Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 44: Chia tay

Orm lại một lần nữa thức dậy. Toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Mắt nhòa nước,đôi môi khô khốc thảng thốt gọi tên Lingling.

-Lingling. Lingling.

Một bàn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Orm. Một giọng nói thân quen vang lên.

-Orm,em đã tỉnh.

Orm mơ màng mở mắt,nhìn thấy gương mặt Lingling gần trong gang tấc. Lingling nhìn cô chăm chú,đôi mắt đen tuyệt đẹp phảng phất phất những tia nhìn lo âu.

-Lingling.

Orm cũng chỉ biết gọi tên Lingling. Lingling khẽ cười rồi đáp.

- Chị đây,em thấy trong người thế nào.

Orm không trả lời,cô nhìn Lingling một lượt,không xót một chỗ. Orm giật mình ngồi bật dậy nhìn chằm chằm Lingling.

-Lingling. Tay chị,chân chị,và cả đôi mắt.

Lingling hiểu ý Orm liền nhẹ nhàng gật đầu rồi cười nói.

-Không sao hết. Mọi thứ đều không xảy ra. Cha em chỉ muốn thử lòng Chị thôi. Em không nhớ sao. Chị hiện tại chỉ là một linh hồn.

Orm kích động kêu lên.

-Lingling,thật chứ. Không phải em đang nằm mơ chứ.

Lingling không biết phải làm sao cho Orm bình tĩnh lại. Cô chỉ còn cách cầm bàn tay Orm đưa lên miệng cắn một cái.

-Ah..đau..

Orm kêu lên,cô nhìn Lingling rồi nói.

-Sao chị cắn em.

Lingling không trả lời mà hỏi ngược lại.

-Đau không.

Orm xụ mặt nói.

-Sao không đau. Chị để em cắn là biết.

Lingling bật cười cốc vào trán Orm rồi nói.

-Đồ ngốc. Đau có nghĩa là em không mơ. Tất cả là sự thật.

Orm ngẩn người vài giây rồi lại kích động hét lên.

-Đúng rồi, không phải mơ. Là sự thật. Lingling,chị không bị gì hết. May quá,thật may quá.

Lingling chỉ còn biết thở dài bất đắc dĩ.

Một lúc sau tiếng gõ cửa vang lên. Lingling vội lên tiếng.

-Mời vào.

Cửa mở ra.Bước vào là Hoàng hậu, Engfa và cả quốc vương nữa. Orm vội vàng xuống khỏi giường hướng quốc vương mà quỳ xuống nói.

-Cha,con tạ ơn cha đã tha cho Lingling. Con xin lỗi vì đã oán hận cha.

Quốc vương mỉm cười đáp.

-Con gái lớn rồi nên khủy tay chỉ hướng ra ngoài thôi. Cha cũng không có trách,cũng là ta hơi quá tay.

Orm đỏ mặt không đáp. Hoàng hậu vội đỡ Orm dậy nói.

-Orm. Cha con không giận con. Chỉ cần con sống hạnh phúc là chúng ta vui rồi.Chỉ là,chỉ là từ nay về sau không được gặp con nữa. Ta thực sự không đành lòng.

-Mẹ.

Orm cũng đau lòng không kém. Cô cũng không muốn xa Cha Mẹ,nhưng là,cô không thể không đi. Có lẽ số mệnh đã định sẵn cô không thuộc về nơi này.

Lingling vẫn im lặng,cuộc nói chuyện gia đình này cô không nên xen vào. Dù sao cô vẫn thấy áy náy khi mình mang Orm dời xa những người thân của em ấy. Tình yêu nếu được một lần ích kỷ,cô xin ích kỷ lần này. Bởi vì không có Orm cô thực không biết mình phải làm sao để sống.

Engfa cũng ôm lấy Orm nói.

-Orm,đi tới đó phải nhớ tự chăm sóc bản thân. Không được cái gì cũng ỷ lại vào Lingling nhớ không.

Orm ngậm ngùi gật đầu rồi nói với Engfa.

-Chị cũng phải giữ gìn sức khoẻ,hãy giúp em chăm sóc cha mẹ. Hãy mạnh mẽ lên nhé. Và hãy giữ lấy hạnh phúc của mình. Con người sinh ra chỉ tìm được duy nhất một người có thể mang cho mình hạnh phúc. Đừng để mất.

Engfa gật gật đầu. Orm nói không sai,con người sinh ra chỉ tìm được cho mình một người có thể khiến mình hạnh phúc. Cô không thể vì yếu hèn mà đánh mất. Cô phải như Orm,đấu tranh vì hạnh phúc của mình.

- Sáng mai con và Lingling sẽ đi sớm. Linh hồn Lingling rất yếu,không thể chống đỡ được bao lâu nữa.

Hoàng hậu cũng chỉ biết gạt nước mắt gật đầu. Bà cũng không còn cách nào khác.
Orm của bà không thuộc về nơi này,ngay từ khi mới sinh đã được dự đoán số mệnh như vậy. Không thể thay đổi được.

Sáng hôm sau khi Orm và Lingling chuẩn bị dời đi.Mọi người đi tiễn chỉ có bốn người. Ngoài quốc vương, hoàng hậu, Engfa còn có Prigkhing.
Prigkhing nhìn theo Orm và Lingling mà không cầm được nước mắt. Cô không khóc cho hai người ấy,bởi vì hai người đã hạnh phúc bên nhau rồi.Cô là khóc cho cô, cho trái tim đang đau nhói của cô. Giờ phút này trong cô ngập tràn hình ảnh của Ying. Cô nhớ Ying,cô muốn gặp Ying, muốn được nhìn thấy Ying mỗi ngày.

Prigkhing nghĩ nếu có thể một lần nữa gặp lại Ying cô sẽ nói cho Ying biết tình cảm của mình. Cho dù Ying không chấp nhận cô cũng sẽ dùng chân thành để theo đuổi Ying. Cô tin một ngày nào đó Ying sẽ đáp lại.

Nhưng tất cả cũng chỉ là giả thuyết thôi, cô hiện tại không còn cách nào gặp lại Ying nữa. Vĩnh viễn sẽ không gặp lại nữa.

Nghĩ đến đó Prigkhing bỗng nhiên òa khóc.

Mọi người đồng loạt nhìn Prigkhing,Prigkhing cũng không bận tâm. Cô nhìn Lingling và Orm nói.

-Hai người có thể gửi giùm tới Ying giùm tôi một câu không. Nói với cô ấy rằng tôi " chúc cô ấy sống thật,thật hạnh phúc."

Prigkhing rất khó khăn để nói ra hết câu. Lòng cô vỡ tan theo từng câu chữ.

Nhìn Prigkhing như vậy không khó để Orm và Lingling hiểu ra. Thì ra Prigkhing thích Ying. Orm âm thầm đau lòng,cô và Lingling được đoàn tụ nhưng Ying và Prigkhing thì phải xa cách nhau. Thực sự rất thương tâm.
Orm bỗng nhiên nảy ra một ý kiến,cô hướng cha mình nói.

- Thưa Cha,người có thể cho Prigkhing đi cùng con được không. Chị ấy từ nhỏ đã luôn chăm sóc cho con. Lần này có Prigkhing cha mẹ cũng an tâm hơn.

Quốc vương lưỡng lự. Hoàng hậu lại cảm thấy có lý,Engfa cũng như Orm và Lingling đã hiểu rõ phần nào tâm tình của Prigkhing. Engfa biết Orm là muốn giúp Prigkhing,cô cũng muốn những người có tình sẽ có được hạnh phúc. Vậy nên Engfa cũng hướng cha mình cầu xin cho Prigkhing.

- Thưa cha, con thấy Orm nói đúng. Dù sao để Orm ở nơi xa lạ một mình vẫn không bằng cho Prigkhing đi theo. Có chị ấy chăm sóc Orm thì vẫn tốt hơn.

Hoàng hậu cũng gật đầu đồng ý. Quốc vương nhìn sang Prigkhing hỏi.

-Cô muốn đi không Prigkhing. Nếu không muốn ta không ép.

Prigkhing vội vàng nói.

-Tôi muốn. Tôi sẽ đi. Tôi sẽ chăm sóc cho Tiểu công chúa thật chu đáo.

Prigkhing nói xong liền hướng Orm ,Lingling ,Engfa và Hoàng hậu tạ ơn. Lòng cô vừa vui lại vừa cảm kích.

Quốc vương nghe vậy liền nói.

-Thôi được rồi. Vậy để Prigkhing đi cùng Orm.

-Tạ ơn quốc vương.

Prigkhing cuối người cảm tạ. Quốc vương chỉ khẽ gật đầu. Vị khách lạ nãy giờ im lặng liền lên tiếng.

-Phải đi thôi. Không có nhiều thời gian nữa.

Orm nghe vậy chỉ có thể quay lại nhìn gia đình mình lần cuối cùng rồi gạt lệ quay đi. Cô cùng Lingling và Prigkhing nắm lấy tay nhau khẽ nhắm mắt lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com