Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9: Vẫy đuôi cầu xin.

Đến lúc tan cuộc Thẩm Tại Luân nhìn cái gì cũng loè nhoè hết cả, chỉ có điều dáng đứng của cậu vẫn thẳng tắp. Tuy rằng sắc mặt phiếm hồng như hoa đào nhưng vẫn rất xa cách, nhìn có vẻ vẫn còn tỉnh táo lắm.

Phác Thành Huấn không biết rốt cuộc cậu đã uống bao nhiêu, đưa cậu lên xe, nhưng vẫn giữ cửa, lo lắng hỏi: "Cậu có tự mình về được không, có muốn tôi đưa cậu về không?"

Thẩm Tại Luân nghiêng người ở ghế sau, ánh mắt cậu sau khi uống rượu càng lả lướt, nhẹ nhàng nhìn Phác Thành Huấn một cái, mang theo ý vị trêu người đầy hàm súc.

Nhưng mở miệng ra là đã muốn đánh: "Cậu tay nhỏ chân nhỏ, đưa cái gì mà đưa, tôi còn sợ bị người ta cướp sắc chắc!"

Phác Thành Huấn nghe mà nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng cậu thấy Thẩm Tại Luân một tay chống cằm, ánh mắt khẽ đong đưa nhưng không giống người sắp xỉn, đoán chắc tên quỷ say này vẫn còn đủ ý thức.

Cậu khép cửa xe lại cho Thẩm Tại Luân: "Mau cút đi, về đến nhà thì nhắn tin cho tôi."

Lương bệ hạ cao quý gật đầu, khoát tay với Phác Thành Huấn, ý nói ái khanh có thể lui.

Làm Phác Thành Huấn tức muốn nổ đom đóm mắt.

*

Bây giờ đã muộn rồi, trên đường không còn tính là đông đúc nữa, chả mấy đã đến dưới khu chung cư nhà Thẩm Tại Luân.

Cậu dùng chút tỉnh táo còn sót lại quét tiền cho tài xế, rồi tự mình cầm chìa khoá xe lảo đảo đi lên thang máy.

Lên đến cửa nhà mình, cậu lại sống chết không mở được khoá cửa, ấn vân tay vài lần mà màn hình cứ trơ ra.

Còn mật mã... mớ đầu óc hỗn độn bây giờ của cậu đang không nhớ nổi.

Mấy lần như thế, bíp một tiếng dài, khoá mật mã nhà cậu đã tự động khoá lại.

Thẩm Tại Luân ngẩn người, mãi sau mới nhận ra, hình như cậu bị nhốt ở ngay ngoài cửa nhà mình.

Nhưng cậu chưa từ bỏ ý định ấn thêm vài cái nữa, khoá mật mã vẫn bất động như trước, cậu nóng nảy ấn ấn bíp bíp bíp một tràng dài.

Thẩm Tại Luân không còn cách nào khác, cậu cũng không thể để Mao Đậu mở cửa cho mình được. Đã giờ này rồi, Mao Đậu lớn tuổi làm công ăn lương đã sớm chui vào tổ chợp mắt từ lâu.

Cậu nghĩ, cũng may, cậu đã chuẩn bị cơm tối cho Mao Đậu, ít nhất con trai không bị bỏ đói.

Cậu không đứng vững, nên dứt khoát ngồi hẳn trên đất.

Cậu cũng không biết phải làm sao bây giờ, lúc này đầu óc cậu rối tung rối mù, bị gió đêm thổi cũng chẳng tỉnh được hơn mấy.

Người say rượu ấy mà, chán chẳng còn gì để nói.

Cậu không nhớ ra mình có thể đến nhờ vả Phác Thành Huấn, cũng không nghĩ ra mình có thể ngủ ở khách sạn, cứ thế quyết định chỗ ngủ đêm nay của mình không chút đắn đo – hay là làm luôn một giấc ở cửa đi.

Nhưng cậu chưa ngồi được hai phút thì cánh cửa đối diện nhà cậu lại đột nhiên mở ra.

Người đi từ trong ra là một anh đẹp trai cao gầy lạnh lùng, mặc đồ ngủ màu xám tro, nhíu mày nhìn cậu.

Thẩm Tại Luân nghĩ, oa, anh chàng đẹp trai này hình như là bạn trai mình!

Cậu trơ mắt nhìn anh đẹp trai đến gần mình, đưa tay sờ trán mình, hạ giọng hỏi: "Em ở bên ngoài làm gì mà sao uống nhiều rượu như vậy, không sợ bị cảm sao?"

Thẩm Tại Luân nghe giọng của Lý Hi Thừa, giật nảy mình.

Cậu nhìn chăm chăm Lý Hi Thừa, không trả lời nhưng mắt lại chớp chớp.

Cậu nhớ ra rồi, anh chàng đẹp trai này không phải là giống bạn trai của cậu.

Đây chính xác là bạn trai nhà cậu!

*

Lý Hi Thừa không biết nhóc say rượu trước mặt mình đang nghĩ gì, anh chỉ ngửi được mùi nước hoa son phấn trên người Thẩm Tại Luân trộn lẫn với rượu, giống như có vô số người - ở nơi anh không nhìn thấy được - đến gần Thẩm Tại Luân.

Điều này khiến tim anh nhói đau.

Anh nhìn lướt qua cánh cửa đóng sầm phía sau Thẩm Tại Luân, dường như đoán được nhóc say này bị nhốt ngoài cửa rồi.

Có lẽ là tác dụng của rượu, Thẩm Tại Luân thay đổi hẳn dáng vẻ lạnh nhạt hai ngày nay, cậu dựa lưng vào cửa, mắt không chớp nhìn anh chăm chú.

Khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào, ánh mắt trong suốt, áo da croptop bên ngoài bị cậu cởi ra trong xe, chỉ mặc mỗi áo sơ mi trắng sạch sẽ bên trong, cực kỳ giống như tình đầu chớm nở tuổi 18.

Khi đó Thẩm Tại Luân cũng như thế này, nhìn anh chăm chú như thế này, muốn cái gì cũng viết hết lên mắt.

Lý Hi Thừa thở dài, nửa quỳ gối trước mặt Thẩm Tại Luân, thương lượng: "Em không vào được nhà, anh cũng không biết mật mã nhà em, anh ôm em về nhà anh trước nhé?"

Thẩm Tại Luân vẫn ngây ngốc nhìn anh như cũ, không nói được, cũng không nói không được.

mà Lý Hi Thừa vốn dĩ không cần đáp án.

Anh chỉ là hư tình giả ý hỏi cho có thôi.

Anh thoáng dùng lực, một tay vòng qua vai Thẩm Tại Luân, một tay nâng chân Thẩm Tại Luân lên, ôm kiểu công chúa.

Thẩm Tại Luân rất gầy, tựa vào ngực anh chẳng khác nào lá bạch quả rơi xuống theo gió.

Lý Hi Thừa không vui nghĩ, cũng không biết Thẩm Tại Luân chăm sóc bản thân thế nào, sớm muộn gì cũng phải nuôi cho béo lên một chút mới được.

Anh bế Thẩm Tại Luân vào cửa, bắt đầu cửa cửa chính, một đường đèn đuốc sáng trưng đi vào phòng ngủ chính, rõ ràng có hai phòng ngủ, nhưng anh lại cố chấp đặt Thẩm Tại Luân lên giường phòng mình.

Trong phòng ngủ chính không có đèn mờ, chỉ có đèn bàn ở đầu giường đang tản ra ánh sáng yếu ớt.

Lý Hi Thừa cởi nút áo giúp Thẩm Tại Luân, hoàn toàn quên mất mình có sở thích sạch sẽ, rồi nhét người vào trong chăn, cầm khăn mặt nóng lau tay lau mặt cho Thẩm Tại Luân. Mỗi một động tác đều cần thận, giống như sợ làm đau cậu ấy.

Thẩm Tại Luân mở to mắt, nhìn Lý Hi Thừa qua ánh đèn lờ mờ.

Cậu thực sự say rồi.

Đã có khoảnh khắc, cậu thậm chí còn không phân biệt được giờ là ngày tháng năm nào, người trước mặt đang dịu dàng cẩn thận chăm sóc cậu lại là Lý Hi Thừa nào.

Là Lý Hi Thừa 7 năm trước đặt cậu lên đầu quả tim.

Hay Lý Hi Thừa vô tình rời đi, để lại cậu một mình chịu đủ giày vò.

Cậu không phân biệt nổi.

Cứ thế nhìn Lý Hi Thừa, chỉ cảm thấy người này ưa nhìn thật. Khi đó lớp 12, giữa tiếng hè về ồn ào ầm ĩ, ánh mặt trời xuyên qua bóng râm chiếu vào trong lớp, cậu vô tình nhìn thoáng qua chàng thiếu niên mặc áo trắng đang ngồi thẳng lưng bên cửa sổ.

Khi đó cậu còn chưa biết ma lực của một cái nhìn thoáng qua này, cũng không biết mình sẽ vì người này mà gập ghềnh suốt bao nhiêu năm.

Cậu chỉ thầm nghĩ, người bạn chuyển trường này đẹp trai ghê.

Bây giờ cũng thế.

Trong phòng ngủ tối tăm, cậu không kìm lòng được mà dựa vào tay Lý Hi Thừa, giống như một chú mèo dính nước mưa, kiếm tìm chút ấm áp từ lòng bàn tay người ấy.

Cậu đã quên những tháng năm mình từng chịu tra tấn vì chờ đợi kia.

Chỉ nhớ người này đã từng hôn lên, cảm nhận nhiệt độ đôi môi mình.

"Lý Hi Thừa..." Cậu khẽ nỉ non, nhắm mắt lại, "Lý Hi Thừa."

Tay Lý Hi Thừa chợt run lên.

Lòng bàn tay anh dán sát vào mặt Thẩm Tại Luân, rất nóng bỏng, cũng rất mềm mại.

Từ khi gặp lại đến nay, anh đã vô số lần khát vọng Thẩm Tại Luân sẽ gọi mình như thế, nhìn anh tràn đầy tin tưởng, tựa như 7 năm chia cách này chưa từng tồn tại.

Yết hầu anh lăn cuồn cuộn, ánh mắt nhìn Thẩm Tại Luân ẩn chứa vô số tình cảm phức tạp, đáy lòng anh cũng ẩn giấu không biết bao nhiêu ý niệm u ám dơ bẩn, mỗi một chuyện đều đủ khiến Thẩm Tại Luân báo cảnh sát.

Anh nhịn rồi lại nhịn, mới chậm rãi rút cánh tay đã cứng đờ của mình khỏi mặt Thẩm Tại Luân.

"Anh đi rót nước cho em, uống thuốc giải rượu rồi ngủ một giấc là sẽ đỡ."

Anh giả vờ bình tĩnh, đứng dậy khỏi giường.

Anh sợ nếu mình còn không đi sẽ làm ra chuyện khiến Thẩm Tại Luân hận anh thấu xương mất.

*

Nhiệt độ bên da mặt đã biến mất.

Thẩm Tại Luân nằm trên giường, mờ mịt mở to mắt, bàn tay theo bản năng nắm lấy phía trước, Cậu nhìn Lý Hi Thừa rời khỏi phòng, trong cổ họng như bị mắc kẹt.

Cậu muốn Lý Hi Thừa đừng đi, trái tim cậu bị treo lơ lửng giữa không trung, nhưng lại không nói nên lời.

Cứ thế, trơ mắt nhìn sầm đi, mở cửa, đóng lại. phòng ngủ này chỉ còn một mình cậu.

Trái tim Thẩm Tại Luân rơi độp xuống đất.

Cậu chậm rãi ngồi dậy khỏi giường, đánh giá phòng ngủ xa lạ mà quen thuộc này, trong đầu như đã tỉnh táo được đôi phần.

Cậu mờ mịt nhìn một vòng trong phòng, ánh mắt dừng lại ở tủ đầu giường, nơi đó đặt một khung ảnh, trong ảnh là hai thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết.

Thẩm Tại Luân cầm ảnh lên nhìn kỹ.

Cậu nhận ra mình của tuổi 20 trên ảnh mặc áo khoác màu đen, mặt dày dán lên Lý Hi Thừa, cười đến là ngây ngô. Rõ ràng đang chụp ảnh, nhưng cậu lại không nhìn ống kính, ánh mắt dính cả lên người Lý Hi Thừa.

Mà Lý Hi Thừa lại thong dong, trời sinh tính tình lạnh nhạt, nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện Lý Hi Thừa và cậu đan chặt mười ngón tay, khoé miệng nở nụ cười không dễ phát hiện, so với ánh xuân ấy càng thêm ấm áp.

Thẩm Tại Luân cúi đầu nhìn tấm ảnh này, cậu đã không còn nhớ cái này chụp ở đâu rồi.

Nhưng cậu vẫn cứ nghĩ về nó.

Cậu không phải là Thẩm Tại Luân 18 tuổi thầm mến Lý Hi Thừa.

Cũng không phải Thẩm Tại Luân 20 tuổi bị Lý Hi Thừa chiều đến vô pháp vô thiên.

Hai người chia tay đã được 7 năm rồi.

Sở dĩ cậu sinh ra ảo giác không biết hôm nay là năm nào cũng bởi phòng ngủ này, rõ ràng được làm theo phòng ngủ trong khu chung cư mà cậu và Lý Hi Thừa từng ở chung hồi còn đại học.

Thẩm Tại Luân khẽ cười tự giễu, nước mắt lại rơi trên tấm ảnh.

Lý Hi Thừa, Lý Hi Thừa.

Cậu không hiểu.

*

Lý Hi Thừa ở bên ngoài lấy nước, đứng ở ngoài một lúc mới bưng cốc nước vào phòng.

Nhưng anh vừa vào cửa đã thấy người vốn dĩ nên say lại đang ngồi trên giường, nghe được âm thanh mở cửa thì ngẩng đầu nhìn anh, mặt vẫn ửng đỏ nhưng ánh mắt lại tỉnh táo hơn nhiều.

Mà trên tay Thẩm Tại Luân đang cầm khung ảnh vốn được đặt ở tủ đầu giường.

Trong lòng Lý Hi Thừa lộp bộp, có dự cảm không tốt.

Nhưng anh vẫn giả vờ như không có chuyện gì, đi qua đặt khay xuống.

"Uống chút nước rồi uống thuốc đi em, nếu không ngày mai sẽ đau đầu." anh nửa quỳ trước mặt Thẩm Tại Luân, đưa thuốc và nước ấm cho cậu.

Thẩm Tại Luân lại không nhận.

Cậu nhìn lòng bàn tay Lý Hi Thừa mở ra, thuốc giải rượu màu trắng khiến cậu nhớ lại hai năm mới rời khỏi Lý Hi Thừa, cậu không ngủ nổi phải uống thuốc ngủ, mỗi lần một viên là có thể khiến cậu một đêm không mộng mị.

Bây giờ, cậu đã có thể ngủ mà không cần thuốc ngủ rồi.

Cậu đột nhiên nở nụ cười, vành mắt chẳng biết tự lúc nào đã đỏ lên, cậu hỏi Lý Hi Thừa: "Anh đang làm gì thế Lý Hi Thừa? Đã nói không ai còn liên quan đến ai nữa rồi!"

Cậu cười, nhưng giọng nói lại run rẩy. Cậu say mà, cậu có lý do để làm loạn, say rượu lên cơn.

Dù sao khi trời sáng tỉnh dậy gì cũng không tính.

Cậu hỏi: "Từ lúc về đây, anh toàn làm những thứ dư thừa gì thế? Anh chuyển đến đối diện nhà tôi, đến nấu ăn cho tôi. Tay tôi bị bỏng anh băng bó cho tôi. Tôi say rượu anh nhặt tôi về nhà. Nhưng chúng ta không thể là bạn bè, cũng không thể là bạn học cũ, anh làm những chuyện này, tôi không cần."

Nước mắt từ khoé mắt cậu rơi xuống đầu gối, hoà lẫn trong vải đen không nhìn rõ được.

Cậu nhìn chằm chằm Lý Hi Thừa: "Anh áy náy với tôi ư, thương hại tôi sao, hay..."

Cậu không nói tiếp được nữa.

Thuốc và nước đều rơi xuống tấm thảm sáng màu, Lý Hi Thừa rướn người lên trước, nhốt cậu vào hai cánh tay mình.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, một người là nước mắt mờ nhoè, người kia lại như ẩn chứa cả gió bão sấm rền nơi đáy mắt.

Lý Hi Thừa cũng nhìn cậu trân trân, ánh mắt sâu đến doạ người: "Cho đến bây giờ, anh chưa từng nghĩ sẽ làm bạn với em, anh chỉ muốn làm người yêu em."

Ai muốn làm bạn chứ?

Bất kể là lần đầu gặp gỡ ở trường trung học hay là hôm nay gặp lại, anh chưa một lần nghĩ đến chuyện muốn làm bạn bè với Thẩm Tại Luân.

Từ năm 18 tuổi nhìn thấy Thẩm Tại Luân, anh đã muốn đặt cậu lên bệ cửa sổ mà hôn môi.

Thẩm Tại Luân trong ngực anh khẽ run lên.

Cậu bị ánh mắt này của Lý Hi Thừa làm cho sợ hãi, trong nháy mắt nhớ ra lời nói dối mình từng có, hoảng hốt nói: "Không còn kịp nữa rồi... tôi đã có bạn trai."

Ngày gặp lại Lý Hi Thừa, trên xe, Lý Hi Thừa nhận nhầm cuộc gọi của Phác Thành Huấn là bạn trai cậu gọi đến.

Nhưng cậu lại nghe thấy Lý Hi Thừa cười khẽ: "Thẩm Thẩm, em thật sự cho rằng anh không nhận ra đó là Phác Thành Huấn sao?"

Anh tiến đến gần, chóp mũi kề bên chóp mũi Thẩm Tại Luân: "Đừng nói em không có bạn trai, cho dù có, anh cũng sẽ đi cướp em về."

Người con trai duy nhất anh yêu trên đời này, anh chưa bao giờ muốn buông tay.

Nhưng chờ đến khi gặp mặt, anh mới phát hiện hết thảy đều là chuyện cười.

Ai lại có thể chắp tay đưa người yêu của mình cho kẻ khác?

"Anh chăm sóc em, nấu cơm cho em, sợ em bị ốm cũng chỉ vì anh yêu em. Chuyển đến đối diện nhà em cũng là anh cố tình, mỗi ngày mở cửa ra anh đều muốn được gặp em, nói chuyện với em, như thế đã khiến anh được hạnh phúc cả một ngày."

7 năm không gặp, anh không muốn dồn ép Thẩm Tại Luân quá chặt.

Nhưng khi nhìn thấy son phấn lưu lại trên áo sơ mi trắng của Thẩm Tại Luân, không biết là ai để lại trong bữa tiệc, có lẽ chẳng qua chỉ là người lạ xã giao mà thôi, nhưng trong lòng anh vẫn thấy như có người chiếm mất bảo bối của mình.

Anh không thể chịu đựng được nữa.

Mặt nạ dịu dàng đeo quá lâu, ngay cả chính anh cũng tin, nhưng rõ ràng anh chẳng phải người như thế.

Trong phòng ngủ, không một ai lên tiếng.

Nước thấm vào trong thảm cũng đã trở nên lạnh lẽo.

Thẩm Tại Luân quay đầu đi, không nhìn mặt Lý Hi Thừa.

Cậu khịt khịt mũi: "Đừng nói đùa, chúng ta làm sao có thể lại ở bên nhau được chứ."

"Năm đó tôi hiểu lầm anh muốn đính hôn với Nguyễn Trúc Tiên, đó quả thật là lỗi của tôi. Nhưng ban đầu anh muốn ở lại nước ngoài nên mới chia tay với tôi cũng không phải là giả. Còn bây giờ anh đang làm cái gì thế, anh hối hận ư?"

Thẩm Tại Luân lại cười rộ lên, rưng rưng hỏi Lý Hi Thừa: "Nhưng dựa vào cái gì mà anh cảm thấy, anh hối hận nên tôi sẽ đồng ý? Khi anh đi anh có nghĩ đến tôi không? Tôi nói tôi có thể đi tìm anh, tôi có thể sang nước ngoài với anh. Là anh không cần tôi."

Là Lý Hi Thừa không cần cậu.

Cậu ngồi sụp khóc dưới gốc cây, khi giấy tờ xin thị thực rải rác khắp nơi, Lý Hi Thừa đang ở đâu?

"Quá muộn rồi," Cậu khàn giọng nói với Lý Hi Thừa, "Hai chúng ta, quên đi."

Nhiều năm như vậy, duyên sâu duyên cạn cũng chỉ còn lại một câu, quên đi.

Thẩm Tại Luân hít sâu một hơi, lau nước mắt, không muốn để mình trông chật vật như vậy nữa. Bây giờ cậu đã hoàn toàn tỉnh rượu.

Tay cậu ấn lên ngực Lý Hi Thừa muốn đẩy người kia, cậu muốn rời đi, muốn quên đi căn phòng này, muốn bỏ qua hết thảy.

Nhưng cậu không đẩy Lý Hi Thừa ra được.

Tay cậu bị Lý Hi Thừa nắm chặt.

Trong nháy mắt trời đất quay cuồng, cậu bị người này đặt trên giường. một giây sau, đôi môi kia gần như là dã man hôn lấy cậu.

Lý Hi Thừa hôn cậu.

Trong đầu Thẩm Tại Luân kinh hoàng lướt qua tin tức này, cậu theo bản năng giãy dụa.

Nhưng sức của cậu so với Lý Hi Thừa từ trước tới giờ đều không đáng nhắc tới. Cậu bị Lý Hi Thừa giam cầm gắt gao trên giường, hai người đàn ông trưởng thành lăn lộn một chỗ, giãy dụa, từ chối, ga giường dưới thân đã bị vặn vẹo đến không chịu nổi.

Mà Lý Hi Thừa từ đầu đến cuối vẫn hung ác hôn cậu, cậu cắn môi Lý Hi Thừa, nếm được vị máu tươi rỉ sắt mà người này vẫn không buông ra, chẳng khác nào dã thú khoá chặt con mồi, trừ phi chết, nếu không sẽ không bao giờ buông ra.

Thẩm Tại Luân không chống cự được, thân thể mềm nhũn xuống, hoá thành một vũng nước yếu ớt trên ga giường.

Khẽ nhắm mắt lại, nước mắt tràn mi.

...

Chẳng biết qua bao lâu Lý Hi Thừa mới buông cậu ra.

Lý Hi Thừa vẫn nắm chặt cổ tay cậu không buông nhìn cậu từ trên cao. Rõ ràng là gương mặt tuấn tú lịch sự, từ hồi trung học chính là dáng vẻ sang trọng cao quý, nhưng giờ phút này khoé môi lại nhuốm máu, trở nên hung dữ lại thô bạo, giống như cuối cùng cũng đã lột bỏ mặt nạ quân tử khiêm tốn, để lộ dã thú ẩn giấu bên trong.

Thẩm Tại Luân cười tự giễu.

Sau khi gặp lại, Lý Hi Thừa thu liễm tất cả mũi nhọn trước mặt cậu, trở nên ôn hoà vô hại, khiến cậu cũng quên mất Lý Hi Thừa chưa bao giờ là kiểu người khiêm tốn lễ độ.

Bây giờ, người tràn ngập tính công kích, không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc này mới là Lý Hi Thừa.

Lý Hi Thừa nhìn Thẩm Tại Luân bị anh giam trong lồng ngực, khoé miệng anh bị Thẩm Tại Luân cắn rách, nhưng tia máu này đã khiến anh tỉnh táo lại.

Anh cúi đầu, áp sát vào Thẩm Tại Luân, khẽ nói: "Anh không dám cầu xin em tha thứ, anh vừa nhu nhược lại ích kỷ, tự tay chặt đứt tất cả liên lạc của chúng ta, đánh mất em 7 năm. Đó là lỗi của anh, anh sẽ không biện hộ cho mình."

"Anh chỉ muốn cầu xin em cho anh một cơ hội chuộc tội, bây giờ, em chính là quốc vương." Anh nhìn Thẩm Tại Luân, giọng nói so với mỹ nhân ngư dụ dỗ thuỷ thủ còn có ma lực hơn, "Em có thể hành hạ anh, nhìn anh thống khổ giãy dụa vì em, trả thù tất cả những gì là đau đớn anh gây ra cho em trong 7 năm này."

"Em chỉ cần bố thí cho anh một chút tình yêu, anh sẽ luôn vẫy đuôi cầu xin em."

Anh hôn Thẩm Tại Luân, so với nụ hôn tàn ác vừa rồi thì dịu dàng hơn rất nhiều.

"Muốn thử không, Thẩm Thẩm?" Anh hỏi, "Anh sẽ không chống cự, em có thể làm bất cứ thứ gì em muốn."

Anh cười khẽ với Thẩm Tại Luân, chàng thiếu niên dương quang xán lạn tuổi 18 ấy, đã trở thành người đàn ông trưởng thành không từ thủ đoạn.

*

Lòng ngực Thẩm Tại Luân phập phồng kịch liệt.

Em muốn thử không?

Cho đến bây giờ, Lý Hi Thừa vẫn luôn nắm chặt cậu trong lòng bàn tay, liếc mắt một cái là có thể hiểu được những bí mật ẩn giấu nơi đáy lòng cậu.

Cậu cắn môi, dùng sức liều lĩnh đẩy Lý Hi Thừa ra, hoảng hốt bỏ chạy khỏi giường.

"Tôi muốn đi về."

*

Lần này, Lý Hi Thừa không cản cậu lại.

Giống như khi chia tay trước nhà cậu mấy ngày trước, Lý Hi Thừa đi cùng cậu ra đến cửa, lúc cậu hốt hoảng mở cửa thì nói từ sau lưng cậu: "Hãy cân nhắc một chút được không, Thẩm Thẩm?"

Thẩm Tại Luân không dám nghe nữa, mở cửa chạy ra ngoài, thậm chí còn không để ý phải đóng cửa.

Lý Hi Thừa đứng sau cửa nhìn cậu, nhìn Lương Mộc Thu lảo đảo chạy trốn, cuối cùng cũng mở được cửa nhà mình, trốn vào.

Từ sau khi anh về nước, anh đã nhìn bóng lưng Thẩm Tại Luân vô số lần.

Phanh một tiếng.

Những điên cuồng, hôn môi, mơn trớn mới vừa rồi đều bị nhốt lại ngoài cửa, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com