Chap 70
Toà nhà còn đang thi công kỳ, trên mặt đất không đủ bằng phẳng, có một lớp bụi và nhiều mảnh vụn vật liệu xây dựng, bánh xe chậm chạp nghiền qua tạo nên âm thanh hết sức chói tai.
Căn phòng này nằm ở chỗ sâu nhất của tầng ba, được thiết kế thành dãy phòng tiêu chuẩn cao, diện tích lớn hơn bình thường, thậm chí còn có vách ngăn, Lâm Vỹ Dạ không hề phát hiện ra ở phía sau bức tường đối diện nàng còn cất giấu một người.
Người kia ngồi trên xe lăn, nhìn dáng hình thì là một người phụ nữ cao gầy. Trong căn phòng không mấy sáng sủa, ngũ quan cô ta chìm trong bóng tối, nhưng vết sẹo dữ tợn trên sườn mặt không thể che lấp được.
Lâm Vỹ Dạ vừa thấy người này, theo bản năng nàng cảm thấy không khoẻ, cảm giác choáng váng ghê tởm ập đến.
Ánh mắt Lan Ngọc dừng trên mặt Lâm Vỹ Dạ, cho nàng trấn an, sau đó cô xoay người, đối diện với cặp mắt sau lưng mình.
Xe lăn ngừng, xung quanh yên tĩnh.
Trên ống tay áo màu trắng của Lan Ngọc loang lổ vết máu, lọn tóc lộn xộn dính vào khuôn mặt, nhưng nhìn không ra vẻ chật vật, ngược lại là cảm giác áp bách người khác.
Cô trầm mặc đứng giữa không gian tối tăm của bê tông cốt thép, dù không sạch sẽ cũng khiến người ta phải ngước nhìn.
Trong ba năm qua, nỗi đau đớn và tình cảnh nước sôi lửa bỏng của Ninh thị đã sớm mài giũa cho cô một lớp mặt nạ, nhưng sau khi mặt nạ gỡ xuống, cô lại trở về buổi tối hôm đó bên ngoài trường học, biết Ninh Nam Thư đưa nàng đi, cô liều chết đuổi theo, dùng một cây gậy tiện tay nhặt được, đánh cho bảy tám tên đàn ông cản đường thành tàn phế, cũng phế đi Ninh Nam Thư muốn khinh nhục nàng
Thời gian đã trôi qua rất lâu, thân phận và hoàn cảnh của hai người cách một trời một vực so với hồi đó.
Tuy nhiên, khoảnh khắc người ngồi trên xe lăn đối diện với Lan Ngọc, vẫn bị khơi dậy kí ức khó chịu nhất. Đêm hôm đó, ánh mắt Lan Ngọc cũng như bây giờ, điên cuồng bừa bãi, cắt da cắt thịt, giơ gậy lên đâm xuống phía dưới của cô ta.
Kẻ điên do chính cô ta tạo ra, đã đập tan vị trí người thừa kế mà cô ta vất vả mới đạt được, hoá thành ảo ảnh trong mơ.
Cô ta chạy trốn ra nước ngoài, không dám trở về, không dám cho nhà họ Ninh biết, còn hy vọng với bản thân, bí mật tìm kiếm các bác sĩ nổi tiếng, nhưng vẫn không ai có thể chữa khỏi cho cô ta.
Đúng lúc sản nghiệp nhà họ Lê chịu ảnh hưởng nặng nề, cần sự trợ giúp cấp bách, mà bởi vì nhà họ Lê và nhà họ Ninh là quan hệ thông gia, người ngoài không có can đảm duỗi tay, gia chủ nhà họ Lê liền tới Ninh thị xin giúp đỡ.
Khi đó thân thể không trọn vẹn của cô ta còn chưa bị người nhà biết được, vẫn là người thừa kế đường đường chính chính của Ninh thị, nghe nói nhà họ Lê khom lưng uốn gối tới cầu xin, lập tức tiếp nhận ân tình này.
Cô ta chỉ đưa ra một điều kiện duy nhất với họ, đó là đưa con gái Lê Vỹ Dạ đến bên cạnh cô ta.
Ninh Nam Thư không sợ chết. Giấu giếm nàng, chiếm giữ nàng, mới là cách trả thù tàn nhẫn nhất với Ninh Dương Lan Ngọc
Nhà họ Lê đồng ý không chút do dự, Ninh Nam Thư còn đích thân dẫn người đến trước cửa nhà trói Lê Vỹ Dạ lại. Trước khi máy bay tư nhân khởi hành, cô ta đa nghi lo lắng nhà họ Lê sẽ đổi ý nửa chừng, bèn phái người ngăn cản trước khi cất cánh, để ông ta một mình khởi hành đi ký kết hợp đồng đầu tư với Ninh thị, còn Lê Vỹ Dạ đã hôn mê thì được đưa đi theo tuyến đường khác, đưa đến tay cô ta.
Cô ta thật sự rất thích nàng, mặc dù thân tàn, cũng không trút phần căn hận này lên người nàng
Một cô gái nhỏ mới vào đại học mà thôi, nhà họ Lê đối xử không tốt với nàng, nên nàng không kỳ vọng xa vời vào cuộc sống? Sau khi tiếp xúc với hiện thực xã hội, sao có thể thoả mãn với căn phòng cho thuê rác rưởi kia? Mà cô ta, cho dù không thừa kế được Ninh thị, dựa vào thân phận con cháu nhà họ Ninh cũng có thể cho nàng vinh hoa phú quý.
Chỉ cần nàng hồi tâm chuyển ý, ở bên cạnh cô ta, hoàn toàn đẩy Ninh Dương Lan Ngọc vào địa ngục, cô ta có thể không tổn thương nàng, chậm rãi bồi dưỡng tình cảm.
Nhưng sau khi Lê Vỹ Dạ tỉnh lại, thứ nàng cho Ninh Nam Thư chính là sự phản kháng kiên quyết vượt qua bản năng.
Dưới sự giận dữ cô ta đẩy nàng xuống cầu thang, nàng ngã đập đầu xuống sàn chảy máu đầy đất, cô ta cho rằng nàng chết rồi, nhưng sau khi cứu chữa bác sĩ lại nói rất có thể ký ức của nàng sẽ lẫn lộn vì bị thương nặng.
Suy nghĩ kia xuất hiện trong nháy mắt, ký ức lẫn lộn? Nếu có thể đổi chỗ ấn tượng của nàng về Ninh Dương Lan Ngọc và cô ta, khiến nàng hận Lan Ngọc thấu xương, trái lại yêu cô ta, nàng sẽ không để ý đến cơ thể khuyết thiếu của cô ta, vậy không phải càng tốt hay sao?
Ninh Nam Thư tốn một số tiền lớn mời bác sĩ người Đức tới thực thi, vốn tưởng dễ như trở bàn tay, nhưng không ngờ rằng, Lê Vỹ Dạ nhìn như nhu nhược, ý chí kiên cường lại vượt xa người thường, đặc biệt là đối với Ninh Dương Lan Ngọc, cho dù dùng loại thuốc nào, chà đạp thần kinh nàng như thế nào, cũng không thể đổi chỗ được.
Nàng không chịu đổi Lan Ngọc thành những người khác.
Cuối cùng bác sĩ người Đức nói: "Không có khả năng đổi chỗ, xoá bỏ ký ức, hoặc làm cô ấy chết."
Ninh Nam Thư nghiến răng nghiến lợi: "Xoá sạch sẽ, sau đó cấy một cái mới, để cô ấy quên hết quá khứ ngay cả mình là ai cũng không biết, có thể làm được không?"
"Có thể."
"Mặt khác.." - Cô ta căm hận nói: "Để ngừa vạn nhất, thêm hai cấm chế nữa."
Suốt một tháng tra tấn lặp đi lặp lại, ngay khi Lê Vỹ Dạ sắp không chịu nổi những dụng cụ đó nữa, rốt cuộc nàng cũng biến thành một người khác.
Một người 6 tuổi sang sinh sống ở Canada, chưa bao giờ biết Ninh Dương Lan Ngọc là ai, một người mới tinh.
Nhưng cũng trong một tháng mày, tin tức của Ninh Nam Thư bị một bác sĩ từng điều trị cho cô ta vô tình tiết lộ, truyền tới tai lão gia tử nhà họ Ninh, cô ta bị bắt về nước.
Trước khi đi, cô ta đã giấu Lê Vỹ Dạ, sắp xếp cho nàng các thành viên gia đình và những mối quan hệ xã hội nên có trong trí nhớ, chờ cô trở về, sẽ phát tiết hết những yêu thích và hận ý.
Nhưng không tưởng được chính là, lần về nước này của cô ta là hơn nửa năm, bị nhốt chặt không thể đi, yêu chiều của ông nội mà cô ta đoạt được từ Lan Ngọc, trong một đêm đã mất sạch, với lý do "Đi ra ngoài làm xấu mặt nhà họ Ninh", cô ta thành một phế nhân bị giam cầm.
Cô ta không muốn mọi thứ mình làm là vô ích, liền chôn thêm một "sợi dây". Khi thân thể cô ta hoàn hảo đã từng bao nuôi mấy tiểu minh tinh, cô ta chọn Thuận Nguyễn nhát gan nhất, nặc danh uy hiếp Thuận Nguyễn mỗi năm phải cho Lê Vỹ Dạ uống thêm thuốc để duy trì.
Dù cho có một ngày người của cô ta bị loại bỏ hoàn toàn, cũng còn Thuận Nguyễn tới làm Lê Vỹ Dạ cả đời lãng quên.
Trong vòng nửa năm, Lan Ngọc "tái sinh", từng bước nắm giữ quyền lực Ninh thị. Lão gia tử mất ở bệnh viện, những người nhà họ Ninh từng tổn thương Lan Ngọc đều không có kết cục tốt, Ninh Nam Thư thừa dịp mọi thứ hỗn loạn bỏ chạy ra nước ngoài.
Cô ta biết rõ bản thân trốn không thoát, chỉ còn một con đường chết, điều đáng mừng duy nhất đó là Lan Ngọc sẽ không tìm được người kia, vĩnh viễn cũng không tìm được.
Thời điểm Lan Ngọc tới tìm cô ta, tâm trạng cô ta là sung sướng.
Chết thì sao, Lan Ngọc đến chết cũng không biết, người con gái mà cô đau đớn tìm kiếm, đang đứng trên cùng một mảnh đất với cô, cách vách núi nơi họ đang đứng chỉ mất lộ trình mười phút.
Ninh Nam Thư lái xe lao xuống vách núi, giữa chừng nhảy ra khỏi cửa sổ, treo người trên vách đá dựng đứng trước khi rơi xuống.
Tránh được vụ nổ, nhưng lại phế đi hai chân, tê liệt ba năm mới có thể miễn cưỡng xuống giường.
Ninh thị sớm đã lột xác, tất cả đều kết thúc. Vốn dĩ cô ta mất hết can đảm, sống không bằng chết, nhưng mà sau khi có thể hoạt động, cô ta lại không cam lòng, vì thế mặc kệ Lê Vỹ Dạ về nước kích thích hai cấm chế kia, khiến Ninh Dương Lan Ngọc hai bàn tay trắng, ngã càng sâu vào địa ngục, không bao giờ có thể xoay người.
Ninh Nam Thư cho rằng qua thời gian dài như vậy, cô ta hưởng thụ đủ Lan Ngọc một lần nữa mất kiểm soát, hôm nay gặp mặt cô ta sẽ nắm chắc thắng lợi, biến Lan Ngọc thành chó nhà có tang.
Nhưng mà thứ cô ta nhận được lại là thua cuộc.
Lan Ngọc lừa cô ta, lừa mọi người!
Nhưng không sao, cô ta còn có lợi thế lớn nhất ở trong tay, Ninh Dương Lan Ngọc không phải coi Lê Vỹ Dạ thành mạng sao? Cô ta có thể tận mắt nhìn thấy Lan Ngọc đi vào chỗ chết, cũng có thể làm Lê Vỹ Dạ yêu Ninh Dương Lan Ngọc một lần nữa đau đớn muốn chết!
"Ninh Dương Lan Ngọc, mày cho rằng mày thắng?"
Lâm Vỹ Dạ nghe thấy giọng khàn khàn của người phụ nữ kia, lập tức nhận ra, chính là giọng nói biến thái trước đó! Bom là cô ta đặt, phía sau cô ta còn có âm mưu!
Nàng gấp gáp mà nghẹn ngào, ngóng trông có thể đuổi Lan Ngọc đi.
Lan Ngọc không quay đầu lại, hơi hơi nghiêng mặt, thấp giọng dỗ dành: "Dạ Dạ đừng sợ."
Một câu, giọng điệu không chút nào hoảng loạn, giống như đánh lên mặt Ninh Nam Thư, thù hận nhiều năm đột nhiên bùng nổ, làm bùng cháy sự bình tĩnh gần như cực hạn của cô ta, cô ta vỗ thật mạnh tay vịn xe lăn: "Cho rằng thu thập được đám phế vật này, hạ bệ được hai lão già kia, giữ được vị trí ở Ninh thị, thì mày có thể kê cao gối mà ngủ?! Hôm nay mày với cô ta ai cũng không thoát được!"
Cánh tay Lan Ngọc ẩn ẩn căng thẳng.
Cô đoán không sai.
Ninh Nam Thư cũng không tính để Lâm Vỹ Dạ sống.
Chờ ký ức nàng khôi phục, cô ta nhìn nàng thống khổ đủ rồi, sau đó sẽ làm tổn thương nàng, không có khả năng là động cơ nhất thời, lúc cô ta chọn chỗ này, đã sớm sắp xếp ổn thoả.
Là cái gì.
Phóng hỏa? Thuốc nổ?
Trong đầu Lan Ngọc xẹt qua chi tiết, Lâm Vỹ Dạ dường như đang sốt ruột muốn chỉ cho cô thấy thứ giống như đồng hồ điện tử trên mặt đất.
... Đếm ngược.
Là thuốc nổ.
Lan Ngọc lập tức xác định, nhưng cô nhìn không tới mặt trước màn hình điện tử, không biết còn thừa bao nhiêu thời gian, tóm lại sẽ không quá dài, cô không thể lãng phí thêm.
Không thể thông báo với bên ngoài, không thể bảo đảm người của mình có thể kịp thời đến cứu nàng hay không.
Tình thế hỗn loạn, như vậy trước khi bom nổ, cô tuyệt đối không thể chết được.
Cô phải che chở cho nàng
Hẳn là Ninh Nam Thư mang theo súng, trước hết cần giải quyết đã, càng quan trọng hơn là Lan Ngọc muốn xác định một chuyện.
Bởi vì trận đánh nhau và phân định thắng bại đã hao phí thời gian vượt mức dự kiến của cô ta, một phút một giây đều biến thành hồi chuông báo tử, cô ta còn chưa muốn chết, cô ta phải làm xong chuyện cuối cùng rồi nhanh chóng ra ngoài.
Giữa không gian chỉ còn hơi thở, Lan Ngọc bỗng nhiên đi về phía cô ta. Ninh Nam Thư giơ tay vẫn luôn nắm chặt đồ vật lên, nhắm ngay giữa lông mày Lan Ngọc
Họng súng tối om.
"Muốn khôi phục ký ức cô ta?" - Ninh Nam Thư cười lạnh: "Mày có biết mấu chốt là gì không?"
Khoảng cách giữa họ nhanh chóng được kéo gần, ngón tay cô ta móc lên cò súng, khi tưởng chừng như sắp ấn xuống, cô ta lại bất ngờ di chuyển họng súng, nhắm ngay vào Lâm Vỹ Dạ ở nơi xa.
Cô ta được như ý nguyện nhìn thấy sắc mặt Lan Ngọc trắng bệch.
"Mấu chốt là mày đó, em gái"
Ninh Nam Thư cười to, cố ý cho Lan Ngọc vài giây phản ứng, chờ đến lúc cô xông lên dùng thân thể che chắn, cô ta mới bóp cò.
Viên đạn hẳn là ở giữa ngực Lan Ngọc, tiếp theo cô ta sẽ được thưởng thức em gái cô ta quỳ rạp xuống đất, vì bảo vệ Lê Vỹ Dạ, chết ở trước mặt nàng, nghe nàng tuyệt vọng khóc thảm.
Thật tốt, thật đã ghiền.
Tuy nhiên, hình ảnh mà cô ta mong đợi lại lệch đi trong chớp nhoáng, Lan Ngọc như đã sớm đoán trước, viên đạn thế mà lại bắn vào vai cô
Người bình thường căn bản không thể thừa nhận được cú sốc và đau đớn ấy, nhưng với cô mà nói, nó dường như không tồn tại.
Lan Ngọc không giảm tốc độ, vẫn tiếp tục hướng về phía Nam Thư
Áo sơ mi trắng trên ngực trái hoàn toàn bị nhuốm máu, cả người cô như quỷ thần đi đoạt mạng.
Nam Thư khiếp sợ biến sắc, trừng mắt nhìn khoảng cách càng ngày càng gần, người lúc trước nổi điên phế bỏ cô ta như quay về, tay cô ta không khỏi phát run, lại nã một phát súng vào chân Lan Ngọc
Không đủ chuẩn, nhưng có thể khiến cô chảy máu ồ ạt.
Dù vậy, Lan Ngọc cũng chỉ lảo đảo một chút, ngược lại còn tăng nhanh bước chân.
Nam Thư chỉ cảm thấy cảm giác áp bách che trời lấp đất vọt tới trước mặt, máu toàn thân cô ta kết thành băng, nỗi sợ hãi vọt lên tới tận đỉnh đầu, so với lúc gần kề cái chết trước kia, tới giờ khắc này, cô ta mới chân chính cảm nhận được tuyệt vọng.
Mọi kế hoạch của cô ta đối với Lan Ngọc tựa như đều bị tuyên bố mất hiệu lực.
Ba năm, thậm chí lâu hơn nữa, tiến dần đến một năm mẹ cô nhảy lầu mà chết, lâu dài không chiếm được sự coi trọng của ông nội nên nội tâm cô ta vặn vẹo, đẩy em gái mắc bệnh tâm lý xuống vực sâu vạn khiếp bất phục, cướp đi tất cả của cô
Cô ta được gia tộc coi trọng, kế thừa "ngai vàng", cùng với người con gái vốn không tới lượt cô ta.
Nhưng đến giờ phút này, những thứ cô ta tưởng chừng có thể cướp lại được, dường như biến mất trong nháy mắt.
Nam Thư ý thức vô cùng rõ ràng, cô ta lọt vào bẫy của Lan Ngọc
Lan Ngọc mới là người giăng lưới!
Bàn tay nhuốm máu của cô duỗi ra.
Tiếng lòng Nam Thư rối loạn, liều mạng chuyển hướng xe lăn về phía cánh cửa duy nhất trong gian nhà.
Đếm ngược sắp kết thúc!
Nhưng ngay lúc cô ta quay bánh xe, cánh cửa chống trộm vốn đang mở rộng lại bị người khác đóng vào từ bên ngoài, sau khe cửa thoáng qua khuôn mặt của Vũ Tự Long
Sau khi Xuân Bắc và sáu vệ sĩ ngã xuống, Tự Long trước đó đã mất khả năng phản kháng ngược lại có được thời gian nghỉ ngơi, biết được giao dịch ngầm bại lộ, Ninh Nam Thư cũng không giành được phần thắng, ông ta quyết đoán lựa chọn nhân cơ hội đào tẩu, run run rẩy rẩy tìm chìa khoá dự phòng trên người mình.
Đều chết đi!
Ninh Nam Thư giận dữ gào: "Vũ Tự Long! Mở cửa!"
Chẳng những không mở cửa, bên ngoài còn vang lên tiếng khoá cửa kẽo kẹt dị thường.
Dùng chìa khóa khóa, bên trong không thể mở ra.
Nonh Nam Thư sụp đổ rống to: "Ông làm gì?"
Tự Long cách cánh cửa cười lạnh: "Ninh Nam Thư, người tàn phế như mày vốn chỉ là một quân cờ lợi dụng mà thôi, bọn tao chỉ muốn mượn huyết thống Ninh thị trên người mày cùng với thân phận người thừa kế lúc trước để làm ầm ĩ, cho rằng mày có thể lật đổ Ninh Dương Lan Ngọc, không ngờ lại bị mày liên lụy!"
"Về phần Ninh tổng" - Ông ta vui sướng: "Mày chết rồi, lại có Xuân Bắc cõng nồi với tập đoàn, nói không chừng tao không bị truy cứu gì hết, còn có thể quay về Ninh thị ngồi ổn vị trí!"
Tự Long cũng biết thời gian còn thừa không có mấy, tiện tay vứt chìa khóa xuống, rồi lao xuống cầu thang.
Bên ngoài không còn âm thanh vang lên, biểu cảm của Nam Thư hoàn toàn mất khống chế, còn không đợi cô ta phát tiết, tóc đã bị năm ngón tay lạnh lẽo túm chặt, thô bạo lôi về phía sau.
Nam Thư ngã xuống xe lăn, giãy giụa trên mặt đất. Lan Ngọc xoay đầu cô ta lại, bóp chặt khuôn mặt hõm sâu của cô ta, nhả từng chữ rét lạnh như dao: "Là mày mang cô ấy rời khỏi tao."
Lòng bàn tay cô dùng sức vô chừng mực, Nam Thư bị bóp đến nỗi răng lung lay nhuốm máu, miệng đầy mùi tanh
"Mày tổn thương cô ấy, đánh cô ấy."
Nắm đấm đỏ tươi dừng trên bụng cô ta, Lan Ngọc khẽ nói.
"Mày đổ thuốc cho cô ấy, sửa đổi ký ức của cô ấy."
Trên giày Lan Ngọc cũng rơi lấm tấm đốm đỏ, dường như cô không có cảm giác, hung hăng ép xuống cái chân vô dụng của Nam Thư
Từng câu từng chữ giống như lưỡi dao sắc bén giết người, nghiền nát ý chí Nam Thư
Lan Ngọc điên rồi!
Cô vẫn luôn là kẻ điên biến thái!
Nhưng khi tra tấn rơi xuống người ngày càng thêm trầm trọng, cả thể xác và tinh thần Nam Thư đều bị đánh cho quân lính tan rã, cô ta dùng hết sức nhặt một con dao găm do vệ sĩ làm rơi, muốn bò đến gần Lâm Vỹ Dạ
Dao hay súng cũng được, Nam Thư muốn Lan Ngọc chết vì Lâm Vỹ Dạ, chết trước mặt nàng!
Nhưng ngay tại thời khắc cô ta đánh chủ ý lên dao găm, Lan Ngọc đã nhấc cô ta lên.
Bộ đếm ngược đang nhanh chóng lùi dần.
Ánh đèn trên trần nhà khiến người ta hoa mắt.
Ninh Nam Thư trừng mắt nhìn khuôn mặt khiến cô ta ghen ghét từ nhỏ, phát ra âm thanh thở dốc sợ hãi.
Lan Ngọc lại cười, đuôi mắt hẹp dài cong thành một độ cung dịu dàng, màu đỏ tươi trong con ngươi như muốn tan ra, thấm đẫm toàn thân chìm trong điên cuồng, lại có chút sầu muộn.
Cô mở miệng ra, thấp giọng hỏi: "Mấu chốt khôi phục, là tao bảo vệ cô ấy, chết trước mặt cô ấy, đúng không?"
Nam Thư đột nhiên sởn tóc gáy.
Lan Ngọc cố ý, ép cô ta động thủ! Mà cô ta đúng là hoảng loạn từ bỏ cây súng không thể với tới, lựa chọn dao găm.
Tương đương nói cho Lan Ngọc, công cụ gì, phương thức gì cũng được, trọng điểm là nó.
Nam Thư đã thương tích đầy mình, khóe miệng tràn máu, nằm liệt dưới bụi đất cười: "Mày biết thì có tác dụng không? Thuốc nổ còn không đến ba phút, cửa khoá ai cũng ra không được! Mày không có cơ hội đâu, đều phải chết! Biết thì thế nào!"
Ba phút.
Một giây Lan Ngọc cũng không trì hoãn, đá văng Nam Thư ra.
Nam Thư đến chết không buông tay, kéo phần còn lại của chân tay đã bị cụt liều mạng bò về phía cửa, vỗ mạnh vào cửa lớn đóng chặt.
Hai mắt Lâm Vỹ Dạ sưng đỏ, nhìn con số đếm ngược biến thành hai phút 59 giây, nước mắt chảy dài.
Trong trí nhớ trống rỗng của nàng, ấn tượng chỉ lưu lại một ngày, cô nói nhũ danh của cô là mây đen, hiện tại cả người đầy bụi bặm và máu tươi, lảo đảo chạy về phía nàng
Cô đau.
Vết thương do súng bắn, sao có thể không đau.
Lâm Vỹ Dạ khóc đến độ hít thở không thông, cổ họng nặng nề thở không nổi. Lan Ngọc vội vàng chạy tới, tháo vải bố trong miệng nàng ra, đôi tay run rẩy cởi bỏ dây thừng trói nàng
"Đừng sợ, đừng sợ," - Giọng cô vẫn ổn định: "Ngọc ở đây, sẽ không làm Dạ Dạ có việc gì."
Cổ họng Lâm Vỹ Dạ như bị bóp nghẹt, nói không nên lời, run rẩy sờ chỗ cô bị thương. Cô né tránh, dỗ nàng: "Ngoan, đừng chạm vào, bẩn."
Không đến hai phút.
Cô kiên trì bế nàng lên, bước nhanh về hướng cửa sổ.
Toà nhà này không có cửa sổ sát đất, cửa sổ thiết kế khá cao, ngang vị trí bụng cô, cửa kính có thể mở ra phía trên còn cao hơn một đoạn.
Máu vẫn chảy, trên môi cô đã không còn huyết sắc, cô cố gắng duy trì tỉnh táo, nhìn xuống dưới. Dưới tầng lờ mờ có người đứng, vây quanh một đệm khí khổng lồ.
Trước khi vào toà nhà, Lan Ngọc đã gửi tin nhắn cho Lê Lộc, muốn cô ấy chuẩn bị một tấm đệm hơi dưới cửa sổ có ánh đèn, để ngừa vạn nhất, nhưng nếu không có mệnh lệnh của cô, không cho phép tự tiện làm bất cứ hành động dư thừa nào.
Cô muốn bảo đảm, là có thể làm nàng khôi phục, không bị ngắt quãng và quấy nhiễu.
Bọn họ tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh mà chờ ở dưới tầng.
Không có ai biết một phút sau sẽ phát sinh nổ mạnh.
49, 48...
Không còn kịp rồi.
Không chỉ hiện tại, từ khi biết còn ba phút đã không kịp, việc ra ngoài cửa sổ gọi họ đi lên, chỉ làm gia tăng thương vong.
Nhưng rất tốt, cô còn có thể cứu nàng
Cửa sổ mở ra, gió đêm vọt vào.
Vai và chân Lan Ngọc đau nhức đến tê mỏi, cô chống chút sức lực cuối cùng nâng nàng lên, để nàng ngồi trên bệ cửa nhỏ hẹp.
Nàng mất tiếng, khàn khàn hỏi cô: "Chúng ta nhảy cửa sổ có phải không! Ngọc cũng đi lên! Ngọc nhảy trước, hoặc là chúng ta cùng nhảy! Không có thời gian!"
"Chính là bởi vì không có thời gian" - Cô yên lặng nhìn nàng, cong khóe môi: "Ngọc mới muốn che chở cho em."
Mái tóc nàng ẩm ướt dán lên khuôn mặt, bị gió thổi bay lên khoé mắt cô
Dạ Dạ của cô, bảo bối của cô
Điều may mắn trong cả đời này của cô, là có thể được nàng yêu thương, nắm lấy tay nàng, bước ra khỏi cái lồng giam cầm cô
Nhưng nếu như năm đó, sau khi cứu nàng trong con hẻm nhỏ, thái độ của cô càng quyết tuyệt hơn, không vì nàng thất vọng buông tay mà đuổi theo không bỏ, liệu cuộc sống của nàng có nhẹ nhàng hơn không.
Vì cô, nàng đoạn tuyệt với nhà họ Lê, bị bạn bè nghi ngờ, không có cuộc sống tốt, thừa nhận bao tổn thương.
Người người vì cô mà bất hạnh.
Cô chỉ muốn nàng hạnh phúc.
Vốn dĩ, nàng có thể không yêu cô
30 giây.
Nàng ý thức được lựa chọn của cô, hoảng sợ bắt lấy cánh tay cô, muốn kéo cô lên sửa sổ, nhưng trong cơ thể nàng còn chưa hết hiệu quả của thuốc mê, tay nhũn ra không dùng được lực.
Lan Ngọc nhẹ giọng nói: "Dạ Dạ, đùi phải của Ngọc không nâng lên được."
Độ cao cửa sổ, với cô mà nói khó như lên trời.
Lâm Vỹ Dạ ngẩn ra một chút, nước mắt nàng kìm nén ào ào tuôn ra.
Cô vì bảo vệ nàng mới bị thương bả vai và chân! Cô không lên được, lại muốn bảo vệ nàng một mình đi xuống!
Lâm Vỹ Dạ nghẹn ngào: "Em cũng không cần đi!"
Lan Ngọc giữ chặt nàng, máu theo cánh tay chảy xuống nhuốm hồng quần áo nàng
Mười giây.
Cô nhìn chăm chú khuôn mặt đang khóc lóc, mỉm cười nói: "Hôm nay còn chưa chính thức tự giới thiệu với em, chị tên Ninh Dương Lan Ngọc, còn em thì sao?"
Lâm Vỹ Dạ hơi hơi hé miệng, đang muốn trả lời.
Trong đôi mắt tối tăm của người đối diện ẩn chứa hơi nước, và khoảnh khắc khi đồng hồ đếm ngược nhảy về con số 0, cô đẩy nàng ra ngoài cửa sổ.
Nàng nắm chặt tay cô, lại bị máu làm trơn trượt.
Nàng rơi vào màn đêm băng giá, nhìn chằm chằm khuôn mặt cô đằng sau tấm kính. Cùng thời gian, "Oành" một tiếng nổ vang, đinh tai nhức óc, ngọn lửa đỏ rực như một con thú lớn, hoàn toàn nuốt trọn người đứng sau cửa sổ.
Thế giới của Lâm Vỹ Dạ trong giây phút này chính thức sụp đổ.
Gió biến thành vũ khí sắc bén nhất, bốn phương tám hướng thọc xuyên qua thân thể nàng
Từng câu nói lặp đi lặp lại va chạm với miệng cống, trong nháy mắt bay tán loạn, hóa thành bụi phấn. Tất cả ký ức như lũ thác ầm ầm tuôn ra xối xả.
Hai mắt Lâm Vỹ Dạ đỏ thẫm, bên tai là tiếng nổ mạnh và tiếng gào thét xa xôi.
Nàng muốn gọi tên cô, nhưng ngay cả chính nàng cũng không nghe rõ ràng lắm, mơ hồ mà vòng qua đầu lưỡi, cho đến khi biến thành tiếng khóc thảm thiết.
Lan Ngọc
Em đi lạc đã lâu.
Đoạn thời gian rời khỏi Ngọc em luôn nghĩ, em còn một bí mật chưa nói cho Ngọc biết.
Lần đầu tiên gặp Ngọc, không phải ở ngõ hẻm chạng vạng hôm đó.
Là mùa hè năm 5 tuổi, trong hành lang khúc khuỷu đầy cây xanh nhà họ Ninh
Ngày đó mẹ nói, em phải đi gặp cô gái từ nhỏ mình đã được hứa hôn, về sau phải gả cho Ngọc, bên nhau cả đời, cho nên em mặc cái váy đẹp nhất, đứng ở nơi Ngọc đi qua muốn lặng lẽ đánh giá.
Nhưng có một con sâu dài bằng ngón tay cái từ trên lá cây rơi xuống bả vai em, em bị doạ khóc lớn, là Ngọc chạy tới giúp em lấy xuống, còn ghét bỏ mà niết mặt em, bảo em là nhóc nhát gan.
Em khụt khịt hỏi Ngọc vì sao lại bắt nạt em.
Ngọc cười cong lưng, đôi mắt rất sáng: "Thế này không gọi là bắt nạt, thấy mặt em giống kẹo bông gòn, nên mới xoa bóp."
Từ ngày đó trở đi, em chính là kẹo bông gòn.
Sau đó Ngọc biến thành mây đen. Người khác đều nói Ngọc là kẻ điên sẽ giết người, muốn phân rõ giới hạn, cả đời không qua lại với nhau.
Nhưng em biết Ngọc tốt bao nhiêu.
Từ lúc tự mình nhận thức thế giới này, biết đến sự tồn tại của Ninh Dương Lan Ngọc, em liền biết, Ngọc có bao nhiêu tốt.
Đến trung học em mới có năng lực thoát khỏi sự quản thúc của người trong nhà, đến trường học tìm Ngọc, nhưng bởi vì Ngọc bị tổn thương tâm lý quá nặng, đã quên mất kẹo bông gòn của mình
Không quan trọng, em tới để theo đuổi Ngọc, cho dù bị bỏ rơi, em cũng chưa bao giờ từ bỏ Ngọc, là đang dạy Ngọc cách yêu em.
Lan Ngọc
Thế giới này rất đen tối và đau khổ.
Nhưng em muốn Ngọc tin tưởng, có một người, từ rất sớm trước kia đã lựa chọn Ngọc, thích Ngọc, cho đến yêu Ngọc
Ngọc không phải người có thể có, có thể không.
Càng không phải cô độc một mình.
— "Hôm nay còn chưa chính thức tự giới thiệu với em, chị tên Ninh Dương Lan Ngọc, còn em?" — "Em tên Lê Vỹ Dạ, từ quá khứ đến tương lai, đều thuộc về Ngọc"
Tobe Continue
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com