Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 45

Trước đài vẫn vô cùng náo nhiệt! !


Đến lượt nghỉ ngơi giữa buổi, Cẩn Nhu rời khỏi khán đài, đi ra khỏi hội trường, đi tới khoảng đất trống mờ tối, mặc ưa phùn điên cuồng rơi xuống, ánh mắt cô mất mát, tuyệt vọng, những giọt nước mắt lăn dài trên má, cho tới bây giờ cũng chưa từng trải qua cuộc sống đầy thất vọng như thế ! ! Thân thể lạnh run, đạp sân cỏ ướt đẫm, từng bước từng bước đi về phía cạnh hồ bơi, cắn răng kiên trì nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ cô cũng chưa gọi một tiếng mẹ, nhưng tối nay cô cảm thấy muốn gọi mẹ! !


Cẩn Nhu đội mưa phùn rơi rụng, đứng cạnh hồ bơi, thất vọng nhìn trên mặt nước mông lung, cô nghe trong lòng quặn đau, rơi lệ, cô thật sự không hiểu hỏi: "Tại sao. . . . . . Tại sao không phải là tôi? Tại sao không phải là tôi? Tôi thật sự diễn không tốt sao? Tại sao không phải là tôi?"


"Không tại sao cả. . . . . ." Một giọng nói âm u, lạnh lùng từ phía sau vang đến!


Cẩn Nhu kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy cô gái gặp trong tổ diễn kịch "Trà Hoa Nữ", chỉ thấy tối nay cô mặc váy dài màu đỏ thẩm, vẫn vẻ mặt xinh đẹp, lạnh lùng, ôm vai đứng cạnh bể bơi, trên mặt giễu cợt nhìn Cẩn Nhu! !


"Rốt cuộc cô là ai?" Cẩn Nhu kỳ quái nhìn cô ta, nói: "Chúng ta không quen biết, cô hai lần đến gần tôi, cô có mục đích gì?"


Cô gái kia khẽ cười một tiếng, đến gần Cẩn Nhu, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô nói: "Thất bại với giải thưởng diễn viên trẻ xuất sắc! Khổ sở sao?"


Cẩn Nhu quay đầu đi nói: "Tôi không cần cô nhắc nhở tôi !"


"Không phải chỉ là một giải thưởng dành cho người mới thôi sao? Cô bị mất cái gì tốt sao? Cô đã được đề cử, cô cũng đã thay đổi bản thân mình rồi! đây đã là một tiến bộ, tại sao cô phải thất vọng ? ?" Cô ta nhìn Cẩn Nhu mỉm cười nói.


Cẩn Nhu cắn răng nói: "Tôi không muốn thất bại! Tôi không thích thất bại! ! Cả đời tôi luôn bị thất bại !"


"Hừ!" Cô gái kia cười lạnh nói: "Thế giới này vĩnh viễn không có người luôn chiến thắng! Không phải trong phim cô mới vừa nói như vậy sao? Còn sống, có lẽ ngày mai cô chính là ảnh hậu, nhớ lại chuyện hôm nay, còn có gì đáng để cô tức giận? Việc rất nhỏ, lại so đo như vậy! ! Vô dụng! ! Khó có thể thành công ! ! Cô nhìn Hạ Tuyết lúc đó xem, đoạt giải thưởng diễn viên trẻ xuất sắc, nhưng vì bảo vệ con mà rời khỏi giới giải trí! Bỏ qua giải thưởng! Vì cô ta hành động như vậy, cho nên cô ta có thể đi tới ngày hôm nay! ! Cô ta có thể thành công! ! Tuyệt đối không phải là ngẫm nhiên !"


"Cô không cần nhắc nhở tôi, cô ta tốt thế nào!" Cẩn Nhu khẽ cắn răng nói.


"Tôi không nhắc nhở cô, cô ta tốt thế nào! Tôi chỉ muốn cho cô biết, kẻ địch của cô tốt bao nhiêu!" Cô gái kia sâu kín đứng sau lưng Cẩn Nhu, bình tĩnh nhìn hồ bôi nói: "Nếu cô muốn thắng cô ta! ! Cô phải biết người biết ta! Căn bản cô cũng không hiểu bạn bè của cô làm sao cô có thể chiến thắng cô ta ? Cô không thể chiến thắng cô ta là vì trong lòng cô còn chưa đủ nhẫn tâm ! Cô phải học nhẫn tâm ! !"


Cẩn Nhu kỳ quái nhìn cô gái kia nói: "Rốt cuộc cô là ai? Cô hận ai? Rốt cuộc cô lợi dụng tôi để đối phó ai ?"


Cô gái kia ngẩng mặt lên nói: "Tôi không lợi dụng cô, tôi đang giúp cô ! ! Tôi giúp cô đối phó với Hạ Tuyết! !"


"Tại sao cô muốn giúp tôi?" Cẩn Nhu nhìn chòng chọc cô ta hỏi! !


Vẻ mặt cô gái kia lạnh lùng nói: "Cô không nên hỏi nhiều! Tôi chỉ giúp cô ! ! Tôi và cô không cừu không oán! ! Tôi sẽ không gây chuyện bất lợi cho cô ! ! Chỉ cần cô nghe tôi ! ! Tôi sẽ cho cô trong vòng ba năm, đứng trên khán đài, nhận giải thưởng vai nữ chính xuất sắc nhất! Tôi sẽ làm cho cô nổi tiếng ! ! Đến lúc đó cô sẽ rửa được sỉ nhục trước kia! ! Chỉ cần cô đừng quên hôm nay tôi đã giúp cho cô ! !"


Cẩn Nhu cười lạnh nói: "Tôi không tin cô ! ! Tại sao tôi phải tin cô?"


"Cô có thể không tin tôi! Cô cho rằng bắt được Tiêu Vãn Linh, thì cô đã nắm được một cọng rơm cứu mệnh? Cô cho rằng lên giường với Trác Bách Quân mấy lần, cô có thể hô gió gọi mưa sao ! ? Mỗi một bước cô đều dựa vào người khác! Mà Hạ Tuyết không giống ! Cô ta ngoại trừ sạch sẽ hơn cô một chút, không có nhiều tâm cơ như vậy, cô ta lại là một người rất mạnh! Cô muốn đấu với cô ta! Cô nhất định phải học làm sao để mình mạnh mẽ lên! ! Chỉ có bản thân cô mạnh mẽ, cô mới xứng đáng đấu với cô ta ! !"


Cẩn Nhu nghĩ tới chuyện này, ánh mắt cô hơi xốc xếch. . . . . .


"Suy nghĩ lại chuyện tối nay của cô đi! ! Cuộc sống chính là như vậy! ! Không phải cô ta cười thì chính cô khóc! !" Cô gái kia ngẩng mặt nói!


"Ít ra, tôi phải biết cô là ai, mới có thể tin cô ! Ít ra tôi phải biết, tại sao cô chịu giúp tôi ! ?" Cẩn Nhu nhìn cô ta hỏi!


"Cô muốn biết tôi là ai?" Cô ta sâu kín quay đầu lại, nhìn Cẩn Nhu, đột nhiên lộ ra nụ cười phong tình nói: "Rất nhanh. . . . . . rồi cô sẽ biết, rất nhanh, tôi sẽ bước vào giới giải trí, cùng cô trải qua một thời gian ! Được rồi. . . . . . Tôi và cô thẳng thắn với nhau vậy, tôi với Hạ Tuyết có một chút hận . . . . . ."


Cẩn Nhu nhướng mày nhìn cô ta . . . . . .


"Trở về đi thôi! Không muốn thất bại thì cứ ngây thơ trốn đi ! ! Giống cái gì? Không được biểu hiện như thế sẽ làm người ta thất vọng! ! Cô chỉ bị thất bại một giải thưởng diễn viên trẻ xuất sắc mà không dậy nổi, tương lai cô làm sao có thể đoạt lấy vai nữ chính xuất sắc nhất?"


Trong lúc nhất thời, Cẩn Nhu không biết nên nói gì, chỉ tiếp tục hoài nghi cô ta.


Cô gái kia sâu kín búng ngón tay!


Hai người trợ lý cẩn thận đem tới một dạ phục hoa lệ đi tới trước mặt của Cẩn Nhu . . . . . .


Cẩn Nhu cúi đầu, nhìn dạ phục trong tay hai người trợ lý. . . . . . Đó là một bộ lễ phục nữ thần màu xanh đậm, còn có một đôi giày cao gót màu bạc. . . . . .


"Cô phải nhớ!" Cô gái kia đứng bên hồ bơi, hơi nghiêng đầu nhìn cô nói: "Cô là một ngôi sao, cô vĩnh viễn đều thuộc về sân khấu, nếu cô làm cho tâm hồn và thân thể đều kiêu ngạo, về sau bỏ những trang phục tầm thường sang một bên! ! Mặc kệ bên trong cô có bao nhiêu nghèo nàn, cô phải hy sinh tất cả, để ình trở nên quang vinh chói lọi! ! Chỉ cần cô không xem nhẹ chính mình, trên thế giới này sẽ không có ai có thể xem nhẹ cô ! ! !"


Cẩn Nhu nhất thời trở nên kích động nhìn bộ lễ phục. . . . . .


"Nhanh thay đổi quần áo trở về đi thôi! ! Cạnh tranh vai nữ chính xuất sắc nhất sắp bắt đầu! Thượng Đế không phải chỉ thuộc về một mình cô ! ! Ông ta đối với cô tàn khốc, tự nhiên cũng sẽ đối với người khác tàn khốc! ! Cô từ từ xem kịch hay đi! ! Chỉ cần tối nay ai có thể vượt qua bước này, năm sau người kia nhất định có thể giăng đèn kết hoa! ! Lúc này, người ngu xuẩn rất nhiều! ! Cô phải học thông minh hơn một chút!"


Mặt của Cẩn Nhu ngẩng mặt lên, cắn chặt răng, tức giận nói: "Hôm nay tôi muốn nhìn Hạ Tuyết cô có thể cười đến cuối cùng hay không! Tôi cũng không tin, may mắn vĩnh viễn thuộc về cô !"Cẩn Nhu mặc dạ phục màu xanh dương đậm, tóc buộc thật cao, thậm chí tóc trên trán cũng chải ngược lên, lộ ra vầng trán rộng, tươi sáng, là kiểu tóc hiện đang lưu hành, thừa dịp thời gian quảng cáo, kéo nhẹ váy, đi qua rất nhiều diễn viên, đi vào hội trường buổi dạ hội, mọi người ghé mắt nhìn cô, dường như cũng cảm giác cô không còn là cô, mà biến thành một người khác, cô vừa mỉm cười đi về phía trước, vừa hưởng thụ ánh mắt của mọi người, chợt phát hiện cô gái kia nói rất đúng: "Cô là một ngôi sao, trời sinh thuộc về sân khấu, bất cứ lúc nào cô cũng phải chuẩn bị nghênh đón ánh mắt của vạn người, nếu cô muốn mình tỏa sáng! !"


Cẩn Nhu kéo váy dài, ngồi bên cạnh Tiêu Vãn Linh . . . . . .


Tiêu Vãn Linh nhìn Cẩn Nhu đổi trang phục khác, bà ta vô cùng tán thưởng nói: "Rất đẹp. . . . . . Đây mới là Cẩn Nhu mà tôi biết . . . . . ."


Cẩn Nhu không lên tiếng, chỉ ngẩng mặt nhìn về phía khán đài vừa trao xong giải thưởng nam phụ xuất sắc nhất, lần này đoạt nam phụ xuất sắc nhất là diễn viên Ngô Trác Văn, hắn bằng vào "Tinh Mộng tình duyên" diễn vai người đàn ông thâm tình, cuối cùng vì nữ chính hiến tặng giác mạc đôi mắt, được mọi người nhất trí khen ngợi! !


Sau khi trao giải nam phụ xuất sắc nhất xong, tiếp đến sẽ là vai nữ chính xuất sắc nhất! Lúc này, trên sân khấu đang biển diễn ca múa, sau đó đến biểu diễn ca khúc chủ đề các bộ phim ! !


Hạ Tuyết vẫn mỉm cười trò chuyện với Trương Kính Trung, Hàn Văn Vũ lại gần cô, trầm giọng hỏi: "Nói thật đi, có lo lắng không ?"


Hạ Tuyết hơi quay đầu, nhìn Hàn Văn Vũ, nhẹ giọng, có chút thô lỗ cười nói: "Dường như tôi bắt đầu lo lắng rồi đây. . . . . . Tuy rằng nói không lo lắng, nhưng vẫn rất hồi hộp, lần này cạnh tranh cũng rất kịch liệt, tôi hoàn toàn không nắm chắc !"


Hàn Văn Vũ cười nói: "Không phải cô là ảnh hậu rồi sao?"


"Đây là giải thưởng lớn trong nước a! Tôi chắc chắn sẽ chú ý hơn !" Hạ Tuyết mỉm cười có chút không tự nhiên, Hàn Văn Vũ cảm thấy đau lòng, ôm nhẹ Hạ Tuyết vào trong ngực . . . . .


"Mẹ!" Hi Văn đột nhiên ôm vai nhìn mẹ, cất giọng trong vắt nói: "Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, mẹ bình tĩnh một chút đi ! Không phải quảng cáo đã nói sao? Đây bất quá là một cột mốc trong cuộc đời mà thôi! Cố gắng lên! Đừng làm mất mặt con !"


Hiện tại Hạ Tuyết không có tâm tình đấu võ mồm với con gái, chỉ nhìn chằm chằm bộ dáng lạnh lùng của con gái, trong lòng không nhịn được nhớ đến hình ảnh người đàn ông kia, trong miệng của cô không nhịn được lầu bầu: "Tính tình giống hệt cha con !"


Phần biểu diễn ca khúc nhạc phim đã hết, ngay sau đó là thời gian quảng cáo . . . . . .


Tả An Na cẩn thận cầm ly cà phê nóng, đi vào phòng làm việc Tổng Tài, liếc mắt nhìn Ti vi LCD cực lớn trước mặt đang phát quảng cáo, cô cũng có chút căng thẳng cười nói: "Tổng Tài. . . . . . Có phải còn mấy phút nữa là đến buổi lễ trao giải phải không ?"


Hàn Văn Hạo không trả lời câu hỏi của cô, tiếp tục xem xét tài liệu, lại có chút kỳ quái hỏi: "Dường như cô đặc biệt cảm thấy hứng thú đối với lĩnh vực này?"


Vẻ mặt của Tả An Na đỏ lên, nhưng vẫn không nhịn được, mỉm cười với Hàn Văn Hạo: "Vì năm nay cạnh tranh rất kịch liệt, hiếm khi có bốn ngôi sao điện ảnh xuất sắc đoạt giải ảnh hậu, sau đó được đề cử vai nữ chính xuất sắc nhất! Bọn họ đều có thực lực tương đương nhau, lúc nảy chúng tôi ở phòng thư ký, đã bàn luận về chuyện này! Nói không biết năm nay người nào đoạt giải! ! Mặc kệ là ai, đánh bại ba người khác, cũng là một chuyện vô cùng thú vị !"


Rốt cuộc, Hàn Văn Hạo không nhịn được ngẩng đầu nhìn Tả An Na !


Tả An Na không dám lên tiếng, chỉ đành phải đi ra ngoài. . . . . .


"Ngồi đi!" Hàn Văn Hạo cúi đầu xem văn kiện!


Lúc này Tả An Na vui vẻ quay đầu liếc nhìn Hàn Văn Hạo, vội vã ngồi trên ghế sa lon, xem TV. . . . . .


Hàn Văn Hạo cũng không nhịn được ngẩng đầu, nhìn màn hình, nghĩ đến Hạ Tuyết đang ngồi ở hiện trường, không biết là có cảm xúc gì ? Nhất định rất vô dụng! !


****


Daniel ngồi trên ghế sa lon, nhận lấy ly rượu nho từ tay Thanh Nhã, nhìn màn hình ti vi, nín thở, hớp một ngụm rượu đỏ. . . . . .


Thanh Nhã và tất cả người giúp việc cũng căng thẳng chờ đợi . . . . . .


Bạn nói trong cuộc đời người lúc này, có bao nhiêu là kích thích đây ! Bạn bị hàng triệu người chăm chú nhìn, bạn hưởng thụ thành công và thất bại kích thích nhất! ! Cho nên chỉ cần chúng ta biết hưởng thụ cuộc sống, nở nụ cười đối với thành công và thất bại, tự nhiên cuộc đời sẽ cho được đền đáp ! !


****


Hiện trường buổi lễ trao giải ! !


Người nữ chủ trì mỉm cười cầm Microphone đi tới trước khán đài nói: "Mỗi giai đoạn cuộc đời, cũng giống như một bữa tiệc, có thành công, có thất bại, có khen thưởng hoặc mất tất cả, trong quá trình này, chắc chắn sẽ có một số người vỗ tay cổ vũ bạn! ! Chỉ cần chúng ta sẳn sàng cố gắng, cuối cùng có một ngày, chúng ta có thể đứng trên đỉnh cao, tiếp nhận sự đánh giá và phê bình của người khác! Chúng ta không e ngại bất cứ điều gì ! Bởi vì chúng ta đã hết cố gắng! ! Đã đến thời khắc thú vị rồi, sau đây là lễ trao giải Kim Mã vai nữ chính xuất sắc nhất! Chúng tôi xin mời hai vị khách mời danh dự lên trao giải đó là : người đã 5 lần đoạt giải ảnh hậu, đoạt giải thưởng thành tựu trọn đời, Tiêu Vãn Linh và một Đạo diễn lớn, rất nổi tiếng, được xưng là lão thái sơn, đạo diễn Trương Kính Trung! !"


Tiếng vỗ tay toàn trường vang lên ! !


Hạ Tuyết vừa vỗ tay, vừa nhìn sư phụ mặc trang phục thời Đường dắt Tiêu Vãn Linh từ phía sau khán đài từng bước, từng bước đi ra, tiếng vỗ tay toàn trường nhiệt liệt vang lên ! !


Trương Kính Trung và Tiêu Vãn Linh đứng trước bục trao giải, hai người chia nhau Microphone, nhìn tất cả các vị khách dưới đài mỉm cười, toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, đầu tiên Trương Kính Trung cầm danh sách giải thưởng, nhìn lướt qua toàn trường, sau đó quay đầu nhìn Tiêu Vãn Linh nói: "Vãn Linh. . . . . . Tối nay chúng ta may mắn được trao giải vai nữ chính xuất sắc nhất, nếu một lát nữa, Hạ Tuyết đoạt giải, thì cô sẽ làm thế nào ?"


Dưới đài mọi người rối rít vỗ tay cười lên, Hạ Tuyết càng thêm đỏ mặt, nở nụ cười.


"Cô ấy đoạt giải, tự nhiên tôi muốn chúc mừng cô ấy chứ sao ? Ông bảo tôi sẽ làm thế nào?" Tiêu Vãn Linh mỉm cười nhìn Trương Kính Trung, cười hỏi: "Ông có ý tứ gì?"


"Báo chí nói cô bất mãn với cô ấy mà ? Mỗi ngày tôi đọc báo, đều thấy các phương tiện truyền thông đang nói cô bất mãn với cô ấy. . . . . . Thật sự có chuyện này sao?" Trương Kính Trung vuốt vuốt chồm râu bạc của mình, cười hỏi.


Dưới đài các vị khách nhốn nháo hẳn lên, rối rít vỗ tay ! !


Cả khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ lên, nhìn về phía sư phụ kêu nhỏ tha mạng, ngàn vạn lần không được lấy mình làm đề tài, lại thấy sư phụ ở trên khán đài, nhìn cô nói: "Con đừng lên tiếng, người già nói chuyện, người trẻ không được nhiều lời !"


Dưới khán đài mọi người cười ầm lên.


Hạ Tuyết cũng không nhịn được, đầu dựa vào vai Hàn Văn Vũ, nở nụ cười.Tiêu Vãn Linh bật cười nói: "Tôi luôn nhìn lớp người trẻ bằng ánh mắt rất nghiêm khắc! Phê bình cũng không phải nhằm vào người nào! Một số phương tiện truyền thông chỉ nói vu vơ ! !"


Trương Kính Trung không dựa theo lời kịch, đè Microphone nói: "Mới lúc nảy, trao giải diễn viên trẻ xuất sắc nhất, tôi nghe người chủ trì có một câu rất hay, cảm ơn các bạn diễn viên trẻ ! Chúng tôi là một diễn viên, là người đi trước, chúng tôi đối với thế hệ đi sau, luôn có rất nhiều kỳ vọng và phê bình! Trong vòng tròn này chính là như vậy, mới có thể làm cho chúng ta tiếp tục cố gắng, tiếp tục tiến bộ! Chúng tôi phải mang theo sứ mệnh cảm xúc, đi vào thế giới điện ảnh, nhưng một ngày nào đó, chúng tôi đem sứ mệnh cảm xúc, tiếp sức cho các bạn trong tương lai! Cho nên, mặc kệ đêm nay ai đoạt được giải thưởng, nhưng được đứng ở nơi này, là các bạn đã chiến thắng! ! Chỉ cần không bỏ cuộc! Cơ hội sẽ lại tới! Cố gắng lên!"


Tiếng vỗ tay dưới khán đài cuồng nhiệt vang lên !


Trương Kính Trung chờ tiếng vỗ tay dừng lại, hơi xoay người nhìn về phía Tiêu Vãn Linh mỉm cười nói: "Được rồi! Để tôi xem cô còn bất mãn đối với người nào nữa . . . . . ."


Tất cả các khách quý, bao gồm vị chủ tịch đại hội cũng toát mồ hôi lạnh, bất đắc dĩ nở nụ cười, có thể nói lại Tiêu Vãn Linh, cũng chỉ có Trương Kính Trung thôi.


"Thì ra lần này ông đến báo thù ?" Tiêu Vãn Linh nói đùa.


Trong tiếng cười và vỗ tay của mọi người Trương Kính Trung, hơi suy nghĩ một chút, lại dùng giọng nói chậm rãi của người cao tuổi, cười nhẹ, nói: "Tối nay, tôi đến báo thù học trò của tôi. . . . . ."


Chúng tân khách thật sự quá kích thích, vỗ tay.


Hai tay Hạ Tuyết che mặt lại cười, cũng không dám ngẩng đầu.


"Được rồi, bây giờ chúng tôi xin mời điện ảnh thế hệ trước cho cho ý kiến về bốn bộ phim đã lọt vào vòng chung kết. . . . . ." Trương Kính Trung mỉm cười nói.


Tiếng vỗ tay cuồng liệt vang lên.


Tiêu Vãn Linh cười đè Microphone nói: "Tôi cảm thấy trong "Tinh Mộng tình duyên" lần này ESBELL diễn xuất rất tốt, kỹ thuật diễn xuất tự nhiên, nhập vai rất sâu! Nhất là khi cô ấy biết mình bị bệnh nan y, cô ấy một mình ngồi giữa thiên nhiên, ngẩng mặt nhìn trời, điên cuồng gào khóc, lúc đó tôi xem xong bộ phim này, khóc ba ngày liền ! ! Tôi đã nhìn thấy một người trẻ tuổi, đang tuyệt vọng giãy giụa muốn sống, lại không thể sống, bộc lộ đau đớn, khổ sở và tuyệt vọng ! Cô ấy đã làm được! Cố gắng lên!"


ESBELL chấp tay mỉm cười ngỏ ý cảm ơn!


"Còn Mộng Uyển. . . . . . Mông Uyển là nữ diễn viên đặc biệt của Trung Quốc chúng ta vô! Cũng là một người rất có năng lực với điện ảnh! ! Diễn xuất của cô ấy ở trong bộ phim "Cha của tôi", đều khắc họa vô cùng sâu sắc, nhất là ngôn ngữ tay chân, bạn sẽ phát hiện ra, trong tận xương tủy của cô ấy đều là diễn ! ! Mà Lương Thi Thi! !"


Lương Thi Thi ngồi ở dưới khán đài trân trọng, mỉm cười. . . . . .


"Cô ấy ở trong bộ phim "Hồng nương" lần đầu tiên thách thức với vai diễn một người hai mặt ! ! diễn một cô gái có hai mặt! Buổi tối cuồng dã, ban ngày thuần khiết! Hai người trong cùng một thân thể của Lương Thi Thi liên tục liều lĩnh, liên tục biến hóa ! ! Cô ấy diễn xuất rất hồi hộp ! ! Tôi vô cùng ngưỡng mộ cô ấy mới 19 tuổi, đã dám thách thức với vai diễn đầy gai góc như vậy ! ! Cố gắng lên!" Tiêu Vãn Linh lại nói!


Hốc mắt Lương Thi Thi đỏ bừng, mỉm cười nói lời cám ơn !


"Còn Hạ Tuyết. . . . . ." Tiêu Vãn Linh vừa định nói . . . . . .


Trương Kính Trung cố ý nhìn bà ta . . . . . .


Dưới đài vang lên một trận cười ầm ĩ.


"Cô từ từ nói. . . . . ." Trương Kính Trung quay đầu đi, ho nhẹ, Hạ Tuyết rất bất đắc dĩ nhìn sư phụ, Tôn Minh ở bên cạnh nói: "Đừng để ý, hai người già này luôn thích đấu võ mồm như vậy !"


Hạ Tuyết thở nhẹ ! Lo lắng nhìn phía trước khán đài!


Tiêu Vãn Linh quay đầu qua, liếc mắt nhìn Trương Kính Trung. . . . . .


Trương Kính Trung cũng nhìn bà ta, rất lịch sự giơ tay. . . . . .


(8b)


Tiêu Vãn Linh chờ cho toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, bắt đầu nói: "Lúc ấy tôi xem "Dịu dàng", hoàn toàn không nghĩ là phim của Trương Đạo diễn !"


Dưới đài có tiếng cười lớn !


Hạ Tuyết bị Tiêu Vãn Linh gọt giũa đã rất lo lắng, cười có chút miễn cưỡng. . . . . .


Hàn Văn Vũ mỉm cười, khẽ kéo vai Hạ Tuyết.


Trước màn hình, Hàn Văn Hạo và Daniel cũng nhìn chăm chú Hạ Tuyết, có chút căng thẳng, lúc này bọn họ cũng không khỏi ngưng mắt nhìn, bắt đầu hơi khẩn trương.


"Nhưng. . . . . ." Tiêu Vãn Linh nhắm ngay Microphone dịu dàng nói: "Nhưng khi tôi nhìn vào màn hình, thấy một cô gái tuổi rất trẻ, lưng đeo một túi vải, đội mũ che kín tai, vì lý tưởng, mà chạy như bay trên con đường đầy tuyết, thậm chí nhìn về phương xa, thở ra luồng hơi trắng, ánh mắt kiên định tiếp tục chạy về phía trước, học viện nghệ thuật Pháp đang ở trước mắt cô ấy, lúc đó, các bạn sẽ rất nhanh phát hiện, trong ánh mắt của cô ấy, là cả một thế giới! Từ trong ánh mắt của cô ấy, bạn sẽ thấy được cả thế giới! ! Nhưng cô ấy đã chạy như bay vào sân trường làm người trình diện cuối cùng, cô ấy ở lại Paris không ăn, không uống ba ngày, cuối cùng ngất xỉu bên cạnh cây cầu. . . . . Khi đó, cô ấy nằm trong tuyết, không nhúc nhích, ngay cả mắt nhắm chặt, giống như đang bị thần chếy bao phủ, bông tuyết không ngừng rơi xuống trên người của cô ấy, khuôn mặt của cô ấy gần như bị đông cứng, giống như đã là giây phúc cuối cùng của cuộc đời ! lúc ấy tôi đã phát hiện cô gái này, dùng tính mạng của mình để diễn ! Cho nên cô ấy thành công đến hôm nay, cũng là vì dấu chân của cô ấy in trên con đường đầy tuyết, từng bước đi tới! Chúc mừng cô không ngã xuống giữa đường tuyết! !"


Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt ! !


Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, hai tay nắm thành chữ thập, cúi đầu cám ơn ! !


Cẩn Nhu ở phía sau lạnh lùng nhìn, hừ một tiếng. . . . . .


Trương Kính Trung mỉm cười nói: "Lúc nảy chúng tôi đấu võ mồm, đã quên một trình tự chưa làm! Người chủ trì dạ hội cũng không báo cho chúng tôi hay! Cho nên bây giờ phải xem một đoạn phim ngắn của người được đề cử, rồi phê bình! Chiếu phim đi!"


Toàn trường lại bật cười, ánh đèn chợt tối sầm, đầu tiên phát hình ảnh ESBELL trong "Tinh Mộng tình duyên", đến Mộng Uyển trong "Cha của tôi", kế tiếp là Lương Thi Thi trong "Hồng nương", sau cùng là Hạ Tuyết trong "Dịu dàng", hình ảnh cắt vào một phòng tranh tối đen, sau khi cô mất đi cơ hội học tập, sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô khốc, mệt mỏi không chịu nổi đứng trước bức tượng điêu khắc thần Venus, hơi thở như tơ, ánh mắt mờ mịt tuyệt vọng, đầu ngón tay run rẩy thật dịu dàng, nhẹ nhàng dọc theo đường cong bức tượng thần Venus đi lên, đầu ngón tay có lúc giống như không còn sức, lại giống như có lực, dịu dàng, khổ sở, tuyệt vọng, khẩn cầu. . . . . . Vẻ mặt của cô bắt đầu co giật. . . . . . Trong hai tròng mắt trống rỗng, nước mắt từng giọt lăn ra, dọc theo chiếc cằm nhỏ giọt xuống, cô lại tiếp tục đưa đầu ngón tay, dịu dàng di chuyển trên bức tượng kia, cuối cùng run rẫy bật khóc, giống như khóc với người thân, lúc đầu nghẹn ngào sau đó ôm mặt khóc lớn, nhất thời cả phòng tranh đều là tiếng khóc của cô gái mất đi cơ hội, tiếng khóc khổ sở, đau lòng . . . . . .


Hàn Văn Vũ kích động vỗ tay !


Tiếng vỗ tay toàn trường cuồng nhiệt vang lên. . . . . .


"Tốt lắm! Phim xem xong rồi! Bắt đầu trao giải thưởng! Ngươi mở bì thư hay tôi mở bì thư ? Cô đọc hay tôi đọc?" Trương Kính Trung nhìn Tiêu Vãn Linh mỉm cười hỏi.


Tiêu Vãn Linh vẫy nhẹ tay cười nói: "Ông đọc đi! Đợi lát nữa, xem ông còn nói tôi bất mãn với ai !"


Toàn trường người mỉm cười, cũng thật khẩn trương chờ đợi, tiếng trống lần nữa vang lên, trong màn ảnh lớn trên khán đài, lập tức xuất hiện hình ảnh của bốn nữ chính, vẻ mặt của bọn họ vô cùng căng thẳng nhưng miễn cưỡng cười, Lương Thi Thi lo lắng đến mức hốc mắt ửng đỏ, Mộng Uyển cúi đầu, cầm tượng Phật Ngọc của mình, ESBELL siết chặt tay, dũng cảm nhìn vào ống kính, Hạ Tuyết cũng tựa vào vị trí, mỉm cười nhìn thẳng vào ống kính, Văn Vũ lo lắng nắm chặt tay của cô. . . . . .


Vẻ mặt Hàn Văn Hạo và Daniel cũng nặng trĩu, chờ đợi. . . . . .


Giờ khắc này, biểu lộ tính cách chân thật nhất của con người, cho dù thế nào đi nữa, chúng ta thất bại hay chiến thắng cũng sẽ trợ giúp rất lớn trong cuộc sống, nhưng lúc này, chúng ta vẫn muốn giành chiến thắng!


Tiếng trống chưa dứt! !


Lúc Trương Kính Trung mở lá thư, lúc thì than phiền phong thư dán quá chặt, lúc thì than phiền phong thư này nhìn không đẹp, làm cho bốn người nữ chính dưới khán đài bị giày vò hết sức ! ! tất cả mọi người bất đắc dĩ phì cười! Cuối cùng, Trương Kính Trung đã mở được danh sách giải thưởng, đầu tiên nhìn thoáng qua, rồi thần bí cười một tiếng, nhìn không ra chút manh mối nào, sau đó nhìn bốn nữ chính dưới khán đài, cười nhẹ nói: "Sau này người được đề cử đừng ngồi tách ra ! Khó coi! !"


Dưới khán đài, khách quý bật cười, Lương Thi Thi đã bị đùa đến nổi rơi nước mắt!


Cẩn Nhu cũng cắn răng trừng mắt nhìn! !


Đột nhiên Hạ Tuyết không dám nghe, cúi người xuống bật cười.


Trương Kính Trung ho khan một tiếng, cầm danh sách giải thưởng, hướng về phía Microphone nói: "Người đoạt giải nữ chính xuất sắc nhất giải Kim Mã, lần thứ 50, "Dịu dàng". . . . Hạ Tuyết! !"


Hạ Tuyết không thể tin ngẩng đầu nhìn sư phụ ! !


Tiếng vỗ tay toàn trường vang lên ! !


Hàn Văn Vũ sững sờ vừa Hạ Tuyết ôm vào trong lòng, vừa nắm chặt tay cô! Hạ Tuyết ngây ngốc dựa vào trong ngực Hàn Văn Vũ, nghẹn ngào rơi lệ. . . . . .


Trước màn hình, Hàn Văn Hạo và Daniel không khỏi vui sướng, mỉm cười ! !


Hạ Tuyết thở phì phò, đưa tay chặn ngực mình, có chút không tin, nhìn Hàn Văn Vũ nói: "Tôi đoạt giải thưởng rồi sao ? Tôi sao?"


"Đúng vậy! !" Hàn Văn Vũ kích động ôm chặt Hạ Tuyết!


Rốt cuộc trong tiếng vỗ tay, Hạ Tuyết biết mình đoạt giải rồi, cô bật khóc không thành tiếng, Tôn Minh đứng lên ôm cô, sau đó đến Tả La, và tất cả nhân viên trong tổ diễn kịch "Dịu dàng", cô chặn ngực, hít vào một hơi thật sâu, Hàn Văn Vũ đở dậy, vươn tay về phía con gái! ! Hi Văn cũng vui vẻ đặt tay vào trong tay mẹ, hai mẹ con trong tiếng vỗ tay của mọi người, từng bước từng bước đi lên đài trao giải thưởng ! !


Trương Kính Trung cầm lấy chiếc cúp, đưa tới trước mặt của Hạ Tuyết, mỉm cười nói: "Chúc mừng con!"


Hạ Tuyết cắn chặt môi, run rẩy nhận lấy chiếc cúp trong tay sư phụ, nhào vào trong ngực ông ta, khóc nói: "Cám ơn người, sư phụ. . . . . Cám ơn người. . . . . ."


Trương Kính Trung cũng mỉm cười vươn tay, vỗ nhẹ sau lưng của Hạ Tuyết, gật đầu nói: "Đây là con xứng đáng được ! ! Con đã cố gắng hơn so với bất cứ ai ! Cố gắng lên!"


Hạ Tuyết nghẹn ngào gật đầu! !


Tiêu Vãn Linh cầm lấy chứng thư, đưa đến trước mặt của Hạ Tuyết, nhìn cô mỉm cười nói: "Cố gắng lên! Chúc mừng cô !"


"Cám ơn chị Vãn Linh !" Hạ Tuyết cúi người cám ơn, ôm chiếc cúp trong ngực, hai tay nhận lấy chứng thư. . . . . .


Người trao giải thưởng lui sang một bên, Hạ Tuyết tiến lên, đứng trước bục trao thưởng, để cho con gái cũng đứng trước bục, rơi lệ nghẹn ngào, điều chỉnh Microphone, nhìn mọi người dưới khán đài, nhìn Hàn Văn Vũ, người bạn tốt trong cuộc đời, cô đột nhiên kích động, nói không ra lời, cúi mặt, nước mắt rơi xuống.


Tiếng vỗ tay toàn trường vang lên ! !


Hạ Tuyết ổn định cảm xúc, đè Microphone nghẹn ngào nói: "Tôi. . . . . . sáu năm trước đoạt được giải thưởng diễn viên trẻ xuất sắc nhất, tôi không thể tới nhận giải thưởng, bởi vì tôi phải vội vàng sinh con. . . . . ."


Tất cả khách quý dưới đài hô to, cười lớn, vỗ tay.


Hốc mắt Hàn Văn Vũ đỏ lên, càng không ngừng vỗ tay!


Hai mắt Hi Văn trong suốt, đứng bên mẹ cắn chặt răng! !


Lúc này ánh mắt Hàn Văn Hạo nhìn chăm chú. . . . . .


Hạ Tuyết tiếp tục khóc nói: "Tôi nhớ đêm hôm đó, tôi ôm bảo bối vừa sinh ra được vài tháng, ngồi xổm trước một chiếc TV, nhìn Văn Vũ, người bạn thân thiết nhất trong cuộc đời đọc tên của tôi, khi đó, tôi cảm ơn mọi thứ xing quanh mình! Cảm ơn từng người đã yêu mến tôi ! Cảm ơn cha mẹ tôi, đã cho tôi sinh mạng! Cảm ơn Tôn đạo diễn cho tôi cơ hội để tôi bước vào giới điện ảnh, cảm ơn người thầy của tôi, Trương Đạo diễn, đã cho tôi cơ hội đi đến học tập tại Học viện điện ảnh Pháp! Trong thời gian này, tôi có giãy giụa, tôi có lùi bước, tôi có muốn bỏ cuộc, nhưng sư phụ đã nói với tôi, rút lui là người không có dũng khí, cô muốn rút lui sao? Tôi không muốn rút lui! ! Bởi vì tôi khát vọng trở thành nữ chính đứng trên khán đài ! !Lúc này, tôi cám ơn con gái của tôi, bởi vì có con gái, để cho tôi hiểu được, làm một người mẹ, cần phải bao nhiêu dũng khí! ! Cám ơn con gái đã làm bạn với tôi trong đời! cho tôi kiên trì đi tới hiện tại! Daniel, trong sáu năm qua, chúng ta đã từng nói, chúng ta sẽ trở lại, mang theo con gái cùng đi dưới ánh mặt trời, tiếp nhận tất cả! ! Cám ơn anh ! Daniel! Cám ơn anh đã làm bạn trên đường đời, cho em yêu thương và ủng hộ lớn nhất! ! Cám ơn anh! ! Cám ơn Văn Vũ! Cám ơn bác sĩ Hàn, cám ơn anh đã cùng tôi vượt qua thời gian tối tăm nhất trong cuộc sống, cám ơn. . . . . . Cám ơn người đã tổ chức cho tôi một buổi tối sinh nhật, cho tôi dịu dàng . . . . . . Cám ơn mọi người !"


Hi Văn khẽ cắn môi dưới, nước mắt lăn xuống .


Hạ Tuyết rơi lệ đứng trước mặt của con gái, ở trước ống kính, ôm chặt con gái vào lòng . . . . . .


Hi Văn cũng ôm mẹ, vô cùng xúc động bật khóc.


Toàn trường đột nhiên đứng dậy, vỗ tay !


Hàn Văn Hạo ngưng mắt nhìn hai mẹ con trước màn hình, hắn đột nhiên cúi đầu, suy ngẫm . . . ..


Daniel nâng ly rượu đỏ, uống một hơi cạn sạch, uống xong đột nhiên cười thoải mái, nhìn mưa rơi rã rít ngoài cửa sổ, ánh mắt lộ ra vô hạn dịu dàng. . . . . .


Lồng ngực Cẩn Nhu không ngừng phập phồng, ánh mắt tức giận nhìn Hạ Tuyết trên khán đài tiếp nhận giải thưởng, cô ta sắp tức điên siết chặt nắm tay, tại sao? Tại sao may mắn mãi tìm đến cô? Tại sao? Tôi không tin! !


Hạ Tuyết không ngừng cám ơn mọi người, dẫn con gái đi tới trước khán đài, hướng tất cả khách quý, cũng như khán giả đang xem truyền hình, cúi người thật sâu, chào! !


Tiếng vỗ tay toàn trường lại vang lên. . . . . .


Hạ Tuyết và Hi Văn trong tiếng vỗ tay mọi người, hai người mẹ nhìn con, con nhìn mẹ, xúc động nhìn nhau mỉm cười, Hạ Tuyết ngồi xổm người xuống, cầm chiếc cúp đưa tới mặt con gái, hai người cùng hôn chiếc cúp! ! Rất nhiều ánh đèn flash chụp được khoảnh khắc tuyệt vời này !


Đại sảnh Bệnh viện !


Rất nhiều bệnh nhân cũng ngồi ở hành lang, đang hưng phấn nhìn buổi lễ trao giải, buổi lễ trao giải đang phát hình Hạ Tuyết và con gái cùng nhau ôm hôn chiếc cúp, sau đó Hạ Tuyết kích động hướng về phía mọi người giơ chiếc cúp lên, khóc nức nở. . . . . .


Hàn Văn Kiệt mặc áo màu trắng bác sĩ, hai tay cắm vào trong túi, đeo mắt kính đen, đứng trước màn hình lớn, nhìn Hạ Tuyết trong màn hình, thật kích động bật khóc, hắn ăn ý cười một tiếng, lúc nảy sau khi hoàn thành cuộc phẫu thuật, vẫn đứng ở chỗ này hơn hai giờ, chỉ cần ống kính quét đến hình ảnh Hạ Tuyết, hắn đều đạm dịu dàng nhìn cô, cuối cùng thấy cô đoạt giải thì hắn cũng thở sâu một hơi, yên lòng mỉm cười. . . . . .


Hắn tiếp tục yên tỉnh nhìn Hạ Tuyết sau khi đoạt giải hậu, liền dắt con gái, từng bước, từng bước đi xuống cầu thang, anh hai vội vàng đi tới dưới khán đài, đỡ nhẹ tay Hạ Tuyết, dìu cô đi xuống cầu thang, đề phòng cô xúc động té ngã xuống bậc thang, vẻ mặt Hạ Tuyết ửng đỏ dắt tay con gái trở lại chỗ ngồi, ống kính cắt ngang rồi lia tới người chủ trì, ánh mắt Hàn Văn Kiệt sững sờ, hắn khẽ chớp mắt, nhìn hình ảnh kia, phát hiện có chút giống trong quá khứ, hắn mỉm cười xoay người, từng bước, từng bước đi ra khỏi đại sảnh, đi tới trước bậc thang, nhìn mưa phùn bay tán loạn, đầu óc hắn trống rỗng, chỉ an tĩnh nhìn, nhìn mưa bay bay hỗn loạn trước ánh đèn màu xanh dương nhạt . . . . . .


Hắn do dự một lúc lâu, rốt cuộc móc ra điện thoại di động, bấm số di động của Hạ Tuyết, nhưng vừa bấm, lại tắt ngay, bật cười, đưa điện thoại di động bỏ vào trong túi, lại nhìn bầu trời đầy mưa, một mình chúc phúc và ủng hộ cho cô gái tìm kiếm ước mơ. . . . . .


Lúc này điện thoại di động rung lên.


Hắn sững sờ, cầm điện thoại di động nhìn thấy một tin nhắn, hắn ngạc nhiên mở ra xem, lập tức nhìn thấy hình ảnh Hạ Tuyết trước ống kính đang cầm chiếc cúp, nhìn mình mỉm cười. . . . . . Hắn đột nhiên cười một tiếng, cầm điện thoại di động, tựa vào cây cột bên cạnh, nhìn cô gái trong màn hình điện thoại di động, nhìn một chút, ánh mắt hắn trở nên thật dịu dàng, thật dịu dàng. . . . . . ,


******


Phòng làm việc Tổng Tài!


Sau khi Tả An Na nhìn thấy Hạ Tuyết đoạt giải, cảm thấy thú vị vui vẻ đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài, lại thấy Hàn Văn Hạo vẫn còn đang chuyên tâm phê duyệt tài liệu, cô do dự một lúc lâu, nhìn Hàn Văn Hạo mỉm cười nói: "Tổng Tài. . . . . . Anh có muốn gọi điện thoại cho Hạ tiểu thư? Chúc mừng cô ấy một tiếng hay không?"


"Tại sao?" Hàn Văn Hạo vừa nhìn tài liệu vừa hỏi.


Tả An Na nhìn vẻ mặt lạnh lùng của hắn, nhưng vẫn cười nói: "Bởi vì hôm nay thật sự là một ngày rất vui vẻ a. . . . . ."


"Cô ấy vui vẻ có quan hệ gì với tôi?" Hàn Văn Hạo không hiểu hỏi.


Tả An Na nghe lời này, liền im lặng đi ra ngoài. . . . . .


"Lúc đi ra nhớ đóng cửa, cô luôn quên đóng cửa!" Hàn Văn Hạo có chút không vui nói.


"A. . . . . . Vâng. . . . . ." Tả An Na chỉ đành phải đỏ mặt bước thẳng ra ngoài.


Hàn Văn Hạo nghe tiếng đóng cửa, hắn đột nhiên dừng bút máy trong tay, nhớ đến lúc nảy, Hạ Tuyết nhận giải thưởng kích động nói một câu . . . . . . Cám ơn người đã tổ chức cho tôi một buổi tối sinh nhật, cho tôi dịu dàng. . . . . . Hắn nghĩ đến câu này, thở dốc một hơi, do dự một lúc lâu, rốt cuộc cầm điện thoại di động lên, tìm số điện thoại của Hạ Tuyết, hắn ngưng mắt nhìn số điện thoại kia một lúc lâu, lại tức giận để điện thoại xuống, sau đó tiếp tục phê duyệt tài liệu. . . . . .


Lúc này điện thoại di động đột ngột vang lên.


Hàn Văn Hạo lập tức cầm điện thoại lên hỏi: "Alô!"


"Văn Hạo?" Tần Thư Lôi dịu dàng kêu nhỏ .


"Ừm!" Sắc mặt của Hàn Văn Hạo trầm xuống, dịu dàng đáp lời.


"Anh còn chưa tan việc? Em đã ở nhà chờ anh thật lâu. . . . . ." Tần Thư Lôi có chút ngượng ngùng kêu nhỏ.


Ánh mắt Hàn Văn Hạo hơi chớp một cái, nhìn đồng hồ đã gần mười một giờ, hắn nói: "Còn nửa giờ mới về. Em nghỉ ngơi trước đi".


"Được! Trời mưa xuống, cẩn thận một chút, đừng để ướt. . . . . ." Tần Thư Lôi nhẹ giọng dặn dò .


"Ừ. . . . . ." Hàn Văn Hạo ứng tiếng, sau đó liền cúp điện thoại, lại trượt đến số di động Hạ Tuyết, một lát cầm lên, một lát để xuống, rốt cuộc hắn vẫn nhấn dãy số kia, cả người tựa lưng vào ghế ngồi, cầm chặt điện thoại di động ngưng mặt an tĩnh nghe tiếng chuông vang lên là tiếng hát đáng yêu của con gái, hắn không nhịn được, sắc mặt dịu lại, mỉm cười lắng nghe. . . . . .


Hạ Tuyết đang bị một nhóm người lớn ôm đến khách sạn, chuẩn bị cùng tổ diễn kịch tổ chức Lễ Chúc Mừng cho cô, đang ở trong tiếng ồn ào, cô đột nhiên nghe điện thoại vang lên, cô nhờ Isha dẫn con gái lên xe trước, mình chậm rãi bước theo, vừa đi vừa trả lời: "Alô. . . . . ."


Hàn Văn Hạo vừa nghe giọng nói của Hạ Tuyết, hắn không nhịn được khẽ cắn răng, bất kể là lúc nào, hắn đều cảm thấy cô rất muốn ăn đòn!


"Alô ?" Hạ Tuyết kêu nhỏ, lúc này mới nhìn đến số điện thoại hiện ra, lại là điện thoại của Hàn Văn Hạo, cô nhướng mày, lập tức hoài nghi "chậc" một tiếng, nói: "Ơ? Đây là thế nào? Hàn Tổng Tài vĩ đại sao lại nhân lúc xúc động, gọi điện thoại cho tôi sao ?"


Ánh mắt của Hàn Văn Hạo nheo lại, nắm điện thoại nói thẳng: "Tôi gọi điện thoại cho cô, không có chuyện gì khác! Tôi chỉ muốn nói với cô, sau này hạn chế đem con gái của tôi ra ngoài ! Tôi không thích con gái của tôi xuất hiện trước ống kính sớm như vậy! Còn nữa, sau này lúc cô nhận giải thưởng, không cần kích động như thế? Không phải chỉ là một giải thưởng thôi sao? Khóc đến khó nhìn như vậy! Xấu hổ chết được !"


Hạ Tuyết khẽ cắn môi dưới, tức giận nói: "Tôi biết ngay, tôi không thể đối với loại người như anh ôm hy vọng gì!"


Hàn Văn Hạo vừa nghe những lời này, cũng biết biết người này rút lui, hắn lập tức gõ lên bàn, cười như không cười hỏi: "Cô đối với tôi có hy vọng gì? Cho là tôi sẽ gọi điện thoại để chúc mừng cô sao ? Cô nằm mơ à?"


Hạ Tuyết nắm điện thoại, tức giận đến mặt cũng nhăn nhúm lại, nói: "Tôi không biết loại người như anh, hiện tại tỉnh ngủ hay không tỉnh ngủ? Chọn lúc này gọi điện thoại tới mắng chửi người! ! Nếu như anh không phải bệnh thần kinh, thì anh chính là não tàn! Tốt xấu gì tôi cũng là mẹ của con anh ? Phải dùng cách nói chuyện không chừng mực như vậy ?"


"Tại sao tôi phải nói chuyện có chừng mực đối loại người như cô? Trừ Daniel tiên sinh rất thích loại người kỳ quái như cô ra, còn ai thích thứ người như cô ? Ở trong mắt của tôi, cô chỉ có bề ngoài đẹp mắt!" Hàn Văn Hạo không chút lưu tình nói!


"A............" Hạ Tuyết không thể nhịn được nữa, hét to với Hàn Văn Hạo: "Tôi thật sự không thể nhịn được nữa! Anh gọi điện thoại tới không chúc mừng một tiếng thì thôi, còn nói với tôi lời như thế! Nếu như không có chuyện gì, anh đi chết đào thai sớm đi ! Cúp đây!"


"Chúc mừng!" Hàn Văn Hạo đành phải nói.


Hạ Tuyết nắm điện thoại đứng trước hội trường, nhìn nhân viên làm việc bên ngoài hội trường vất vã cuộn thảm đỏ trong mưa, cô im lặng không lên tiếng nhìn người ta cuốn thảm đỏ, không để ý tới hắn. . . . . .


Hàn Văn Hạo cầm điện thoại di động, an tĩnh chờ đợi. . . . . . Đợi một lúc lâu, liền nói: "Không phải cô không có thời gian lãng phí với tôi sao ?"


Hạ Tuyết chỉ nói: "Tôi đang xem nhân viên làm việc cuốn thảm đỏ!"


Hàn Văn Hạo suy nghĩ một chút, cười nhạt hỏi: "Thế nào? Không bỏ được à?"


"Nói nhảm! Cuộc đời người có bao nhiêu lần ? Có thể đây là giải thưởng cuối cùng trong đời tôi ? cảm giác này, luôn hưng phấn và mất mát . . . . . ." Hạ Tuyết thật lòng nói.


Hàn Văn Hạo nắm điện thoại, an tĩnh nghe. . . . . .


Hạ Tuyết cũng không nói chuyện, chỉ nhìn thảm đỏ cuối cùng bị cuốn xong. . . . . . Cô thở dài thật sâu, nói: "Tôi thật sự . . . . . . Không muốn hôm nay cứ như mà trôi qua . . . . ."


Hàn Văn Hạo nói thẳng: "Nếu như cuộc đời của cô không có đường lui, vậy thì hướng về trước mà đi! Giống như sáu năm trước rời khỏi, đi về phía trước!"


Hạ Tuyết nghe lời này, cười khổ nói: "Anh nói dễ nghe, anh không biết tôi rất cô đơn và mệt mỏi! Nếu như bên cạnh có người, tôi tuyệt đối sẽ không đi một mình! Mệt chết đi được!"


Trái tim Hàn Văn Hạo đông lại. . . . . .


"Hạ Tuyết! ! Nhanh lên một chút! !" Isha ngồi ở trong xe, hướng về phía Hạ Tuyết vẫy tay ! !


Hạ Tuyết nắm điện thoại, đáp lời đầu kia : "Ồ! ! Biết rồi !"


Sau khi cô đáp lời, nói với Hàn Văn Hạo: "Này! không nói với anh nữa ! Tôi phải đi tham gia Lễ Chúc Mừng rồi !"


Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ nắm chặt điện thoại!


Hạ Tuyết không khỏi giật mình, cũng nắm điện thoại không lên tiếng, giống như có thể cảm ứng được hơi thở mãnh liệt của con báo nhỏ kia đánh về phía mình. . . . . . Cô khẽ cắn môi dưới. . . . .


"Không cần cắn môi! Xấu hổ quá đi !" Hàn Văn Hạo mặt lạnh nói!


Hạ Tuyết lập tức buông ra, trợn mắt nhìn bầu trời đêm tối tăm !


"Đi đi! Tại khách sạn nào ?" Hàn Văn Hạo đột nhiên dịu dàng hỏi.


Hạ Tuyết "a" một tiếng, cố ý nói giỡn nói: "Khách sạn Hilton! Thế nào? Cha đứa bé muốn tới uống rượu với tôi sao ?"


Hàn Văn Hạo nắm điện thoại, hơi cười nhạt nói: "Hôm nay mẹ đứa bé đoạt giải, một lát nữa cha đứa bé gọi điện thoại đến khách sạn Hilton, suốt đêm không ngủ, tất cả chi phí của các người ở đó ký cho tôi ! Chơi vui vẻ đi".


Trong lòng của Hạ Tuyết đau xót, có lẽ tối nay thật là làm cho người ta cảm động, cô có chút nghẹn ngào hỏi: "Thế nào? Đột nhiên phát thiện tâm à? Không phải gọi điện thoại tới mắng chửi tôi sao ?"


Hàn Văn Hạo không lên tiếng. . . . . .


Hốc mắt Hạ Tuyết đột nhiên ửng đỏ, nói: "Tôi muốn uống rượu đỏ, uống rượu đỏ đắt tiền nhất! Tôi muốn ăn cái gì! Ăn thứ đắt tiền nhất ! Tôi muốn bao 'phòng tổng thống' chơi!"


"Ừ" Hàn Văn Hạo nhàn nhạt đáp lời: "Cô vui vẻ là được rồi".


Hạ Tuyết đưa tay quẹt nước mắt trên mặt, nghẹn ngào nói: "Anh biết anh làm như vậy, tôi tuyệt đối sẽ không cảm động sao? Bởi vì trong quá khứ anh đối với tôi thật xấu! Tôi một chút cũng không cảm động! Tôi cũng không vì sinh Hi Văn, để hôm nay anh đối với tôi như vậy ! Tôi một chút cũng không cảm động!"


Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ cười một tiếng.


"Tôi cúp máy đây ! Lo mà theo Tần tiểu thư của anh lên tầng 100 cùng thọ tinh công đếm sao đi!" Hạ Tuyết đột nhiên cúp máy, ngẩng đầu nhìn trời đầy mưa phùn rơi rụng, cô đột nhiên cười một tiếng, đội mưa, đi lên xe!


Hàn Văn Hạo nắm điện thoại, xoay tròn màn hình màu xanh dương, ngón cái đang đặt nhẹ lên mã số điện thoại của Hạ Tuyết, di chuyển lên xuống . . . . . .


Tiếng gõ cửa vang lên.


"Vào đi. . . . . ." Hàn Văn Hạo vẫn di chuyển màn hình điện thoại, nhìn mã số Hạ Tuyết càng không ngừng lên xuống, một lát biến mất, một lát xuất hiện. . . . . .


"Tổng Tài. . . . . . Thời gian không sớm nữa, anh sớm nghỉ ngơi đi. . . . . ." Tả An Na nhìn Hàn Văn Hạo nói.


Hàn Văn Hạo vẫn gắt gao nhìn màn hình điện thoại, hỏi: "Nếu một ngày vui vẻ, ngoại trừ việc tôi ký sổ ở khách sạn Hilton, để cho cô ấy chơi vui vẻ, tôi còn có thể làm gì?"


Tả An Na sững sờ, suy nghĩ một chút, mới hiểu được ý tứ của hắn, liền mỉm cười nói: "Thật ra thì quà tặng không phân đắt tiền, chỉ cần thật lòng, như vậy là đủ rồi. . . . . ."


Hàn Văn Hạo suy nghĩ những lời này, hỏi tiếp : "Phụ nữ thích gì?"


Tả An Na nhìn Hàn Văn Hạo thật sâu, nói: "Nếu như cô ấy thích anh, cho dù anh đưa cái gì cô ấy đều thích!"


"Nếu như cô ấy không thích người đó ?" Hàn Văn Hạo hỏi nữa.


"Nếu như cô ấy không thích người đó ! Vậy người đó chỉ cần đưa một phần quà tặng thật lòng thôi. . . . . ." Tả An Na lại nói.


Hàn Văn Hạo tựa lưng vào ghế ngồi nghĩ những lời này.



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: