Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

32. hay là...

· Phác Thành Huấn kiệt sức ngã vào lòng Phác Tống Tinh, an an tĩnh tĩnh mà thiếp đi. Hơi thở dần trở nên đều đặn, không còn gấp gáp điên cuồng như vừa rồi.

Phác Tống Tinh nhìn thấy mà đau lòng chết đi được, tay khẽ vuốt mấy sợi tóc mái đã ướt nhẹp bết dính trên trán của cậu, hốc mắt cay cay.

"ngủ một giấc là không sao!" Lý Hi Thừa vừa bế bảo bảo đã được vệ sinh sạch sẽ tiến lại gần vừa nhìn hắn.

"ân" Phác Tống Tinh gật đầu, nghĩ nghĩ một chút lại lẩm bẩm "sinh bảo bảo sẽ đau như thế sao?"

Nhớ lại lúc nãy cậu vật vã suýt nữa thì không chịu nổi, hắn thấy rùng mình một chút, bắt đầu hối hận mình say rượu rồi điên loạn chơi đùa thành như vậy... Nhưng mà, nếu không có đêm đó, làm sao hắn gặp được Phác Thành Huấn? Ha, nghĩ cũng thật buồn cười mà...

Đúng lúc bên ngoài lại có tiếng gõ cửa.

Phác Tại Luân cũng vừa vệ sinh cho Phác Thành Huấn xong, đang mang mấy cái khăn đầy máu đi bỏ, thuận tay mở cửa.

"mẹ?" Phác Tại Luân thật muốn xỉu "sao giờ này mẹ mới về??"

"bà Diêu vừa xuống sân bay đã phát sốt, nên mẹ phải đưa bà ấy về khách sạn, gọi bác sĩ chăm sóc bà ấy một chút, có lẽ do lệch múi giờ!!" Lâm Mỹ Cơ thở dài "cũng đã mười mấy năm bà ấy di cư rồi còn gì?"

"thế bà ấy không sao chứ?" Phác Tại Luân từ nhỏ đã được bà Diêu kia bồng bế trên tay, y muốn gì bà ấy cũng chiều, hệt như người mẹ thứ hai của y vậy.

"không sao rồi! Đã khỏe hơn, mẹ đã gọi chị con qua chăm sóc bà ấy rồi!" Lâm Mỹ Cơ lướt nhìn mấy cái khăn trên tay Phác Tại Luân, trợn mắt sững sờ một lúc rồi đi vội vào phòng.

...

Phác Tống Tinh đã trở về.

Phác Thành Huấn một thân ướt đẫm kiệt quệ ngã trong lòng hắn.

Và còn... Bảo bảo đang ngủ ngoan trên tay của Lý Hi Thừa.

...

"sinh rồi sao?" Lâm Mỹ Cơ quả thật là bị giật mình, mới sáng hôm nay còn rất tốt, vậy mà chiều về đến đã sinh rồi?

Chậc, phải trách bà quá sơ sót không để ý kĩ, cả quá trình đau đớn này bà cũng không có ở bên cạnh giúp cậu. Nghĩ đến thật là...

Lâm Mỹ Cơ vẻ mặt cực kì tội lỗi nhìn Phác Thành Huấn đang mệt mỏi ngủ say, cắn rứt vô cùng.

"vừa mới sinh!" Tổng Hi Thừa mỉm cười tỏ ý muốn đưa bảo bảo cho bà bế.

Lâm Mỹ Cơ cẩn thận đón lấy đứa cháu cưng mình mong mỏi bấy lâu, bất chợt hai mắt lại bị một màn sương nóng bao quanh, cũng không rõ cảm giác hiện tại là gì.

Vui? Đương nhiên là vui rồi.

Buồn? Không hẳn, chỉ là có chút xót xa khi bảo bảo ra đời hơi sớm, không biết có bất lợi gì hay không.

Hơn hết chính là thương. Thương tiểu bảo bối ngoan ngoãn không quấy khóc làm ồn ba ba, cũng thương cho Phác Thành Huấn vì con trai mình mà chịu khổ như vậy...

"giống con như đúc!" Lâm Mỹ Cơ ngắm nghía cháu cưng một lúc lâu mới quay sang nhìn Phác Tống Tinh.

"thật sao?" Phác Tống Tinh mỉm cười, hạnh phúc không sao tả được.

"pha một bình sữa đi, tý nữa bảo bảo ngủ dậy sẽ đói!!" Lâm Mỹ Cơ một tay bế một tay chạm nhẹ vào gò má phúng phính đáng yêu của bảo bảo, dặn dò Phác Tại Luân.

"ân, con đi pha ngay!" Phác Tại Luân gật đầu đi ra ngoài, Lý Hi Thừa cũng không tiện ở trong phòng này, đành theo y ra ngoài luôn.

Phác Tại Luân sau khi đem mấy cái khăn vứt đi thì vào bếp rửa tay thật sạch, sau đó vừa pha sữa vừa nói

"hôm nay thật sự cám ơn anh!"

Lý Hi Thừa tiến đến ôm Phác Tại Luân từ phía sau, nhẹ giọng thủ thỉ "việc gì phải cám ơn? Anh đây còn cần lời cám ơn của em sao?"

"vậy anh muốn thế nào?" Phác Tại Luân đậy nắp bình sữa lại, lắc đều "aishhh aaa~~"

Nước sôi vừa đổ vào bình quá nóng, làm cho Phác Tại Luân nhất thời bị nóng đến đỏ hai ngón tay, vội vàng bỏ bình sữa xuống.

"chậc, anh nói em không thể tự mình cẩn thận một chút sao?" Lý Hi Thừa lập tức nắm tay y để dưới nước lạnh, mặt thì nghiêm túc tỏ ý trách móc nhưng tay lại xoa xoa nhẹ nhàng, hạ giọng ôn nhu "thế nào, đau không?"

Phác Tại Luân lắc đầu, nhìn từng cử chỉ của Lý Hi Thừa mà trong lòng không ngừng dậy sóng.

"thật không?" Lý Hi Thừa cúi đầu quan sát vết đỏ trên ngón tay của y, vẫn không an tâm.

"nói dối anh làm gì?" Phác Tại Luân liếc mắt "cũng không phải con nít mà sợ đau sợ bỏng!"

"em không sợ nhưng anh sợ!!" Lý Hi Thừa buộc miệng nói ra lời trong lòng.

Nói xong lại không dám ngẩn đầu lên nhìn y, chỉ cặm cụi thổi thổi vài cái vào ngon tay rồi buông ta, tự mình cầm bình sữa lên rồi lắc.

Phác Tại Luân chỉ thở dài, cũng không lên tiếng.

...

Phác Thành Huấn ngủ một giấc liền đến nửa đêm, ngọ nguậy tỉnh dậy.

"tỉnh? Còn đau sao?" Phác Tống Tinh cũng tỉnh theo, lại nhìn đến tay cậu đặt lên bụng hơi cấu mạnh tấm chăn, lo lắng vô cùng.

"một chút!" Phác Thành Huấn yếu ớt đến đáng thương "bảo bảo đâu rồi?"

"ở phòng mẹ!" Phác Tống Tinh ngồi dậy "anh mang về đây cho em xem nhé!?"

"thôi!!" Phác Thành Huấn kéo tay hắn lại "để nó ngủ đi, không khéo đánh thức lại làm ồn đến mẹ".

"ừm, cũng đúng, vậy đói không? Anh lấy chút sữa cho em?" Phác Tống Tinh hôn nhẹ lên môi cậu.

Phác Thành Huấn lắc đầu "uống nước!"

"được, đợi anh một chút!", nói rồi Phác Tống Tinh nhanh chóng nhảy xuống giường, lấy nước trong bình giữ ấm mà mẹ đã chuẩn bị sẵn rót ra, mang về giường.

Phác Thành Huấn khó khăn lắm mới uống xong, vì ở bụng cảm giác còn hơi đau, mỗi lần nuốt xuống lại động đến.

"xin lỗi, anh về trễ." Phác Tống Tinh nắm lấy tay cậu, khẽ thở dài.

Phác Thành Huấn lại lắc đầu mỉm cười "không trễ!"

"sau này không sinh nữa!" Phác Tống Tinh hôn lên tay cậu.

Cậu chỉ nhìn hắn, không nói.

Trong khi đó Phác Kiến Hạo bận tối mặt ở Canada sau khi nhận được cuộc gọi từ Lâm Mỹ Cơ cũng cấp tốc quay về ngay trong đêm, vì thế sáng sớm hôm sau đã về đến nơi, ào ào chạy lên phòng nhìn mặt cháu.

"bảo bối của ông!!" Phác Kiến Hạo vui sướng ôm bảo bảo vào lòng, rốt cuộc cũng chờ được ngày này.

"công việc bên đó sao rồi ông?" Lâm Mỹ Cơ vừa rót trà vừa hỏi.

"tạm ổn, việc còn lại giao cho Ellen giải quyết rồi, không sao đâu!" Phác Kiến Hạo vui vẻ trả lời.

"coi ông kìa, vừa về đến đã ăn uống gì chưa?" Lâm Mỹ Cơ đưa tách trà cho ông, nhìn một lượt từ trên xuống cảm giác ông tiều tụy đi mấy phần liền đau lòng.

"bà làm cho tôi ăn đi! Tôi nhớ cơm bà nấu!" Phác Kiến Hạo đùa đùa cợt cợt trêu bà.

"được rồi, tôi xuống bếp làm bữa sáng cho ông, còn ông mang bảo bảo qua phòng tiểu Phác đi, nó vẫn chưa nhìn thấy mặt bảo bảo đâu!"

"được."

Tay Phác Kiến Hạo nhẹ nhàng ôm bảo bảo, chậm rãi qua phòng của Phác Thành Huấn.

"ba?" Phác Tống Tinh và Phác Thành Huấn đều bất ngờ.

"nào tiểu Phác, con xem này!" Phác Kiến Hạo vẫn một mặt tươi cười, bế bảo bảo đến gần cậu.

Tiểu bảo bảo hai mắt to tròn nhìn cậu, còn đưa tay nhỏ lên mút mút, thanh âm phát ra vừa trong trẻo vừa đáng yêu làm sao!!

Phác Thành Huấn ngẩn ngơ một lúc lại suy nghĩ đến một chuyện khác...

Bảo bảo một mình có buồn chán không? Hay là....

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com