Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3 : Khó có thể tin.

"Là ai?" Thanh y nam tử quan sát bốn phía, cắn răng nói ra hai chữ khiến người ta không rét mà run.

"Là người ngăn cản các ngươi làm điều ác" Âm thanh đạm mạc ôn nhu vang vọng trong khu rừng, trong bóng tối xuất hiện một thân ảnh, đó là một nam tử vận bạch y, chiếc mặt nạ kim sắc che đi dung mạo của hắn, mái tóc dài bị gió thổi bay, toàn thân tỏa ra khí tức thần bí khiến người khác hít thở không thông.

"Xen vào việc của người khác, muốn chết?" Thanh y nam tử nắm chặt quyền, trong mắt bắn ra ánh sáng ác liệt cùng sắc bén.

"Ngươi cũng không phải là đối thủ của ta, sao không tranh thủ thời gian dẫn theo thuộc hạ của ngươi rời khỏi đây đi!" Nam tử thần bí không thèm đếm xỉa tới thanh y nam tử, mỉm cười cất giọng nói.

"Giết hắn cho ta!" Lời nói dương dương tự đắc của nam tử thần bí với thanh y nam tử mà nói đúng là cực đại coi thường. Cho nên thanh y nam tử vung cánh tay áo, tức giận cất giọng ra lệnh.

"Dạ" Bốn hắc y nhân bị đánh bay hiện tại đã đứng dậy, tiếp theo bọn hắn liền đưa tay về phía mấy thanh kiếm rơi trên mặt đất, vận nội lực thu kiếm về.

"Không nên cố chấp muốn giết ta, như vậy sẽ chỉ làm các ngươi bỏ mạng vô ích mà thôi" Nam tử thần bí ngữ khí vẫn mềm nhẹ như cũ, âm thanh theo gió khuếch tán trong không khí, làm cho bốn hắc y nhân không hiểu vì sao lại có cảm giác linh hồn mình bị cắn nuốt.

"Lên!" Bốn hắc y nhân liếc mắt nhìn nhau, giơ kiếm ngoan độc đánh úp về phía nam tử thần bí. Khi nam tử thần bí dùng đá đánh ngã toàn bộ bọn hắn trong nháy mắt thì bọn hắn đã biết rõ mình không phải là đối thủ của y, nhưng chủ tử đã ra sát lệnh, nếu như không thể hoàn thành nhiệm vụ thì đồng dạng chủ tử cũng sẽ ban cho bọn hắn cái chết. Cho nên... chỉ có thể liều mạng!

"Tội tình gì phải vậy? Ta chỉ muốn nha đầu kia được toàn thây thôi, các ngươi nên cho ta chút mặt mũi đi. Ta thật sự không muốn động thủ, dù sao đánh nhau rất lãng phí khí lực" Nhìn thấy mấy hắc y nhân giơ kiếm đánh úp lại, nam tử thần bí nhún nhún vai, tiếp tục thuyết phục đầy thiện ý.

"Giết!" Kiếm đã gần tới trước mặt, thế mà nam tử thần bí kia vẫn còn ung dung cười nói, không có bất kì tư thế ra tay nào. Điều đó cư nhiên khiến cho bốn hắc y nhân cảm thấy bị coi rẻ, kiếm trong tay lại càng ngoan độc bổ về phía nam tử thần bí.

"Ai..." Nam tử thần bí lắc đầu bất đắc dĩ buông lỏng cánh tay. Sau đó, thì thấy đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng bắn ra, một viên đá lấy tốc độ cực kì quỷ dị xoay tròn tại giữa không trung, ánh trăng chiếu lên viên đá, lộ ra ánh sáng bạc chói mắt. "Sưu" một tiếng, viên đá cuốn theo dòng khí mạnh mẽ xuyên qua ngực của một hắc y nhân, đồng thời cũng đánh bay ba gã còn lại.

"Phốc!" Ba hắc y nhân ngã lăn trên mặt đất, phun ra một ngụm máu tươi, sợ hãi nhìn tên đồng bọn ở bên cạnh đã bị viên đá xuyên qua ngực mà chết, nhìn thanh y nam tử, cất giọng nói run rẩy: "Chủ tử, bọn thuộc hạ vô năng, không giết được hắn"

"Ha ha, khó trách ngươi thích xen vào chuyện của người khác, thì ra là có chút bản lĩnh. Nếu như vậy, ta đành phải tự mình ra tay, cho ngươi tan xương nát thịt" Sắc mặt thanh y nam tử khẽ biến, lập tức ngửa đầu cười phá lên, sau đó nhanh như chớp đánh về phía nam tử thần bí.

"Ngươi sẽ sớm thất vọng, ta đã nói qua, ngươi không phải là đối thủ của ta" Nam tử thần bí lạnh nhạt cười, thân ảnh tiến lên nghênh đón chiêu thức của thanh y nam tử. Trong nháy mắt, tất cả cây cối trong rừng bị dòng khí quấn lấy, lá trên cây rụng hết, bốc lên xoay tròn trong không trung. Có thể thấy được hai người đều là cao thủ, cơ hồ đã muốn đạt đến cảnh giới "kinh phong động nguyệt" (kinh động gió trăng). Hai thân ảnh quỷ mị hư vô dây dưa với nhau, tìm kiếm nhược điểm trí mạng của đối phương, sắc bén mà vô tình công kích lẫn nhau.

"Ba người các ngươi lập tức đem Thượng Quan Ngưng Nguyệt chém thành từng mảnh cho ta!" Thanh y nam tử song chưởng đánh tới nam tử thần bí đồng thời ra lệnh cho ba gã hắc y nhân.

"Dạ" Ba hắc y nhân nắm chặt kiếm trong tay, đi tới chỗ Thượng Quan Ngưng Nguyệt nằm chết cách đó không xa.

"Ngươi không phải muốn bảo vệ nha đầu kia toàn thây sao? Ta đây muốn nhìn xem ngươi bảo vệ nàng như thế nào!" Thanh y nam tử ngữ khí thị huyết nói, song chưởng nhanh hơn đánh úp về phía nam tử thần bí.

"Vậy ngươi hãy xem ta làm thế nào giết ngươi đồng thời bảo vệ thi thể của nàng đi" Nam tử thần bí lạnh lùng cười, bàn tay trái nghênh đón chưởng lực của thanh y nam tử, tay phải xuất hiện ba cây ngân châm.

"Muốn dùng ngân châm để hạ gục thuộc hạ của ta sao? Đừng mơ!" Thanh y nam tử âm lệ cười, chiêu thức càng thêm ngoan độc đánh về phía nam tử thần bí .

"Chém" Cùng lúc đó, ba hắc y nhân liếc mắt nhìn nhau xong, kiếm cầm trong tay tàn nhẫn hướng về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Muốn chém ta? Vậy để ta tiễn các ngươi xuống địa ngục" Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh nhạt vang lên, người lẽ ra đã chết_Thượng Quan Ngưng Nguyệt cư nhiên theo trên mặt đất đứng lên, tiếp theo nàng dùng một loại tốc độ kinh người, đoạt lấy kiếm của một hắc y nhân. Sau đó kiếm quang chợt lóe, ba hắc y nhân mở to hai mắt khó có thể tin nhìn nàng. Tại cổ họng bọn hắn máu văng tung tóe, thân thể bọn hắn ngay ngắn ngã về đằng sau. Bịch một tiếng, ba hắc y nhân toàn bộ đều ngã xuống mặt đất.

"Đúng là con kiến" Thượng Quan Ngưng Nguyệt ném đi kiếm trong tay, ánh mắt đạm mạc quét qua ba hắc y nhân đang nằm trên mặt đất, môi đỏ mọng phun ra bốn chữ.

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt?"Đột nhiên cánh tay nam tử thần bí vung lên, đánh thanh y nam tử lui về phía sau, nhướng lông mày nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trong nội tâm cũng hơi kinh ngạc thốt ra bốn chữ. Vừa rồi nhìn thấy ba hắc y nhân dùng kiếm bổ về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngay khi hắn chuẩn bị phóng ra ngân châm hạ gục hắc y nhân, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã chết đột nhiên sống lại, so với tốc độ của hắn còn nhanh hơn giết chết ba hắc y nhân. Chuyện này...

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt?" Thanh y nam tử đương nhiên cũng phát hiện một màn quỷ dị này, hắn buông tha chém giết với nam tử thần bí, ánh mắt khôi phục vẻ lạnh lẽo dừng lại trên người Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Nàng không phải đã chết sao? Làm sao có thể sống lại? Còn có... Nàng có thật đúng là Thượng Quan Ngưng Nguyệt không? Ánh trăng bao phủ, toàn thân nàng tựa hồ tản ra khí chất băng tuyết u lãnh, đó là một loại lãnh đến ngạo mạn, lãnh đến vạn vật trên thế gian đều cảm thấy khiếp sợ...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com