Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

#09

#cuala.

đêm đó, sau live stage,
phước thịnh để khải nguyên ngủ nhờ phòng nghỉ với trợ lý,

còn cậu đứng ngoài hành lang,
đối diện võ đình nam.
không ai mở lời ngay.

im lặng kéo dài đủ lâu để mọi cảm xúc ban nãy lắng xuống,
chỉ còn lại mùi rượu rum trắng và tuyết tùng quẩn quanh,
va vào nhau rất nhẹ,
nhưng không chịu tan.

nam là người nói trước.
"năm đó"
giọng anh trầm, thấp,
"lúc em biến mất."

thịnh khựng lại.
"...anh nói gì?"

nam nhìn thẳng cậu.
lần này không né.
không vòng vo.
"đêm đó."
"khách sạn."
"em rời đi mà không nói gì."

thịnh siết chặt tay.
"...em tưởng chỉ là một đêm."

nam bật cười khẽ.
không có vui.
"anh không."

anh dựa lưng vào tường.
mắt nhìn xuống sàn,
như đang mở lại một đoạn ký ức cũ.
"hôm đó anh có việc gấp."
"là gia đình gọi, phải đi trước."

thịnh cau mày.
"...em không biết."

"anh biết."
nam gật đầu.

"vì lúc đó em ngủ."

giọng anh chậm lại.
"anh để lại danh thiếp."
"ngay đầu giường."

tim thịnh rơi thẳng xuống.
"...danh thiếp?"

"ừ."
"anh còn ghi phía sau, là số riêng của anh."

nam nhắm mắt một nhịp.
"anh nghĩ sáng dậy em sẽ thấy."
"hoặc ít nhất... nếu em không muốn gặp lại, anh cũng sẽ biết."

thịnh cười khan.
một tiếng cười rất gượng.
"...em hoảng."

nam mở mắt.
nhìn cậu.
"hoảng?"

"em tỉnh dậy một mình."
thịnh nói nhanh dần.
"đầu đau, người mệt."
"trong đầu chỉ có một suy nghĩ."

cậu ngừng lại.
nuốt nước bọt.
"em sợ."

nam không chen vào.
anh để cậu nói.
"em sợ mình làm sai."
"sợ dính rắc rối."
"sợ về nhà không biết nói với ba mẹ thế nào."
"sợ cả việc nhớ lại gương mặt anh."

giọng thịnh nhỏ dần.
"em thu dọn đồ."
"đi liền."

"...không nhìn quanh?"
thịnh lắc đầu.
"em chỉ muốn đi thật nhanh."

nam thở ra một hơi dài.
"khi anh quay lại,"
giọng anh thấp hẳn,
"phòng trống trơn,chăn gối gấp gọn, ly nước còn dang dở."
"còn danh thiếp-"

anh cười khẽ.
"nằm yên trên sàn."

tim thịnh thắt lại.
"...em không thấy."

nam gật đầu.
"anh biết."
anh im lặng vài giây, rồi nói tiếp.
"anh đứng đó rất lâu."
"tự hỏi là mình bị bỏ lại,hay là mình đã làm gì khiến em phải chạy."

thịnh cắn môi.

"anh tìm, nhưng không có gì để tìm."
"không tên, không số."
"chỉ nhớ mùi rượu rum trắng hôm đó."
anh nhìn thịnh.

ánh mắt sâu, không trách,
chỉ mệt.
"anh nhớ mùi rượu rum trắng."
"rất rõ."

thịnh quay sang nhìn của phòng nghỉ, nơi khải nguyên đang ngủ.
một nhịp rất lâu.
"...em phát hiện có con sau đó không lâu."

nam khẽ siết tay.
"em định tìm anh."
thịnh quay lại.
"nhưng em không biết tìm bằng cách nào."
"em nghĩ-"

giọng cậu run.
"nếu anh muốn, anh đã tìm em rồi."

nam nhắm mắt.
"anh tìm."
"chỉ là tìm không đúng hướng."

cả hai im lặng.
một đoạn ký ức bị bỏ quên.
một danh thiếp không được nhìn thấy.
một cánh cửa đóng sớm hơn vài phút.
tất cả trượt qua nhau,

chỉ vì đúng lúc đó, không ai quay đầu lại...
nam lên tiếng, rất khẽ.

"nếu hôm đó em nhìn lại."
"chỉ một chút thôi."

thịnh đáp, giọng thấp.
"nếu hôm đó anh đợi thêm một chút."

cả hai nhìn nhau.
không trách.
không oán.
chỉ là...

"...bỏ lỡ."

từ trong phòng,
khải nguyên tỉnh dậy,
chạy ra, dụi vô chân thịnh.

"ba ơi."
"con mơ thấy chú."

nam cúi xuống.
"mơ gì?"

"khải nguyên hong nói âuuu"

không ai nói gì.

chỉ có hai người lớn
và một đứa trẻ ba tuổi
đang đứng giữa một sự thật
cuối cùng cũng tìm được đường quay về.

#200126.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com