn Văn Vũ mở to hai mắt ra, nhìn cảnh tuyết bay trước mặt, hai bên xe nhanh chóng xẹt qua. . . . . .
Xe thắng gấp lại phía trước quảng trường nhỏ của cao ốc Thế Kỷ, hai người bọn họ ngồi trong xe, nhìn thấy các nhân viên nghiệp vụ đã ở nơi đó dựng cảnh, chuẩn bị quay cảnh sau khi Hàn Văn Vũ vươn người nhảy lầu, đời sau của hắn là một tổng giám đốc nổi tiếng, nên mượn cao ốc nhà mình, thuận tiện lấy cảnh, cho nên khi Hàn Văn Vũ tới cao ốc Thế Kỷ quay phim, tất cả nhân viên nữ của cao ốc Thế Kỷ muốn phát điên, trang điểm, thoa phấn, chỉ thiếu chút nữa lập tức đi sửa lại khuôn mặt. . . . . . còn có vô số fan cuồng của Văn Vũ cao giọng địa thét chói tai, giơ cao áp-phích Hàn Văn Vũ, khàn giọng hò hét. . . .
Lúc này Hạ Tuyết không để ý đến hiện trường có bao nhiêu người điên cuồng, náo nhiệt, chỉ nhìn tòa cao ốc Thế Kỷ trước mặt rất quen thuộc, vẫn còn một chút hoang tưởng hỏi: "Văn Vũ, nghe nói anh và Hàn Văn Hạo tổng giám đốc là anh em ruột?"
"Ừ!" Hàn Văn Vũ tiếp tục xem kịch bản, khi chưa đến lúc quay phim!
"Quan hệ của các người tốt chứ?" Hạ Tuyết nắm chặt tay lái, cắn môi dưới, gian nan hỏi.
"Tốt" Hàn Văn Vũ lại nói.
Hạ Tuyết vẻ mặt đau khổ, trong lòng lập tức có chút suy nghĩ xấu xa, hi vọng anh em bọn hắn như kịch bản trong phim truyền hình biết bao nhiêu, tưởng tượng tất cả vận máu chó, một người là con của mẹ, một người là con của cha, hai bên có mâu thuẫn .... Như vậy cả đời sẽ không qua lại với nhau rồi !
Lúc quay phim là 10 giờ 30 phút!
Nội dung kịch bản là Hàn Văn Vũ ở trong chuyện xưa sau khi trọng sinh, làm tổng giám đốc của một công ty, mà Tô Diệu Diệu là nữ nhân viên trong công ty đó, cho nên vai diễn của Hạ Tuyết là thân phận trước kia của Tô Diệu Diệu, nhưng nhân viên tiếp tân ở trước sân khấu khi nhìn thấy nàng hóa trang xuất hiện tại đại sảnh cao ốc Thế Kỷ thì nhân viên nữ của công ty, rối rít nói: "Nữ diễn viên này trông rất quen mặt a. . . . . ."
Hạ Tuyết giả vờ như mặt bị ngứa, đưa tay gãi mặt, sau đó nhìn trợ lý đạo diễn nói với các diễn viên quần chúng: "Mọi người chờ chút nữa đi theo bên cạnh nữ chính, sau khi đạo diễn hô một tiếng action, nam chính đi tới, mọi người cùng nữ chính cúi người chào. . . . . .
"Ok! Mọi người tới tập luyện trước một chút! Trợ lý đạo diễn lập tức kêu một số diễn viên nữ ra, đứng ở đại sảnh công ty, sau đó cầm microphone, kêu to: "Ok! action!!"
Hạ Tuyết vừa nghe hiệu lệnh, hai tay nàng lập tức đặt lên hông bên trái, hơi cong thắt lưng lại như chào hỏi. . . . . .
"Tốt! Như vậy là được! Mọi người cũng đừng nhích tới nhích lui, đứng ở vị trí này! Chờ một lúc, bắt đầu diễn!" Trợ lý đạo diễn nói xong, lập tức bỏ đi, đến chỗ khác chỉ đạo công việc.
Hạ Tuyết từ khi đi vào đại sảnh công ty, toàn thân của nàng như bị con kiến bò, trong người không thoải mái, chỉ thấy nàng cắn chặt môi dưới, tròng mắt quẹo trái quẹo phải, suy nghĩ, Hàn Văn Hạo kia có lẽ lúc này sẽ không xuống lầu làm gì chứ? Chắc là không, văn phòng của hắn ở tầng lầu 80, đi xuống nhiều lần mệt a? Chân nàng bắt đầu có phần đứng không vững, muốn đi ra một chút, chờ đến lúc quay phim sẽ trở về hàng đứng, ai biết lại nghe nhân viên tiếp tân công ty ở đại sảnh nói tổng giám đốc đang đến, sắc mặt của nàng lập tức trắng bệch. . . . . .
Vừa mới nói xong, một chiếc xe Rolls-Royce màu bạc chậm rãi dừng ở đại sảnh công ty, hơn mười người bảo vệ và Tả An Na bước ra, đi đến chiếc chờ bên ngoài chiếc Rolls-Royce, cúi người chào ....Tả An Na bước lên, mở cửa xe, kính cẩn gọi: "Tổng giám đốc!"
Hàn Văn Hạo từ trong xe lạnh lùng bước tới, vẻ mặt lạnh lùng liếc mắt nhìn vào hiện trường quay phim một cái, mới chậm rãi cỡi bao tay ra, đưa cho Tả An Na, mới lạnh lùng hỏi: "Nhị thiếu gia đến rồi hả ?"
"Đúng vậy! Hôm nay là ngày quay đầu tiên, tổng cộng phải ở chỗ này lấy cảnh ba ngày!" Tả An Na lập tức nói!
"Ừ! Để cho Nhị thiếu gia quay phim xong, giữa trưa gặp tôi!" Hàn Văn Hạo lãnh đạm sau khi nói xong, lập tức đi lên bậc thang cao ốc Thế Kỷ . . . . . .
Trong đại sảnh cao ốc Thế Kỷ, nhân viên công ty Hàn thị thường xuyên cúi người chào hỏi Hàn Văn Hạo . . . . . .
Vẻ mặt Hàn Văn Hạo lạnh lùng đi qua bọn hắn, lại xẹt qua đám diễn viên quần chúng đứng ở cạnh cửa, nhanh chóng đi về phía trước. . . . . .
Hạ Tuyết cúi đầu, cắn răng nhíu mày mặt nhăn mặt, nín thở cầu trời khấn đất, hai tay nắm chặt, rốt cục chờ Hàn Văn Hạo đi lướt qua bên mình, cuối cùng nàng nhẹ nhàng thở ra. . . . . .
Hàn Văn Hạo ở xa đằng kia, chợt ngừng lại, hắn đang cúi đầu nghĩ nghĩ, mọi người đang cảm thấy kỳ quái, thì hắn chậm rãi xoay người lại, hai tròng mắt chớp động như con báo, từng bước một giẫm lên sàn nhà đá cẩm thạch bóng loáng, một lần nữa quay trở lại trước mặt một diễn viên nữ, vươn tay nắm lấy cằm của nàng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng, quả thật là Hạ Tuyết, ánh mắt hắn nheo lại. . . . . .
Hạ Tuyết sợ tới mức trừng mắt, mồ hôi lạnh đầm đìa. . . . . .
ặc, ặc, bắt đầu tư chương này trở đi, sau khi gặp lại HVH thì mọi chuyện xãy ra vô cùng đặc sắc, ú tim, nghẹt thở không thể bỏ lỡ a....Hàn Văn Hạo vẫn trừng mắt nhìn nàng. . . . . .
Hạ Tuyết vẫn thở phì phò. . . . . .
Hai người cứ trừng nhau như vậy, tất cả mọi người rất kỳ quái nhìn hai người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh ..........
Hàn Văn Hạo hai tròng mắt lạnh lẽo, chậm rãi nhìn Hạ Tuyết từ trên xuống dưới, Hạ Tuyết cũng bắt chước bộ dạng của hắn, tròng mắt lóe sáng, nhìn từ trên xuống dưới. . . . . . thật lâu, thật lâu, rốt cục nàng có chút bất đắc dĩ nhìn hắn nói: "Anh đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là diễn viên quần chúng, không phải muốn câu dẫn anh, sau đó mơ mộng làm cô bé lọ lem . . . . . ."
Trên mặt Hàn Văn Hạo hơi lộ ra nụ cười châm biếm, liếc mắt nhìn mái tóc ngắn xinh xắn, khuôn mặt trái xoan đường cong tuyệt đẹp, nhưng tái nhợt, đôi môi mọng tô chút son hồng, không còn thiếu sức sống như trước, ánh mắt hắn hơi chớp một cái, lại trầm mặc không lên tiếng, xoay người rời khỏi . . . . . .
Hạ Tuyết nhẹ nhàng thở ra, hù chết tôi, muốn giết người sao. . . . . .
"Ok! ok! ok!" Trợ lý đạo diễn thừa dịp Hàn Văn Hạo đã lên lầu, lập tức nói: "Ok! Tô Diệu Diệu vào chỗ! Tiểu Thanh, cô đi mời Văn Vũ!"
"Được!"
Bắt đầu quay phim, Hạ Tuyết lại mơ hồ đứng một bên, vừa cúi người, vừa nghĩ đến ánh mắt của Hàn Văn Hạo, lộ ra quá nhiều điểm kỳ quái, nàng không rõ ý tứ của hắn như thế nào, nàng cắn môi dưới. . . . . .
"Cắt" Tôn Minh lập tức đứng lên, đi đến trước mặt Hạ Tuyết, nói với nàng: "Hạ Tuyết! Vừa rồi cô suy nghĩ cái gì? Cô chỉ là một nhân viên tiếp tân, mặt mày nhăn nhó, cắn môi là sao? Hay là cô nhập vai, cảm thấy nam chính xuất hiện, làm cho cô rối rắm?"
Khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ bừng, nhìn mọi người đang tò mò nhìn mình, nhất là Tô Diệu Diệu ở bên cạnh, cô ta cũng cười chế giễu nhìn nàng lom lom. . . . . .
"Đúng, xin lỗi, tôi chỉ là. . . . . ."
"Không cần giải thích. . . . . . Kiêu ngạo là việc nhỏ, nhưng phải cẩn thận, đừng xem thường, xem như cô có một chút thiên phú, cũng không thể chứng minh được gì!" Tôn Minh đột nhiên tức giận cầm kịch bản đi về!
Hàn Văn Vũ đổi vai đứng tại cửa, nhìn thoáng vẻ mặt xấu hổ của Hạ Tuyết, lại liếc Tôn Minh một cái, chuẩn bị quay lại một lần nữa. . . . . .
"Tôn Minh, có phải quá quan tâm Hạ Tuyết hay không? một cảnh nhỏ như vậy, tại sao ông ta yêu cầu nghiêm khắc với cô ấy như vậy?" Lynda kỳ quái nói.
Hàn Văn Vũ nghĩ nghĩ, bất chợt cười nói: "Có thể là ông ta xem trọng cô ấy!"
"Phi! ! Ai chẳng biết đạo Tôn Minh không thích phụ nữ!" Lynda lại nhìn đạo diễn Tôn Minh, cầm kịch bản, ngồi trước TV, nhìn vào màn hình nhỏ, lại ngẩng đầu nói với Hạ Tuyết: "Hạ Tuyết, cô đổi vị trí, đứng ở phía sau Diệu Diệu! Cô đã chắn ngang vị trí của cô ấy!"
Hạ Tuyết lập tức a... một tiếng, đổi một vị trí với Tô Diệu Diệu, Tô Diệu Diệu đắc ý liếc mắt nhìn nàng một cái. . . . . .
Hạ Tuyết thở nhẹ . . . . . .
"Tại sao muốn đổi vị trí?" Lynda kỳ quái hỏi.
Hàn Văn Vũ trực tiếp xoay người rời khỏi, trước khi đi, còn nói một câu ...."Hạ Tuyết khí thế mạnh mẽ, sẽ đè ép Tô Diệu Diệu ... nên muốn cho cô ấy lui ra phía sau một chút ..... Tô Diệu Diệu mới đúng nhân vật chính ...."
Lynda vừa nghe lời này, ánh mắt tức khắc sáng lên nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, trong lòng có chút chủ ý. . . . . .
"Cô đừng đánh chủ ý vào cô ấy! Tôi không để cho cô ấy ký hợp đồng đâu!" Hàn Văn Vũ chuẩn bị đi đến vị trí của mình, chỉ vào Lynda nói!
Lúc quay phim xong, Hạ Tuyết lập tức thay đồng phục công ty ra, chạy đến bên xe đậu ở ngoài sảnh cao ốc Thế Kỷ, nhìn Văn Vũ đang khoanh tay xem kịch bản, nàng khôi phục lại bộ dáng cười ha ha, vẻ mặt nhiệt tình nói: "Buổi chiều không diễn nữa, bây giờ có thể đi ăn cơm hay không? Tôi đói bụng!"
"Ừ" Hàn Văn Vũ lại liếc mắt nhìn kịch bản, nói: "Cô đừng chạy đi lung tung với bọn Tiểu Thanh, chờ một lúc nữa chúng ta cùng đi ăn cơm!"
"Thật hả?" Hạ Tuyết càng vui vẻ.
"Ừ, ăn cơm với anh tôi!" Hàn Văn Vũ lật một tờ kịch bản, nói.Hạ Tuyết nói có chết cũng không chịu đi ăn cơm, nàng nói muốn cùng với bọn Tiểu Thanh ăn cơm hộp, sau đó Hàn Văn Vũ nói, nàng chết cũng phải đi, không được phản kháng, không được phản đối. . . . . . Cho nên nàng đành phải ngây ngốc đứng trước chiếc xe, nhìn Hàn Vũ đang gọi điện thoại cho ai cũng không biết, mặt nàng nhăn nhó, nhìn đồng hồ của mình một chút, đã 11 giờ 35 phút, nàng nhìn thoáng qua cao ốc Thế Kỷ sừng sững, rực rỡ một lần nữa ...
Lúc này trên bầu trời lất phất cơn mưa phùn, Hạ Tuyết không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn bông tuyết bay tán loạn đầy trời đến xuất thần, lại nghe được tiếng bước chân nhanh chóng đang đi đến, nàng sững sờ, cũng đã nhìn thấy Hàn Văn Hạo mặc tây phục màu đen, hơi lộ ra vạt áo lụa tơ tằm màu trắng, bên ngoài khoác áo dài tới gối, khí thế mạnh mẽ trong tuyết bay bay bước tới ...
Hạ Tuyết ngây ngốc nhìn hắn. . . . . .
Thái độ của Hàn Văn Hạo lạnh lùng, làm cho người ta không dám đến gần, giống như đóa hoa anh túc, phát ra hấp dẫn trí mạng. . . . . .
Lúc này tuyết rơi xuống càng lớn, bay tán loạn, Hàn Văn Vũ vừa gọi điện thoại, bên cạnh nhìn anh cả một mình đi tới, nói với Hạ Tuyết: "Hạ Tuyết, nhanh lấy cây dù che cho anh cả tôi!"
Hạ Tuyết vừa nghe xong đành phải a một tiếng, từ trong xe, tìm thấy cây dù trong suốt, bước tới chỗ Hàn Văn Hạo. . . . . .
Hàn Văn Hạo đi tới, nhìn thấy Hạ Tuyết cầm cây dù trong suốt đứng trong tuyết nhìn hắn, bước chân hắn ngừng lại, bỗng nhiên nhìn nàng một cái, vẻ mặt lạnh tanh tiếp tục đi về phía trước, Hạ Tuyết không dám nghĩ nhiều, im lặng miễn cưỡng đi bên Hàn Văn Hạo, vươn dù lên cao che cho hắn, sau đó hai người nặng nề đạp đất tuyết đi về phía trước . . . . . .
Hàn Văn Vũ vừa gọi điện thoại, vừa quay đầu nhìn anh cả mỉm cười nói: "Vẫn là anh thương em, biết em không thích anh phô trương xung quanh, đã tự mình đi xuống!"
Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ thuận tay cầm lấy dù trong tay Hạ Tuyết, lòng bàn tay không nhịn được nắm bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, Hạ Tuyết giật mình vội vàng rụt tay lại, ánh mắt Hàn Văn Hạo hơi chút lóe lên, nhìn em trai nói: "Chú luôn luôn chống đối, nhưng một ngày nào đó, cơ nghiệp Hàn thị, cả ba anh em chúng ta đều phải gánh vác! Tốt nhất chú nên sớm chuẩn bị tâm lý cho thật tốt!"
Hàn Văn Vũ "ôi" một tiếng, cúp điện thoại, đi tới bên Hàn Văn Hạo, một tay vỗ vai hắn, cười nói: "Anh nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng mềm như đậu hủ, anh thương em và chú ba, chúng tôi để ở trong lòng! Chuyện công ty phiền anh vất vả rồi !"
Hàn Văn Hạo chỉ lạnh lùng nói: "Đi thôi! Đừng bậy bạ nữa! Ba giờ chiều nay, anh còn có cuộc họp!"
"Chúng ta đến Thúy Uyển Sơn Trang ăn tôm cá tươi! Dạo này có cá bạch lý hồng tươi sống!" Hàn Văn Vũ nói vừa xong, nói với Hạ Tuyết: "Hạ Tuyết, nhanh lên, đi lấy xe Mercedes của tôi, hôm nay tổng giám đốc đại nhân tôn quý chịu hạ mình ngồi xe của chúng ta!"
"A.... . ." Hạ Tuyết không kịp nghĩ, xoay người cầm chìa khóa xe, đi đến Mercedes. . . . . .
Hàn Văn Hạo lơ đãng liếc mắt nhìn Hạ Tuyết một cái, đứng trong tuyết, chậm rãi hỏi: "Người đó là sao?"
"Cô ấy là trợ lý đời sống của em! Cô nhóc đó rất nhanh nhẹn, làm việc rất tốt, đi ăn một bữa cơm với em!" Hàn Văn Vũ mỉm cười nói.
Ánh mắt Hàn Văn Hạo lóe ra, nhìn Hạ Tuyết đã ngồi vào chiếc Mercedes, chuẩn bị mở máy xe, hắn cười lạnh nói: "Thật là kỳ lạ, chú chưa bao giờ gần gũi phụ nữ, càng không nói đến đưa cô ta tham gia bữa tiệc với ba anh em chúng ta!"
"Chỉ một bữa cơm đơn giản thôi mà! Anh đừng nghĩ quá nhiều!" Hàn Văn Vũ tự nhiên cười nói.
Hạ Tuyết chậm rãi lái xe, dừng bên cạnh hai người, Hàn Văn Vũ lập tức mở cửa xe, Hàn Văn Hạo mặt lạnh ngồi xuống, Hàn Văn Vũ cũng ngồi xuống, nói với Hạ Tuyết: "Đi Thúy Uyển Sơn Trang!"
"Được!" Hạ Tuyết không nhịn được nắm tay lái, ngẩng đầu nhìn vào kính chiếu hậu nhìn Hàn Văn Hạo đang ngồi phía sau xe, hắn đang dùng ánh mắt nóng rực nhìn nàng chằm chằm, tim nàng đột nhiên nhảy dựng, sợ tới mức mặt mày trắng bệch!Xe chạy qua trung tâm phố xá sầm uất, cây cối hai bên bỏ lại phía sau, xe hướng trên núi chạy tới . . . . . .
Hạ Tuyết bên cạnh lo lắng lái xe, nghe hai anh em bọn họ đang nói một chút chuyện gia đình, từ câu chuyện, nàng dần dần hiểu rõ một số việc, thật ra Hàn Văn Vũ cũng không như mọi người tưởng tượng chỉ là một siêu sao đơn giản, mà hắn và Hàn Văn Hạo chuẩn bị thành lập một công ty điện ảnh và giải trí truyền hình lớn nhất, cho nên Hàn Văn Hạo phóng túng cho em trai gác lại sự nghiệp gia tộc, để mặc cho hắn tự do phát huy, nhưng lời nói và thái độ của Hàn Văn Hạo như thay cho cha mẹ, ra lệnh cho em trai, trong ba năm phải trở về gánh lấy sự nghiệp gia tộc!
Hàn Văn Vũ cũng không đáp lại, chỉ thần thần bí bí cười, hắn giống như con ngựa hoang không dây cương, chưa bao giờ chịu trói buộc!
"Anh suốt ngày cứ nhìn ngó em, không thấy anh chú ý đến Văn Kiệt?" Hàn Văn Vũ nhanh chóng chuyển đề tài!
"Hắn làm việc vững vàng, lý trí, đắn đo, có chừng mực! Chưa bao giờ sai lầm!" Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói.
"Hắn và Mộng Hàm khi nào thì chuẩn bị kết hôn? Trong ba anh em chúng ta, chỉ có một mình hắn thật lòng nói chuyện yêu đương, nghiêm túc lên kế hoạch cuộc sống tốt đẹp trong tương lai!" Hàn Văn Vũ cười nói.
Trong lòng Hạ Tuyết hồi hộp, nắm tay lái, ánh mắt chớp một cái, không chú ý ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn kính xe, lại không nghĩ rằng trong kính nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Hàn Văn Hạo, nàng ho khan một tiếng, tiếp tục lái xe. . . . . .
"Thúy Uyển Sơn Trang" ở bên cạnh bờ hồ Hoa Sơn, có vô số rừng phong xung quanh, tuyết đọng trên nhánh cây phong, bao quanh trùng trùng điệp điệp là tuyết, thật sự phong cảnh mê người ...
Hạ Tuyết cho xe dừng trước cửa "Thúy Uyển Sơn Trang", dừng xe xong, lại nhìn thấy một chiếc Ferrari màu đỏ thẫm cũng theo xe mình, chạy đến trước cửa Sơn Trang. . . . . .
"A?" Hạ Tuyết nắm tay lái, chợt nhớ đến dường như xe này là xe của bác sĩ Hàn .... Nàng mở to hai mắt, lại có thể nhìn thấy Hàn Văn Kiệt mặc áo sơ mi trắng kẻ sọc xanh, bên ngoài là áo khoác dài màu xanh lá cây, lịch sự nho nhã bước xuống xe, sau đó rất có phong độ thân sĩ đi vòng qua xe, mở cửa ghế lái phụ, bên trong xe bước xuống một cô gái xinh đẹp, mặc Ellisaab vàng nhạt, cổ chữ V, váy ngắn bó sát người vô cùng hấp dẫn, bên ngoài khoác áo dài tới gối cùng màu, mái tóc quăn gợi cảm, cổ đeo dây chuyền vàng, cô gái có nét đẹp hoàn hảo, tuyệt vời, chỉ thấy cô chớp mắt dịu dàng nhìn vị hôn phu bên cạnh, đưa tay cẩn thận luồn vào trong khuỷu tay của hắn, mới nhìn về phía bên này. . . . . .
Hàn Văn Hạo bước tới, tiếp đến là Hàn Văn Vũ cũng xuống xe, nhìn Hàn Văn Kiệt vui vẻ kêu một tiếng . . . . . ."Chú ba!!"
Hàn Văn Kiệt và Mộng Hàm dựa vào nhau cùng một chỗ, mỉm cười nhìn bọn Hàn Văn Hạo kêu nhỏ: "Anh cả, anh hai!"
Hạ Tuyết vẫn sững sờ tại chỗ, nắm tay lái, thật không biết nên làm cái gì bây giờ mới tốt, nhất là nhìn Hàn Văn Kiệt và Mộng Hàm gắn bó với nhau, nàng cảm thấy mình rất khó nhìn, trên thế giới này, tại sao lại có người xinh đẹp như vậy, một cô gái ngây thơ và gợi cảm? nhất là xung quanh tuyết trắng tinh, dường như chỉ vì cô ấy mà sụp đổ, bởi vì cô ấy quá quyến rũ . . . .
Bọn Hàn Văn Vũ sớm đứng chung một chỗ, trò chuyện một chút, Văn Vũ mới phát giác thiếu đi một người, hắn sững sốt quay đầu, nhìn Hạ Tuyết trong xe, hắn to tiếng gọi: "Hạ Tuyết! ! !"
Hàn Văn Kiệt vừa nghe gọi tên này, hơi ngạc nhiên quay đầu, nhìn về phía xe của anh hai, chỗ tài xế, quả nhiên là Hạ Tuyết, nàng đang ngồi yên, không biết làm gì?Hàn Văn Vũ đi tới bên xe, kéo cửa xe ra, nhìn vẻ mặt ngơ ngẩn của Hạ Tuyết, ngạc nhiên cười nói: "Lo lắng cái gì? Xuống xe đi, không phải cô nói đã đói bụng sao?"
Hạ Tuyết vẫn ngơ ngẩn nắm tay lái, "a" một tiếng, hai mắt không nhịn được nhìn về phía Hàn Văn Kiệt, hắn cũng có chút ngạc nhiên nhìn nàng, vẫn ánh mắt nhàn nhạt. . . . . . Nàng quay đầu nhìn Hàn Văn Vũ, hơi khó xử nói: "Tôi không nên cùng mọi người chung một chỗ, ngượng chết được? Đây là bữa tiệc nhà các người!"
"Sợ cái gì? Về sau cô làm trợ lý đời sống của tôi, còn nhiều cơ hội thế này! Mau xuống đây!!" Hàn Văn Vũ nói vừa xong, đưa tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, kéo nàng xuống xe, dắt nàng đi về phía trước. . . . . .
Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nhìn anh hai tươi cười nhiệt tình, lại nhìn vẻ mặt xấu hổ của Hạ Tuyết, hắn nhàn nhạt nở nụ cười.
"Anh hai. . . . . . Vị này là. . . . . ." Mộng Hàm dịu dàng tò mò hỏi.
"A...! Cô ấy là trợ lý đời sống mới của anh! Tên là Hạ Tuyết! thông minh, nhanh nhẹn, vô cùng đáng yêu! Anh thấy hôm nay ăn cơm, biết hai người đều có bạn đi kèm, anh kéo cô ấy đến đây!" Hàn Văn Vũ vừa nói xong, thoải mái vỗ trên vai Hạ Tuyết, lại vươn tay khoát vai nàng, giả vờ như bạn thân!
"Bác sĩ Hàn. . . . . ." Hạ Tuyết thật quá mất mặt chào hỏi. . . . . .
Lời này vừa ra, mọi người sửng sốt, không khỏi nhìn Hạ Tuyết và Hàn Văn Kiệt. . . . . .
"Uh'm. . . . . . Thân thể có khỏe không?" Hàn Văn Kiệt không quan tâm ánh mắt người khác, chỉ nhàn nhạt hỏi Hạ Tuyết.
"Khỏe!" Hạ Tuyết khẩn trương nói!
"Các người biết nhau?" Hàn Văn Vũ ngạc nhiên nhìn bọn hắn hỏi.
"Hạ Tuyết là bệnh nhân của em .... Lúc trước mới bởi vì thân thể vấn đề, em xem bệnh cho cô ấy ..." Hàn Văn Kiệt chậm rãi nói.
"Thật vậy chăng? Chuyện này thật đúng là khéo! Xin chào! Tôi là Mộng Hàm!" Mộng Hàm mỉm cười giới thiệu chính mình.
Hạ Tuyết đỏ mặt .... Vội vàng khom lưng, nói với Mộng Hàm: "chào cô ..."
Hàn Văn Hạo nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, ánh mắt hơi chớp một cái, nhưng không có nói thêm nữa, xoay người đi vào Thúy Uyển Sơn Trang, lại nghe một trận âm thanh của xe thể thao, mọi người quay đầu, nhìn thấy một chiếc xe thể thao Benz 520 màu trắng thắng gấp trước Thúy Uyển Sơn Trang, Dạ Thiên Thiên mặc áo sơ mi màu đen, áo khoác chẽn da báo, quần jeans màu xanh, tao nhã xuất hiện trước mặt mọi người, chỉ thấy cô vừa bước xuống xe, tháo kính đen xuống, mỉm cười chào hỏi mọi người ....."Sorry, tôi đã tới chậm!"
"Ngôi sao lớn nên tới muộn!" Hàn Văn Vũ cố ý nói.
"Làm sao dám so với ảnh đế?" Dạ Thiên Thiên vừa nói xong, ngọt ngào mỉm cười đi tới bên cạnh Hàn Văn Hạo, hai tay luồn vào khuỷu tay của hắn, vừa định đi vào thúy uyển Sơn Trang, lại nhìn thấy Hạ Tuyết đứng bên cạnh Hàn Văn Vũ, trong đầu cô liền nhớ đến cô gái đó là người đã vô tình gặp Hàn Văn Hạo, cô cầm mắt kính đeo lên, nhìn Hạ Tuyết, ngạc nhiên vừa định hỏi ...
"Cô ấy là trợ lý đời sống của tôi! Dạ Thiên Thiên, không cần giới thiệu, mọi người đều biết!" Hàn Văn Vũ nói xong, kéo Hạ Tuyết đang đỏ mặt, lúng túng, đi trước mọi người vào Thúy Uyển Sơn Trang, vừa đi vừa nói: "Nơi này có một loại cá rất nổi tiếng là "Tuyết Hồng" ăn rất ngon, bất kể là cá sống hay đã nấu chín, đều tươi ngon khác thường! Chờ lúc nữa, chúng ta ngồi bên bồ hồ, ăn cá, cảm giác rất thối".
Mọi người phía sau, không khỏi bật cười. . . . . .
Dạ Thiên Thiên không nhịn được, quay đầu nhìn thoáng qua gương mặt lạnh lùng của Hàn Văn Hạo, cô chớp mắt một cái, vì hiểu rõ tính tình Hàn Văn Hạo nên cô không dám nhiều lời. . . . . .
Mộng Hàm trái lại buồn cười nói: "Thật sự là kỳ lạ nha, anh Văn Vũ lại có thể mang phụ nữ tới tham gia bữa tiệc với chúng ta, không phải anh ấy có ý với người ta chứ?"
Hàn Văn Kiệt nghe xong, lặng im không nói. . . . . .
Phòng VIP của "Thúy uyển Sơn Trang" đặt bên ngoài Sơn Trang, cạnh bờ hồ, chỉ thấy lúc này nước trong hồ đã đóng băng, xa xa sương mù giăng kín, nhìn rất đẹp. . . . . . . . .
Người quản lí bảo nhân viên rối rít mang món ăn lên, bao gồm cả thức uống, mùi thơm ngát của cá "tuyết hồng" ..........Mấy người bọn họ ngồi thành vòng tròn trên sofa màu đỏ thẫm, trong lúc đang chờ mang thức ăn lên, mọi người vui vẻ tán gẫu, Hạ Tuyết lặng im ngồi trên chế sofa, cùng ngồi với những vị khách quý, nàng như bị kim châm rất khó chịu, chỉ thấy nàng không ngừng thở ra luồn khí trắng, ngắm nhìn cảnh tuyết bốn phía bên bờ hồ, nhưng chỉ trong phút chốc, cái mũi của nàng cảm thấy đau đau, yết hầu ngứa ngáy, nhịn không được ho khan, thậm chí hắt xì nhiều lần. . . . . ."Ừ? Không phải cô bị cảm chứ" Hàn Văn Vũ lo lắng nhìn nàng hỏi.Tất cả mọi người nhàn nhạt dừng lại đề tài, nhìn nàng. . . . . .Hạ Tuyết đỏ mặt, ngượng ngùng nhìn mọi người, vội vã miễn cưỡng cười nói: "Không có việc gì!"Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu lên, lộ ra ánh mắt chuyên nghiệp của một bác sĩ, nhìn nàng. . . . . ."Cô nhóc này rất hiểu chuyện! Rõ ràng ngày hôm qua chúng ta chưa bố trí ký túc xá được cho cô ấy, cô ấy lại không dám nói, đêm qua sau khi đưa tôi về nhà, một mình cô ấy nằm phía sau xe, khoác chăn lông mỏng ngủ thiếp đi!" Hàn Văn Vũ vỗ vỗ đầu Hạ Tuyết, cười nói.Hạ Tuyết cắn môi dưới, quá mất mặt cúi đầu. . . . . .Hàn Văn Hạo bên cạnh lạnh lùng liếc mắt nhìn nàng một cái, cầm ly rượu đỏ hớp nhẹ một hớp ...Dạ Thiên Thiên từ nãy đến giờ, dường như vẫn nhìn nàng, thỉnh thoảng điểm nhẹ một nụ cười thần bí làm trong lòng Hạ Tuyết chợt lạnh. . . . . .Mộng Hàm bên cạnh quan tâm hỏi: "Có nên uống một ít thuốc gì hay không? Hôm nay trời lạnh, bị cảm cúm không tốt đâu. . . ..""Không có việc gì. . . . . . Cám ơn quan tâm!" Hạ Tuyết vội vàng nói.Hàn Văn Kiệt nhìn Hạ Tuyết nhàn nhạt nói: "Đưa tay cho tôi ......""Không cần. . . . . . Mũi của tôi chỉ mẫn cảm một chút, không phải bị cảm cúm!" Hạ Tuyết từ chối nói ngay.Hàn Văn Kiệt nhìn Hạ Tuyết, chậm rãi hỏi: "Cô không uống thuốc? Nếu cô đã uống thuốc hạ sốt tôi đưa cho thì bây giờ không thể mẫn cảm như thế ...."Hạ Tuyết sửng sốt, vội vàng nói: "Uống. . . . . .""Đưa tay cho tôi. . . . . ." Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt cởi áo khoác ra, phủ xuống dưới, sau đó xăn hai ống tay áo sơ mi lên. . . . . .Hạ Tuyết nhìn mọi người, cảm thấy ngượng ngùng, muốn từ chối, lại bị Hàn Văn Vũ nắm lấy cánh tay nàng, đặt lên bàn, hắn cầm ly rượu đỏ uống một hơi cạn sạch nói: "Nghe lời chút đi!"Hạ Tuyết bất đắc dĩ thở dài, đành để tay đặt lên bàn cơm ...... Hàn Văn Kiệt hai tay nắm cổ tay Hạ Tuyết, sau đó vén một đoạn ống tay áo của nàng, ngón tay giữa đặt trước mạch môn của nàng, chuyên tâm nghe mạch. . . . . ."Đúng rồi. . . . . ." Dạ Thiên Thiên mỉm cười nhìn Mộng Hàm, nhẹ nhàng hỏi: "Tôi nghe Văn Hạo nói, hai người có khả năng kết hôn trong năm nay?"Trái tim Hạ Tuyết nhảy dựng, tay giật một cái, Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu lên nhìn nàng. . . . . ."Không nhanh như vậy! Mùa đông năm nay gấp quá, chờ năm sau ... Lần trước Văn Kiệt có nói với tôi, chờ hai anh kết hôn trước!" Mộng Hàm thuận lợi đá văng quả cầu đi. . . . . .Dạ Thiên Thiên liếc mắt nhìn Hàn Văn Hạo một cái, cười nói: "Hàn tổng giám đốc của chúng ta thân mang trọng trách, trong mắt chỉ có sự nghiệp của hắn, không biết khi nào thì mới có thời gian suy nghĩ đến chung thân đại sự ?"Hàn Văn Hạo lạnh lùng ngồi đó, không lên tiếng. . . . . .Hàn Văn Kiệt bắt mạch xong, nói: "Chỉ là cảm lạnh, không có việc gì ... Chờ lúc ăn cơm xong, tôi đưa cho cô thuốc, sau nửa giờ, cô uống thuốc xong sẽ không có việc gì nữa rồi. . . . . ."Hắn nói xong, bảo nhân viên phục vụ đem cho nàng một ly nước sôi. . . . . ."Tôi .... Tôi nghĩ muốn đi toilet, xin lỗi không tiếp được rồi !" Hạ Tuyết vội vàng đứng lên, cười nói, liền rời đi. . . . . .Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, chỉ cầm lấy bút máy, lấy cuốn sổ của mình viết toa thuốc cho Hạ Tuyết, xé ra, đưa cho anh hai, nói: "Bây giờ Hạ Tuyết đang ở nhà anh hả?""Ừ!" Hàn Văn Vũ vừa ăn cá, bên cạnh cười nói.Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt nói: "Vậy anh nhớ bảo cô ấy uống thuốc! Trí nhớ cô ấy không tốt lắm!""Biết rồi!" Hàn Văn Vũ nói."Văn Kiệt một lòng quan tâm người bệnh a!" Dạ Thiên Thiên mỉm cười nói.Mộng Hàm liếc mắt nhìn vị hôn phu một cái, cười nói: "Văn Kiệt nhà ta làm việc thiện, là một bác sĩ tốt khó tìm!"Hàn Văn Kiệt vẫn im lặng, theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua đường vào toilet . . . . . .Hạ Tuyết càng không ngừng dùng nước lạnh hắt lên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của mình, lo lắng thở gấp gáp, bữa tiệc này thật làm cho người ta khó chịu a? Tại sao nàng lại quen biết mấy người đàn ông cùng chung một mẹ sinh ra thế hả?Hạ Tuyết thở dài, đang suy nghĩ, chờ lúc nữa, ăn xong, sau đó giả vờ nghe điện thoại, quay lại xe, chuyện này thật sự làm cho người ta mệt mỏi! Nàng suy nghĩ xong, chuẩn bị đi ra toilet, đột nhiên cảm giác mũi của mình nóng lên, nàng "a" một tiếng, dùng tay bóp mũi, nhưng không còn kịp, máu tươi từ xoang mũi tuôn ra. . . . . .Một cái khăn tay đưa tới trước mặt nàng. . . . . .Hạ Tuyết sửng sốt, đè mũi ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy Hàn Văn Hạo đang lạnh lùng nhìn nàng. . . . . .
"Không cần, cám ơn!" Hạ Tuyết vội vả muốn phủi bỏ quan hệ với hắn..." Chờ chút nữa, anh lại nói tôi câu dẫn anh và em trai anh, ba anh, ông nội anh ................"
Ánh mắt Hàn Văn Hạo nheo lại, trên mặt đông cứng, nhanh chóng khom xuống, nắm chặt cánh tay của nàng đem cả người nàng xốc lên, áp vào trên tường . . . . .
"A! !" Hạ Tuyết bị đụng sau gáy, lúc nàng thống khổ kêu to, đã nhìn thấy Hàn Văn Hạo đưa tay nhét cái khăn vào trong tay mình, nhanh chóng rời khỏi . . . . . .
Hạ Tuyết cầm khăn tay trắng mềm mại, nhìn bóng dáng cao lớn, lạnh lùng của hắn nhanh chóng rời khỏi, lại ngây ngốc nói. . . . . ."Lại muốn nhận đóa hoa trên cổ áo à?"
Nàng nói vừa xong, máu mũi lập tức lại chảy ra, nàng khẩn trương vọt vào toilet, rửa sạch cái mũi, đem cái khăn tay trắng nhúng nước, lau lau vết máu trên mũi mình, nàng vừa lau vừa nhìn trong kính, khăn tay trắng tinh, lại nhớ tới ánh mắt lạnh lùng của Hàn Văn Hạo lúc đưa khăn trắng cho mình, nàng "chậc" một tiếng nói: "Một người lạnh lùng, cũng không biết anh đang suy nghĩ cái gì!"
Nàng nói xong, tiếp tục dùng khăn tay lau sạch vết máu, giặt cái khăn sạch sẽ, vội đi ra ngoài, nhìn Hàn Văn Kiệt ngồi bên cạnh vị hôn thê, vừa cười nói, vừa cẩn thận gắp bỏ xương cá cho cô ấy, lại nhìn Dạ Thiên Thiên bưng ly rượu đỏ, không biết nghe Hàn Văn Vũ nói cái gì, hai tròng mắt không khỏi nháy nháy, mập mờ nhìn Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo chỉ ho khan một tiếng, cầm ly rượu đỏ uống một ngụm. . . . . . Hạ Tuyết nhìn một màn này, nàng bất đắc dĩ than thở, đành phải cắn môi dưới, bước tới bên cạnh Hàn Văn Vũ ngồi xuống. . . . . .
"Sao lại lâu như vậy?" Hàn Văn Vũ cười cầm lấy đũa, gắp một khối thịt cá cho Hạ Tuyết, sau đó một tay gác ngang trên lưng ghế dựa phía sau Hạ Tuyết, ở bên tai nàng, len lén nói: "Vừa rồi Dạ Thiên Thiên cầu hôn anh cả . . . . . ."
Hạ Tuyết quay đầu, thật gần nhìn Hàn Văn Vũ, sửng sốt cầm ly nước sôi bên cạnh uống, cười nói: "Tốt a. . . . . ."
Hàn Văn Vũ nắm cằm Hạ Tuyết, nói bên tai nàng: "Nhưng vừa rồi bọn ta đều nghi ngờ anh cả vẫn còn xử nam. . . . . ."
"Phốc......" Hạ Tuyết nhịn không được phun nước nóng ra ngoài, nhanh trí vội vàng lấy tay khẽ che lại, làm cho cả người nàng ướt nhẹp. . . . . .
"Ha ha ha ha . . . . . ." Hàn Văn Vũ cười ha hả, vội vàng rút khăn ăn, vừa lau bên cạnh Hạ Tuyết, vừa cười nói: "Chuyện này cô cũng tin? !"
Hạ Tuyết mặt đỏ hồng nhìn Hàn Văn Vũ, nhịn không được "A" một tiếng kêu lên: "Thì ra anh chọc tôi hả?"
Hàn Văn Vũ lập tức nắm chặt vai Hạ Tuyết, cười to nói: "Đùa cô một chút thôi! Vừa rồi ngồi ở chỗ này, lúc nào cũng hừ lạnh!! Nhớ tới cô muốn đùa một chút a!"
Hạ Tuyết đỏ mặt nhưng nhịn không được cười, đẩy hắn ra nói. . . . . ."Anh tránh ra a! !"
Hàn Văn Hạo lạnh lùng nâng ly rượu đỏ, uống một hớp, ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm Hạ Tuyết nhìn một hồi lâu. . . . . .
Dạ Thiên Thiên cũng nhìn nàng cười cười. . . . . .
Hàn Văn Kiệt tiếp tục cúi đầu mỉm cười nhặt xương cá cho Mộng Hàm ............."Mọi người không biết, Hạ Tuyết nói dóc hạng nhất đấy, sáng nay lúc ăn quả quýt, tôi bị cô ấy lừa, cho nên vừa rồi trêu chọc cô ấy một chút!" Hàn Văn Vũ cười nói!
"Anh nói chuyện gì, làm cho cô ấy sặc nước ướt hết người vậy?" Mộng Hàm mỉm cười hỏi, Hàn Văn Kiệt cũng đã gỡ xương miếng cá xong, đưa đến trong chén của cô, mới ngẩng đầu, uống nước ấm, nhàn nhạt nhìn Hạ Tuyết . . . . . .
"Tôi lừa cô ấy, nói anh cả vẫn còn xử nam! Cô ấy liền kích động rồi ! Ha ha ha ha. . . . . ." Hàn Văn Vũ lại nhịn không được cười rộ lên. . . . . .
Mọi người vừa nghe, cũng không nhịn được cười rộ lên. . . . . .
Hàn Văn Hạo vẻ mặt không vui nhìn em trai nói: "Miệng nói bậy! Vì chú nói chuyện không lịch sự cho nên cô ấy mới sặc nước ra ngoài!?"
"Ôi! đùa thật vui mà!" Hàn Văn Vũ lại nhịn không được cười rộ lên.
Hạ Tuyết tuy tức giận nhưng lại thật sự không có biện pháp, nàng liền cầm một trái ớt dùng để nấu canh cá, đưa lên miệng khẽ cắn, nàng uhm một tiếng, ánh mắt sáng lên, giơ trái ớt màu xanh nhìn, có chút vui vẻ nói: "Trái ớt này . . . . . . tại sao lại ngọt vậy nhỉ? Vừa rồi tôi còn cho rằng thật cay a?"
Mọi người lập tức ngạc nhiên nhìn nàng. . . . . . Bao gồm cả Hàn Văn Hạo, ánh mắt chớp lóe, có phần hoài nghi nhìn nàng. . . . . .
Hàn Văn Vũ "A" một tiếng, lại vỗ vai Hạ Tuyết cười nói: "Mọi người đừng bị cô ấy lừa, trái ớt này khẳng định là cay đến không chịu nổi!"
"Đừng làm rộn! Ai lại chơi đùa hai lần ác vậy?" Hạ Tuyết cố ý trừng mắt nhìn hắn một chút tiếp tục cắn trái ớt, hưởng thụ, ngọt quá, ngọt quá, nàng kêu lên, mỉm cười nhìn Hàn Văn Vũ nói: "Thật sự rất ngọt a. . . . . ."
Vẻ mặt Hàn Văn Vũ ngẩn ra, hơi nghi ngờ nhìn nàng. . . . . .
Vẻ mặt Mộng Hàm cũng ngạc nhiên nhìn nàng một cái, mới "chậc" một tiếng, nói: "Cô. . . . . . xác định là ngọt ?"
Hạ Tuyết lại cầm trái ớt ăn tiếp, vừa ăn vừa gật đầu cười nói: "Đúng là rất ngọt . . . . . . Tôi còn chưa nếm qua trái ớt ngọt như vậy".
Hàn Văn Kiệt cười cười nhìn nàng. . . . . .
Dạ Thiên Thiên lắc đầu, cười nói: "Tôi không tin!"
"Nhưng cô nhìn vẻ mặt của cô ấy kìa ..... dường như là ngọt thật đó ..." Mộng Hàm lại tò mò!
"Ôi, Mọi người thử một chút đi! Thật sự là mùi vị rất tốt!" Hạ Tuyết lại lập tức quay đầu, nhìn Hàn Văn Vũ bằng vẻ mặt đáng đánh đòn, nói: "Không cho anh ăn đâu...! Lúc nảy anh dám trêu chọc người ta, anh không được ăn!"
Hàn Văn Vũ ánh mắt chớp lóe, hừ một tiếng, nói: "Tôi mới không bị cô lừa!"
"Tôi không kêu anh ăn!" Hạ Tuyết không để ý hắn, tiếp tục cắn trái ớt kia, vừa ăn vừa hưởng thụ. . . . . .
Hàn Văn Vũ mày nhíu lại, ánh mắt nheo lại nhìn Hạ Tuyết, sắc mặt của nàng thậm chí một chút biến hóa cũng không có, lập tức lòng hiếu kỳ nổi lên, hắn nhịn không được cầm lấy một trái ớt bỏ vào miệng cắn, nói: "Tôi muốn ăn thử xem có phải hay không ......phốc ......" hắn lập tức đem trái ớt cay bốc lửa phun ra ngoài, ho khan liên tục, chụp ly nước uống ừng ực. . . . . .
"Ha ha ha ha . . . ." Hạ Tuyết nhịn không được chỉ vào Hàn Văn Vũ cười nói: "Anh ngốc quá đi . . . . . . Ôi. . . Mẹ ơi! ! Cay chết tôi rồi ! Vừa rồi tôi cố gắng nhịn muốn chết!" Nàng vừa nói xong, mặt đỏ tới mang tai cầm lấy ly nước ấm vội vàng uống vào. . . . . .
Nàng vừa nói, tất cả mọi người nhịn không được nở nụ cười. . . . . .
"Rất tốt! Cô dám đùa giỡn tôi! !" Hàn Văn Vũ không thể nhịn được nữa chụp lấy Hạ Tuyết . . . . "Tôi muốn ném cô xuống hồ!"
"Tôi không dám! Tôi thật không dám!!" Hạ Tuyết ôm cổ Hàn Văn Vũ, cười kêu to!!
"Tôi muốn ném cô xuống!!" Hàn Văn Vũ ôm Hạ Tuyết, lập tức đi tới rào chắn bên cạnh, muốn hướng hồ băng ném đi. . . . . .
"A......cứu mạng! !" Hạ Tuyết ôm Hàn Văn Vũ, kêu to ...."Không muốn!! Đừng nói đùa! Nếu lỡ trên hồ là khối băng mỏng thì làm sao bây giờ? Té xuống chết người a!!"
"Vậy thì thử một chút!! Giống như vừa rồi lão tử ăn ớt cay!" Hàn Văn Vũ nói xong, đột nhiên ôm Hạ Tuyết vượt qua rào chắn, đi vào trên mặt hồ ....
"A ...." Hạ Tuyết sợ hãi kêu to lên, nhưng nàng đã cùng Hàn Văn Vũ đứng trên mặt hồ, thậm chí cảm giác được băng trên mặt hồ giống như trên mặt đất, nàng sửng sốt . . . . . .
Hàn Văn Vũ lập tức cúi đầu, véo mũi Hạ Tuyết nói: "Ai lại giống như cô, mỗi ngày đều chơi đùa ác vậy!!" Hắn nói xong, đột nhiên hai tay nắm hai tay của Hạ Tuyết, hai chân dùng sức, thân thể hai người mà chậm rãi chuyển động trên mặt hồ. . . . . . Hạ Tuyết ngẩn ngơ, thân nàng di chuyển về phía trước trong nháy mắt, nhìn thân thể Hàn Văn Vũ từ từ lui về phía sau, hắn bên cạnh cười trong gió hỏi: "Chơi có vui không?"
"Chơi rất vui!" Hạ Tuyết đột nhiên vui vẻ cười rộ lên, nàng là một cô gái phóng khoáng!
Hàn Văn Vũ vừa thấy khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ lên, trong tuyết bay bay như đóa hoa nở rộ, ánh mắt cười cong cong như vầng trăng, trong lòng hắn ấm áp, nhưng ánh mắt lập tức hiện lên một chút xấu xa nói: "Được rồi! Tôi muốn buông tay ra, một mình cô xoay vòng quanh trên mặt hồ, hắc hắc!"
Sắc mặt Hạ Tuyết chợt lạnh, lập tức nắm chặt Hàn Văn Vũ kêu to: "Không muốn! Tôi không biết bơi!!"
Hàn Văn Vũ lại gia tăng tốc độ cho hai người xoay một vòng, đột nhiên buông lỏng hai tay Hạ Tuyết, cả thân thể nàng hướng rào chắn bờ hồ nhanh chóng bay ra ngoài. . . . . .
"A......." Hạ Tuyết sợ tới mức kêu to lên, hai tay khoa loạn trong không ... "Cứu mạng........."
Hàn Văn Kiệt khẩn trương vừa đứng lên, nhìn nàng. . . . . .
Hàn Văn Hạo mặt lạnh, bất đắc dĩ buông ly rượu đỏ xuống. . . .
Bọn Dạ Thiên Thiên và Mộng Hàm khẩn trương nhìn Hạ Tuyết. . . . . .
"Cứu mạng ..... đụng vào rồi ....." Hạ Tuyết nổi điên thét chói tai, tròng mắt muốn rơi ra, nhìn thân thể mình muốn đập lên rào chắn, nàng nhắm mắt lại nhận mệnh. . . . . . Một đôi tay đột nhiên nhanh chóng nắm chặt eo nàng, ôm vào trong ngực hắn, sau đó thân thể lại bay trên mặt hồ ...
Hạ Tuyết sửng sốt quay đầu, lắc lư trong gió, nhìn Hàn Văn Vũ ở phía sau ôm chặt nàng, sau đó vui vẻ xoay quanh trên mặt hồ, hắn cúi mặt, dịu dàng nhìn nàng cười nói: "Đứa ngốc, tôi để cho cô đụng vào rào sao?"
Hạ Tuyết mặt đỏ lên, kêu to: "Anh lại trên chọc tôi?"
Hàn Văn Vũ lại nhịn không được cười ha hả, đột nhiên ôm cả người Hạ Tuyết lên. . . . . .
Hạ Tuyết lại oa kêu to một tiếng, ôm của hắn cổ cười nói: "Anh lại muốn làm gì?"
"Ôm chặt tôi!" Hàn Văn Vũ nói xong, ôm chặt Hạ Tuyết khoái chí xoay tròn trên mặt hồ, thậm chí gia tăng tốc độ hướng rào chắn kia, khắp rừng phong bông tuyết trắng phau phau, một trận gió xuy thổi đến, bông tuyết trắng bay bay trong không trung, hai người xuyên qua trong tuyết bay ...
Hạ Tuyết "oa" một tiếng, vươn tay bắt lấy bông tuyết rơi xuống, kích động nhìn Hàn Văn Vũ. . . .
Hàn Văn Vũ cũng nhìn nàng mỉm cười nói: "Cô có nghe được tiếng xe lửa nhỏ không?"
Hạ Tuyết sửng sốt, ở trong gió tiếp tục nhìn hắn hỏi: "Cái gì?"
Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết xúc động hỏi: "Cô không hiểu?"
Hạ Tuyết ngẩn ngơ. . . . . .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com