Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

#08.

#cuala

khải nguyên vẫn bám võ đình nam.
bám rất tự nhiên.
kiểu bám mà không hề sợ người lạ.
giống như-

nam cúi xuống, giọng mềm hơn hẳn lúc nãy.
“ba con đâu?”

khải nguyên không trả lời liền.
bé ngửi ngửi.
mũi chun lại một chút.
rồi bé kéo ống quần anh sát hơn,
tay nhỏ xíu đặt lên ngực anh.
“ở đây.”

tim nam đập mạnh một cái.
rõ ràng.
nặng nề.
“…ở đây là sao?”

khải nguyên nghiêng đầu, suy nghĩ rất nghiêm túc.
“ở trên người chú, có mùi giống ba con.”

nam nuốt khan.
có một thư gì đó gào lên từng đợt,
như có ai đó đang gõ thẳng vào lồng ngực anh.

“khải nguyên.”
“con…họ lê đúng không?”

bé gật đầu mạnh tới mức tóc xù lên.
“dạaaa.”

võ đình nam nhắm mắt lại trong một nhịp rất ngắn.
chỉ một nhịp thôi.
nhưng đủ để mọi thứ xếp lại thành một đường thẳng đáng sợ.

không thể nhầm.
không thể.
anh mở mắt ra.
cố giữ giọng bình thường nhất có thể.

“con đi với mẹ hay ba?”

khải nguyên chớp mắt.
rồi lắc đầu.
“con hông có mẹ.”

câu nói nhẹ hều.
như nói chuyện hôm nay ăn gì.
anh sững lại.
“vậy… con ở với ai?”

“con ở với ba.”
“ba thịnh.”

“…chỉ ba thịnh thôi hả?”

khải nguyên suy nghĩ một chút.
rồi lắc đầu tiếp.
“còn ba lớn nữa.”

tim nam trật một nhịp.
“…ba lớn?”

“dạ.”
bé cười, rất tươi.

“ba thịnh hay kể cho con nghe."

anh có cảm giác cổ họng khô hẳn đi.
“kể… gì?”

khải nguyên ngồi kéo con gấu nhỏ lên đùi, vừa vuốt vừa nói.
“ba lớn đẹp lắm.”
“ba thịnh nói vậy.”
“ba lớn làm nhạc hay.”
“nhảy cũng đẹp nữa.”

bé ngẩng lên nhìn thẳng võ đình nam,
mắt sáng rỡ.
“ba thịnh nói mặt con giống ba lớn á.”
“chú duy cũng nói giống.”

nam cảm giác máu dồn hết lên tai.
nam siết nhẹ tay.
“…vậy con có nhớ ba lớn không?”

khải nguyên lắc đầu.
“con chưa gặp mà.”

“...chưa gặp mà con không buồn hả?”

bé nghiêng đầu.
suy nghĩ thêm lần nữa.
“con có buồn.”
“nhưng ba thịnh nói ba lớn ở xa.”
“ba lớn bận làm việc.”
“ba lớn cũng thương con.”

nam cảm giác ngực mình nhói lên một cái.
“…con tin hả?”

“dạaaa.”
khải nguyên gật đầu chắc nịch.
“ba thịnh hông có xạo, ba thịnh tốt lắm.”

câu đó
khiến cổ họng đình nam nghẹn lại.
“…vậy con có muốn gặp ba lớn không?”

khải nguyên lắc đầu.
“hông được âuuu.”

“tại sao?”

bé nhún vai, rất hồn nhiên.
“ba thịnh nói chưa tới lúc.”
mỗi chữ rơi xuống
đều như một nhát gõ rất nhẹ
nhưng rất sâu.

khải nguyên nghiêng đầu nhìn anh.
“chú có giống ba lớn hông?”
nam không trả lời được.
anh chỉ biết,
pheromone trong người đang rung lên dữ dội,
như thể cơ thể anh đã nhận ra trước cả lý trí.

và đúng lúc đó—
“KHẢI NGUYÊN!”
giọng phước thịnh vang lên.
hoảng loạn.
lạc đi.

nam ngẩng đầu lên.
thịnh chạy tới,
thở gấp,
mắt quét một vòng—
rồi đứng chết.
con trai cậu đang bám chặt võ đình nam.

tay đặt ngay ngực anh.
và mùi tuyết tùng…
phủ kín cả hành lang.
“………”
không ai nói gì trong vài giây.
nam đứng dậy.

ánh mắt hai người chạm nhau.
lần này—
không né.
không kịp né.
khải nguyên quay lại, reo lên.
“baaaa”

thịnh lao tới, ôm con vô lòng.
tim đập muốn vỡ.
“ba dặn con sao hả?”
“không được chạy lung tung mà.”

khải nguyên ôm cổ ba, không sợ.
“con thấy giống.”

thịnh cứng người.
“…giống gì?”
bé quay đầu, chỉ thẳng vô võ đình nam.
“chú nam giống ba.”
“mùi giống.”

không gian im phăng phắc.
võ đình nam hít sâu một hơi.
giọng anh trầm xuống, chậm rãi.
“thịnh.”
“anh cần nói chuyện.”

thịnh siết chặt con hơn.
“…không phải bây giờ.”

nam nhìn khải nguyên.
rồi nhìn thịnh.
pheromone tuyết tùng vẫn quẩn quanh, va vào mùi rượu rum trắng từng đợt nhỏ nhưng dai dẳng, vẫn rung lên từng đợt,
không cho anh lùi.
“không phải để trách.”
“là để hiểu.”

khải nguyên chen vô.
“ba nói nhìu.”
“chú nói ít.”

nam khẽ bật cười.
một nụ cười rất nhẹ.
thịnh thì muốn xỉu.
“…khải nguyên.”

bé áp má vô vai ba, thì thầm.
“chú thơm.”

câu đó
như nhát cuối cùng.
thịnh nhắm mắt.
thở ra.

“…được.”
“sau live stage, chỉ nói chuyện.”

anh gật đầu.
“anh đợi.”

mùi tuyết tùng dịu lại.
nhưng không biến mất.
khải nguyên ngoái đầu nhìn võ đình nam,
vẫy tay.

“chú đừng đi nha.”
nam khựng lại một nhịp.
“…ừ, chú không đi.”

thịnh bế con rời khỏi hành lang,
tim loạn nhịp.
cậu biết rõ—
kể từ khoảnh khắc này,
mọi thứ đã vượt xa nghi ngờ.
và tối nay,
có những sự thật
không thể giấu thêm nữa.

with celine.
#170126.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com