Đang từ máy bay trở về Nhật sau giải đấu lớn ở Mỹ, Ryoma gặp tai nạn. Máy bay chở cậu phát nổ giữa không trung.Tỉnh lại thấy mình trở về thời mình còn học cấp hai.Nhưng mà, Ryoma nhận ra ở chỗ này bản thân trở thành người bị hắt hủi. Luôn luôn làm người được cưng chiều Ryoma cảm thấy rất mới mẻ Sau đó...tất nhiên là dùng kĩ thuật tennis của mình dạy cho mấy người kia một bài học!Ryoma: Haiz...mọi người còn phải cố gắng nhiều.xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxTác giả :Inari YukiPairing: AllRyoma. Tiến độ: Bò chậm hơn sênDisclaimer: Ta không sở hữu Prince of Tennis…
Nghe nói mợ hai thương cô ba lắm, còn trao lần đầu cho cô ba! Tiếc là mợ hai là vợ cậu hai...P1:Mợ hai! Mợ là vợ tôiP2:Nước mắtP3: Lương Duyên Tiền Kiếp…
Một hôm trở về Liên Hoa Ổ, Ngụy Vô Tiện muốn ăn canh sườn ngó sen, Yếm Ly tỷ liền vào bếp nấu cho hắn ăn nhưng khi mang lên, vừa ngửi thấy mùi canh hắn liền cảm thấy buồn nôn, ôm miệng chạy ra khỏi bàn cơm, đến một góc sân nôn nôn ọe ọe.Tôi viết đồng nhân này có cả Yếm Ly tỷ cùng Kim Tử Hiên, hai người họ vẫn sống nhưng mãi đến khi trọng sinh Ngụy Vô Tiện mới biết. Lần Ôn Ninh đâm cánh tay xuyên qua ngực Tử Hiên, lần tu sĩ đâm kiếm vào Ngụy Vô Tiện nhưng Yếm Ly tỷ đẩy Ngụy Vô Tiện đi bị kiếm xọc xuyên qua cổ họng. Vì vết thương khá nặng nên Kim Tử Hiên và Giang Yếm Ly phải tĩnh dưỡng rất lâu, Kim Quang Dao lên làm tông chủ, khi Kim Quang Dao chết, Kim Tử Hiên lên làm tông chủ của Lan Lăng Kim Thị. Hai người họ đã chết, trong truyện tôi viết lại là 13 năm sau khi Ngụy Vô Tiện trọng sinh đúng là vô lý thật nhưng vì tôi muốn Ngụy Vô Tiện, Kim Lăng, Giang Trừng có một cuộc sống hạnh phúc bên người thân nên mọi người đừng để ý chi tiết vô lý vô cùng to lớn này nha (╯3╰)…
Tác giả: Bánh Bao Thịt Hem Có Thịt.Thể loại: Đam mỹ, cổ đại, HE, tu chân, ngược luyến, niên hạ, sư đồ, 1v1, trọng sinh , chủ công Văn án của tui: (trích đoạn chương 24)Trời vừa hừng sáng, một đêm điên cuồng đã trôi qua, bóng tối dần bị lột bỏ, tia sáng ban mai rạch lên chân trời, thái dương nhô lên đỏ rực như một trái tim vỡ nát đẫm máu, giãy dụa vùng thoát khỏi vực sâu tăm tối, ánh sáng diễm lệ huy hoàng tưới rực một góc trời.Sở Vãn Ninh ngược sáng mà đứng, đứng ngay ranh giới của bóng tối đang ngày một sáng tỏ, đứng giữa một mảnh trời ngập tràn ánh nắng ban sơ.Hắn, áo cưới như máu, nghiêng thân mà đứng, vầng thái dương vừa mới ló dạng chiếu lên sườn mặt hắn một đường viền sáng mờ ảo, không thấy rõ biểu tình trên gương mặt.Bỗng nhiên, linh lực phát ra, áo cưới bị một sức mạnh cường hãn xé toạt.Vải vụn đỏ tươi, tựa như những cánh hoa hải đường rơi rụng bay lả tả đầy trời, gió bỗng nổi lên, phiêu tán tứ phía.Áo cưới tản nát, để lộ một thân bạch y, cuồn cuộn tung bay trong gió, cùng với mái tóc dài đen như mực của hắn.Máu tươi ướt đẫm trên đầu vai.Lụa đỏ vụn vỡ bay trong gió.Vết thương loang lỗ máu vì bảo vệ Mặc Nhiên mà thành, có vẻ đặc biệt diễm lệ chói mắt nổi bậc trên nền áo trắng.Thật lâu sau, Sở Vãn Ninh cười lạnh, rất trào phúng: "Mặc Vi Vũ, giữa ta và ngươi, có cái gì có thể khiến cho người khác hiểu lầm?"ngu banh nóc husky công*ngạo kiều sư tôn thụ…
Tác giả: Lâm Quang Hi Credit hình ảnh: 画师: 黄兜兜Niên hạ thiếu gia công nhìn như nghiêm túc nhưng thực chất lại rất không đứng đắn, bá đạo sủng thê (Thẩm Quan Lan) x "Mẹ nhỏ" bên ngoài lạnh lùng bên trong cấm dục, ôn nhu nhạy cảm đào hát thụ (Từ Yến Thanh), song xử nam, có thịt, HE.Nguồn raw: Trường Bội, khotangdammyfanficTình trạng bản gốc: 76 chương chính văn+ 4 chương phiên ngoạiTừ Yến Thanh vì một lần bị thương bất ngờ mà phải cáo biệt sân khấu, còn bị ép gả cho Thẩm lão gia hơn 70 tuổi (chưa từng cùng phòng, các bạn hiểu đó~)Không những mỗi ngày đều phải uống "canh hạ hỏa" của ông già kia, mà còn phải đối mặt với sự nhục mạ của một đám thê thiếp.Chính vào thời khắc sắp không chịu đựng nổi nữa, con thứ của Thẩm lão gia là Thẩm Quan Lan du học xong trở về.Người này tư tưởng đầu óc đều được Tây Dương khai hóa, thiếu niên thế mà lại động tâm với y. Ở ngoài mặt, từng chữ từng câu đều cung kính gọi y là "mẹ Tư", nhưng sau lưng lại đối với y không quy củ một chút nào, còn mang những thứ tư tưởng Tây Dương "cởi mở" ra mà dày vò y. Trọng điểm: dân quốc, giá không, không sinh tử, mẹ nhỏ cẩu huyết văn, công 21 tuổi, thụ 23 tuổi.Xem tóm tắt giới thiệu để biết mìn ở đâu. Thẩm lão gia hơn 70 tuổi, ốm yếu, tương đương với việc chỉ là trang trí, thụ hoàn hảo không chút tổn hại. Mặt khác, "canh hạ hỏa" ở đây không giống như giải thích theo kiểu truyền thống.Bản edit phi lợi nhuận chưa có sự đồng ý của tác giả.…
Văn án: Đại hôn ngày đó bị hưu, thân là đích nữ của phủ Thừa tướng - Âu Dương Vũ vì thế mà bị toàn bộ Đông Tấn quốc cười nhạo vào mặt . Nàng - là một đặc công khét tiếng của thế kỉ 21 không ngờ lại có thể xuyên không đến cái thời cổ đại này.. Cái gì? Hưu ta , ta vui mừng còn không hết thì cái tên Dạ Trọng Hoa- Nhị hoàng tử của Tây Lăng quốc lại lấy sáu tòa thành của mình ra làm sính lễ ... để cưới nàng? Hừ, bổn cô nương ta, ngươi nghĩ muốn cưới là cưới được sao? Đại hôn ngày đó, nàng tìm cách chạy trốn, bỏ mặt Dạ Trọng Hoa một mình. Được......Giỏi lắm! Trên gương mặt hoàn mỹ không tỳ vết của Dạ Trọng Hoa chợt cong lên ý cười nhàn nhạt mà lạnh lùng . Để xem hắn đuổi bắt nàng về như thế nào rồi sau đó từ từ mà dạy dỗ !! [ Đoạn ngắn thứ nhất ] Âu Dương Vũ: Vì sao lại tốt với ta như vậy? Đáng giá sao? Dạ Trọng Hoa: Tiểu Vũ của ta , vì sao nàng lại không tin ta . Đời này kiếp này, Dạ Trọng Hoa ta chỉ yêu duy nhất một người. Không phải nàng thì là ai? [ Đoạn ngắn thứ hai ] Âu Dương Vũ: Ngươi có thể cho ta cái gì? Dạ Trọng Hoa: Chỉ cần ngươi muốn và chỉ cần ta có. Âu Dương Vũ: Ngươi có thể cho ta cả thiên hạ sao? Dạ Trọng Hoa: Ta không thể cho ngươi thiên hạ này, nhưng toàn bộ thế giới của Ta đều cho ngươi. [ Đoạn ngắn thứ ba ] Dạ Trọng Hoa:"Tiểu Vũ, nếu như có kiếp sau ngươi nguyện hóa thành vật gì?" Âu Dương Vũ nghĩ nói :"Hoa điệp trùng ngư, phi cầm điểu thú."…
Tác giả: Thời Tam ThậpEditor: CandyBìa: ổ của TNguồn convert: wikidichThể loại: Ngôn tình, Cổ đại , HE , Ngọt sủng ,Thanh mai trúc mã , Nhẹ nhàng.Diệu Diệu có một phụ thân là đại tướng quân, thanh danh hiển hách, bách chiến bách thắng, đánh đâu thắng đó.Đây là những gì mẫu thân bé nói trước khi chết.Cô bé cũng chưa từng nhìn thấy phụ thân. Mọi người đều nói phụ thân là một tên chơi bời lêu lổng lại lưu manh, trước lúc cô sinh ra thì đã chết rồi.Cô sống cùng nhà cữu cữu, phải ở trong căn phòng vừa chật hẹp lại cũ nát, còn phải làm những công việc nặng nhọc và bẩn thỉu nhất.Một ngày nọ, cô bị cữu cữu đuổi khỏi nhà cùng với một con chó tên Đại Hoàng.Ở cửa thôn bỗng xuất hiện một đội binh mã, người cầm đầu cưỡi ngựa to lớn, chiến giáp lóe hàn quang, uy phong lẫm liệt.Phụ thân đại tướng quân đã khởi tử hoàn sinh trở lại đón bé về.Lời của editor:- Truyện được edit duy nhất trên Wattpad và blog cá nhân Gác Mây.- Truyện được edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả nên tuyệt đối không re-up.-Link blog: https://www.facebook.com/G%C3%A1c-M%C3%A2y-103345808753558/…