Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 54




Buổi phát sóng trực tiếp này kéo dài hai giờ, trải qua phòng chứa quần áo sâu không lường được, phòng làm việc cái gì cần có cũng có, tiếng hát tiếng đàn của thiếu phu nhân nhà giàu, cộng thêm một đoạn phổ nhạc ngẫu hứng trong quá trình quay, sau đó là màn tái hiện ca khúc gốc, so với bài hát trên mạng còn giàu cảm xúc hơn.



Cao trào thay nhau nổi lên, nhưng cao điểm của cả buổi chiều lại là khúc cuối...



Kết thúc với khoảnh khắc gọi người nhiệt huyết sôi trào.



Lan Ngọc ngang ngược lạnh lùng, vui buồn khó dò trong truyền thuyết, nâng tay về phía máy quay, làn da trắng lạnh tiến lại gần, che khuất ống kính, chắn cái nhìn chằm chằm như muốn chui ra ngoài của mấy chục vạn người xem trực tuyến.



Dáng người làm người ta thèm nhỏ dãi của cô, khuôn mặt xinh đẹp của nàng bên cửa sổ, một mực không cho nhìn.



Sau bóng tối, là mệnh lệnh không thể nghi ngờ của Lan Ngọc: "Dừng lại, phu nhân nên nghỉ ngơi."



Nhưng trong hai ba giây ngắn ngủi trước khi chương trình phát sóng trực tiếp khép lại, lại thu được tiếng dỗ dành cực nhẹ mà tương phản của cô: "Dạ Dạ nghe lời, ăn cơm trước...."



Toàn bộ cư dân mạng lặng im, sau đó nổi lên cơn sóng còn to hơn trước.



Song Lan Ngọc ném điện thoại ra xa, miễn cho Lâm Vỹ Dạ nhọc lòng những chuyện lộn xộn trên mạng, cô bưng nước chanh lên, đút ống hút vào miệng nàng, tự nhiên xoa ấn Thái Dương cho nàng



"Đầu còn choáng không?"



Lâm Vỹ Dạ vẫn luôn hát, chưa từng nghỉ mồm chút nào, thật sự quá khát, nàng ôm cái ly lên uống hùng hục hơn một nửa, sau đó thoải mái ngửa đầu, nheo lại mắt trả lời: "Khá hơn nhiều, ngủ tiếp một giấc chắc chắn là hoàn toàn không có việc gì."



Nàng hưởng thụ viên đạn bọc đường một lát, mới lôi lại sự cố phát sóng trực tiếp vừa rồi ra, lườm đầu sỏ gây tội: "Ngọc cố ý gọi thân mật như vậy!"



Lan Ngọc nhướng mày: "Thế đã thân mật? Xem ra bình thường Ngọc gọi không đủ."



Cô nhìn khuôn mặt đỏ bừng của nàng, hạ giọng xuống, khẽ khàng trêu chọc: "Bảo bối, bé cưng, mèo con Dạ Dạ, có đói bụng không?"



Máu khắp người Lâm Vỹ Dạ chảy ngược, vọt thẳng lên đỉnh đầu, ngọt đến tận trời cao, lại thẹn thùng muốn đâm đầu vào đàn dương cầm.



Thu Trang dẫn theo hai thân tín đứng ở cửa còn chưa kịp đi!



Thu Trang mơ hồ nghe thấy, mặt già đỏ lên, vội vàng cho người lui lại, nhiệt độ lần phát sóng trực tiếp này nổ mạnh, cô ấy còn rất nhiều công việc phải xử lý.



Cô ấy vốn coi Lâm Vỹ Dạ là một "bình hoa" khó giải quyết, ngại quyền uy của Ninh tổng nên mới tiếp nhận, không ngờ lại nhặt được bảo bối ngoài ý muốn.



Có sắc có tài có đề tài, vả lại nhìn thái độ Ninh tổng, không phải đơn giản chỉ là thế thân.



Thu Trang nhạy bén ý thức được, nghề nghiệp chói lội của cô ấy chẳng những sẽ không bị hủy hoại bởi Lâm Vỹ Dạ, mà còn có thể đạt thêm thành tựu nhờ nàng



Nên đương nhiên cô ấy dọn sạch thành kiến, chân thành chăm sóc nàng



Sau khi mọi người về hết, căn phòng cũng được quét dọn sạch sẽ, chỉ còn hai người yên tĩnh, cuối cùng Lâm Vỹ Dạ cũng nhẹ nhàng thở ra, kéo Lan Ngọc đến phòng để quần áo, chọc bả vai cô hỏi: "Nhiều như vậy... nhiều như vậy! Em mặc tới không?"



Nàng lại vờn quanh non nửa vòng, tận tình ngắm nghía thành quả phá của của chồng mình



Váy áo thì không tính, tốt xấu cũng có thể mặc hằng ngày, nhưng tầng tầng lớp lớp lễ phục cao cấp may đo riêng, chưa kể đến giày dép túi xách, cùng với tủ trang sức trong suốt kích cỡ cực lớn trong phòng, liếc một cái thôi cũng đau cả mắt.



Lan Ngọc dựa vào tủ quần áo, từ từ nói: "Vợ, người thì đều có chút sở thích, em phải hiểu rõ."



"... Sở thích?"



Lan Ngọc bình tĩnh nói: "Sở thích của Ngọc là mua đồ cho em, hơn nữa chuyện này không thể trách Ngọc, chỉ có thể trách em quá đáng yêu, Ngọc thấy cái gì cũng muốn mặc ở trên người em."



Lâm Vỹ Dạ mím miệng, cố nén ý cười.



Xong đời, nàng không thắng nổi.



Mặt mày Lan Ngọc giãn ra, tiếp tục nói: "Vừa bị em nhắc nhở, Ngọc nhớ ra nên thay đổi một chút, nữ minh tinh của Ngọc, không thể mặc đồ lỗi thời."



Lâm Vỹ Dạ nghiến răng, sức tưởng tượng nghèo nàn của nàng lại lần nữa đã bị ảnh hưởng nặng nề.



Nàng đúng là tiểu quỷ nghèo chưa hiểu việc đời.



Nhưng càng làm cho nàng tức ngực khó thở chính là câu nói tiếp theo của Ninh tổng.



Lan Ngọc cong môi, vừa cởi nút tay áo sơmi, vừa tiến đến gần Lâm Vỹ Dạ: "Còn có chuyện này, hôm nay lúc bàn đến việc thu mua, phát hiện bên kia có bất động sản ở vị trí đắc địa, có lẽ em sẽ thích, Ngọc để lại tầng cao nhất, thu dọn xong rồi, muốn đưa em đi xem."



Cô xắn ống tay áo, dễ dàng ôm nàng lên tại chỗ, cười rất nhẹ: "Muốn đi không?"



Trong lòng Lâm Vỹ Dạ nói một trăm tám mươi câu mẹ nó, quần áo trang sức đã không thể thỏa mãn Lan Ngọc, liền chơi hẳn nhà: "Thật sự không lãng phí à?"



Cô đưa nàng ra ngoài, rũ mắt hỏi: "Em cho rằng Ngọc kiếm tiền vì cái gì?"



Nàng không nói chuyện.



Cô cúi đầu hôn tóc nàng, bước xuống cầu thang, giọng trầm khàn: "Trước kia quá khổ, chỉ có thể cho em sống trong căn phòng thuê nhỏ như vậy, mỗi ngày nằm mơ Ngọc cũng muốn cho em thứ tốt nhất, em không cần làm đại tiểu thư nhà họ Lê gì cả, Ngọc chỉ muốn em làm đại tiểu thư của một mình Ngọc"



Trái tim Lâm Vỹ Dạ run rẩy.



Đôi mắt cô đen nhánh, bình tĩnh nhìn nàng: "Dạ Dạ, chúng ta có tiền, em thích gì Ngọc đều có thể thỏa mãn."



Nàng khẽ nói: "Em chỉ thích Ngọc"



Lâm Vỹ Dạ thề với trời nàng thuần khiết không tì vết.



Nhưng Lan Ngọc hiển nhiên nhanh hơn, trịnh trọng đồng ý: "Cái này, càng có thể thỏa mãn."



Cuối cùng không thoả mãn ở nhà, cô đưa nàng đi ăn cơm, trời vừa tối, lập tức đưa nàng đi tìm món đồ chơi mới.



Bất động sản có tên Tinh Vân Gian, hướng về phía bờ sông, Lâm Vỹ Dạ từng nghe nói đây là khu nhà tư nhân hàng đầu Hải Thành, hạn mức mua cao đến độ thái quá, không riêng giá cả líu lưỡi, mà còn hạn chế thân phận. Trong giới có không ít nữ minh tinh leo lên quyền quý, đều tự hào khi có thể lấy được một căn hộ nhỏ ở đây.



Tổng cộng có ba toà, bên sông Bàng Thủy, Lan Ngọc để lại tầng cao nhất của toà nhà có vị trí tốt nhất.



Tầng 42, không riêng diện tích một phòng, mà còn là ba phòng, chiếm cứ hơn nửa tầng, trong phòng tắm cũng có cửa sổ sát đất nhìn ra bờ sông, ánh sáng lập loè chiếu vào bồn tắm.



Lâm Vỹ Dạ đạp chân lên tấm thảm mềm mại, nhìn đến sững sờ.



Lan Ngọc ôm nàng tới bên cửa sổ, nhìn cây cầu thiếu chút nữa cô đã nhảy tự tử, hỏi bên tai nàng: "Thích không?"



Cô đang bí mật chuẩn bị đám cưới.



Trước kia phải kiềm chế, hiện tại không cần, cô hận không thể cho cả thế giới biết, nàng là của cô



Không tính đến căn phòng trước đây cô định chuẩn bị cho tân hôn với nàng, nơi này có thể nhìn thấy nước sông, trời cao xa xa, cô có thể ở cửa sổ sát đất, trước gương, bồn tắm...



Muốn làm gì thì làm.



"Thích" - Náng xoay người ôm lấy cổ cô: "Nói thật nào, có phải bây giờ Ninh tổng đang suy nghĩ chuyện xấu không?"



Cô buồn cười, hỏi lại nàng: "Muốn lột mèo không tính là chuyện xấu."



Lâm Vỹ Dạ nhất thời không hiểu "lột mèo" này.



Nhưng nàng nhanh chóng hiểu ra.



Bởi vì bàn tay cô phủ lên đỉnh đầu nàng, thong thả di chuyển xuống cổ, lòng bàn tay cọ xát xương bướm của nàng, lướt qua sống lưng và vòng eo, tiếp tục lấn tới, dấy lên ngọn lửa như thiêu đốt.



Nàng không chịu khống chế mà ngẩng mặt, hô hấp nhanh hơn, sức lực trên đùi rút cạn.



Cô trầm mê hỏi: "Mèo Dạ Dạ, Ngọc có thể tiếp tục không?"

---

Lâm Vỹ Dạ chìm chìm nổi nổi trong làn nước bồn tắm, Lan Ngọc lại không biết đủ, nhưng vẫn tuân thủ nghiêm ngặt ước định phân chia, sợ nàng không thoải mái, phóng túng một lần, sau đó lau khô người nàng đưa trở lại giường ngủ.



Nàng ngã xuống chiếc giường mới, thì thầm cảm khái: "Cuộc sống này của em quá xa hoa lãng phí rồi..."



Cô tiếp tục cho mát xa huyệt Thái Dương cho nàng: "Mau ngủ, rồi sáng mai dậy sẽ không choáng đầu."



Lâm Vỹ Dạ không thể nói được nguyên nhân, thế nhưng theo bản năng nàng lại hơi bài xích giấc ngủ.



Nàng lắc lắc đầu, đoán có lẽ mình vừa kích động quá độ cần phải bình tĩnh một chút, vì thế rủ chồng cùng lên mạng.



Lâm Vỹ Dạ bò trên giường ấn di động, xây dựng đủ tâm lý, sau đó cập nhật Weibo dưới cái nhìn chằm chằm của Lan Ngọc. Tài khoản nàng chú ý đều là account marketing cùng với các blogger liên quan đến nàng, có động tĩnh gì là thấy ngay.



Nàng đã sớm chuẩn bị trước việc bị mắng mỏ vì lăng xê, bị chỉ trích vì khoe giàu, hoặc là tiếp tục bị nghi ngờ, tình huống tốt nhất là thừa nhận năng lực của nàng



Nhưng mà sự thật luôn ngoài dự đoán.



Lâm Vỹ Dạ mở to hai mắt, đọc từng chữ một trên màn hình: "Ninh tổng là cực phẩm tra nữ?!"



Phát sóng trực tiếp đã qua đi, các cơn sốt khác thi nhau lên men, hướng đi không thể tưởng tượng nổi.



Ban đầu, công nhận thực lực của Lâm Vỹ Dạ chiếm ưu thế, tất cả bình luận đều là kinh ngạc và kinh diễm, điên cuồng chia sẻ cảnh nàng ca hát và phổ nhạc, một số master fansite lúc trước phẫn nộ đóng cửa cũng đã trở lại, bắt đầu có người lên tiếng vì nàng



"Trước kia Lâm Vỹ Dạ vốn được mời làm ca sĩ cho bài hát quảng bá của 《Tuyệt Đỉnh Thiếu Nữ》, tham gia chương trình chỉ vì nhân tình và ứng cứu thôi!"



"Đúng vậy, cô ấy vẫn luôn có thực lực, nhưng bị dư luận ảnh hưởng, nên mọi người đều mù quáng cho rằng cô ấy không được."



"Làm ơn, mấy cô gái hãy để tay lên ngực tự hỏi, nếu đối phương là Ninh Dương Lan Ngọc, gả cho cô ấy sẽ trực tiếp sải bước lên đỉnh cao cuộc sống. Được một người cao không thể với tới như vậy gọi là bé cưng rồi là mèo con, luôn luôn chiều chuộng cho mọi thứ có thể, mọi người chống đỡ được không? Là ai cũng không thể thôi!"



Đến đoạn này vẫn còn coi như bình thường.



Sau đó liền lệch hướng.



"Không sai! Là ai cũng không chịu được! Nên sẽ không phải là Ninh Dương Lan Ngọc cố ý chứ!"



"Rõ ràng Lâm Vỹ Dạ là thế thân, nhất định cô ấy cũng biết, theo lý thuyết hẳn là theo nhu cầu ha? Kết quả bây giờ cô ta làm gì, làm Lâm Vỹ Dạ vì chìm đắm vào cô ta mà khăng khăng một đời?"



"Hung hăng chiều hư rồi một chân đá văng?!"



"Chẳng lẽ là vừa yêu vừa hận? Yêu cô ấy vì có khuôn mặt giống tình cũ, nhưng lại hận vì nhìn cô ấy quá giống tình cũ?!"



"Chúa ôi nói như vậy mới thấy Lâm Vỹ Dạ có chút đáng thương..."



"Thế này là Ninh Dương Lan Ngọc huỷ hoại người ta à, ngày nào đó ngán ngẩm rồi vứt bỏ Lâm Vỹ Dạ, Lâm Vỹ Dạ còn có thể sống không?"



"Nói cái gì mà thâm tình như một, hoá ra là cực phẩm tra nữ!"



Sau nhiều ngày chửi rủa, cuối cùng dưới Weibo của Lâm Vỹ Dạ cũng xuất hiện chủ đề mới.



Phái hung ác: "Nếu cô còn có chút cốt khí thì nhanh ly hôn đi! Đừng tham luyến thứ và người không thuộc về cô!"



Phái dịu dàng: "Cô mau ly hôn đi, nếu không cả đời sẽ bị huỷ hoại, về sau bị vứt bỏ thì sống thế nào được."



Còn có tài khoản Weibo mới lập thích xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, nhanh chóng thu hút vô số người theo dõi, tên gọi...



"Vợ chồng thâm tình" hôm nay ly hôn chưa.



Lâm Vỹ Dạ nhìn mà trợn mắt há mồm, trộm liếc sắc mặt Lan Ngọc



Biểu cảm của cô nhàn nhạt, nhưng ánh mắt lại muốn nghiền hai chữ "ly hôn" thành tro.



Nàng cấp tốc vứt điện thoại qua một bên, giả bộ rất buồn ngủ, dịu dàng vỗ về cô: "Em không xem nữa, đi ngủ."



Cô ôm chặt nàng vào lòng: "Tra nữ dỗ em ngủ."



Nàng cười chết, lòng dạ hẹp hòi như cô cũng biết mở miệng châm chọc.



Nàng cũng không muốn ngủ lắm, nhưng nhắm mắt lại, giấc ngủ đến còn nhanh hơn trước kia.



Vẫn là những giấc mơ kỳ lạ, rất nhiều cảnh tượng nhỏ vụn bị xé rách, rất sắc bén, quấy rầy khiến nàng đau đầu.



Trước kia người nọ đứng sau lưng Lan Ngọc, thấy không rõ mặt mũi dáng vẻ, nhưng trong một khoảnh khắc loé sáng nào đó, giống như được mặt trời chiếu sáng, nàng bỗng thấy rõ bộ mặt thật của người đó



Thần kinh Lâm Vỹ Dạ đột nhiên căng thẳng, hốt hoảng mở mắt ra, há mồm thở dốc.



Mới tờ mờ sáng của ngày mới, bầu trời còn tối tăm, Lâm Vỹ Dạ ngơ ngác nhìn chằm chằm trần nhà, một hồi lâu vẫn không biết bản thân mình đang ở đâu. Nàng chậm chạp xoay đầu, cố hết sức quay đầu nhìn người bên cạnh, cô ngủ, còn đang ôm chặt nàng



Cô là...



Theo bản năng Lâm Vỹ Dạ muốn né tránh, lại cảm thấy không đúng.



Nàng cắn đầu lưỡi cho tỉnh táo, lại một lần nữa nhìn cô, sự xa lạ và nỗi sợ hãi nghi ngờ trong đầu như thủy triều rút đi, ngoài hơi choáng váng, không để lại bất cứ dấu vết gì.



Lại qua mấy chục giây, những khác thường vừa rồi như chưa từng xảy ra, Lâm Vỹ Dạ nhíu mày nghĩ, không nhớ rõ nàng tỉnh lại như thế nào, trong lòng vì sao mà thình thịch kinh hoàng.



Dưới ánh trăng nàng nhìn khuôn mặt cô chăm chú, ngoan ngoãn dán sát lại rồi ôm cô



Làm sao vậy...



Hơn nửa đêm bỗng nhiên muốn dính cô, giống như sợ hãi chia lìa.

---

Buổi phát sóng trực tiếp ra mắt toàn bộ ca khúc 《Thanh ti》 đã mang lại cho Lâm Vỹ Dạ hiệu quả gột rửa, nước bẩn đầm đìa trên người đã bị cuốn trôi, cuối cùng nàng cũng nhận được lời khen ngợi mà nàng xứng đáng được nhận.



Mắng nhiếc thì vẫn có, bởi vì nàng phát sóng trực tiếp cuộc sống giàu có, số người nhìn mà đau mắt nhiều không kể xiết, mỗi ngày chê bai trào phúng không biết mệt, đánh cuộc khi nào nàng mới ly hôn, hai bàn tay trắng.



Nhưng với đẳng cấp và đề tài hot của nàng thì không cần lo lắng về việc fans sẽ quay lưng lại, nhiều fan cũ thời Bông Gòn cũng ồn ào lên tiếng bệnh vực nàng



Cũng có không ít fan mới vô cùng háo hức: "Mẹ nó, một ca sĩ đẹp thế này mà còn không phải lo tài nguyên, còn được người chồng Đại Ma Vương chiều chuộng vô bờ bến, sao không làm fan, không trải nghiệm cuộc sống thoải mái dễ chịu một chút, cùng lắm về sau ly hôn lại thoát fan."



MV trước đây Lâm Vỹ Dạ quay cùng Jun Phạm đã hoàn thành, đoàn đội của Jun Phạm cũng không ngại tranh cãi, hào phóng tung ra hình ảnh nữ thần hoa khôi học đường, lại thành công giành được rất nhiều cảm thán: "Cái khác không nói, khuôn mặt thật đẹp."



"Đừng không nói a... giọng ca cũng thật tốt."



"Dáng người cũng thật tuyệt."



"Tính cách càng thật là..."



Cuối cùng Lâm Vỹ Dạ cũng chuyển từ "đen xì" sang "nửa đen nửa đỏ".



Thu Trang bên kia vẫn luôn điên cuồng gửi tin tức mới cho Lâm Vỹ Dạ, không ít chương trình tạp kỹ đứng đầu đang tìm nàng, thậm chí phim truyền hình còn muốn cho nàng vai diễn.



Lâm Vỹ Dạ nghĩ đến ngày đó thiếu chút nữa diễn cảnh hôn, và cả phản ứng chọc tim chọc phổi của Lan Ngọc, quyết đoán lắc đầu: "Không diễn, em chỉ muốn làm tốt việc ca hát."



Điều nực cười là trước khi xuất đạo, có chương trình mời nàng quay một tập, khi xảy ra chuyện thì chính là người bội ước đầu tiên, giờ lại muốn đổi ý.



Thu Trang từ chối tất cả, chọn tới chọn lui, để lại một chương trình ca hát và sáng tác gần đây đang phổ biến rộng rãi, mô hình còn rất mới, khách mời cơ bản đều là những tên tuổi có độ nổi tiếng ổn định, đông fans và thuộc phái thực lực lâu năm, nhiệt độ căn bản không cần lo lắng, lại có thể thể hiện thực lực và gia tăng hảo cảm độ, trước mặt chính là lực chọn tốt nhất.



Chỉ là vốn khách mời ban đầu có Cẩm Thơ, ekip chương trình lại tìm tới Lâm Vỹ Dạ cho vị trí cuối cùng.



"Sẽ có khó khăn và thách thức, nhưng cũng sẽ có hiệu quả rất lớn" - Thu Trang hỏi: "Nhận không? Nếu không muốn, chị có thể chọn cái khác nhẹ nhàng dễ ứng phó hơn."



Lâm Vỹ Dạ kiên định: "Nhận, em có thể làm tốt."



Thu Trang yên tâm: "Buổi ghi hình đầu tiên sẽ diễn ra sớm, trước mắt chưa có chủ đề, nhưng sẽ có phần sáng tác tại chỗ, em có thể chuẩn bị trước mấy bài, điều chỉnh trạng thái tốt nhất."



Lâm Vỹ Dạ đồng ý xong, tranh thủ thời gian bắt đầu làm việc.



Lâm Vỹ Dạ đặt ra cho mình vài chủ đề, muốn viết xong demo càng sớm càng tốt, gần như cả ngày chỉ ngâm mình trong phòng làm việc, quá chìm đắm, ngay cả Lan Ngọc về đến nhà lúc nào cũng không biết.



Mãi cho đến khi tiếng gõ cửa chậm rãi vang lên, nàng đeo tai nghe quay đầu lại, nhìn thấy người ngoài cửa môi hơi mím.



Bên tai nàng vẫn luôn vang vọng tiếng nhạc, có lẽ chồng nàng đã gõ một hồi lâu, một hai phải chờ nàng nghe được mới bỏ qua.



Vừa cố chấp lại vừa đáng thương, còn mím khóe miệng, không để vẻ uất ức cô đơn lộ ra ngoài.



Lâm Vỹ Dạ đang nghẽn ý tưởng, hơi sốt ruột ngăn cản Lan Ngọc: "Ngọc đừng ồn, để em làm cho xong."



Lông mi Lan Ngọc rũ xuống, ánh sáng trong mắt dần mờ đi.



Tốt, mèo Dạ Dạ muốn tạo phản.



Vì công việc mà ném cô sang một bên, chẳng quan tâm.



Lan Ngọc dứt khoát đi vào, trở tay đóng cửa lại, không lập tức đến chỗ Lâm Vỹ Dạ, mà chuyển hướng vào phòng tắm nhỏ trong phòng làm việc.



Cô tắm xong, chưa lau khô, tuỳ ý khoác chiếc áo tắm dài, để chân trần đẩy cửa phòng tắm ra.



Mới đầu nàng không chú ý, nhưng rất nhanh đã gửi thấy mùi hương gỗ sạch sẽ, cùng với hơi nước mát lạnh... dần dần vây quanh mình.



Nàng giật mình, không khỏi quay đầu, con ngươi bỗng chốc run lên.



Cô cũng không nhìn nàng, cô đang pha cà phê ở chiếc bàn cách nàng 3 mét.



Cô hơi cúi đầu, giọt nước dọc theo cằm cô, trượt xuống ngực, nhanh chóng biến mất sau lớp cổ áo.




Ngón tay thon dài ướt đẫm, trắng lạnh đến lạ thường, cô không nhanh không chậm bưng cái ly lên, uống một chút, cổ họng ẩm ướt hoạt động lên xuống.



Mắt nàng nhìn đăm đăm, không tự chủ nuốt nước miếng.



Lan Ngọc nghiêng đầu nhìn Lâm Vỹ Dạ: "Em bận đi Ngọc không ồn."



Nàng cố gắng tĩnh tâm, điều chỉnh tai nghe lên lớn nhất.



Nhưng mà hơi thở thanh lãnh của cô sau khi tắm xong đang che trời lấp đất, nàng càng không để ý, càng bị bao phủ.



Cô bước chân, hô hấp, áo tắm dài cọ xát, tất cả đều mạnh mẽ xâm nhập vào cảm quan của nàng



Lâm Vỹ Dạ cắn môi chống cự sự dụ dỗ.



Lan Ngọc thong thả bước tới bàn làm việc của nàng rồi ngồi xuống, mái tóc của cô được vuốt ra sau, rối bù nước, đôi mắt đen nhánh thỉnh thoảng đảo qua nàng, đôi môi mỏng bị thấm ướt bởi cà phê sữa, lưu lại một chút trên môi.



Ngực Lâm Vỹ Dạ phập phồng, sắc mặt đỏ ửng, không khỏi nghiêng người nhìn Lan Ngọc



Lan Ngọc cong cong khóe miệng: "Ngọc thật sự không ồn."



Nàng ngước mắt, đột nhiên đối diện với khuôn mặt quá mức mê người của cô, cùng với chút sữa trên môi kia.



Tim nàng đập ầm ầm thất thủ, ném tai nghe sang một bên, vỗ bàn đứng dậy, khí thế mười phần đè vai cô lại, khó có khi nhìn xuống cô một lần: "Không ồn, rốt cuộc Ngọc đang làm gì?"



Lan Ngọc lẳng lặng nhìn Lâm Vỹ Dạ, khàn khàn trả lời: "Bé cưng, Ngọc đang dụ dỗ em"













Tobe Continue

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com