Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHAP 30

Nửa giờ sau, Yuri nhận được một đáp án làm Yuri kinh ngạc.

Sooyong ở đầu dây bên kia nói với Yuri

"Quán cà phê đóng chặt cửa sắt, trên cửa còn dán tấm bảng ngừng hoạt động."

"Chuyện gì xảy ra?"

"Tôi cũng không rõ."

"Cậu thử nghĩ biện pháp xem có thể tìm được Sunny và bác sĩ Minho không, hiện tại tôi đang trên máy bay trở về, chờ tôi về nói tiếp."

Cứ như vậy, Yuri bước lên chuyến máy bay trở về nước, mang theo sự thấp thỏm lo lắng trong lòng.

Seohyun và Yulhyun thật sự đã biến mất rồi.

Yuri tìm được Sunny, Sunny cũng nói không biết gì, chỉ đem tiền lương Seohyun cho cô đặt lên bàn.

"Tôi thật sự không biết, Seohyun chỉ nói em ấy có chuyện phải rời đi, quán cà phê sẽ không buôn bán, trả cho tôi số tiền này, nói là tiền lương."

Biết hỏi Sunny sẽ không tìm được gì, Yuri đến quán cà phê của Seohyun thử vận may một chút, lại không ngờ gặp được mẹ của Yuri.

Bắt gặp Yuri, bà Kwon cũng rất giật mình.

"Yuri. . . . . . Tại sao con lại ở chỗ này? Con không phải đi Nhật Bản rồi sao? Chuyện bên kia cũng xử lý xong rồi?"

"Việc đó là phải hỏi umma chứ, không phải sao? Bên kia thật sự có chuyện cần con xử lý sao? Con mới là người phải ngạc nhiên tại sao umma lại xuất hiện ở nơi này đây?"

Trong lòng Yuri có suy đoán nặng nề.

Bà Kwon nói quanh co nửa ngày, mới viện cớ.

"Umma mới từ châu Úc tới đây, nghe nói cà phê nơi này rất ngon, nên muốn tới uống ly cà phê, ai biết nó không buôn bán. . . . . ."

"Umma phải biết đây là quán cà phê người khác mở, mới đặc biệt tới được chứ? Còn cố ý lừa con đến Nhật Bản, cũng không phải vì đến nơi này tìm cô ấy sao?"

"Người nào? Umma không biết người con nói là ai?"

"Seohyun, vợ trước của con."

Bà Kwon vào lúc này thật sự tìm không thể viện cớ được nữa, chỉ có thể đối mặt vấn đề này với Yuri.

"Không sai, umma tới tìm Seohyun, nhưng chẳng lẽ con cho rằng cô ta rời đi lúc này là do umma đuổi ?"

Cái này gọi là không đánh đã khai sao? Yuri cái gì cũng chưa hỏi, mẹ Yuri đã vội vã phủi sạch, chuyện đã rất rõ ràng rồi.

"Umma rốt cuộc nói với cô ấy cái gì?"

"Yuri, con bây giờ đang chất vấn umma sao? Umma là umma con đó!"

"Vậy con sẽ phải hỏi một chút, umma đã làm chuyện gì với đứa con này."

Cho dù là quá khứ hay hiện tại, Yuri càng ngày càng thống hận mình chuyện gì cũng không nhớ được, nhưng Yuri càng muốn suy nghĩ, đầu lại đau đến mức như sắp nổ tung .

"Umma rốt cuộc đã làm gì? Đối đãi với Seohyun và Yulhyun như thế nào? Yulhyun là cháu nội của umma đó! Umma nói đi! Rốt cuộc umma đã làm gì?"

Yuri đau lòng gầm nhẹ, Yuri không muốn tin rằng mẹ mình là hung thủ ép buộc vợ con mình.

"Yuri, thái độ này của con là gì đây! Là appa con nhớ Yulhyun, nên umma mới đến tìm Yulhyun. Cũng bởi Yulhyun là cháu nội của umma, nên umma mới muốn đưa Yulhyun về Mĩ dạy dỗ, để Yulhyun có một cuộc sống không bị hạn chế bởi cuộc sống riêng của mẹ nó, nếu không hành động của nó sớm muộn cũng bị sai lệch."

"Umma rốt cuộc đang nói cái gì?"

Bà Kwon vì khiến lời của mình càng có sức thuyết phục, bà từ trong ví da lấy ra tấm ảnh Seohyun và Minho tiến vào khách sạn đưa Yuri nhìn.

"Lời này không phải umma tùy tiện nói, mà là có chứng cớ."

Nhìn hình, Yuri sửng sốt một chút.

Người trong hình là Seohyun cùng Minho, mà thời điểm đúng là đêm khi Yuri đi công tác ở Nhật Bản.

"Con sẽ tìm hiểu chuyện này thật kĩ, cũng sẽ đưa Seohyun và Yulhyun trở về, hi vọng umma không nhúng tay vào."

Yuri biết Seohyun là người như thế nào, chuyện này không phải như Yuri đang nhìn thấy, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi không thoải mái.

Tóm lại, Yuri phải tìm Minho, một mặt Yuri có thể biết vị trí hai mẹ con Seohyun, mặt khác cũng để cho Yuri hiểu rõ những hình ảnh này, tránh cho hiểu lầm sâu hơn.

Hôm nay là ngày khám cuối cùng của Minho, Minho tham gia đoàn bác sĩ xuyên quốc gia, muốn quên đi nỗi đau trong lòng, đến các nơi trên thế giới hành nghề cứu người.

Minho vốn định sau khi tan việc tìm Seohyun từ biệt, nhưng Yuri lại xuất hiện trước cửa, muốn xông vào phòng tìm Minho, y tá ngăn ở cửa, khẩn trương nói với Yuri:

"Cô xông vào tùy tiện như vậy, tôi sẽ báo cảnh sát xử lý."

"Cô Kang, cho cô ấy vào, phiền cô ra ngoài trước."

Nhắc nhở y tá Kang, Minho dù bận vẫn ung dung tới trước Yuri, thuận miệng hỏi:

"Yuri hạ mình tới thăm có gì chỉ giáo?"

"Seohyun và Yulhyun đã đi đâu?"

Minho bị hỏi, sửng sốt, Minho một hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại, mặt không hiểu.

"Tôi nghe không hiểu Yuri đang nói gì? Seohyun và Yulhyun đi đâu? Không có ở quán cà phê sao?"

"Nếu như ở đó, tôi sẽ không phải hỏi cậu rồi!"

"Tôi không biết, hai ngày nay tôi đều chưa gặp cô ấy."

Sau khi tỉnh lại ở khách sạn, thấy dòng chữ Seohyun để lại cho mình, Minho nghĩ thông suốt, tình cảm Minho dành cho Seohyun đã tạo thành gánh nặng cho cô, nếu thật sự yêu cô, sẽ phải buông tay để cô đạt được hạnh phúc, mà thời gian và khoảng cách là liều thuốc giúp buông tay tốt nhất.

Cho nên Minho mới quyết định rời khỏi Hàn Quốc.

Nhưng Minho không ngờ tới, kết quả sẽ biến thành thế này.

"Đây là chuyện gì đã xảy ra?"

Yuri đem hình hai người vào khách sạn đặt trên bàn Minho.

Minho nhìn hình, không nhịn được nhăn lại mày không vui mừng nói:

"Yuri phái người theo dõi chúng tôi? Đây là phạm pháp, tôi có thể kiện Yuri!"

"Tôi không có nhàm chán như vậy, tôi mới từ Nhật Bản trở lại nhưng không tìm được Seohyun và Yulhyun, kết quả có người đưa tấm hình này cho tôi."

"Cho nên Yuri mới có thể cảm thấy tôi và việc không tìm được Seohyun là có liên quan? Mặc kệ Yuri tin hay không, thật sự tôi không biết mẹ con Seohyun đi nơi nào. Nhưng những hình này tôi có thể giải thích, đêm đó tôi uống say, Seohyun đưa tôi đến khách sạn sau đó rời đi, còn để lại cái này."

Vì chứng minh sự trong sạch Seohyun, Minho đem dòng chữ Seohyun để lại cho mình đưa cho Yuri.

Nhìn tờ giấy, Yuri thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay cả Minho cũng không biết Seohyun mẹ con họ đi nơi nào, điều này càng làm Yuri cảm thấy sợ hãi.

Nếu là Yuri trước đây, có lẽ sẽ biết vị trí của Seohyun, có những người bạn thân, thích những địa phương nào, còn có những địa phương bọn họ đã từng đi qua.

Nhưng bây giờ chính Yuri không biết gì cả, hoàn toàn không có bất kỳ đầu mối, Yuri liều mạng suy nghĩ nhớ lại ký ức trước đây, khiến đầu Yuri lại bắt đầu đau đớn, hơn nữa càng lúc càng kịch liệt, đau đến mức làm Yuri không thể chịu nổi, ngã xuống đất.

Minho bị Yuri hù sợ.

"Yuri! Yuri làm sao vậy?"

"Đầu tôi rất đau. . . . . ."

"Nhức đầu. . . . . ."

Minho lúc này mới nhớ, Seohyun từng đề cập Yuri vì tai nạn xe cộ mà mất trí nhớ, đây nhất định là di chứng sau tai nạn xe cộ.

Đỡ Yuri xuống giường, Minho gọi y tá Kang lấy thuốc an thần, châm cứu cho Yuri, hóa giải cơn đau đầu của Yuri.

Nhìn Yuri hai mắt nhắm nghiền, Minho đột nhiên thấy cảm động.

Từ trước tới giờ, Minho cho rằng Yuri phụ bạc Seohyun, nên sợ Seohyun sẽ bị tổn thương lần nữa, chậm chạp không chịu buông tay, nhưng bây giờ thấy Yuri yêu như vậy Seohyun, tình nguyện chịu khổ sở cũng muốn hồi tưởng lại tất cả có thể giúp Yuri tìm được người yêu mến, đối phương cố gắng như vậy, Minho rốt cuộc có thể yên tâm rời đi rồi.

"Đừng phụ tình yêu của Seohyun đối với Yuri."

Minho nói lời thành khẩn.

Yuri không trả lời, nhưng Yuri nghe được, không thừa nhận cũng không được, Minho là một tình địch đáng nể.

Sau một vài cơn đau kịch liệt, Yuri cuối cùng đã nhớ lại một đoạn ký ức ngọt ngào thuộc về mình và Seohyun

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com