Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5: Con trai chúng ta.

Ăn cơm xong, Thẩm Tại Luân bèn chào Lý Hi Thừa rồi ra về.

Dù sao cũng là bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm, ít nhiều gì cậu cũng có chút ngượng ngùng, nói lí nhí: "Hôm nay cảm ơn anh, có cơ hội sẽ mời anh một bữa."

Trong lòng cậu đang nghĩ sau này tặng cho Lý Hi Thừa chút hoa quả bánh ngọt gì đó, coi như trả lại ân tình này.

Lý Hi Thừa lại như là nhớ kỹ, liếc nhìn cậu một cái rồi nghiêm túc nói: "Được."

Anh đưa Thẩm Tại Luân đến huyền quan.

Đèn hành lang ngoài cửa hôm nay không bật, chỉ có ánh đèn từ trong hắt ra ngoài. Trong bóng đêm, nơi đây giống như một mảng sương mù màu vàng nhàn nhạt.

Thẩm Tại Luân bước vào đám sương mù ấy, quần áo ở nhà màu lam, đi dép lê màu xám, để lộ hai mắt cá nhân. Làn da cậu rất trắng, giống như chỉ cần nhéo một cái là sẽ để lại dấu vết.

Lý Hi Thừa nhìn chằm chằm nơi đó, trong đầu đã sớm hiện lên một đống hình ảnh không đúng lúc.

Anh thở dài, cảm thấy đã nhiều năm mình không chạm vào Thẩm Tại Luân, chẳng khác nào một tên biế.n thái.

Nếu không phải sợ doạ đến Thẩm Tại Luân, đêm nay anh cũng không muốn để người đi ra khỏi cửa nhà mình.

Mắt thấy Thẩm Tại Luân sắp chìm trong bóng tối giữa hành lang, anh đột nhiên gọi Thẩm Tại Luân lại.

Anh gọi rất nhẹ, chỉ có hai từ trôi nổi giữa hành lang yên tĩnh.

"Thẩm Thẩm."

Thẩm Tại Luân cứng đờ.

Rất nhiều năm rồi, cậu chưa từng nghe Lý Hi Thừa gọi mình như thế nữa.

Nhưng nhiều năm về trước, khi hai người còn sống chung, Lý Hi Thừa thường xuyên ôm cậu, thân mật gọi biệt danh của cậu.

Cậu không nhịn được quay đầu nhìn Lý Hi Thừa một cái.

Giữa một mảng mông lung, chỉ có ánh đèn sau lưng Lý Hi Thừa sáng lên giống như một ngọn hải đăng trên biển.

Cậu thấy Lý Hi Thừa khẽ cười với mình, cũng không rõ ràng lắm, ngược lại còn có chút thương cảm không nói nên lời.

"Ngủ sớm một chút." Lý Hi Thừa nói thế.

Thẩm Tại Luân không đáp lời, trực tiếp đi về nhà mình, lạch cạch đóng cửa lại, giống như hận không thể ụp cánh cửa đó lên mặt Lý Hi Thừa.

Nhưng trên thực tế, bởi vì câu "Thẩm Thẩm" kia, cả đêm cậu đều thấy lòng mình xộn xạo.

Ngay cả khi tắm rửa xong nằm lên giường, cậu vẫn ôm tay nhíu mày không hiểu Lý Hi Thừa muốn gì.

Nhìn bề ngoài, từ mấy ngày trước lúc tình cờ gặp nhau ở quán bar, hình như Lý Hi Thừa cũng rất khiêm tốn, không làm ra chuyện gì quá đáng với cậu.

Không bằng nói, giống như một người bạn cũ lâu ngày gặp lại, nhiệt tình, thoả đáng, chu toàn khắp nơi.

Nhưng cậu vẫn cảm thấy Lý Hi Thừa rất bất thường.

Thẩm Tại Luân đau đớn nghĩ.

Cậu thấy Lý Hi Thừa đang quyến rũ mình, dù không có bằng chứng nhưng cậu có trực giác.

Mười năm trước, khi tên khốn này theo đuổi cậu cũng thế, luôn như có như không trêu chọc cậu, hại cậu giống như một con cún cứ xoay vòng vòng mãi bên cạnh Lý Hi Thừa. Cuối cùng, thậm chí còn là chính cậu chủ động đưa tới cửa - tỏ tình.

Nghĩ đến chuyện này là Thẩm Tại Luân lại tức giận.

Nhưng cậu lại không tìm ra được chứng cớ, chỉ có thể bực bội lướt mạng.

Kết quả không lướt thì không sao, vừa lướt đã nhìn thấy nửa tiếng trước, Lý Hi Thừa vừa mới đăng một bài lên vòng bạn bè.

Wechat là do hai người họ mới thêm lúc ăn cơm vừa nãy.

Thẩm Tại Luân tự nhiên như ruồi lấy điện thoại ra, nói dù sao cũng là hàng xóm, sau này lại muốn giới thiệu bạn bè trong ngành cho cậu biết, hay là thêm wechat đi.

Trong miệng cậu vẫn đang ngậm miếng tôm chiên Lý Hi Thừa tự tay làm, không thể mặt dày nói "không" được.

Bây giờ nhìn chằm chằm bài đăng mới này của Lý Hi Thừa, trong lòng cậu cảm thấy, hình như mình lại rơi vào bẫy rồi.

Lý Hi Thừa đăng ảnh bữa tối hôm nay, ánh đèn dìu dịu, mấy món ăn bày biện tinh xảo, đối diện đặt hai cái bát màu xanh trắng rất ấm áp.

Caption là "Tối nay rất vui vẻ."

Thẩm Tại Luân trừng mắt nhìn bài đăng này chừng mười phút.

Cậu nghĩ, vui vẻ cái quỷ gì, hai chúng ta ăn một bữa cơm thì có gì mà vui vẻ?

Cậu không đoán ra rốt cuộc Lý Hi Thừa có ý gì, bất kể là trong quá khứ hay ở hiện tại.

Nhưng vừa nghĩ đến Lý Hi Thừa dáng vẻ thong dong, còn cậu lại ở đây lao tâm khổ tứ là đã bực bội không chịu nổi rồi.

Hai phút sau, cậu cũng đăng một bài, chỉ có Lý Hi Thừa mới thấy được.

Nội dung đơn giản gọn gàng, chỉ có ba chữ.

"Tên khốn kiếp."

Sau khi đăng xong, cậu nhẹ nhàng thoải mái chui vào trong chăn ngủ.

*

Lý Hi Thừa xử lý tài liệu xong mới thấy được bài đăng này.

Anh cũng không biết là bài này để chế độ chỉ mình anh thấy, nhưng không hiểu sao anh lập tức cảm nhận được đây là Thẩm Tại Luân đang mắng mình.

Anh không khỏi bật cười.

Nhiều năm vậy rồi, nhìn qua thì thấy Thẩm Tại Luân đã trưởng thành, duy chỉ có tính tình vẫn như một đứa trẻ.

Nhưng anh lại có chút vui vui, bị mắng cũng không nhịn được cười, khoé mắt đều chất chứa tình cảm, giống như nhìn thấy lời gì tình tứ lắm.

Anh nghĩ, Thẩm Tại Luân cũng không mắng sai, anh quả thật đủ khốn kiếp.

Nhưng Thẩm Tại Luân vẫn còn để ý.

Cậu vĩnh viễn không học được, cách khiến người ta đau đớn nhất chính là thờ ơ.

Anh yên lặng nhấn like bài viết này, sau đó mới trả lời tin nhắn của đàn anh kiêm ông chủ mình.

Nhâm Khải Hàm thúc giục anh nhanh chóng lăn đến văn phòng luật sư, ngày mai phải đi gặp khách hàng.

"Còn muốn kiếm tiền nuôi vợ không?" Nhâm Khải Hàm uy hiếp anh.

Lý Hi Thừa nhíu mày, trả lời một câu: "Biết rồi, sẽ đến."

*

Bởi vì đã hoàn thành công việc, Thẩm Tại Luân ngủ ở nhà đến trưa.

Sau khi thức dậy, đầu tiên là cậu dọn dẹp nhà cửa một chút, mãi cho đến chạng vạng mới lái xe ra ngoài, đi siêu thị mua một đợt đồ ăn thức uống cần thiết xong, rồi lái xe đến bệnh viện thú y.

Cậu nuôi một con Corgi nhỏ mông tròn, tên là Mao Đậu, tuổi cũng không còn nhỏ nữa, 8 tuổi rồi, cũng xem như là bậc trung niên. Nhưng trong mắt cậu, nó vẫn đáng yêu như lúc mới ôm về nhà.

Mấy hôm trước dạ dày của con trai bảo bối nhà cậu không tốt lắm, đưa đến bệnh viện chăm sóc. Hôm qua nhân viên y tế nhắn tin cho cậu, nói Mao Đậu đã khoẻ lại, có thể đón về nhà nên cậu lập tức đến đón con trai.

Vừa đến bệnh viện, cô bé ở quầy lễ tân rất ấn tượng với cậu, cười tủm tỉm: "Đến đón bé cún đúng không ạ?"

"Đúng vậy."

Cậu tiện tay cho cô bé một hộp sô cô la mới mua, lại mang theo đồ ăn vặt vào tìm bác sĩ và y tá chăm sóc Mao Đậu nhà mình.

Mao Đậu vốn đang nằm sấp trên bàn chơi bóng, vừa nhìn thấy cậu là lấy lại tinh thần nhào thẳng vào cậu. Thẩm Tại Luân cười cười sờ cái mông tròn ủm của nó, sau lại hôn lên trán Mao Đậu một cái.

Bác sĩ nhìn thấy thì khẽ cười.

Anh và Thẩm Tại Luân cũng coi như quen biết, mấy năm nay đều là anh khám bệnh cho Mao Đậu. Hôm nay Thẩm Tại Luân mặc một chiếc áo len mỏng màu cam cháy, càng làm nổi bật làn da trắng sạch của cậu, tóc cũng vừa mới gội qua, mang theo hương trái cây rất nhạt.

Anh không khỏi nhìn Thẩm Tại Luân thêm vài lần, nhìn thấy hôm nay cậu còn đeo thêm khuyên tai một bên, kiểu dáng rất đơn giản, nhưng cài trên tai càng khiến lòng người rung động.

Thẩm Tại Luân và cún con chơi chán rồi, lại đem đồ ăn vặt chia cho các y tá chăm sóc Mao Đậu nhà mình, ghi lại những điều bác sĩ dặn dò rồi mới ôm cún chuẩn bị rời đi.

"Bác sĩ Tiêu, vậy tôi về trước." Cậu giơ móng vuốt nhỏ của Mao Đậu vẫy vẫy với bác sĩ, "Mao Đậu, nói tạm biệt với bác sĩ nào."

Bác sĩ bị cậu chọc cười, anh nhìn Thẩm Tại Luân, có lòng muốn mời cậu cùng nhau ăn bữa cơm. Nhưng còn chưa kịp nói thành lời thì Thẩm Tại Luân đã ôm Mao Đậu đi rồi.

Đi được một nửa còn nâng Mao Đậu lên cao một chút, dáng vẻ nhảy nhót không nhìn ra chút nào là đã 28 tuổi, ngược lại còn giống sinh viên đại học hơn.

Chị y tá bên cạnh thấu hiểu nhìn bác sĩ một cái, "Đều nói người theo đuổi cậu Thẩm nhiều không đếm xuể, anh cũng không thẳng thắn, sao cậu Thẩm biết được chứ."

Bác sĩ hơi không phục.

Nhưng cuối cùng chỉ có thể thất bại thở dài.

Anh nhún nhún vai: "Cậu ấy độc thân nhiều năm như vậy khẳng định ánh mắt rất cao, cho dù theo đuổi cũng chỉ là bia đỡ đạn thôi"

Các y tá cười rộ lên: "Anh đúng là tự mình biết mình đấy!"

Bác sĩ chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh không nói là, thật ra anh luôn cảm thấy dù cậu Thẩm tính tình tốt, vẻ ngoài cũng ưa nhìn, nhưng dường như trong tim cậu ấy đã có hình bóng khác rồi.

*

Thẩm Tại Luân không hề hay biết mình lại gây hoạ cho một thanh niên tốt, một đường ngâm nga bài hát ôm Mao Đậu về nhà.

Mấy ngày nay Mao Đậu không có ở nhà, cậu cứ thấy trong nhà vắng vẻ không ít.

"Mao Đậu à, bố mua cho con một cái ổ mới," Cậu xoa xoa cái đầu chó của Mao Đậu, "Còn có đồ ăn nữa, Mao Đậu nhà chúng ta ở bệnh viện chịu khổ nhiều rồi, bồi thường cho con một chút."

Mao Đậu phối hợp gâu một tiếng.

Thang máy chẳng mấy chốc đã đến tầng 11, lúc ra khỏi cửa, Thẩm Tại Luân cố ý cảnh giác nhìn trái ngó phải trước.

Xác định không có ai trong hành lang cậu mới đi ra.

Cậu định ôm Mao Đậu đi thẳng về phòng luôn, nhưng lại đứng ở hành lang vài giây, ngẩng đầu nhìn cửa lớn nhà Lý Hi Thừa đóng chặt.

Sắc trời ngả dần về đêm, hoàng hôn buông xuống, cậu biết hẳn Lý Hi Thừa vẫn chưa đi làm về.

Đột nhiên cậu có chút mất mát khẽ cười, rồi nhấc móng vuốt của Mao Đậu lên, ôm cún quay sang nhà Lý Hi Thừa.

"Mao Đậu, nhìn thấy không, đó là một người bố khác của con đấy." Cậu cũng không biết vì sao lòng mình lại có chút chua xót khó hiểu, so với khi gặp lại Lý Hi Thừa ở quán bar còn chua xót hơn nhiều, "Con còn nhớ anh ấy không, là anh ấy bế con về tặng cho bố."

Bé Corgi này đã ở cạnh cậu bảy tám năm rồi.

Là Lý Hi Thừa đưa cho cậu.

Lúc Mao Đậu mới được ôm về chỉ là một nhúm lông xù được quấn một tấm chăn nhỏ, được Lý Hi Thừa nâng trong tay như một món đồ chơi.

Cậu không nhìn ra đây là một con vật nhỏ, còn tò mò tiến lại gần hỏi Lý Hi Thừa là thứ gì thế.

Lý Hi Thừa vén tấm chăn ra, một con vật mềm mại chui ra điên cuồng liếm lên mặt cậu.

Đến nay Thẩm Tại Luân vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng này.

Lý Hi Thừa mỉm cười nhìn cậu, giọng điệu có chút đắc ý.

"Là con của chúng ta."

*

Mao Đậu mới ngày nào chỉ to bằng bàn tay giờ đã thành bô lão rồi, tuy rằng vẫn rất mập mạp đáng yêu nhưng hành động cũng đã chậm chạp, lại còn hay ngủ gật.

Mà Lý Hi Thừa, chẳng biết có còn nhớ hay chăng, rằng mình từng có một "đứa con" này.

Thẩm Tại Luân không dừng ở hành lang quá lâu, cậu ôm Mao Đậu đi vào phòng, đặt Mao Đậu ở bên cạnh ổ mới, bên trong nhét chiếc khăn lông trước kia Mao Đậu thường xuyên cắn nên Mao Đậu cũng không lạ, lập tức chạy vào trong ổ. Chẳng mấy chốc đã thấy nhóc thò đầu ra khỏi ổ chó, nằm trên sàn nhà khẽ sủa vài tiếng với Thẩm Tại Luân.

Thẩm Tại Luân bị nó chọc cười.

Cậu đưa tay sờ sờ Mao Đậu.

Muốn nói Lý Hi Thừa khi trước để lại cho cậu cái gì, có lẽ cũng chỉ có Mao Đậu. Lại nói, chẳng khác nào vợ chồng ly hôn, quyền nuôi con thuộc về cậu.

Bây giờ cha đứa nhỏ ở ngay đối diện, chắc dăm ba hôm là có thể gặp mặt.

Thẩm Tại Luân cũng không biết mình mong Lý Hi Thừa nhận ra Mao Đậu hay là không.

Cậu chỉ có thể sờ đầu Mao Đậu: "Nếu con nhìn thấy người bố vô trách nhiệm kia của con, nhớ kỹ phải cắn anh ta hai cái đấy."

Nhưng cậu suy nghĩ một chút lại thấy không tốt lắm, bổ sung một câu, "Nhưng đừng cắn vào người, cắn quần áo là được rồi."

Mao Đậu nằm sấp trên đất mở to đôi mắt tròn vo vô tội, hoàn toàn không hiểu Thẩm Tại Luân đang nói gì, chỉ có thể lắc lắc cái đuôi ngắn ngủn của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com