meal
một bữa ăn ngon thì nguyên liệu là thứ cần thiết nhất...────────©mphuong…

Dạ Thương Thành là tòa thành cất giấu những bi thương mà chỉ trong đêm mới thấu.
Dạ Thương Thành là chốn nghỉ của những ngày buồn như muốn biến tan đi.

Tình yêu của các cô gái luôn trong sáng như một đóa Bách hợp ( Bách hợp gia trang )…
![[Vong Tiện] Sinh cho ngươi một tiểu Lam Trạm](https://truyen4u.com/images/vong-tien-sinh-cho-nguoi-mot-tieu-lam-tram-157019769.webp)
Một hôm trở về Liên Hoa Ổ, Ngụy Vô Tiện muốn ăn canh sườn ngó sen, Yếm Ly tỷ liền vào bếp nấu cho hắn ăn nhưng khi mang lên, vừa ngửi thấy mùi canh hắn liền cảm thấy buồn nôn, ôm miệng chạy ra khỏi bàn cơm, đến một góc sân nôn nôn ọe ọe.Tôi viết đồng nhân này có cả Yếm Ly tỷ cùng Kim Tử Hiên, hai người họ vẫn sống nhưng mãi đến khi trọng sinh Ngụy Vô Tiện mới biết. Lần Ôn Ninh đâm cánh tay xuyên qua ngực Tử Hiên, lần tu sĩ đâm kiếm vào Ngụy Vô Tiện nhưng Yếm Ly tỷ đẩy Ngụy Vô Tiện đi bị kiếm xọc xuyên qua cổ họng. Vì vết thương khá nặng nên Kim Tử Hiên và Giang Yếm Ly phải tĩnh dưỡng rất lâu, Kim Quang Dao lên làm tông chủ, khi Kim Quang Dao chết, Kim Tử Hiên lên làm tông chủ của Lan Lăng Kim Thị. Hai người họ đã chết, trong truyện tôi viết lại là 13 năm sau khi Ngụy Vô Tiện trọng sinh đúng là vô lý thật nhưng vì tôi muốn Ngụy Vô Tiện, Kim Lăng, Giang Trừng có một cuộc sống hạnh phúc bên người thân nên mọi người đừng để ý chi tiết vô lý vô cùng to lớn này nha (╯3╰)…
![[BHTT - HĐ - EDIT HOÀN] Ân sủng của tạo hoá - Ninh Viễn](https://truyen4u.com/images/bhtt-hd-edit-hoan-an-sung-cua-tao-hoa-ninh-vien-276896823.webp)
Tác phẩm: Ân sủng của tạo hoá (造物的恩宠)Tác giả: Ninh Viễn (宁远)Thể loại: Hiện đại hư cấu, Tương ái tương sát, Ngược luyến tàn tâm, Khoa học viễn tưởng, HEĐộ dài: 121 chương + 8 chương PNNhân vật chính: Nhiễm Cấm, Trì NgộEditor: Gà…
![[Hoàn] Hệ thống xuyên nhanh theo yêu cầu](https://truyen4u.com/images/hoan-he-thong-xuyen-nhanh-theo-yeu-cau-138575600.webp)
Tác giả: Vanilla JejeTình trạng: Hoàn thànhThể loại: khoái xuyên, hệ thống, chủ thụ, 1x1 (NP trá hình), HE, bề ngoài ngốc manh bạch ngọt bên trong phun tào thụ x trung khuyển phúc hắc độc chiếm dục cường côngToàn bộ công đều là một người! Kiên quyết 1x1! Cho dù có NP thì cũng chỉ là 1 công duy nhất mà thôi!Văn án:Lâm Mặc mắc bệnh tim bẩm sinh, được bác sĩ chẩn đoán có nguy cơ chết bất đắc kỳ tử. Nào ngờ chết thật, nhưng không phải do bệnh tim, mà là vì xe tông.Lâm Mặc tỏ vẻ (; ̄Д ̄)Sau khi chết lại có cơ hội buộc định với "Hệ thống xuyên nhanh theo yêu cầu" hưởng thụ nhân sinh, Lâm Mặc vui vẻ bước lên hành trình xuyên nhanh vô tận của mình.Hệ thống 419: [Xin ký chủ đưa ra yêu cầu]Lâm Mặc: Ăn no chờ chết! Không phải lo cơm áo gạo tiền![Đinh! Truyền tống đến thế giới theo yêu cầu!]...Lâm Mặc: "Vì cái gì tôi là một con thỏ, lại còn sắp sửa bị làm thịt?!" (╯‵□′)╯︵┴─┴[Hệ thống phân tích cho thấy phù hợp với yêu cầu 'ăn no chờ chết' của ký chủ, khiếu nại không giải quyết]…

Tác giả: Diệp Vân Du (Diệp Vân Nhi)Chuyện về một trạch nữ bị xuyên vào chính câu truyện của mình viết. Không những xuyên vào bộ truyện sặc mùi "máu chó" thời niên thiếu, mà còn là nữ phụ bi thương, yêu mù quán đến chết cũng không toàn thay.Từ đây vị tác giả của chúng ta quyết tâm lập ra kế hoạch, tránh xa nam chủ, bảo toàn tính mạng.Ở đây còn có các nam phụ mang cá tính riêng, hoàn toàn không vào vai vật hy sinh cho mối tình oanh liệt của nam nữ chính.Nam nữ chính sạch, sạch từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, sủng, 1v1...Bộ truyện đầu tay =))) tình tiết văn phong các thứ vẫn rất chi là "non". Ừ thì cứ đọc đi cũng chẳng có gì đặc sắc. Tình tiết khá đơn giãn. Chỉ là có một chàng trai, có một cô gái và họ yêu nhau. (Câu này nghe nhàm quá!)…

Tình yêu của sáu con người. Ngây thơ, trong sáng, đáng yêu và nhẹ nhàng.…

Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Ngôn Tiểu An vẫn luôn đinh ninh rằng Lục Vân Trạm chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là anh.Tình yêu của cô dành cho anh quá tha thiết, nhưng có lẽ cô sắp không chịu được nữa rồi.Lục Vân Trạm liệu đến cuối có vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để yêu người con gái mà anh ta vẫn xem thường?...…