Chapter 17
Khóe miệng Baek Yijin giật giật, cậu sụp mí mắt không thèm ngẩng đầu lên.
Cậu nhai nhai kẹo cao su chóp chép rồi rút giấy ăn nhả kẹo ra. Bởi vì ít khi có đãi ngộ đó từ Jungkook nên cảm xúc kinh dị lúc nãy của Yijin biến mất rất nhanh, cậu hưởng thụ nhướng mi nói: "Anh mau nói tình huống của anh cho em nghe, em có thể lập phương án ABCDEFG cho anh."
Giọng điệu kiêu ngạo vô cùng.
Jungkook hơi ngẩng đầu lên, lúc anh đang định nói gì đó thì điện thoại rung lên.
Anh nhanh chóng liếc màn hình, khuôn mặt đang cứng đờ lập tức thả lỏng lại, anh không thèm nhìn cậu nữa mà chỉ ném ra một câu "Không cần" đã về phòng.
Baek Yijin: "..."
Trong mắt Jungkook xẹt qua chút ý cười, lúc anh thấy cô ra thang máy định bấm nút thì lập tức đứng dậy mở cửa ra ngoài.
*
Chaeyoung nghe thấy tiếng mở cửa "răng rắc" thì nhìn sang phía bên kia theo bản năng. Thấy là anh thì cô có vẻ sửng sốt: "Anh..."
Jungkook giả vờ tỏ ra kinh ngạc: "Chưa gì em đã về rồi hả?"
Chaeyoung gật gật đầu, không kìm lại được mà nhòm anh. Anh mặc một cái áo khoác màu cam nhạt cùng với áo thun trắng và quần jeans. Trông không khác gì sinh viên cả.
Anh xách một cái túi có hộp cơm dùng một lần bên trong, có vẻ là muốn đi đổ rác.
Chaeyoung không nhìn nữa, cô nói nhỏ: "Vâng, em vừa nhắn tin cho anh."
Nghe thế thì Jungkook không chút liêm sỉ nào mà chọn nói dối, anh hơi xin lỗi nói: "Vừa nãy anh ăn cơm nên không để ý tới điện thoại."
"À." Chaeyoung lại gật gật đầu, cô thấy anh có vẻ nhàn thì nhịn không được bèn hỏi, "Hôm nay anh không phải đi làm ạ?"
Thang máy đúng lúc dừng lại ở tầng 5.
Chaeyoung bước vào bấm xuống tầng "1".
Jungkook bám theo sau cô, gần như chưa nghĩ gì đã nói không chút do dự, anh tỏ ra rất thờ ơ, thành thật trả lời vấn đề cô vừa đưa ra: "Không cần đâu, vốn anh định đưa em đi xét nghiệm rồi tiễn em ra sân bay nên xin nghỉ hai ngày rồi."
Chaeyoung ngớ người ta, cô lúng ta lúng túng nhìn anh.
"Nhưng em có người đi cùng là được rồi." Anh mỉm cười, dịu dàng nói, "Đúng lúc anh cũng nên nghỉ ngơi một chút."
Jungkook bắt được hai chữ "Nghỉ ngơi" bèn lập tức đè tay lên cánh cửa thang máy đang mở ra.
Cô duỗi tay ra, bàn tay trắng trẻo vươn tới trước mặt anh: "Có phải anh định đi ném rác không, để em ném giùm anh. Bên ngoài lạnh lắm, anh không cần ra ngoài đâu."
Mặt Jungkook không đổi sắc: "Không cần đâu, túi không sạch sẽ."
Anh nói xong thì hơi tạm ngừng một lát mới hỏi tiếp: "Giờ em định đi đâu thế?"
Chaeyoung đành phải rụt tay về, cô nhìn anh rồi thật thà nói: "Ra sân bay ạ."
Cô vừa nói thế thì Jungkook lập tức ngoảnh đầu lại nhìn cô, anh chạm phải mắt Chaeyoung, trông có bẻ hơi bực bội: "Anh tưởng mai em mới về?"
"Ba mẹ em không cho." Cửa thang máy mở ra, cô giữ cửa để anh ra trước: "Nên em đổi thành hôm nay, dù sao cũng đến kịp."
Jungkook bước ra khỏi thang máy rồi ngoảnh đầu lại, anh chống tay vào cửa thang máy rồi nhẹ nhàng hỏi: "Vậy bạn em đâu rồi?"
"Đột nhiên cô ấy có việc."
Cô vừa nói xong thì người bên cạnh đột nhiên trở lên vô cùng yên lặng. Jungkook khó hiểu nhìn sang thì thấy anh đang cúi đầu xuống, lông mi hơi rũ, che đi cảm xúc trong đôi mắt anh.
Cả sườn mặt vẫn dịu dàng như cũ nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy anh đang ấm ức.
Chaeyoung thầm kinh hãi, sợ đến nỗi toát mồ hôi hột.
Chuyện gì vừa xảy ra thế? Cô lại vừa nói cái quỷ gì vậy...
Không thể nào mà, dạo này cô nói chuyện cẩn thận lắm luôn.
Vẻ mặt Jungkook đã cứng đờ cả rồi, Chaeyoung chưa kịp hỏi có phải anh không vui không thì anh lại ngẩng đầu lên, tỏ ra mệt mỏi xoa cằm, thầm suy nghĩ kế sách xem bước tiếp theo phải làm gì.
Xem ra giả vờ đáng thương không được rồi, có khi cái vẻ mặt nhỏ xíu này cô cũng không chú ý tới được. Hơn nữa có chú ý tới thì có lẽ cô cũng không hiểu tại sao mình lại muốn giả vờ đáng thương mất.
Nhưng mà nói thẳng ra có khi nào sẽ làm cô sợ tới mức về luôn thành phố B không bao giờ trở lại không...
Jungkook còn đang suy nghĩ. Thì Chaeyoung đã lảng sang chuyện khác, cô hỏi anh: "Anh xin nghỉ ở nhà làm gì thế?"
Anh nghe thế thì đột nhiên nhớ tới việc Chaeyoung không thích Leo, anh ném túi vào thùng rác trước tòa nhà 12, vẻ mặt hơi bất đắc dĩ: "Về nhà dọn dẹp phòng giúp em họ."
"..." Chaeyoung cau mày, cô nhịn không được bèn hỏi, "Sao anh lại phải dọn dẹp phòng giúp em họ chứ?"
"Thằng bé bận, dù sao anh cũng nhàn mà."
Chaeyoung im lặng vài giây rồi ngước mắt nhìn anh: "Anh có thể dẫn em ra sân bay không?"
Jungkook được như ý bắt đầu giả vờ giả vịt: "Cái gì cơ?"
Cô vốn đang định bắt xe taxi đến sân bay bắt đầu nói dối: "Em không muốn để xe ở gần chỗ sân bay lâu như thế, anh có thể lái xe về giúp em được không?"
Jungkook nghiêng đầu nhìn vào mắt cô, khóe miệng anh cong lên.
"Thế hả, được thôi."
*
Hôm nay Chaeyoung phải dậy sớm nên cô vừa lên xe thắt dây an toàn xong đã bắt đầu buồn ngủ. Cô quay đầu nhìn anh đang nghiêm túc lái xe, đột nhiên cảm thấy để anh lái xe mà cô lại ngủ gật thì không ổn lắm.
Hơn nữa quãng đường từ Euphoria đến sân bay cũng không gần, đi qua đi lại cũng phải mất tầm một tiếng.
Chaeyoung nghĩ vậy thì lại bắt đầu hối hận cơn xúc động đột phát của mình.
Hiếm khi anh được nghỉ ngơi mà lại phải làm tài xế cho cô, thà ở nhà dọn phòng cho em trai anh còn hơn. Có lẽ anh cũng ngại từ chối cô chăng.
Không gian trong xe rất hẹp, bầu không khí lại yên lặng. Chaeyoung không kiềm được mà cứ nhìn sang phía anh, từ đây cô có thể nhìn thấy xương bàn tay của anh thật rõ ràng, ngón tay thon dài trắng nõn. Cô nuốt nước miếng, ôm khuôn mặt đang nóng bừng của mình rồi lén lút duỗi tay bật radio lên.
Nhân lúc đèn đỏ, Jungkook nghiêng đầu sang nhìn cô, anh hỏi nhỏ: "Hay là em ngủ đi."
"Không cần đâu." Cô không dám nhìn anh nữa, giả đò nghịch điện thoại, "Em không buồn ngủ."
Anh cũng không nói gì thêm.
Thỉnh thoảng anh hơi liếc về phía cô thì dường như cô vẫn đang nghịch điện thoại. Đến lúc anh ngoảnh đầu lại nhìn mới biết cô đã ngủ mất rồi.
Không biết đôi tay đã đặt lên đùi từ lúc nào, bàn tay tuy khép hờ nhưng vẫn hơi cầm lấy điện thoại.
Còn nói không buồn ngủ à.
Jungkook lắc đầu cười cười.
Theo sự di chuyển của xe làm đầu cô cũng lắc qua lắc lại. Tóc dài cũng bởi vậy mà hơi rối, mũi nho nhỏ trông rất dễ thương, đôi môi hồng hồng mím chặt lại. Làn da dưới ánh sáng càng trắng đến khó tin, chỉ có miệng vết thương hơi làm hỏng đi mỹ cảm trên gương mặt cô.
Nhưng mà vẫn đáng yêu quá đi.
Đèn đỏ lần này hơi lâu thì phải.
Jungkook hồi thần, anh duỗi tay vặn radio nhỏ lại. Vài giây sau, anh có vẻ bực bội nên dứt khoát tắt luôn đài radio đi.
Trong xe yên tĩnh trở lại.
Yên tĩnh đến nỗi khiến anh có thể nghe rõ tiếng hít thở của Chaeyoung.
Từ hơi thở này đến hơi thở khác như tiếng gió vọng vào tai anh, hơi ấm nóng khiến tai anh đỏ rực.
Jungkook liếm khóe miệng, bàn tay đặt trên vô lăng nắm lại thật chặt. Không hiểu sao lại nghĩ tới chuyện khác.
Không biết bao giờ mới có thể hôn cô được nhỉ.
Trước hai mươi tám tuổi thì sao?
*
Jungkook ngừng xe ở bãi đỗ xe cạnh sân bay.
Anh quên chưa hỏi mấy giờ Chaeyoung lên máy bay, sợ cô trễ giờ nên bối rối mấy giây mới quyết định gọi cô dậy. Jungkook nghiêng đầu ngắm khuôn mặt đang ngủ của cô, anh nói khẽ: "Chaeyoung à."
Chaeyoung ngủ không sâu, cô vừa nghe thấy tiếng đã mở to mắt, trong đôi mắt mơ mơ màng màng phiếm một lớp nước mỏng. Vẻ mặt của cô rất ngốc, dường như còn chưa tỉnh hẳn nên hơi phồng má nhìn chằm chằm Jungkook.
Anh bị cô nhìn tới mức lúng túng, nhịn không được bèn hỏi: "Sao thế?"
Chaeyoung lập tức hồi thần lại, cô vùi mặt vào áo lông cao cổ, giọng nói mềm mại rầu rĩ vang lên từ trong cổ áo: "Ôi, em ngủ mất rồi."
"..."
"Nói dối đó, thật ra em buồn ngủ lắm."
"..."
Jungkook nhìn cô chằm chằm, ánh mắt anh rất nặng nề.
Chaeyoung hơi liếc anh, bỗng dưng thấy hơi hoảng bèn nói: "Nếu anh mệt thì lát nữa bắt xe taxi về nhé? Xe em bảo bạn tới lái về cũng được, sau đó em sẽ gửi tiền cho anh."
Xúc động muốn hôn cô mười cái của Jungkook lập tức tan thành mây khói, đúng lúc cô lại nói ra chữ "bạn" một lần nữa.
Cuối cùng là bạn nào thế hả? Phiền, thật là phiền không chịu nổi mà.
Ai lại có thể toàn năng như thế trong lòng cô chứ?
Anh hơi mím môi, từ từ nhìn xuống phía dưới rồi đột nhiên cúi đầu che phủ người Chaeyoung, nhìn cô bỗng dưng giật nảy mình.
Thấy thế thì tâm trạng của anh cũng tốt hơn chút, anh duỗi tay cởi đai an toàn cho cô rồi hơi khàn giọng: "Không có việc gì, xuống xe đi đã, đừng để lỡ mất giờ bay."
Vẻ mặt của Chaeyoung cứng lại, cô ồ lên một tiếng rồi ngoan ngoãn xuống xe.
Jungkook dọn hành lí ở cốp xe ra giùm cô rồi đóng nó lại. Chaeyoung đứng cạnh anh vẫn vùi mặt vào trong áo, cô giơ tay ra định cầm lấy vali. Nhưng đúng lúc đó anh cũng duỗi tay ra ý bảo cô để anh xách vali cho, trong lúc đó có lơ đãng chạm vào tay cô.
Cảm giác được sự ấm áp từ lòng bàn tay của đối phương, Chaeyoung lập tức rụt tay lại, cả người như đang bốc khói.
Jungkook đột nhiên cảm thấy mỗi hành động hôm nay của mình đều thật là hoàn mỹ.
Đừng lại ở đây đã, lần sau gặp lại thì tiến thêm bước nữa.
Anh như không hề chú ý tới chuyện lúc này, dịu giọng nói: "Đi thôi."
"À." Chaeyoung sờ sờ mặt rồi chạy theo anh.
Thấy bước chân của cô thì anh cũng đi chậm lại.
*
Jungkook cùng đi tới quầy đăng kí với Chaeyoung, sau đó lại đến cửa kiểm tra an ninh.
Chaeyoung nhận lấy hành lí của mình. Cô do dự vài giây, cuối cùng cũng có lá gan nhìn anh chằm chằm một lát rồi mới nghiêm túc nói lời cảm ơn.
Thấy anh không phản ứng gì thì cô cũng không nói nữa, cô chào tạm biệt anh xong thì chuẩn bị tới cửa kiểm tra an ninh để xếp hàng.
Cùng lúc đó, Jungkook gọi cô: "Chaeyoung."
Cô quay đầu lại, đúng lúc chạm phải đôi mắt trong trẻo của anh.
"Bao giờ thì em về?" Anh hỏi.
Chaeyoung hơi khựng lại, cô vừa định nói là tháng tư thì đột nhiên nhớ tới lời của Lisa.
—— "Hai tháng đấy có khi nào anh chàng nha sĩ của cậu bị người ta cưa mất rồi không."
Chaeyoung thầm giật mình, lập tức sửa miệng: "Tháng ba."
*
Lúc Chaeyoung đến sân bay là tầm 8 giờ tối. Cha mẹ cùng nhau tới sân bay đón cô, vừa mới nhìn đã thấy miệng vết thương trên mặt cô.
Dọc đường về nhà Chaeyoung vẫn phải tìm đủ mọi cách để giải thích nguyên nhân cô bị thương cho họ nghe. Cô không muốn để cha mẹ lo lắng, cho rằng một mình cô ở thành phố S sẽ bị bắt nạt.
Cô đã sớm nghĩ kĩ lí do rồi, chỉ nói là mình sang nhà bạn chơi, lúc trêu mèo không cẩn thận bị cào thôi.
Bà Park cũng không nói nhiều mà chỉ cau mày, lẩm bẩm cô chẳng biết chú ý gì cả. Sau đó hai mẹ con ngồi ở ghế sau trò chuyện.
Cha đang lái xe không nói gì, thỉnh thoảng nghe được nội dung câu chuyện của hai mẹ con thì sẽ cười ra tiếng.
Cả quãng đường đều rất ấm áp.
*
Sau khi Chaeyoung về đến nhà thì không thèm sửa sang lại hành lí mà lập tức nhảy vào phòng tắm tắm rửa. Sau đó cô xuống dưới nhà ăn cơm tối mẹ đã nấu sẵn rồi mới về phòng. Mãi đến lúc này mới nhớ ra mình vẫn còn để điện thoại trong túi xách.
Cô cầm lên, mở khóa rồi đọc tin nhắn, chỉ có Lisa đã nhắn tin hỏi cô đã về chưa.
Chaeyoung lập tức nhắn lại: Tới rồi owo. Cậu đã sắp xếp hành lí xong chưa?
Cô thoát ra khỏi khung chat với Lisa, do dự không biết có nên nói cho Jungkook biết là cô đã về đến nhà hay chưa.
Lúc Chaeyoung còn đang gõ chữ thì người ở khung chat bên kia đã nhắn tin sang.
—— Lỡ ngủ quên mất, lúc anh tỉnh cũng bằng này giờ rồi.
—— Em về đến nhà chưa?
Chaeyoung thấy hai câu này thì đột nhiên sửng sốt. Cô ôm chăn lăn một vòng trên giường.
Sao cô lại cảm thấy như bọn cô đang yêu đương ấy nhỉ.
Sợ anh phải chờ lâu nên Chaeyoung kìm chế xúc động muốn lăn thêm vòng nữa, cô đáp: Em về rồi.
Hình như hơi lạnh lùng thì phải...
Cô vội vàng nói thêm: Em cũng không cầm điện thoại, lúc nãy còn đang nói chuyện phiếm với mẹ nữa.
—— Ừ.
—— Hôm nay em nghỉ ngơi sớm đi.
—— Ngủ ngon.
Vài giây sau, anh gửi cho cô một tin nhắn thoại rất ngắn, chỉ có một giây.
Chaeyoung căng thẳng click nghe. Giọng của anh vừa lười biếng vừa lưu luyến, lại vương vấn chút ý cười.
Anh lặp lại: "Ngủ ngon."
Lập tức Chaeyoung chết máy, nhưng cô cũng lơ mơ gửi cho anh một dòng "Ngủ ngon", sau đó thì ôm chăn nhắm mắt mười mấy phút cũng chưa ngủ nổi.
Cô nhịn không được bèn bật điện thoại lên, không ngừng replay tin nhắn thoại kia.
Ngủ ngon ngủ ngon ngủ ngon ngủ ngon...
Chaeyoung càng nghe càng tỉnh, cô lắc đầu thật mạnh rồi kiên quyết thoát khỏi KakaoTalk.
Cô click mở IG ra xem lung tung, bấm vào tin hot nhất trong ngày, chưa gì đã thấy bài post giữa trưa của Leo.
@nayeonyny: Tò mò không biết là thay đổi thế nào? Giống phân liệt thành một nhân cách hoàn toàn mới để yêu đương không? Có vẻ lãng mạn nhỉ.
→ @leo.o_yj: Một người đàn ông thích một người phụ nữ thì trong một đêm như biến thành người khác vậy, xin hỏi đây có phải chứng bệnh tâm thần phân liệt không?
Chaeyoung nhướng mày, sau đó cô bèn bấm vào IG của Leo nhìn thoáng qua.
Nghĩ đến chuyện hôm nay nhờ Leo cô mới có gan chó nhờ Jungkook dẫn đi sân bay nên đột nhiên cảm thấy thân thiện với cậu ta đến lạ.
Cô mở bảng vẽ ra rồi nhanh nhẹn vẽ một thân cây, bên cạnh là chiếc cưa đang được giơ lên.
Bên cạnh là dòng chữ: Độc thân chứ gì?
Chaeyoung vui sướng bình luận tấm ảnh này. Sau khi bình luận thành công thì cô mở lịch sử chat với Jungkook ra nhìn trong chốc lát.
Vài phút sau, cô ngáp dài rồi xem thông báo mới. Thông báo gần đây nhất là vào ba phút trước.
@leo.o_yj vừa follow bạn.
Chaeyoung: "..." Người này đột nhiên follow cô làm gì?
Cô post cái comment này là để châm biếm cậu ta đó... Sao lại follow cô?
A a a trời ơi cô có nên follow lại không đây, không muốn thế chút nào!
Chaeyoung do dự vài giây, đột nhiên nhớ câu "đừng bắt chuyện" mà Jungkook đã từng nói, thế là cô quyết định giả vờ như không thấy.
*
Hôm sau là ngày giao thừa. Buổi tối sau khi ăn xong bữa cơm tất niên thì Chaeyoung sẽ ngồi sô pha xem xuân vãn cùng cha mẹ.
Cô búi hết tóc lên, để lộ vầng trán bóng loáng. Chaeyoung vừa ôm gối vừa vắt hết óc tự hỏi không biết phải nhắn tin chúc mừng năm mới với Jungkook thế nào đây.
Cô không muốn để anh cảm thấy là cô nhắn một tin y như nhau rồi gửi cho hàng loạt người, nhưng cũng không muốn tỏ ra quá cố ý. Chaeyoung bối rối một lúc lâu cũng chỉ gửi cho anh sáu chữ.
—— Jeon Jungkook, chúc mừng năm mới.
Cô mới nhắn được mấy phút thì anh đã gọi điện thoại tới.
Chaeyoung vội vàng che loa điện thoại đi, cô hơi chột dạ nhìn cha mẹ, sau đó bèn đứng dậy về phòng rồi vội vàng nghe máy.
Bên anh dường như rất ồn ào, Chaeyoung có thể nghe thấy anh dùng tiếng địa phương nói mấy câu với người bên cạnh, giọng anh vương vấn ý cười, còn thấp thoáng đâu đó tiếng nói cười vui vẻ của trẻ thơ.
Mấy giây sau, dường như anh đi ra nơi khác nên đầu dây bên kia trở lên yên ắng hơn hẳn. Đột nhiên Chaeyoung cảm thấy mình đang ở rất gần anh, cô hơi căng thẳng, chủ động hỏi: "Anh còn đang ăn cơm à?"
"Không." Anh nói nhỏ.
Bầu không khí lại im ắng như cũ.
Chaeyoung đột nhiên cảm thấy hơi ủ rũ, cô thấy mình thật là nhạt nhẽo, thậm chí còn không biết tìm chuyện để nói nữa. Có khi nào anh thấy nói chuyện phiếm với cô chán quá nên đang nghĩ cách kết thúc cuộc trò chuyện không...
Bên tai cô là tiếng hít thở thật nhẹ, thật nhẹ của anh.
Jungkook phá vỡ bầu không khí yên lặng này, giọng anh rất nhạt: "Chaeyoung, năm nay em hai mươi ba à?"
Cô ngớ người ta, ngơ ngác đáp: "Đúng thế."
Sao đột nhiên lại hỏi tuổi cô...
"Anh đã hai mươi bảy rồi."
"... Em biết chứ, sao thế?"
"Không có gì." Anh khẽ cười, tiếng cười vang lên qua điện thoại có chút từ tính và cưng chiều.
Tâm trạng của anh có vẻ khá tốt đẹp: "Chaeyoung à, chúc mừng năm mới."
*
Mùng bảy Tết vừa qua cũng là lúc kỳ nghỉ của cha mẹ Park kết thúc, họ phải bắt đầu đi làm.
Mỗi ngày cô vẫn cứ chết dí ở nhà như cũ, hoặc là tự giam mình trong phòng vẽ tranh, hoặc là ra phòng khách xem TV, nếu không thì nằm trên giường nghịch điện thoại, đôi khi sẽ tán gẫu vài câu với Jungkook.
Cuộc sống cũng chẳng khác lúc cô ở thành phố S là bao, nhưng Chaeyoung lại cảm thấy cô quạnh hơn hẳn. Sau một tháng suy sụp, cuối cùng cô cũng tự phấn chấn tinh thần, bật laptop lên bắt đầu phác thảo.
Nhưng cô mới vẽ được vài nét đã ngừng bút.
Chaeyoung lại cầm lấy điện thoại, cô do dự vài giây, cuối cùng cũng nhịn mà không nhắn tin cho Jungkook.
Mùng 8 anh mới phải đi làm, nhưng bởi vì năm ngoái xin nghỉ nên hai tuần liên tiếp anh đều không được nghỉ này nào. Hôm nay là ngày nghỉ đầu tiên sau hai tuần bận rộn của anh. Bây giờ mới là 9h30, có khi anh còn chưa dậy đâu.
Tốt nhất là đừng làm phiền anh.
Để lát nữa vậy.
*
Bên kia.
Jeon Jungkook – người đã rời giường từ 8 giờ nhưng chờ đến tận 11 giờ vẫn chưa thấy Chaeyoung nhắn tin cho mình – hiện đang buồn phiền đến nghẹt thở.
Anh chỉ có thể tìm tới Baek Yijin để tâm sự.
"Vô cùng bực bội luôn ấy," Anh u oán nhìn điện thoại, "Hôm trước anh nói với Chaeyoung là hôm nay anh được nghỉ, hình như cô ấy không nhớ hay sao ấy."
Yijin để laptop lên đùi điên cuồng gõ chữ: "Cô ấy rảnh quá hay sao mà phải nhớ hôm nào anh được nghỉ nữa cơ."
Jungkook dường như không nghe thấy lời cậu nói: "Bình thường 8 giờ anh nhắn tin cho cô ấy thì 9 giờ Chaeyoung sẽ trả lời, hôm nay 11 giờ rồi mà cô ấy vẫn chưa nhắn cho anh."
"..."
"Đã hai tiếng rồi."
"..."
"Em nói xem sao cô ấy lại không nhắn tin với anh chứ? Mỗi ngày anh đều kiên trì nhắn tin cho cô ấy lúc 8 giờ, đã một tháng rồi, chẳng lẽ cô ấy còn chưa quen tán gẫu với anh mỗi ngày à?"
Cậu có vẻ hứng thú với chuyện này: "Bình thường hai người nói chuyện gì thế?"
Anh nghiêm túc trả lời: "Mỗi ngày đều chào buổi sáng và chúc ngủ ngon, đôi khi sẽ hỏi xem cô ấy đang làm gì, sau đó anh sẽ kể cho cô ấy biết việc anh đang làm."
"Thế thôi á?"
Jungkook gãi gãi đầu, anh có vẻ hơi bực: "Anh sợ cô ấy chê anh phiền phức."
Yijin dừng tay, cậu gập máy tính lại rồi nghiêm túc phân tích: "Có lẽ là đang chê anh thật."
Anh nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên mà cứ tiếp tục nói: "Còn 12 ngày nữa sẽ đến tháng 3, nghĩa là còn 12 ngày nữa là cô ấy sẽ về."
"..." Cậu chỉ là cây trút tâm sự không hề mở miệng.
Vài phút sau, Jungkook lại tiếp tục tán dóc với Yijin: "Anh cảm thấy cô ấy cũng thích anh, hôm đó cô ấy còn khen anh nữa."
"..." Hãy coi cậu là không khí đi.
"Hôm đó cô ấy khen anh là một bác sĩ đức độ cao thượng."
Cậu nghe thế thì không nhịn nổi nữa: "Cái này có khác gì khen anh là người tốt không? Có khi cô ấy không tìm thấy điểm nào để khen nữa thì có."
Chứ sao lại có kiểu khen ngợi thế được?
Anh nghe cậu nói vậy thì lạnh lùng hỏi: "Em muốn nói gì hả?"
"Để em phân tích cho," Yijin gõ gõ tay lên laptop, "Bề ngoài của anh tạm được, dáng người tạm được, nghề nghiệp không đến nỗi nào, tính cách có lẽ cũng không tệ lắm."
Jeon Jungkook – có lòng tự tin vào bản thân level max – bình tĩnh nhìn cậu.
"Nếu mà mãi người ta không nhiệt tình với anh thì chỉ có hai nguyên nhân thôi, một là chê anh nghèo, hai là đã có bạn trai."
Jungkook lập tức phủ nhận: "Chắc chắn là cô ấy chưa có bạn trai."
"Anh nói cái này nghe vô lý quá." Yijin tuy là tác giả ngôn tình nổi tiếng nhưng thực tế vẫn là trạch nam chưa yêu đương lần nào, cậu gãi đầu, "Anh nói xem, Park Chaeyoung xinh đẹp đáng yêu như thế, chưa kể nhà còn giàu nữa, sao lại không có bạn trai được?"
"Đúng nhỉ, sao lại chưa có bạn trai." Jungkook lẩm bẩm suy tư.
Cậu nhướng mày, nói tiếp: "Thế thì chỉ còn lí do..."
Anh ngồi cạnh ngắt lời cậu: "Có lẽ cô ấy đang đợi anh."
Cậu không thể hiểu được cái sự vô sỉ này của anh ở đâu ra, ngớ người hỏi: "... Đợi anh gì cơ?"
"Anh quen cô ấy từ nhỏ."
"..."
"Hồi nhỏ cô ấy rất thích anh."
"..." Tôi ổn, rất ổn :))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com