Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

21-25

Đệ nhị thập nhất chương

Không biết lúc nào mới có thể gặp lại, con đường biệt ly luôn luôn chia núi cách sông, nhìn không thấy phương hướng đi tới.

Quy Khư nói đi nói lại với chính mình, phải nhớ kỹ mùi hương của người này, phải nhớ kỹ hình dáng của người này, giọng nói của hắn, khuôn mặt của hắn, tất cả của hắn đều không thể quên, bất kể gặp phải điều gì cũng không thể quên.

Người trong lòng không kích động tới phát run như Quy Khư, chỉ đột nhiên hỏi một câu: "Ngươi định đi đâu?"

Quy Khư càng thêm kích động, hắn không ngờ Song Phi còn quan tâm mình sẽ đi đâu, là bởi vì có phần kỷ niệm với mình sao?

"Hiện tại còn chưa biết, ngươi đi cùng ta chứ?"

Song Phi sửng sốt một chút, dùng tay đẩy Quy Khư ra "Sao có thể. Ngươi mang theo gánh nặng như ta có thể chạy được bao xa?"

Dáng vẻ bình tĩnh một cách quá đáng đó đã thẳng thừng phủ nhận cái sự tự mình đa tình của Quy Khư, hắn bắt đầu có chút tức giận: "Vậy vì sao buổi tối ngươi bị bắt quay về Thiên Ảnh môn ngươi không bỏ chạy cùng ta? Lúc kia rõ ràng là có cơ hội, ngươi hiện tại không có võ công, nhưng lúc đó thì vẫn có chứ hả?"

"Ta đã nói với ngươi rồi, đừng quản chuyện của ta."

"Ngươi!" Ngữ khí lãnh mạc như vậy, Quy Khư lại càng tức giận, hắn chạy trốn căn bản không phải vì bản thân, mà là nghĩ có một ngày đủ năng lực quay về đây, mang người hắn yêu đi cùng, tương lai của hắn, nhất định phải có sự tồn tại của Song Phi!

"Song Phi, vì sao phải nói như vậy? Mười năm rồi, ngươi rốt cuộc coi ta là cái gì? Rốt cuộc ngươi đang suy nghĩ cái gì?"

Vì sao, mình luôn không thể nhìn thấu suy nghĩ của người này?

"Ta đang suy nghĩ cái gì?"

Song Phi quay vào bóng tối bên giường ngồi xuống, ngọc thế còn mang theo máu cứ vậy đứng hiên ngang cạnh chân hắn. Có máu, chứng tỏ huấn luyện còn chưa đủ, theo như trong sách dạy, thì chính là còn chưa đủ co dãn.

Thật là một hình ảnh buồn cười, Quy Khư nghĩ khung cảnh này căn bản không hợp với người xinh đẹp như tuyết kia.

"Ta đang suy nghĩ, làm thế nào có thể phục tùng thật tốt mệnh lệnh của chủ nhân, làm thế nào mới không bị chủ nhân vứt bỏ. Nếu có một ngày chủ nhân không cần ta nữa, như vậy sự tồn tại của ta cũng không còn giá trị..."

"Câm miệng!!! Ngươi có còn cần mặt mũi nữa không vậy?" Quy Khư quả thực khó mà tin nổi, nhất là hắn nhìn ngọc thế bên chân Song Phi, càng giận tới độ muốn phun ra một búng máu "Đây là lời ngươi nói sao? Đây thật sự là suy nghĩ của ngươi sao?"

Đây chính là cái người từng cùng hắn truy cầu tự do ư?

"Nếu như chủ nhân không cần nó, vậy ta cũng không cần."

. . .

Người này bắt đầu thay đổi từ lúc nào? Là từ bao giờ thì có ý nghĩ như vậy? Vì sao bản thân chưa từng phát giác ra người đó đã cải biến? Lẽ nào Song Phi mà hắn yêu kia, đã không còn tồn tại nữa sao?

Không, người kỳ quái chắc là mình đó thôi, thân là ảnh vệ, lại nghĩ đến tự do và ái tình, bảo lưu cái thứ tôn nghiêm và nhân cách nực cười, còn ảnh vệ nào kỳ quái hơn hắn sao?

Quy Khư muốn cười khổ, lại vừa muốn khóc, cuối cùng nhếch khóe miệng một cách cay đắng.

Hẳn là vậy, còn gìn giữ những thứ này, là bởi vì hắn đã gặp người mình yêu, còn Song Phi thì không còn những suy nghĩ đó nữa, bởi vì trong lòng Song Phi từ trước tới giờ chỉ có một người.

Bên ngoài bỗng nhiên có động tĩnh, một ngọn đèn dầu chập chờn bước tới trước cửa.

"Công tử? Sao lại không thắp đèn? Đã ngủ chưa?" Là Vương Tam lão đầu.

Thân ảnh phía sau lùi vào trong bóng tối không để lại vết tích, Song Phi đứng dậy ra mở cửa.

"Ta theo quy củ tới xem, tự ngươi làm thế nào rồi? Sao không đốt đèn?"

Vương Tam giơ ngọn đèn dầu chiếu một vòng quanh phòng, thấy sách trên bàn đại khái đã giở được một phần ba, ngọc thế nằm dưới đất cạnh giường, trên bề mặt dính không ít máu.

Thấy có máu, Vương Tam liền tới gần tỉ mỉ kiểm tra một chút.

"Công tử, không dùng dược cao trong hộp sao? Nếu dùng hẳn là sẽ không ra nhiều máu như vậy."

"..."

"Ta biết là kiểu gì cũng sẽ như vậy, cho nên đặc biệt mang thuốc trị thương tới, thuốc này dùng sẽ khỏi rất nhanh, trong Bàn Long sơn trang không có đồ chất lượng kém."

"..."

Vương Tam nghĩ vị công tử này đúng là không thích nói nhiều, vẫn chỉ yên lặng đứng ở nơi đó. Ông thấy có chút kỳ quái, Tiết Lăng Phong là một người lạnh lùng tới tận xương tủy, sao lại còn đi thích một lãnh mỹ nhân? Aii, ông càng ngày càng già, càng ngày càng không hiểu được chuyện của thanh niên nữa.

"Đúng rồi, trang chủ nói, ngày hôm nay ngươi khổ cực rồi, muốn ta mở khóa cho ngươi một canh giờ."

Nói xong, Vương Tam run run bàn tay thò vào túi vải tùy thân móc ra một cái chìa khóa, đi về phía Song Phi.

"Tự ta làm." Cuối cùng cũng mở miệng.

"Không được, công tử." Vương Tam đi tới trước mặt Song Phi, vụng về ngồi xổm xuống, cởi quần hắn ra "Trang chủ nói, không thể để ngươi chạm vào chìa khóa."

"Một canh giờ, muốn làm gì tùy ngươi."

Vương Tam ngồi xổm phía trước phân thân của Song Phi, híp mắt lại gần. Con mắt ông đã lão hóa rồi, nhìn không rõ lắm, tay cũng không còn linh hoạt.

Người kia đang nhìn ư?

Song Phi vẫn đứng không nhúc nhích, để Vương Tam mở khóa cho hắn, nếu là mệnh lệnh của chủ nhân, hắn sẽ không cãi lời. Thế nhưng, nam nhân kia đang nhìn sao? Hắn không thể cảm giác ra vị trí của người kia nữa, hắn hy vọng người kia đã rời khỏi căn phòng này rồi.

Vương Tam mất một lúc mới mở được khóa ra, trên cái đó của Song Phi lưu lại một vòng màu hồng nhàn nhạt.

"Một canh giờ sau ta trở lại."

Vương Tam run rẩy đi ra, gió lạnh ban đêm thổi trúng vào người ông.

Gian phòng tối đen trở lại, Song Phi còn chưa kịp xoay người, đã trực tiếp bị một thân ảnh nhào tới áp lên giường.

Hắn quả nhiên còn chưa đi, như vậy cái gì hắn cũng thấy hết, cái gì cũng nghe hết rồi.

"Ngươi muốn làm gì?"

Trong bóng tối, Quy Khư đặt mình trên người Song Phi, Song Phi đẩy một chút, nhưng không đẩy ra nổi.

"Một canh giờ mà thôi, ngươi nói xem ta có thể làm gì?"

Quy Khư tìm được đôi môi hắn ái mộ, liền hôn xuống.

Đệ nhị thập nhị chương

"Một canh giờ mà thôi, ngươi nói xem ta có thể làm gì?"

Quy Khư tìm được đôi môi hắn ái mộ, liền hôn xuống.

Người dưới thân do dự trong chốc lát, sau đó là hờ hững, tiếp theo là đáp lại.

Dục vọng của hắn đã bị mình khơi dậy, Quy Khư âm thầm cười dưới đáy lòng.

Đã bao nhiêu năm, bọn họ vẫn len lén ngoạn trò chơi như vậy. Thân thể hắn, bản thân đã rất quen thuộc, thế nhưng luôn ăn không biết chán. (thằng đểu : (( )

Chính mình là người đầu tiên hôn hắn, người đầu tiên ôm hắn, người đầu tiên mang theo hắn nhận thức khoái lạc của xxx, biết cách làm sao có thể châm ngòi cho dục vọng của hắn. Hắn vốn thuộc về mình, Tiết Lăng Phong mới là kẻ chen ngang.

Bất cứ kẻ nào chen vào, hắn đều loại bỏ, một ngày nào đó, hắn sẽ có thể giết chết Tiết Lăng Phong.

Trong lòng vừa hiện sát khí, động tác của Quy Khư cũng không khỏi mạnh lên, cuối cùng cắn một ngụm vào dưới bụng của nam nhân.

"A —— "

Song Phi khẽ hô một tiếng, hơi hơi đau đớn trái lại khuấy động một cơn thuỷ triều dục vọng, phân thân đã đứng thẳng chảy ra một ít dịch thể trong suốt.

"Song Phi, ngươi sẽ không quên ta chứ?"

Quy Khư lấy tay đỡ bên cạnh eo Song Phi, nâng lên một chút. Song Phi mở mắt nhìn thoáng qua hắn, động tác này quá quen thuộc, là tín hiệu muốn đi vào.

Vậy nên Song Phi cũng theo đó thả lỏng thân thể.

Chẳng ngờ hơn nửa ngày, Quy Khư lại buông eo hắn xuống, chỉ im lặng quan sát hắn.

Không có động tác âu yếm, cũng không tiến thêm một bước, trong ánh mắt mê man của Song Phi hiện ra một tia thắc mắc.

"Phía sau của ngươi bị thương."

Quy khư nói một câu như giải thích.

"Ảnh hưởng tới ngươi sao?"

Thanh âm rất êm tai, tuy rằng không có ôn độ, nhưng mang theo chút dục vọng bắt đầu dâng trào.

"Không, là sẽ ảnh hưởng tới ngươi, tiến vào như vậy ngươi sẽ thấy khó chịu."

Quy Khư lấy tay mân mê một sợi tóc che ở trước mắt Song Phi, lại nhịn không được mà hôn hắn, trong lúc hai người gắn bó dây dưa, thuận lợi cầm lấy dược cao vứt trên mặt đất. (Làm cách nào tài quá vậy, bộ hêm lên giường hả ^.^)

Song Phi cho rằng Quy Khư muốn bôi giúp mình, không ngờ lại đưa vào phía sau của chính hắn. Lúc một ngón tay đi vào, Quy Khư cau mày hừ một tiếng.

Trướng trướng, không hề thoải mái.

"Ngươi làm gì vậy?"

Hai người thân thể trần trụi, chăm chú nhìn nhau. Cuối cùng Song Phi đè lại ngón tay vẫn đứng im trong thân thể Quy Khư.

"Ngươi cũng là nam nhân, cũng muốn đâm vào chứ hả?" Giữa lúc không thoải mái, Quy Khư vẫn miễn cưỡng vặn vẹo ra một nụ cười méo mó "Ta là lần đầu tiên, có lẽ sẽ làm không tốt, ngươi ——"

Câu nói kế tiếp nghẹn lại không ra được, chỉ cần đôi mắt Song Phi nhìn hắn, Quy Khư sẽ nói năng lộn xộn, huống chi là nói loại chuyện này.

Không thể chống cự lại, cặp mắt thâm u kia.

"Đừng ngẩn người nữa, tiếp tục làm chuyện vừa rồi đi." Song Phi lại nằm như cũ, để thân thể thả lỏng thêm một chút.

"Không, ta muốn như vậy."

Quy Khư cảm thấy đã chuẩn bị tạm ổn rồi, hắn buông dược cao, cúi người xuống hôn lên phân thân trước mặt. Nó bởi vì bị cắt ngang mà có chút mềm đi.

Đó cũng là lần đầu giữa bọn họ, lần đầu đổi vị trí, chỉ cần như vậy, họ đã chân chính gắn kết với nhau. Hắn sẽ nhớ kỹ, thân thể và luật động của nam nhân này.

Song Phi dần dần thở dốc kịch liệt hơn, còn kèm theo tiếng rên rỉ nhỏ vụn. Quy Khư rất thích nghe tiếng nam nhân này động tình, không giống Tiết Lăng Phong, lúc ở trên giường cấm Song Phi phát ra âm thanh.

Phân thân của Song Phi nhanh chóng cứng rắn trở lại, Quy Khư cầm nó, đặt ở trước mông mình, để đỉnh của nó nhắm thẳng vào hậu huyệt.

Kỳ thực Song Phi cũng rất khát vọng đúng không? Quy Khư nhìn đôi mắt Song Phi, ánh mắt Song Phi đã nói nói cho hắn điều đó. Bởi vì là nam nhân, chỉ từ phía sau đạt được thỏa mãn cũng không phải là phát tiết thực sự, cái loại cảm giác phía trước được cực nóng bao vây lấy, mới là mong muốn chân chính của nam nhân.

Cảm giác Song Phi đã bắt đầu nôn nóng, Quy Khư rốt cuộc vững vàng đỡ lấy thứ kia, sau đó chậm rãi hướng về phía nó ngồi xuống.

Mới tiến vào một nửa, Quy Khư đã bị kẹt ở trên không dám động nữa.

Đây là cảm giác bị tiến vào sao? Đau đớn như thế, hình như cơ thể sắp bị xé làm hai nửa, Quy Khư dùng hết sức lực rốt cuộc nhịn xuống được tiếng kêu thảm, cũng cứng đờ ra tại chỗ không dám nhúc nhích.

Song Phi cũng nhẫn nại không động đậy, tuy rằng chỉ là đi vào một chút, thế nhưng vòng xoáy nóng bỏng lại phát sinh sức mạnh không thể kháng cự mê hoặc hắn, hắn muốn đi vào sâu hơn, muốn cái loại ấm áp vô cùng kia!

Quy Khư cúi đầu nhìn nam nhân dưới thân, hắn cũng đang nghiêng đầu im lặng chịu đựng, đôi mày cau lại, sợi tóc ướt đẫm, đều cho thấy hắn khó nhịn nổi dục vọng.

Thế nhưng hắn không hề động, cũng không có giục mình, chỉ yên lặng ở bên mình, cùng mình nhẫn nại.

Quy Khư bỗng nhiên thấy rất hạnh phúc, đây là cảm giác ít có trong đời. Có khi nào trong lòng Song Phi, dưới bề ngoài lạnh lùng, hắn vẫn rất quý trọng mình?

Bất chợt Quy Khư cúi đầu xuống hôn Song Phi, chậm rãi thả lỏng thân thể đi xuống, như vậy sẽ không đau nhức nữa.

Song Phi chỉ cảm thấy dục vọng của mình bị bao vây càng lúc càng sâu, cái cảm giác chật hẹp lại nóng bức này khiến hắn hầu như vô pháp suy nghĩ gì nữa. Môi lưỡi cũng càng thêm kịch liệt dây dưa với người ở trên, để thanh âm thống khổ của đối phương hòa tan trong nụ hôn.

Rốt cuộc tới lúc hoàn toàn dung nạp đi vào, song phương đều phát sinh một tiếng thở phào.

"Không ngờ sẽ đau như thế, sao ngươi không nói cho ta biết?" Quy Khư ngồi ở trên còn không dám động, nhếch miệng cười cười "Sớm biết như vậy, trước đây sẽ không để ngươi ở bên dưới."

"Nguyên nhân chính là vì như thế này, cho nên mới không nói cho ngươi."

Song Phi nhẹ nhàng nở nụ cười, xoa lên gương mặt tràn đầy mồ hôi ở trên, sự thân thiết và ái ý trên gương mặt đó, mười năm qua cho tới giờ chưa từng thay đổi, mỗi lần hắn ở dưới đều thấy rất rõ ràng.

"Song Phi, tuy ta chưa từng nói rõ, thế nhưng ngươi biết đúng không?" Quy Khư nắm lại tay hắn, tiếp đó lại khom người ôm lấy hắn "Ngươi biết đúng không? Ta yêu ngươi..."

Bởi vì sắp phải đi, cho nên mới có thể nói ra lời cấm kỵ như vậy sao? Cái chữ mà lúc còn là ảnh vệ, vĩnh viễn cũng không nghe được, vĩnh viễn cũng không thể nói.

Thân thể phía trên bắt đầu trừu động, từng đợt sóng khoái cảm ấm áp lan khắp toàn thân, nhưng Song Phi cảm giác khuôn mặt chôn ở đầu vai, có những giọt nước mắt đang rơi trong câm lặng.

Vô luận những năm tháng cô độc sau đó có dài tới mức nào, vô luận tương lai sẽ trải qua những chuyện ra sao, Quy Khư đều biết hắn sẽ không quên người này, đôi mắt, nụ cười, còn có những vết tích người đó lưu lại vĩnh viễn trên thân thể và tâm hồn mình.

Đệ nhị thập tam chương

Nhìn bóng dáng Quy Khư chật vật biến mất vào trong bóng đêm, trên gương mặt luôn vô cảm của Song Phi tựa hồ gợn chút ôn nhu.

Cánh cửa phía sau bị nhẹ nhàng đẩy ra, Vương Tam run lẩy bẩy tới đeo kim hoàn lại cho Song Phi, nhìn cuốn sách trên bàn và ngọc thế dính máu, lắc đầu không nói gì rồi lại run lẩy bẩy đi ra.

Toàn bộ gian phòng lại rơi vào bóng tối.

Nằm ở trên giường, nhưng Song Phi không ngủ. Thoát ly thân phận ảnh vệ, tuy rằng mạng cũng không phải của mình, thế nhưng tâm tựa hồ không phải thứ Tứ hộ pháp có thể quản được nữa.

Ngay như vừa rồi, cái người mình một lần muốn bảo vệ, cái người trốn tránh, nói với mình chữ kia, cái chữ cấm kỵ kia. Lần đầu tiên có người nói chữ yêu với mình. Đem cảm giác phức tạp ép xuống đáy lòng, Song Phi nhắm mắt lại.

...

Nửa đêm, Song Phi bị giật mình tỉnh giấc. Tuy rằng võ công mất hết, thế nhưng tính cảnh giác dưỡng thành trong nhiều năm vẫn khiến hắn nhận thấy có người tới gần. Bất quá vào lúc đó cảnh giác cũng vô dụng, người dám vào lại có thể đi vào gian nhà này vốn chỉ đếm trên đầu ngón tay, lúc này còn không kiêng nể gì mà xông thẳng tới cũng chỉ có một người mà thôi.

Quả nhiên, vừa mới mở mắt, chỉ thấy Tiết Lăng Phong y sam tán loạn đứng trước giường.

"Chủ nhân." Song Phi giãy dụa muốn xuống giường hành lễ, thân hình hơi động đã thấy Tiết Lăng Phong đè xuống.

"Đừng nhúc nhích!" Tiết Lăng Phong thở hổn hển nhào lên người Song Phi. Song Phi bỗng dưng cảm thấy một vật cứng cứng nóng rực để giữa hai chân mình.

"Chủ nhân?" Song Phi không hiểu, Tiết Lăng Phong không phải đang ở trong phòng sủng thiếp của y hay sao? Hơn nửa đêm rồi, sao lại đến chỗ hắn... (cầm thú nửa đêm động dục là bình thường :-j)

"Đừng nói gì!" Tiết Lăng Phong động thân một cái, liền đâm vào. Tuy rằng mất đi võ công, ảnh vệ này đường cong cơ thể vẫn ưu mỹ như cũ, bên trong vừa chặt lại vừa nóng. Có lẽ là do bệnh nặng mới khỏi, sốt nhẹ chưa lui, ôn độ bên trong tựa hồ cao hơn những lần trước.

Cảm thấy thân thể dưới thân hơi tránh đi, sau đó lại bình tĩnh trở lại, tựa hồ còn nỗ lực thả lỏng phối hợp với động tác của mình, Tiết Lăng Phong thỏa mãn thở ra một tiếng, ngay sau đó lại nhanh chóng trừu động thật sâu.

Tiết Lăng Phong cảm giác được thân thể bên dưới càng lúc càng căng ra, dần dần còn hơi run rẩy. Mặc dù Song Phi cắn chặt răng không cho tiếng rên rỉ tràn ra, nhưng vẫn có vài tiếng kêu rên truyền tới theo lồng ngực rung động.

Dù sao cũng đã bị phế đi võ công, Song Phi thân thể suy yếu cuối cùng không chịu nổi sự tấn công kịch liệt của Tiết Lăng Phong nữa, thần chí dần dần lơ lửng...

Lại đẩy vào một cái thật sâu, Tiết Lăng Phong gầm nhẹ tiết ra, Song Phi cũng bị làm cho tỉnh lại. Tiết Lăng Phong vừa rời khỏi, Song Phi lập tức co lại hậu đình để ngăn dịch bên trong chảy ra. Hắn giãy dụa muốn xuống giường đi tắm rửa, còn chưa ngồi dậy thân thể đã mềm nhũn tê liệt ngã xuống.

Tiết Lăng Phong lật sang một bên nằm thẳng thở dốc nghỉ ngơi, lúc này mới phản ứng lại, Song Phi đã bị phế hết võ công, không chịu nổi y rong ruổi cướp đoạt không chút kiêng nể như vừa nãy. Giữa lúc suy nghĩ thì đã trực tiếp xuống giường ôm lấy Song Phi đi thẳng tới ôn tuyền sau phòng.

Song Phi cả kinh: "Chủ nhân!", lúc này Tiết Lăng Phong mới hồi phục tinh thần, cúi đầu nhìn người trong lòng, hai gò má ửng đỏ, càng thấy thập phần khả ái. Nghĩ lại thì Tiết Lăng Phong y cũng không phải người câu nệ lễ giáo gì, lập tức mỉm cười, giữ lấy Song Phi đang giãy dụa tiếp tục đi ra phía sau.

...

Tới ôn tuyền, Tiết Lăng Phong ôm Song Phi đi vào trì tắm rửa. Không để ý Song Phi phản ứng thế nào, Tiết Lăng Phong tự ý giúp hắn thanh lý phía sau. Nhìn bạch trọc nhè nhẹ hòa vào nước, Tiết Lăng Phong thấy Song Phi vừa nãy chỉ ửng đỏ hai gò má thì giờ tựa hồ toàn bộ thân thể đã hồng lên.

Thân thể trong lòng vẫn hơi run rẩy, nhưng từ đầu tới cuối cắn chặt răng không chịu lên tiếng, dáng vẻ thật khả ái khiến nhiệt huyết trong cơ thể Tiết Lăng Phong lại tập trung về phía dưới bụng, muốn làm thêm lần nữa ở trong nước, nhưng nhìn tới bạch trọc vừa rồi chảy ra có vài sợi huyết hồng, bất chợt lại bận tâm tới cảm thụ của đối phương, hơi chút đè nén thú tính của mình.

Yên lặng thở dài, Tiết Lăng Phong cấp tốc rửa sạch cho Song Phi và bản thân, rồi lại ôm Song Phi quay về phòng, cùng nhau ngủ.

Đêm đó Tiết Lăng Phong tất nhiên là sảng khoái cực kỳ, lại không biết Song Phi từ đầu tới cuối chưa từng động tình một chút nào, có điều loại người tự kỷ như Tiết Lăng Phong lại có thể trợ giúp tắm rửa đã là thiên đại ban ân, làm sao còn lưu ý tới cảm thụ của người hầu hạ đây.

Thả lỏng nằm trên giường, nghe tiếng hít thở bình ổn bên tai, Song Phi không ngủ nổi. Vết thương trên người và đau đớn ở hậu huyệt hoàn toàn không đến nỗi khiến hắn trằn trọc khó ngủ, mớ bòng bong trong lòng mới là nguyên nhân thực sự. Chủ nhân chưa từng ngủ lại phòng của sủng thiếp, cho dù mệt thế nào cũng phải quay về chủ ốc nghỉ ngơi, nhọc tới đâu cũng không để ai lại bên người... Bản thân vốn đã là thân phận nam sủng trơ trẽn, việc tối nay nếu truyền ra không biết sẽ tạo ra tiếng tăm thế nào... Trong lúc suy nghĩ cuối cùng chống đỡ không được mệt mỏi dày đặc, đi vào mê man.

Đệ nhị thập tứ chương

Lúc Song Phi tỉnh lại thì trời đã sáng, Tiết Lăng Phong cũng không biết đã đi đâu, ngủ trên giường rốt cuộc vẫn là khác biệt, ở trên thân cây vĩnh viễn không có khả năng ngủ được lâu như thế. (Khổ thân T ^ T)

Ánh nắng ngoài cửa sổ tạo ra những bóng cây loang lổ trong phòng, gió thổi qua liền lay động lúc sáng lúc tối, Song Phi nhìn chằm chằm cái bóng này một hồi, bỗng nhiên muốn ra ngoài đi lại một chút.

Mặc y phục tới cạnh cửa, vừa mới chuẩn bị kéo ra, kết quả xuân phong đưa tới tiếng cười ríu rít của một đám nữ hài tử. Các nàng đang chơi đùa ở hoa viên ngoài phòng, nghe tiếp, lại thấy Tiết Lăng Phong cũng có ở trong đó. Song Phi đứng an tĩnh một hồi, xoay người đi ra từ cửa sau.

Mười năm rồi, lần đầu tiên hắn có thể tùy ý muốn đi đâu thì đi. Nhưng hắn ngơ ngác nhìn chung quanh hồi lâu, mới mê man cất bước. Tựa như chú chim bị nuôi lâu trong lồng, lúc cho nó được tự do, nó đã không còn biết thế nào là bay lượn nữa.

Ánh dương quang đối với một ảnh vệ như hắn mà nói là quá mức chói mắt, may là bên trong Bàn Long sơn trang cây cối rậm rạp, Song Phi nhanh chóng trốn vào trong rừng, bóng cây như ô dù của hắn, để hắn ít nhiều có thể thả lỏng một chút.

Đi dạo vô mục đích một hồi lâu, Song Phi thấy đầu cùng của rừng cây có một hồ lớn, ánh dương quang làm mặt hồ nổi lên quang mang kim sắc.

Tuy Song Phi không thích bị nắng trời thiêu đốt, thế nhưng cũng rất thích ngồi trong bóng râm nhìn thế giới dưới ánh dương quang. Những mảnh nắng trên mặt hồ chiếu vào làm đôi mắt đen sâu thẳm của hắn sáng rực lên, hắn hình như rất hài lòng vì phát hiện ra cái hồ này, nhanh chóng theo sơn đạo đi tới.

Tìm tàng cây gần hồ nhất, một mảng bóng râm không lớn lắm vừa vặn bao trùm lấy hắn. Trên mặt hồ có vài con vịt trời bơi lội, vui vẻ đập cánh, tuy rằng nhiệt độ còn hơi thấp, nhưng nước đã bắt đầu ấm áp hơn.

Song Phi nhìn đám vịt bơi tới trước mặt mình, sau đó lại kêu lớn đổi hướng về phía giữa hồ.

Tiếng chim hót trong rừng trái lại làm rừng cây càng thêm yên tĩnh dị thường, chỉ có người không có việc gì làm, hơn nữa không phù hợp với thế giới bên ngoài như hắn mới ngồi ở nơi thời gian hoang phế này. Thế nhưng tất cả của hắn đều thuộc về người khác, thời gian đối với hắn mà nói cho tới giờ không có bất cứ ý nghĩa gì.

Ở nơi yên tĩnh như vậy, Song Phi phát hiện mình nhớ tới chính là nam nhân hàm hậu chất phác kia, thời gian mười năm họ ở bên nhau biến thành một bức phác họa thoảng qua trong đầu hắn, nhìn đám vịt càng bơi càng xa kia, đầu Song Phi nhẹ nhàng ngả vào thân cây "Nhất định phải trốn thật xa nha, ngu ngốc."

Chuyện một ảnh vệ chạy trốn sớm muộn gì cũng bị phát hiện, ảnh vệ bỏ chạy tám chín phần mười là sẽ bị bắt trở về. Mấy chục năm nay số ảnh vệ trốn thoát thành công ở Bàn Long sơn trang chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Nếu như người kia bị bắt về, thì mình nên làm gì bây giờ? Song Phi nheo mắt lại, nhìn đám vịt kia lại mạc danh kỳ diệu vòng trở lại. Cầu xin Tiết Lăng Phong? Cầu xin Tứ hộ pháp? Hay là thụ hình thay? Có lẽ là chết thay? Vô luận thế nào, cũng không thể để người kia chết, bởi vì đó là người duy nhất trên thế giới này yêu mình.

Chỉ có phần tình yêu đó, có thể chứng minh Song Phi hắn từng sống trên thế giới này. Nhạn qua lưu vết, gió qua lưu âm, mặc dù là hắn, cũng hy vọng có thể lưu lại chút gì đó trên đời, cho dù là một đoạn ký ức trong lòng người khác cũng tốt.

Hắn không muốn mình giống như những ảnh vệ khác, sau khi chết biến thành một vũng nước, mà lúc sống, thì đến bộ dáng như thế nào cũng không có ai biết.

.

Ngồi xuống một cái liền ngồi cả ngày.

Người thường không thể không ăn không uống ngồi bất động một chỗ lâu như vậy, thế nhưng ảnh vệ đã không phải người bình thường nữa. Quanh năm trông giữ ngoài cửa sổ người khác, khái niệm thời gian đã trở nên mơ hồ, một phút đồng hồ đối với họ mà nói không ngắn, một ngày đối với họ cũng không dài.

Tận đến khi thái dương hạ sơn, Song Phi mới đứng lên. Bởi vì Vương Tam đã nói với hắn, bình thường bất luận chạy đi đâu, lúc mặt trời xuống núi cũng nhất định phải trở về, rửa mặt trang điểm cẩn thận, nói không chừng buổi tối Tiết Lăng Phong sẽ tới dùng. (em nó đâu phải bữa tối =3=) Căn cứ theo thời gian hắn sử dụng để đi tới, thì thời gian trở lại vừa vặn có thể kịp trước khi toàn bộ mặt trời khuất sau núi.

Không ngờ lúc Song Phi theo cửa nhẹ nhàng vào phòng, thì Tiết Lăng Phong đã phụng phịu chờ ở trong.

"Chạy đi đâu?" Chén trà trong tay Tiết Lăng Phong đập cái 'cạch' xuống bàn.

Song Phi đi tới phủ thêm chăn (?), sau đó bật người quỳ xuống "Chủ nhân, ta ngồi ngay bên hồ."

"Ngươi biết Vương Tam ở đây chờ ngươi bao lâu rồi không? Trời thì giá lạnh rét buốt, ta đã bảo lão xách đống xương khớp già nua đi về rồi."

Song Phi nhìn lướt qua ngọc thế mới ở trên bàn, hình như đổi cái lớn hơn "Xin lỗi, chủ nhân, ta sẽ không bao giờ chạy loạn nữa."

"Vương Tam nói ngươi làm bản thân bị thương, ta không thích như vậy. Nếu phía sau của ngươi bị thương quá nặng, ta dùng cũng khó chịu. Sau này ngươi không được tự luyện tập nữa, ta đã nói với lão rồi, để lão tới giúp ngươi làm."

"Ân."

Song Phi cúi thấp đầu, phát ra một đơn âm, Tiết Lăng Phong biết hắn không muốn, thế nhưng y cũng không mong cái động động chặt chẽ kia bị tên ảnh vệ chưa bao giờ biết yêu quý bản thân này phế đi.

"Đến đây, ngồi lên chỗ này."

Kỳ thực Tiết Lăng Phong cũng không thực sự tức giận, y vỗ vỗ đùi, kéo Song Phi lên, tách hai chân hắn ra, để hắn ngồi ngang trên đùi mình. Y phát hiện ảnh vệ của y lập tức căng người ra thẳng tắp, cả người đều đi vào một loại trạng thái đề phòng, tiếp xúc với người khác sẽ làm ảnh vệ khó chịu như vậy sao?

Nhưng Tiết Lăng Phong cũng không quản nhiều như vậy, y chỉ coi đây là một dạng phong tình, khác xa với thứ quyến rũ chủ động y đã có chút chán ngấy mà thôi.

"Sao ngươi phải chuồn ra từ cửa sau? Cửa trước không tốt sao?"

"Hôm nay trong viện có rất nhiều người, ta..." Song Phi cả người chấn động, tay Tiết Lăng Phong đã trực tiếp vói vào trong quần hắn, nắm lấy khối thịt mềm mềm mang theo kim hoàn, "Ta liền... liền đi ra từ cửa sau."

"Rất nhiều người? Ngươi là nói nữ nhân của ta hả?" Tiết Lăng Phong sờ soạng một hồi, lại nghĩ chỉ vuốt không chưa tận hứng, thẳng thắn kéo xoẹt tiền môn khố đầu của Song Phi xuống, để phân thân của hắn phơi ra bên ngoài, muốn nhìn thế nào thì nhìn thế đó "Các nàng đều là những người rất đẹp, ngươi không thích xem sao? Hay là ngươi xấu hổ?"

Song Phi nghiêng đầu, môi mím thành một đường. Nếu như có thể hắn thực sự muốn lập tức mặc quần vào nhảy ra xa ba trượng, nhưng hiện tại điều duy nhất hắn có thể làm là giấu mười ngón tay nắm chặt ra sau lưng. Tiết Lăng Phong chơi đùa làm hắn cảm thấy thẹn, cũng khiến hắn có khoái cảm tê dại, thân thể bắt đầu run nhẹ.

"Ha hả, ta biết rồi." Tiết Lăng Phong chậm rãi gảy gảy khối thịt đang dần đứng thẳng lên trong tay, khiến ảnh vệ của y nhẹ nhàng nức nở vài tiếng "Ngươi thấy tự ti đúng không? Một đại nam nhân ở trong đám nữ nhân, nhưng lại mang một cái vòng làm gì cũng không được."

Song Phi không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ chuyên chú vào ngón tay đang ác ý trêu đùa phân thân của Tiết Lăng Phong. Kỳ thực hắn không suy nghĩ phức tạp như chủ nhân tưởng, hoàn toàn chỉ vì hắn không quen nhiều người, chỉ thích ở một mình mà thôi. Cái gì nam nhân, nữ nhân, cho tới giờ hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này.

"Có điều ngươi muốn trốn tránh các nàng mãi cũng không được, hình như các nàng rất thích ngươi đấy, hôm nay cứ hỏi han ta suốt." Nhìn ảnh vệ của mình bởi vì bị kim hoàn cầm cố, lộ ra vẻ mặt thống khổ, Tiết Lăng Phong mới buông ra sờ về phía đầu vú hắn. Y cũng khá thích hai tiểu quả thực màu trà này...

"A...ưm, chủ nhân..." Song Phi vừa kêu lập tức ngậm chặt miệng, hắn hoàn toàn không ngờ mình lại thốt ra tiếng rên rỉ bị chủ nhân nghiêm cấm, vi phạm mệnh lệnh của chủ nhân là phải nhận hình phạt, cảm giác bị roi quất không nếm thường xuyên thì tốt hơn.

Cũng may Tiết Lăng Phong chỉ hung hăng nhéo một chút lên nhũ đầu của hắn để nghiêm phạt, còn thả hắn khỏi người mình, làm hắn thở phào nhẹ nhõm, "Đêm nay ta không tới, lát nữa Vương Tam sẽ qua, tự ngươi chuẩn bị một chút."

Đệ nhị thập ngũ chương

Tiết Lăng Phong đi không bao lâu, Vương Tam liền dùng tần suất lắc lư chỉ mình ông có để tiến vào.

"Công tử, ngươi đã về rồi?"

Song Phi gật đầu: "Để ông đợi lâu rồi."

"Không có việc gì, bình thường ta cũng không có việc gì làm." Vương Tam đặt thùng dụng cụ của ông lên bàn, xoay người kéo một noãn lô ở ngoài vào phòng "Ta đốt lò sưởi, đợt lát nữa cởi hết y phục sẽ không lạnh."

Hai người lại im lặng, Vương Tam cúi đầu kiểm kê dụng cụ mang theo, xem xem còn thiếu cái gì. Song Phi thì vẫn đứng một bên, trong phòng chỉ có âm thanh Vương Tam lật tìm dụng cụ.

Ông già rồi, kiểm tra cả buổi mới đâu vào đấy, vừa nhấc đầu, liền thấy Song Phi vẫn đứng không nhúc nhích ở chỗ cũ.

"Công tử, lên giường nằm trước đi, đợi lò sưởi ấm rồi ta sẽ trở lại."

Song Phi liếc ông một cái "Ông sắp xếp xong rồi?"

"Đúng vậy." Vương Tam lơ ngơ gật đầu.

"Vậy bắt đầu đi, ở ngay trên mặt đất, chủ nhân không thích giường bị bẩn."

Song Phi xoay người, đưa lưng về phía Vương Tam, cởi toàn bộ quần áo, sau đó chắp tay sau lưng. Vương Tam cầm lấy một cái gông bằng gỗ, tới cùm tay hắn lại.

Không đợi Vương Tam nói, Song Phi đã quỳ úp sấp xuống, hai vai chống vào đất, nâng eo lên, đồng thời mở hai chân, cố gắng phơi bày phía sau của mình ra.

"Là như thế này đúng không? Ta nhớ rõ trong sách viết như thế."

Chất giọng trời sinh tương đối lãnh đạm của Song Phi nói loại chuyện này khiến Vương Tam kinh nghiệm đầy mình cảm thấy hiện tại như là đang phạm pháp, ông cầm cao trơn bôi trái quệt phải lên ngọc thế cỡ lớn kia, đáp không đầu không đuôi "Công tử, ngươi không lạnh sao? Ta đi lấy chăn mỏng phủ thêm cho ngươi nhé?"

"Không cần, trong sách nói không thể che đậy."

Tiết Lăng Phong thích sàng bạn (bạn-trên-giường) tính tình phóng đãng một chút, nói trắng ra chính là ở trên giường không có cái loại cảm giác ngượng ngùng. Tính tình lạnh lùng như Song Phi muốn luyện tới mức đó quả là không dễ dàng, trước tiên chỉ có thể bắt đầu từ việc dứt bỏ chút cảm giác xấu hổ. Vương Tam vỗ vỗ cái đầu bóng lưỡng của mình, đêm nay ông làm sao vậy nhỉ, toàn nói lời vô ích.

Vương Tam đem ngọc thế đã bôi trơn xong xuôi tới, lại để thêm một cái giá sắt ở giữa hai chân Song Phi, tách chân hắn ra xa nhau rồi cố định.

Lăn qua lăn lại một phen, tóc trên lưng Song Phi đã trượt sang hai bên, Vương Tam thấy chữ 'Lăng' in dấu trên lưng hắn. Tuy dấu phỏng có niên đại đã lâu, thế nhưng da ở vết thương vẫn đỏ rất tươi, như là cố ý dùng thuốc nhuộm qua. Ông nghe nói ở Bàn Long sơn trang có thứ gọi là ảnh vệ, trên người đều phải in tên của chủ nhân, lẽ nào nam nhân trước mắt này cũng là?

Thế nhưng Vương Tam sống tới giờ chưa từng thấy qua ảnh vệ, có lời đồn người bình thường không nhìn thấy bọn họ. Thật là những sinh vật kỳ quái a, xuất phát từ hiếu kỳ, ngón tay Vương Tam bất giác hướng về phía dấu ấn kia, muốn sờ thử xem thế nào.

"Ông đừng đụng vào chỗ khác của ta được không?"

Ngón tay vừa chạm vào, thanh âm lạnh như băng của Song Phi đã lập tức truyền tới, trong đó còn mang theo một cảm giác ông không thể gọi tên, nhưng kỳ thực chính là 'Sát khí'.

Khoảnh khắc đó, Vương Tam lão đầu bị dọa ngây người, ông không rõ a, vì sao có người có thể dùng giọng nói làm người khác sợ, giống như Tiết trang chủ của ông. Ông không biết võ công, đương nhiên không biết sự tồn tại của 'Sát khí'.

"Xin... xin lỗi, công, công tử, ta..."

Đường nhìn của Song Phi lướt qua vai, nhìn đến Vương Tam lão đầu đã bị dọa tới tái mét. Lão nhân đáng thương đại khái không hiểu, ảnh vệ đều không chịu nổi bị người khác đụng chạm, bọn họ đối với người xa lạ sẽ luôn mang theo một loại sát ý bản năng. Song Phi thực không biết nên nói gì với cái người đang đờ ra trước hạ thân của mình, đành phải mềm giọng "Thỉnh ông nhanh một chút đi, ta vẫn thấy có chút lạnh."

"Được, được được. Công tử bớt giận, công tử bớt giận!" Vương Tam vội vã gật đầu, bối rối cúi xuống bắt đầu làm gấp.

.

Buổi tối Tiết Lăng Phong phải đi tìm đám hộ pháp uống rượu. Nguyên tiêu đã qua nhiều ngày, theo như tính tình thích du nhạc tứ phương của y, hẳn là chuẩn bị lên đường, đi tìm những bảo bối thiên kì bách quái.

Y muốn cùng bọn họ thỏa thuận hành trình, an bài chuyện trong sơn trang một chút.

Tứ hộ pháp Hoắc Quân đương nhiên là đã trở lại Thiên Ảnh môn của hắn, lần xuất hiện tiếp theo hẳn là tiết Nguyên tiêu sang năm. Hắn cũng có chút bất mãn với chuyện Tiết Lăng Phong tuyển một ảnh vệ làm nam sủng, hai người ầm ĩ tới giờ vẫn không có dấu hiệu hòa hoãn.

Theo như hắn nói, Tiết Lăng Phong sẽ giống như cha y, ngu dại đi yêu một ảnh vệ, điên điên khùng khùng mang theo ảnh vệ kia vân du tứ hải, không trở về nữa. Năm xưa, cha của Tiết Lăng Phong thực sự là cứ như vậy bỏ đi không quay về, không ai biết ông đi đâu, vì sao không trở lại.

Điều lệ cấm tuyệt đối ảnh vệ và chủ nhân cấu kết cũng từ đó mà sinh ra.

Chuyện xảy ra đã nhiều năm, thế nhưng lúc Hoắc Quân ngăn cản Tiết Lăng Phong thì cũng bất lực như năm xưa hắn ngăn cản lão trang chủ.

Tiết Lăng Phong bước đi thong thả tới điểm hẹn tiểu lương đình, Dư Phàm và Lý Ngọc Bạch hai người đã ở bên trong uống một hồi. Bọn họ thấy Tiết Lăng Phong tới, đều đứng dậy hành lễ.

"Ở chỗ này không cần khách sáo." Tiết Lăng Phong khoát khoát tay, tươi cười đi tới.

"Trang chủ có mỹ nhân mới, sao buổi tối lại rảnh rỗi tới tìm chúng ta uống rượu a?" Lý Ngọc Bạch rót một chén thay Tiết Lăng Phong, Tiết Lăng Phong nâng chén uống cạn, cười nói "Cũng không phải là mới tìm được, chỉ là một bảo bối trước đây không phát hiện ra mà thôi."

"Nhưng Hoắc hộ pháp lại nghĩ đó là một tai họa, cũng không phải bảo bối." Dư Phàm không biết có phải là còn chưa bắt đầu mà đã quá chén hay không, ở bên chen vào một câu liều lĩnh. Đôi mắt Tiết Lăng Phong vẫn nhìn chén rượu đã cạn, nụ cười cũng ngưng kết lại bên khóe miệng.

Lý Ngọc Bạch vội vã đẩy Dư Phàm, hắn biết Dư Phàm lo lắng Tiết Lăng Phong sẽ mê muội mất cả ý chí, có điều vẫn không nên ở nơi đầu sóng ngọn gió mà lao ngược lại.

Không ngờ Tiết Lăng Phong buông chén rượu cười rộ lên, hình như không lưu ý chút nào "Nhị hộ pháp nói vậy, ta đúng là lại thấy bảo bối kia xác thực có chút thiếu sót, chưa được tính là một bảo vật hoàn mỹ."

Hai người đều không nói gì, chỉ nhìn Tiết Lăng Phong.

"Hắn đối với ta hình như chưa đủ một lòng một dạ."

Tiết Lăng Phong vừa nói xong, hai hộ pháp lập tức cả kinh "Một ảnh vệ ngoại trừ chủ nhân ra chẳng lẽ còn suy nghĩ thứ khác?!"

Tiết Lăng Phong cười cười, không nói tiếp.

.

Vương Tam cầm phần đuôi của ngọc thế, lại đẩy về phía trước, ngọc thế mới vào phân nửa, huyệt khẩu đã bị giãn ra hết mức có thể.

"Công tử, chỗ này ngươi phải thả lỏng một chút mới được, sắp vào hết rồi."

Song Phi vẫn quỳ rạp trên mặt đất, tư thế không thay đổi, nhíu chặt lông mày, tay bị khóa đằng sau nắm lại sít sao, đầu ngón tay hơi hơi tái đi.

Vương Tam thấy có chút kinh ngạc. Người bình thường gặp lúc đau đớn đặc biệt sẽ vô thức tránh né, chí ít thắt lưng cũng sẽ bất giác lui về phía trước, vậy nên trước đây mỗi lần đưa ngọc thế vào, ông đều phải dùng sức già đè thắt lưng họ lại. Nhưng nam nhân này thì không như thế, dù đau đớn thế nào, hắn cũng không hề trốn tránh.

Điều này làm cho Vương Tam nhớ tới những tiểu quan chuyên dành cho khách nhân chơi đùa ở trong thanh lâu trước đây, cũng đều được huấn luyện rất tốt, lúc khách nhân dùng tới roi, ngân châm, họ đều có thể ngoan ngoãn chịu đựng, rất ít khi gặp phải hiện tượng chơi tới phân nửa thì bỏ chạy.

Vương Tam liền nghĩ, có khi nào trước đây người này cũng từng trải qua?

Để phòng ngừa hậu đình chảy máu, Vương Tam đẩy vào rất chậm, luôn luôn chờ tới khi huyệt khẩu mở ra hoàn toàn, mới đẩy mạnh một chút, cảnh này khiến quá trình càng thêm chậm chạp gian nan. Nhưng Song Phi cũng không thúc giục ông, chỉ lặng yên chịu đựng, lúc nào thực sự không được nữa, thì mới hừ nhẹ hai tiếng.

Thật vất vả mới tiến vào toàn bộ, hai người đều thở phào nhẹ nhõm. Vương Tam gỡ gông cùm trên tay và giá sắt giữa hai chân Song Phi ra, thu thập dược cao bỏ lại vào trong thùng dụng cụ.

Vốn ông muốn nâng Song Phi dậy, thế nhưng tay vừa mới chạm vào bên cạnh bờ vai hắn thì dừng lại, bên tai văng vẳng câu cảnh cáo lạnh như băng lúc đầu, không dám nhúc nhích nữa.

Song Phi mở mắt ra cố sức nhìn ông một chút, thở hổn hển nói rằng "Không cần quản ta nữa, ông trở về đi."

Vương Tam vội vã đi ra, lúc tới cửa mới nói "Công tử, ngươi đừng tự lấy ra, trang chủ đã nói rồi, phải đợi ngài tới mới có thể lấy."

Người dưới đất vẫn không nhúc nhích, không biết có nghe được lời ông nói hay không. Ngoại trừ đối mặt với chủ nhân, Song Phi cơ bản không có thói quen trả lời người khác.

Vương Tam đi đã lâu, Song Phi mới từ dưới đất đứng dậy, mang theo ngọc thế cỡ lớn trong thân thể, ngã vào giường xong động cũng không muốn động nữa. Bên trong đóa hoa cúc truyền đến từng đợt cảm giác đau trướng, mãi không chịu ngừng.

Vương Tam nói với hắn, nơi đó của nam nhân phải thường hàm chứa thứ gì đó, như vậy lâu dài sẽ trở nên ôn nhuận ẩm ướt, để lúc người khác dùng, bản thân cũng có thể chịu ít khổ sở hơn.

{Y#v

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: