Phuwin yêu Naravit trọn vẹn suốt sáu năm, từng chút một đều dành cho hắn tình yêu, quan tâm, nhẫn nại, cả thanh xuân. Trong mắt cậu, hắn làm gì cũng tốt, cũng đáng yêu. Nhưng đến năm thứ sáu, gia đình Naravit sắp đặt cho hắn một cuộc hôn nhân khác. Mẹ hắn là người đích thân đến tìm Phuwin để nói rõ mọi chuyện. Cậu không khóc, cũng không làm ầm lên, chỉ lặng lẽ thu dọn hành lý. Sáu năm tình cảm, bốn năm sống chung, rốt cuộc vẫn không đổi lại được một cái nắm tay chính danh.
Ngày cậu rời đi, Naravit còn trách cậu trẻ con: "Sao chưa về? Cậu giận dỗi cái gì?" Hắn vẫn tin cậu sẽ quay về, như bao lần trước. Nhưng lần này Phuwin đi thật, không một tin nhắn, không một lần ngoái lại.
Đến khi căn nhà lạnh ngắt như chính khoảng trống trong lòng, Naravit mới nhận ra: thứ mình đánh mất, không phải là một người yêu mà là cả một đời dịu dàng. Từ đó, con đường truy thê của hắn mới bắt đầu, nhưng người xưa đã không còn ở nơi cũ chờ hắn nữa rồi.
Bản chuyển ver chưa có sự cho phép của người edit hay tác giả, nếu bên thứ ba yêu cầu gỡ lập tức gỡ truyện. Xin cảm ơn!
Ngả nghiêng cho đời ngẩn ngơNgả nghiêng vương vấn sầu tơ cõi lòngNgả nghiêng ai đợi ai mongNgả nghiêng một chút say trong cõi tình---leeminhtam99Fanfic: Hữu Duyên!Thể loại: Cục súc bá đạo công x hiền lành ngốc nghếch thụ, sinh tử văn.…
Cực phẩm thái tử chi liệt diễm hồng thầnTác giả: Phong Gian Danh HươngThể loại: Xuyên qua, cung đình, nhất thụ đa công.Tình trạng: Hoàn.Nguồn: Windy house + Thủy Trúc Hiên + Ân Tịch Ly Tôn trọng công sức tui đi edit vs gom nguồn cũng miệt lắm nhá :))) ghi gõ nguồn nếu đăng trọn bộ nhá :))) còn đăng đến chương 125 thì mún ghi nguồn ai thì ghi tại chương đó nhìu cũng edit rùi nên tui hok lý do bắt bẻ :)))😆😆😆😆😆Giới thiệu:★ Mạc Vệ Quân: Huấn luyện viên cảnh sát, trí dũng song toàn, khôi hài hài hước, chính nghĩa dũng mãnh nhưng tính tình táo bạo!★ Mạc Nhiễm Thiên: thái tử Mạc quốc , phong hoa tuyệt đại, mị hoặc khuynh thành, thiện tâm nhân từ nhưng trời sinh ngu dốt!Một lần ngoài ý muốn, linh hồn Mạc Vệ Quân xuyên qua vào thể xác Mạc Nhiễm Thiên, và câu chuyện của chúng ta bắt đầu.…
Tên truyện: Sau khi lưu lạc trên đảo hoang và được nàng tiên cá nhặt về (vì tên truyện dài quá Wattpad không cho để nên mình rút gọn lại nha)Thể loại: Bách hợp, Hiện đại, Yêu sâu sắc, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Điền văn, Hư cấu.Nhân vật chính: Vân Khê, Thương Nguyệt.Bản Edit thuộc về _Eirlys.…
Tên truyện: Tôi phong thần trong trò chơi vô hạnTên cũ: Tôi phong thần trong trò chơi kinh dịTên khác: Kinh PhongTác giả: Hồ Ngư Lạt Tiêu Biên tập: Nhà số 611Thể loại: Đam mỹ, vô hạn lưu, chủ thụ, phát sóng trực tiếp, linh dị thần quái, vả mặt, 1v1, HE‼️VÔ CÙNG QUAN TRỌNG: TRUYỆN KHÔNG THẾ THÂN, KHÔNG BẠCH NGUYỆT QUANG, KHÔNG NP, KHÔNG INCEST, KHÔNG TỰ CÔNG TỰ THỤ.Số chương: 589 + Tập ngoại truyệnTình trạng: Hoàn thànhGiới thiệu: Sau khi Bạch Liễu thất nghiệp bỗng bị cuốn vào một trò chơi kinh dị phát sóng trực tiếp không thấy điểm dừng, trong ấy có đủ mọi chủng loài quái vật và những người chơi mang nặng sát ý đang náu mình. Lúc đầu, ai nấy đều coi Bạch Liễu chỉ là một tên "ma mới" đột nhiên bị lôi vào bên trong. Về sau, bọn họ mới hiểu, trò chơi này đang dùng thắng lợi và vòng nguyệt quế chào mừng vị thần của nó. Nó nói với Bạch Liễu, mừng ngài về nhà.Khủng bố thần minh phi nhân loại mỹ nhân công x đặc biệt mê tiền hơi điên thụ Một câu giới thiệu tóm tắt: Người chơi max cấp trở về thôn Tân thủ. Dàn ý: Tuyển việc công nhân viên chức từng bị sa thải, nỗ lực dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng để trở thành tỷ phú. CẤM CHUYỂN VER, REPOSTPHẦN 3 (TỪ CHƯƠNG 399-HẾT): https://www.wattpad.com/story/366671205?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=nhaso611…
Tác giả: Đậu TươngConvert: myhannhEditor: Hungtuquy Phạm Tử Tĩnh là tiểu trong trong thuộc quản lý cục thời không, từ tổ công lược bị điều phối tới tổ công lược thịt văn. Từ đây tiết tháo là người qua đường, mỗi ngày đều dựa vào tính phúc để vượt qua.Toàn văn 1V1, có cốt truyện, sẽ không mãn thiên toàn thịt.…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…