CHƯƠNG 118
Trân Ni cố gắng giữ chân Trí Tú ở lại bên mình vì sợ nếu để Trí Tú ra ngoài thì sẽ hại người. May mà Trí Tú cuối cùng cũng chịu ở lại bên Trân Ni.
Tối đó...
Trân Ni mua rất nhiều rượu về, nàng muốn chuốc say Trí Tú. Trên bàn cơ man là bình rượu lớn nhỏ, tất cả đều đã được uống hết. Nhưng người bị chuốc say lại không say còn người muốn chuốc thì lại say đến độ đứng không vững. Trân Ni gục xuống bàn, miệng lãi nhãi gì đó. Trí Tú còn tỉnh như sáo ngồi kế bên:
"Nàng say rồi sao? Hôm nay sao đột nhiên lại uống nhiều như vậy vậy chứ?"
Trân Ni tới nghe cũng nghe không rõ Trí Tú nói gì chứ đừng nói là trả lời. Trí Tú đứng dậy nói:
"Nếu nàng say vậy thì nghỉ ngơi đi, ta về đây"
Nghe thế Trân Ni đứng khựng dậy, dùng chút sức. Nàng rút ra một con dao xông tới đâm về phía Trí Tú. Trí Tú xoay người lại, con dao không đâm trúng nàng, nó chỉ lệch qua một bên trúng vào mái tóc của nàng. Những sợi tóc đứt ra rơi xuống đất. Trí Tú quả thật không đề phòng Trân Ni, cũng không nghĩ Trân Ni sẽ làm vậy với mình, nàng trợn mắt hỏi:
"Nàng định giết ta?"
"Câu hỏi lần trước nàng hỏi ta, ta đã có câu trả lời rồi. Ta rất muốn chọn chúng sinh, ta không thể nhìn những người vô tội chết thảm như vậy trước mặt mình. Nhưng ta lại không thể ra tay với này"- Trân Ni tay vẫn chưa buông ra khỏi con dao, nước mắt lăn dài nói
"Ta biết ý định hôm nay nàng đưa ta về nhà, chuốc rượu ta là gì mà. TẠI SAO NÀNG KHÔNG CHỌN TA??"- Đột nhiên Trí Tú hét lớn
Trân Ni ở khoảng cách gần nghe tiếng hét của Trí Tú nên rút người lại. Trí Tú đưa tay lên con dao, rút nó ra. Nàng đưa nó lại cho Trân Ni:
"Nếu đã đâm trượt thì đây, bây giờ khoảng cách rất gần. Nàng nhắm cho kĩ rồi đâm cho chính xác vào"- Trí Tú cầm tay Trân Ni cầm con dao kề vào cổ mình
Trân Ni lắc đầu liên tiếp, cánh tay cứng lại không cử động. Nàng sợ cử động mạnh sẽ thật sự làm tổn thương tới Trí Tú. Trí Tú thấy thế buông ra, Trân Ni cũng buông con dao xuống đất. Trí Tú ôm chặt lấy thân thể Trân Ni kéo nó sát vào người mình. Nàng hôn lên môi Trân Ni một cách mạnh bạo, Trân Ni không thể từ chối. Nhưng nụ hôn đó quá mạnh, Trí Tú không những thế còn cắn vào môi Trân Ni. Nàng đau đớn thoát ra, máu từ khóe môi khẽ ứa ra.
Trí Tú hỏi:
"Nàng đau không?"
"Đau..."- Trân Ni rung rung nói
"Đau...ừ...nàng đau. Như con dao khi nãy, nó không khiến ta đau về thể chất nhưng nó sẽ khiến ta đau về tinh thần rất là nhiều đó nàng có biết không? Một con dao nhỏ bé sẽ không giết nổi ta nhưng nó có thể giết tình yêu của hai chúng ta. Nên sau này đừng sử dụng nó nữa, được chứ?"
Trân Ni nghe xong gật đầu liên tục, lúc này Trí Tú mới mỉm cười được. Nàng dùng tay lướt nhẹ ngang khóe môi của Trân Ni, vết thương khi nãy cũng đã hết ngay lập tức.
"Ta không tốt, khi nãy làm nàng sợ có đúng không?"- Trí Tú ôm lấy Trân Ni vào lòng ôn nhu nói
"Ta chỉ sợ nàng làm hại người vô tội mà thôi"
"Ta đưa nàng lên giường nhé, chắc nàng mệt rồi"- Trí Tú dứt ra bế Trân Ni lên
Trí Tú đi một mạch tới giường đặt Trân Ni xuống rồi hất tấm chăn ra đắp lên cho nàng.
"Nàng nghỉ ngơi đi, ta đi đây"
Nhưng Trân Ni lại ôm chặt lấy tay của Trí Tú níu kéo:
"Ở lại đây đi, nàng muốn đi đâu chứ?"
Trí Tú suy nghĩ rồi ngồi xuống, ngã lưng rồi chui vào chăn nằm cạnh Trân Ni. Trân Ni lập tức ôm chặt lấy Trí Tú.
"Nàng không được đi"
"Được được, ta ở đây. Nàng say rồi, ngủ sớm đi"
Trí Tú chưa nói dứt câu thì Trân Ni đã nhắm tịt mắt ngủ mất.
.
Sáng hôm sau...
Trân Ni đau đầu tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài. Cả người nàng ê ẩm, Trân Ni ngồi dậy. Nàng nhìn quanh giường nhưng chẳng thấy ai, một bóng người cũng không có.
"Trí Tú...Nàng ấy lại rời đi nữa rồi!! Thật là..."
Thật sự, Trí Tú đã rời đi vào sáng sớm để trở về Thanh Khâu chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo của mình.
Tại Thanh Khâu...
Trí Tú đang đích thân dặn dò những Hồ yêu khác cho kế hoạch tiếp theo:
"Chúng ta...tối nay sẽ chuẩn bị để...công thành!!"
Khuê Liên đứng kế bên, nàng trước nay chưa từng tán thành kế hoạch của Trí Tú. Chỉ có thể im lặng, còn những Hồ yêu khác thì cũng không dám kháng lệnh của Hồ cung chủ như Trí Tú nên không ai có ý kiến.
Sau khi rời đi, Khuê Liên đi theo Trí Tú nói:
"Ta biết không thể khuyên được muội nhưng muội thực sự có nghĩ tới hậu quả không?"
"Muội còn sợ hậu quả sao?"- Trí Tú tỉnh bơ đáp
"Muội không nghĩ cho Trân Ni sao?"
"Muội nghĩ cho Trân Ni nên mới làm như thế!!"
"Hứ...muội yêu tới mức chuyển từ chấp niệm thành oán niệm mất rồi"- Khuê Liên có vẻ tức giận
"Ý tỷ là sao?"- Trí Tú nhíu mày
"Lần kế hoạch này tỷ sẽ không tham gia, muội tự mà chỉ huy đi"- Khuê Liên quay lưng lại về phía Trí Tú nói
"Tại sao?"
"Tỷ không muốn tham gia vào cuộc chiến vô nghĩa này nữa. Muội bây giờ đã là thuộc hàng đại yêu rồi. Còn muốn tiêu diệt nhân giới làm gì chứ!!"- Khuê Liên lắc đầu
"Tại vì....thanh Huyết kiếm của Hồ tộc chúng ta đang ở trong tay của tên Hoàng đế kia"- Trí Tú đành nói ra sự thật
Khuê Liên nghe thế quay người lại:
"Muội nói gì, sao lại có thể nằm trong tay của tên đó được?"
"Là muội đưa cho hắn, với điều kiện hắn không được làm hại đến Trân Ni khi muội không còn ở Hoàng cung"
Khuê Liên thở hắc:
"Vậy nói trắng ra mục đích lần này là muội muốn lấy lại thanh kiếm đó sao?"
"Đúng vậy. Thanh Huyết kiếm đó uy lực mạnh vô cùng, rơi vào tay một tên phàm nhân tám năm. Quả là uổng phí. Nó có thể giúp muội thực hiện mục tiêu tiếp theo là đánh tới tiên giới"
"Muội bị điên à? Lấy được thanh kiếm đó rồi thì muội dừng mọi chuyện lại được rồi đó. Muội không biết tiên giới là nơi nào à?"- Khuê Liên kịch liệt phản đối
"Với sức mạnh hiện giờ của muội thì Nhị Lang Thần cũng chưa chắc thắng"- Trí Tú tự tin nói
~~~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com