Chương 1
Hà Nội, mùa của những cơn mưa.
- Chị Nguyệt, là em đây. Khi nào thì chị đến?
Bên đầu dây điện thoại kia xuất hiện vài tiếng rì rì, trộn lẫn cả tiếng xe cộ ngoài phố. Cô gái với giọng cười lớn đáp lại:
- Chị đến ngay đây, đến ngay đây. Em đợi chị một chút nhé.
Tiếng điện thoại tắt rồi. Đối diện với phong cảnh chưa bao giờ thấy qua trước mắt, cô bé có chút cảm thấy ngại ngùng kéo cao chiếc khăn choàng cổ che đi gần một nửa gương mặt của mình. Em đứng trong một góc nhỏ của sân bay, hai tay kiên trì nắm chặt túi hành lý. Dương Hạ Ly cúi gằm mặt xuống nhìn mũi đôi giày trắng của mình lem luốc, dính đầy bùn đất. Hà Nội vậy mà lại mưa rồi.
- Ly!!!
Một tiếng gọi lớn quen thuộc từ xa vọng lại. Hạ Ly giật mình vì tiếng gọi quá to. Theo như phản ứng bình thường, em đã xoay đầu lại ngay
- Chị ở đây, Ly ơi! Chị ở đây này.
Chị Nguyệt vẫn không ngừng nhón chân vẫy vẫy tay hét lớn.
- Chào mừng em đến với Hà Nội, Ly ơi!
Hạ Ly xách túi hành lý, lon ton chạy về hướng chị Nguyệt. Em cúi đầu chào chị. Đến lúc này Hạ Ly mới thực sự để ý, chị Nguyệt của em đi đến đây cùng một người bạn, người ấy là con trai. Hạ Ly vội vã gập người liên tục để chào hỏi. Bạn của chị Nguyệt xoa xoa đầu em, mỉm cười:
- Anh để xe ở bên ngoài. Anh đi ra trước đây, hai chị em cứ từ từ ra sau nhé.
Nguyệt tươi cười gật đầu. Từ khi gặp nhau cho đến bây giờ, Nguyệt đi trước nắm tay Hạ Ly, sợ em bị lạc mất ở chốn đông người xa lạ này. Năm nay Hạ Ly đã vào lớp chín rồi. Gia đình em vốn sống ở miền Nam, đột nhiên ba mẹ chuyển công tác vội. Hạ Ly vì không muốn đi nước ngoài cho nên đã xin phép đến nhà bà Ngoại ở miền Bắc. Nếu như những gì mẹ kể là đúng thì khi còn nhỏ Hạ Ly đã từng đến đây một lần, ấy là khi em chỉ mới chập chững bước đi. Sau này ba mẹ bận rộn, mãi cho đến bây giờ em mới có dịp đến đây:
- Anh đưa chị đến đây đón em ạ?
Hạ Ly hỏi, chị Nguyệt vui vẻ gật đầu.
- Bọn chị có công việc, sẵn tiện ấy mà. Sau này em cứ gọi anh này là anh Dương nhé.
Nói ra mới biết, chị Nguyệt có một người anh trai - anh Thiên. Anh Dương là bạn thân của anh Thiên. Hai người hợp tác làm ăn, nghe bảo công việc cũng rất thuận lợi.
Dương mở cốp xe, giúp em mang hành lý bỏ vào bên trong. Hạ Ly vừa buông quai cầm, tay em đã đỏ ửng lên, in hằn vết của dây quai, chắc là do em mang nhiều đồ quá. Anh Dương không biết từ lúc nào đã nhanh mắt để ý thấy rồi bèn đưa cho em một chai nước lạnh. Dương chỉ chỉ vào đôi bàn tay của Hạ Ly:
- Em cầm một chút nhé.
Hạ Ly gật gật đầu, nhanh chóng bước vào ngồi ngoan ngoãn trên xe. Mưa lất phất rơi, bám đầy trên cửa kính xe nhỏ nhưng em vẫn thấp thoáng nhìn thấy được ánh đèn bật sớm nơi cột điện kia, đèn pha xe máy điểm đầy cả phía bên ngoài. Ngồi trong xe yên ắng quá, cũng đúng thật, mưa rồi lái xe nhanh sẽ rất nguy hiểm.
Anh Dương bật chiếc radio lên, cái tiếng rè rè xưa cũ nghe thật thích. Lâu rồi Hạ Ly đã không còn nghe radio nữa. Chiếc xe vẫn băng băng chạy trên con đường nhựa, mưa vẫn lất phất rơi, giọng nói trên đài radio của anh Dương... vẫn luôn liến thoắng không ngừng.
Không biết em đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, Hạ Ly tỉnh giấc liền phát hiện mình đã nằm trên một chiếc giường đệm chăn ấm áp. Bên ngoài mưa vẫn còn to lắm. Em rời giường mở cửa đã thấy ngay anh chị ngồi bên ngoài đều hướng mắt nhìn về phía của em:
- Anh Thiên chị Nguyệt. Sao em lại...? Ý em là ban nãy em vẫn ngồi trên xe mà.
Anh Dương đứng phía sau lưng Hạ Ly, lại nhẹ nhàng xoa xoa đầu em. Trên tay anh cầm một dĩa trái cây lớn, mang ra đặt xuống bàn. Chị Nguyệt cầm lên miếng táo, cắn một cái rồi nói:
- Ban nãy chị thấy em ngủ ngon quá, không nỡ gọi dậy nên nhờ anh Dương bế em vào.
Hạ Ly nghe thấy thế liền gật đầu nói lời cảm ơn. Em thấy ngại, cảm giác trống rỗng như khi một mình em đứng ở sân bay to lớn ấy. Bản thân vừa mới đến nhà anh chị thì đã làm phiền bạn của người ta rồi:
- Mau ngồi xuống đây ăn trái cây đi.
Anh Thiên vẫy vẫy tay tươi cười.
- Thôi chào nhé, tôi phải về nhà đây. Có hẹn đi uống với Thanh rồi.
Dương vỗ vỗ vai Thiên, nhanh chóng đứng dậy mặc áo khoác ngoài, anh không quên nhìn Hạ Ly đứng trước mắt, mỉm cười một cái.
- Hẹn gặp lại em nhé, Ly.
- Khuya rồi, còn mưa nữa mà hẹn uống với nhậu? Lái xe cẩn thận đó.
Thiên rời ghế đi theo phía sau, không ngừng cằn nhằn. Riêng đối với Dương thì đây giống như là chuyện cơm bữa vậy, cái tính cằn nhằn này của Thiên đã theo sau Dương từ khi cả hai chỉ mới học mẫu giáo.
Nguyệt ngồi đấy bấm di động, chốc chốc lại lén đưa mắt nhìn sang quan sát Hạ Ly, em ăn ngon, gương mặt lại vô cùng thỏa mãn. Chị Nguyệt cười thầm trong đầu. Cô em gái họ này đã bao nhiêu năm không gặp lại, vậy mà đột nhiên lại gọi điện cho chị Nguyệt rồi bảo với chị rằng em muốn đến Hà Nội, không muốn cùng ba mẹ đi công tác. Thiên phủi phủi quần áo bước vào:
- Mưa lắm đấy. Ngày mai anh đưa em đi làm thủ tục đăng ký nhập học, hy vọng không mưa như hôm nay.
Anh Thiên càu nhàu, lấy mất điện thoại của chị Nguyệt.
- Hay là để em đi xe buýt cũng được, ngày mai cũng không phải cuối tuần mà. Anh chị cũng có công việc...
- Không sao đâu, để anh đưa em đi. Nhỡ em mà bị lạc thì cô út lại mắng anh chị mất.
Bà ngoại của em vừa mất vào năm ngoái, ba mẹ của anh chị ly hôn rồi liền dọn ra ngoài sống, để lại nhà cho anh chị. Vào đám tang của bà ngoại, Hạ Ly không cùng mẹ về được vì chuyện thi cử vẫn chưa xong. Em không có ký ức gì về người bà quá cố của em cả, thứ duy nhất em nhớ được rằng là khi vào năm mới, ba mẹ em sẽ gọi cho bà, chúc vài câu lại tắt điện thoại mà đi ngủ. Hiện tại đã là một giờ sáng rồi, cơn mưa trên mái hiên vẫn chưa dứt, lòng em lại bồn chồn khó tả.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com