Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 115




Ánh mắt Jennie nhìn Lee Sangtae, anh ấy sẽ tin cô sao? Cô thật không nắm chắc.

"Học trưởng, em không câu dẫn Kim Jisoo, cũng không đẩy Soyeon. Anh tin không?"

Ánh mắt cô ấy nhìn chằm chằm người đàn ông, chỉ sợ trên thế giới này không ai tin cô.

Ánh mắt Lee Sangtae dừng lại trong con ngươi của Jennie, tay anh ta ôm mặt cô, "Anh tin! Chỉ cần em nói với anh, anh đều tin!"

Tim Jennie ngừng đập 1 nhịp, nước mắt rơi xuống, cho dù bị Soyeon đánh, bị tất cả mọi người hiểu lầm, cô đều không khóc, nhưng cô vì thời khắc cảm động này rơi lệ rồi.

Cô mất đi cả thế giới, ít nhất Lee Sangtae vẫn nguyện ý tin cô, còn đem cô ôm vào lòng bàn tay làm bảo vật.

"Cảm ơn học trưởng!" Âm thanh cô nghẹ ngào.

"Không cần cảm ơn, yêu em là bản năng của anh." Lee Sangtae cúi đầu hôn lên trán người con gái.

Hình bóng to lớn người đàn ông đi vào, toàn thân bao phủ sự ngạt thở vô tận, "Yêu cô ấy là bản năng của anh, lên giường cùng tôi là bản năng của cô ấy."

Jennie nâng mắt liền nhìn thấy Kim Jisoo đi vào, "Kim Jisoo, là anh cưỡng bức tôi!"

Kim Jisoo cười nhạt, khóe môi thấm cái lạnh của anh ta, "Tôi cưỡng bức em, em sẽ có phản ứng? Không phải oán hận với tôi, Lee Sangtae không cho em ăn, em trống vắng sao?"

Mặt Jennie từng tầng trắng nhợt, "Kim Jisoo, lương tâm của anh không đau sao?"

"Lương tâm của tôi nhảy nhót sống động! Em 1 bên chiếm lấy tôi, 1 bên kéo Lee Sangtae, rốt cuộc bao nhiêu đàn ông mới có thể đủ cho em ăn?" Kim Jisoo nói.

Cánh tay Lee Sangtae ôm lấy Jennie, an ủi thân thể đang tức đến run rẩy của cô, "Anh sẽ không tin anh ta nói 1 chữ nào! Tin anh, lời của anh ta sẽ không ảnh hưởng tới chúng ta!"

Nước mắt pha lê của Jennie lăn xuống, cô thật không ngờ, Lee Sangtae tại lúc này vẫn nguyện ý tin tưởng cô1

"Học trưởng!" Đầu cô gối lên vai người đàn ông, toàn bộ ủy khuất đều hóa thành nước mắt rơi trên thân người đàn ông.

Không người con gái nào muốn cố tỏ ra kiên cường, mà mềm yếu, trước tiên phải tìm được đối tượng có thể cho bạn mềm yếu.

Cô nghĩ Lee Sangtae chính là người đó, bảo vệ cô, người đàn ông có thể cho cô mềm yếu.

Tay Kim Jisoo nắm thành nắm đấm, gân xanh sau mu bàn tay nổi lên, Lee Sangtae là quyết tâm lấy Jennie.

Phòng cấp cứu mở ra, Nayeon mặc áo khoác tắng đi ra.

"Bác sĩ, Soyeon sao rồi ạ?"

"Con dâu tôi thế nào rồi?"

Dukmi và Jurin vây quanh Nayeon.

Nayeon than nhẹ 1 tiếng, "Tôi đã cố gắng hết sức rồi, nhưng mà cô ấy đâm quá nghiêm trọng, mạng tuy đã giữ được, nhưng cô ấy rơi vào hôn mê, tiến vào trạng thái người thực vật, về việc khi nào tỉnh lại tôi cũng không biết, xem ý trời đi!"

Dukmi và Jurin như bị sét đánh ngẩn người tại chỗ, nhất thời không phản ứng được lời của Nayeon.

Lát sau Jurin mới hiểu ý của Nayeon, bà ta quay người xông vào Jennie.

"Tiểu tiện nhân! Tao lấy mạng của mày!" Tay bà ta hướng theo Jennie, giống như túm được Jennie thì xé cụn cô ra.

Lee Sangtae dùng thân thể bảo vệ Jennie.

Cánh tay Kim Jisoo vung 1 cái chặn tay của Jurin "Soyeon nằm trên giường khổ như vậy, chỉ giết cô ta, Soyeon sao có thể nhắm mắt?"

"Đưa cô ta tới cảnh sát, cho cô ta ngồi tù!" Jurin nghĩ đến cách của Dukmi.

"Đều quá nhẹ rồi, chỉ cần Lee gia động tay chân, Jennie có thể ở trong tù sống rất thoải mái." Kim Jisoo nói.

"Vậy làm thế nào?" Jurin cũng không nghĩ ra được cách gì có thể làm cho Jennie sống không bằng chết nữa.

"Con lấy cô ấy! Chỉ cần cô ấy ở bên cạnh con, ngày ngày bị con ngược đãi đến sống không bằng chết!" Kim Jisoo lạnh lùng bật ra âm thanh của anh ta. (sao Soo tính khôn quá vại :)))

"Con lấy cô ta? Jisoo, con điên rồi?" Dukmi người đầu tiên phản đối.

"Hôn lễ ngày mai của Kim gia bắt buộc tiến hành, mẹ là muốn Kim gia chúng ta trở thành trò cười của toàn thế giới sao? Đừng quên rằng hôn lễ của con là trực tiếp thế giới!" Kim Jisoo nhắc nhở Dukmi.

"Vậy cũng không thể lấy cô ta, để cô ta thành thiếu phu nhân của Kim gia!" Dukmi chỉ cảm thấy đây là cho Jennie chiếm tiện nghi.

"Không phải cô ta, vậy bắt buộc là người khác! Hôn lễ ngày mai bắt buộc có cô dâu, Kim gia của con không thể mất mặt. Nhưng lấy Jennie, con có thể ngược đãi cô ta bất kỳ lúc nào, đuổi cô ta đi bất kỳ lúc nào." Kim Jisoo nói.

Dukmi im miệng rồi, hôn lễ ngày mai đích thực phải có cô dâu, nếu tùy ý lấy 1 người, lấy rồi thì không thể tùy ý li hôn.

Nhưng nếu như người này là Jennie, thì không giống rồi, bọn họ có thể đạp Jennie bất kỳ lúc nào.

Jurin khóc không thành tiếng, bà ta làm sao can tâm vị trí của Soyeon bị Jennie chiếm.

Minjun nói bên tai Jurin vài câu, "Đừng quên rằng, Kim Jisoo là hận Jennie, chỉ cần Soyeon tỉnh lại, Jennie có thể bị đạp đi bất kỳ lúc nào, nhưng nếu Kim Jisoo lấy người khác, vị trí này vĩnh viễn không phải của Soyeon."

Jurin nắm bắt lấy lý trí của mình, lời của Minjun, bà ta nghe hiểu rồi, "Tôi đồng ý, phương án của Kim tổng giám đốc, nếu như Soyeon đã không kết hôn được thì dùng Jennie thay thế, đợi Soyeon tỉnh rồi, lại thay thế Jennie!"

Jennie chỉ cảm thấy buồn cười, "Các người cảm thấy tối sẽ đồng ý cách làm hoang đường của các người? Tôi sẽ không gả cho Kim Jisoo!"

Điên rồi sao? Cô phải thay thế Soyeon gả cho Kim Jisoo? Mà người đàn ông này còn kìm nén để ngược cô.

"Việc này không có chỗ cho mày lựa chọn! Mày không đồng ý thì vào nhà lao!" Jurin nói.

"Nini không đồng ý, tôi đưa cô ấy đi! Các người ai cũng đừng mong hại Jennie." Lee Sangtae nói to.

Khóe môi Kim Jisoo cong lên 1 rừng khí lạnh, "Tôi xem anh hay là đi xem ba anh trước đi, nghe nói ông ta phải ra nước ngoài trị liệu. Bây giờ đang ở sân bay."

Ánh mắt Lee Sangtae lóe lên, "Ba tôi ra nước ngoài trị liệu? Anh làm gì với ba tôi rồi?"

Anh ta buông Jennie ra, túm lấy cà vạt của Kim Jisoo, anh ta nhìn thấy tin tức liền đến tìm Jennie, lúc đó ba anh ta vẫn ở trong bệnh viện rât tốt, cũng là nói, trước khi Kim Jisoo đến đây đã động thủ với ba anh ta rồi.

Tay Kim Jisoo vỗ vỗ vai Lee Sangtae, "Nếu như tôi là anh, anh sẽ không nói chuyện như này với hoàng đế, nhỡ may hoàng đế nổi giận, tai nạn máy bay lúc nào cũng có thể xảy ra."

1 trận tai nạn trên không trong kẽ răng của Kim Jisoo nói ra nhẹ nhàng, nhưng phía Lee Sangtae nghe, so với thiên quân còn trầm trọng.

"Học trưởng, nhanh đi xem ba anh." Jennie kéo Lee Sangtae nói.

"Nini, anh sẽ không rời xa em!" Lee Sangtae quay nguời ôm lấy Jennie.

"Em biết nhưng chú dì làm sai cái gì? Bọn họ cần anh bảo vệ, anh yên tâm, em sẽ bảo vệ bản thân, chỉ là 1 trận hôn lễ mà tôi, chỉ là bị người ta mắng chửi, sẽ không làm gì em! Soyeon tỉnh rồi thì em tự do rồi. Học trưởng, em cái gì cũng không quan tâm, chỉ cần anh tin em là đủ rồi. Em không muốn chú dì có chuyện." Jennie nói.

Cô nợ Lee gia quá nhiều rồi, không muốn lại nợ mạng người, cô trả không nổi!

Lee Sangtae gật gật đầu, chuyển ánh mắt nhìn Kim Jisoo, "Coi như anh giỏi! Nhưng mà chỉ cần trò chơi chưa kết thúc, ai cũng không biết người thắng cuộc cuối cùng là ai?"

"Tôi tháp tùng anh đến cùng, đợi anh đến tham gia hôn lễ của tôi và Jennie."Khóe miệng Jisoo cong lên nụ cười ác lạnh của anh ta giống như Tula dưới địa ngục.

"Học trưởng, anh mau đi cứu chú dì đi!" Jennie đẩy Lee Sangtae, chỉ sợ Sangtae đi muộn, ba mẹ anh ta sẽ có chuyện.

Lee Sangtae không yên tâm nhìn Jennie
1 lần, kéo cô vào trong lòng "Đợi anh, ngày mai anh sẽ quay về, sẽ không để em gả cho anh ta!"

Anh ta ở bên tai Jennie nhẹ giọng nói 1 câu, chạy như bay, anh ta không có thời gian lãng phí, ngày mai anh ta phải quay về cướp dâu.
  
  


Tuổi gì cướp Jen của Soo :))
 

Bắn tim :333
  
  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com