Chương 40: Khác thường
Trên lầu, Vệ Trường Dao thấy Ninh Hinh đã thoát khỏi nguy hiểm liền an tâm, trở lại bàn giữa phòng.
Sau khi đã ngồi lại ghế tựa, Vệ Trường Dao mới ngước mắt nhìn về phía Sơ Lặc vẫn đang còn khiếp sợ.
Sơ Lặc ngồi ở một bên, trong đầu không ngừng hồi tưởng hết thảy mọi chuyện mới vừa phát sinh.
Đúng là khiến người ta kinh ngạc, hắn thầm cảm thán, may mắn bản thân không chống lại Tam công chúa, may mắn bản thân ngày đó đã lựa chọn nàng.
Bằng không, lúc này chỉ sợ thi thể cũng đã lạnh.
Nghĩ thế, Sơ Lặc nuốt nước miếng, nhìn Vệ Trường Dao mặt mày trầm tĩnh, run run mở miệng: "Tiểu thần đa tạ điện hạ hôm nay đề điểm." Ngữ khí càng thêm cung kính.
Vệ Trường Dao nghe vậy buông xuống chén trà, nhìn Sơ Lặc nói thẳng: "Cũng không xem là giúp ngươi, đây là bản cung đang giúp chính mình, ngươi không cần cảm tạ."
Sơ Lặc nhất thời không biết nên nói tiếp thế nào, hắn biết Sùng Huy công chúa là vì giúp chính nàng, nhưng điều này cũng cho hắn được lợi là sự thật, vô luận nàng thừa nhận hay không, cảm tạ là việc phải làm.
Không ai nói gì nữa, trong phòng liền yên tĩnh.
Vệ Trường Dao lẳng lặng ngồi ghế tựa phẩm trà, khí chất trầm tĩnh, mà bên kia Sơ Lặc lại đứng ngồi không yên.
Tam công chúa này dù không nói gì, khí chất cũng nhàn tĩnh bình thản nhưng lại khiến người ta cảm nhận được khoảng cách rất lớn, Sơ Lặc cảm thấy rất áp lực, trán đổ đầy mồ hôi lạnh.
Ngay lúc hắn sắp sụp đổ, bên tai vang lên một trận tiếng bước chân.
Sơ Lặc ánh mắt tỏa sáng nhìn về phía cửa, chỉ thấy một mảnh góc áo màu mực tung bay, sau đó liền thấy Thôi Hào mang theo vị hoàng sam nữ tử kia xuất hiện.
Đây không phải là kinh hỉ, mà là kinh hách. Không phải nãy còn đang ở ngoài đường sao?
Thôi Hào lưng rộng eo nhỏ*, thoạt nhìn nhẹ nhàng tuấn tú, mặc trang phục cẩm y vệ. Nguyên bản một bộ trang phục rườm rà có chút nữ tính, khi hắn mặc ở trên người lại thật hợp mắt, người cùng trang phục bổ sung tương trợ cho nhau; có sự tinh xảo nhẵn nhụi mà người Nguyệt thị bọn họ không có, như là tiên nhân không dính khói lửa phàm trần.
(*: nguyên tác viết "lưng vượn eo ong" , mình chuyển thành như vậy cho thuận hơn xíu🥲)
Tiên nhân?
Sơ Lặc mạnh mẽ dập tắt tưởng tượng đẹp đẽ trong đầu. Hắn còn chưa quên bản thân lúc trước đã làm chuyện đánh Thôi Hào bản tử trước mắt bao nhiêu người; có lời đồn Thôi Hào có thù tất báo, tâm ngoan thủ lạt, người như thế có thể buông tha cho hắn sao?
Dù sao đi nữa, đánh không lại thì bỏ chạy xa một chút, ông trời sẽ không trách tội hắn.
Nghĩ thế, Sơ Lặc vội vàng đứng dậy hướng Thôi Hào hành lễ, sau đó lập tức hướng Vệ Trường Dao nói: "Công chúa có khách tới chơi, tiểu thần liền cáo từ trước."
Vệ Trường Dao biết Sơ Lặc sợ Thôi Hào, cũng không làm khó hắn, gật đầu nói: "Sứ thần đi thong thả."
Sơ Lặc nghe vậy liền cúi đầu đi tới cửa, tính toán chuồn êm khỏi chỗ thị phi này, không nghĩ rằng nửa đường lại có người chặn lại.
Sơ Lặc giương mắt, trông thấy cặp con ngươi đen thẫm của Thôi Hào, đen đến dọa người, không có một tia tình cảm, trong khoảng thời gian ngắn đầu óc không nghĩ được gì, chỉ có thể ngơ ngác nhìn.
Thôi Hào không nhường đường, Sơ Lặc nhìn sửng sốt, hai người cứ như vậy giằng co trong phòng, bầu không khí dần căng thẳng.
Vệ Trường Dao thấy Sơ Lặc bị Thôi Hào áp chế như vậy, trong lòng thở dài, mở miệng nhắc nhở: "Sứ thần còn không đi? Là còn lời nào nói chưa hết sao?"
Sơ Lặc lúc này mới như được đại xá, vòng qua Thôi Hào bước nhanh khỏi phòng, giống như phía sau có sài lang hổ báo đuổi theo.
Sơ Lặc đi rồi, không khí trong phòng dần hòa hoãn lại.
Vệ Trường Dao lúc này mới nhìn về phía Thôi Hào vẫn luôn mặt mày đạm mạc, cúi đầu hướng hắn nhẹ phúc thân: "Đa tạ Thôi đại nhân hôm nay tương trợ."
Sau đó nâng mắt nhìn về phía đối phương, chỉ thấy hắn một đôi mắt sáng nhìn chằm chằm nàng, lát sau, Vệ Trường Dao mới nghe thấy hắn nói: "Phải là Thôi Hào cảm ơn điện hạ."
"Hôm nay nếu không có điện hạ, Thôi Hào cũng không thể bắt sống tội phạm kia."
Thanh âm tuy không mang cảm xúc gì nhưng cũng nghe được ra là thật lòng cảm tạ nàng.
Tuy nhiên, Vệ Trường Dao với việc hắn thật lòng cảm tạ cũng không có hứng thú gì, ánh nhìn nàng hướng về phía Ninh Hinh đang có vẻ mặt như lọt vào trong sương mù, đi đến bên cạnh, thấp giọng hỏi: "Biểu tỷ vừa rồi hẳn là sợ hãi, để muội bảo Tố Kim đưa tỷ hồi phủ được không?"
Ninh Hinh hôm nay bị kinh hách, thân thể dù không bị thương nhưng tâm lý vẫn còn sợ hãi, nghe được lời nói dịu dàng của Vệ Trường Dao liền cảm thấy ấm áp, mỉm cười trấn an, nhẹ nhàng nói: "Ta không sao."
Nói xong liền nhớ tới Vệ Trường Dao vừa cùng Thôi Hào đối thoại, liền mặt đầy kinh hỉ nhìn Vệ Trường Dao: "Khi nãy là ngươi đã cứu ta?"
Vệ Trường Dao nhìn ánh mắt nàng, gật đầu khẳng định.
Ninh Hinh ánh mắt thoáng chốc sáng lên.
Vệ Trường Dao thấy nàng ngoài mặt vẫn bình thường nhưng tinh thần có hơi kích động, biết nàng hẳn đã rất sợ hãi, nghĩ hiện tại có người ngoài ở đây cũng không tiện hàn huyên tâm sự, liền kêu Tố Kim tiến vào đưa Ninh Hinh về Ninh Quốc Công phủ.
Ninh Hinh cùng Tố Kim rời đi, trong phòng liền chỉ còn lại Vệ Trường Dao cùng Thôi Hào.
Nàng có chút tò mò vì sao lúc nãy Thôi Hào dễ dàng đáp ứng với mình như vậy, liền hỏi: "Mới vừa rồi, vì sao ngươi lại đồng ý với biện pháp của ta? Rõ ràng ngươi cùng ta... Có cừu oán."
Dừng một chút, Vệ Trường Dao mới chậm rãi nói ra ba chữ cuối.
Nói xong nàng ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen láy kia của Thôi Hào.
Ánh mắt hắn rất sâu, con ngươi đen thẫm nhưng lại óng ánh trong suốt như pha lê, giống như một cái nhìn liền có thể nhìn thấu.
Thật khó tưởng tượng một người cả ngày lăn lộn trong gió tanh mưa máu sẽ có một đôi mắt trong veo như vậy, người có đôi mắt như vậy hẳn là không lừa được người, không biết nói dối.
Vệ Trường Dao trầm ngâm suy nghĩ.
Thôi Hào đầu tiên là trầm mặc một chút, sau đó nghiêng đầu nở nụ cười.
Cánh môi màu mẫu đơn của hắn khẽ cong lên, ánh mắt vốn đạm mạc cũng cong thành vầng trăng non, thanh âm hàm chứa ý cười: "Điện hạ quá coi thường thần. Không phải ai cũng có thể gọi là kẻ thù."
Thôi Hào nói xong liền chuyển tầm mắt nhìn về phía Vệ Trường Dao, hắn ánh mắt chuyên chú, bình thản nói:
"Thôi Hào tự nhận không phải hạng người gì lương thiện, cũng đã gây thù kết oán với nhiều người."
"Nhưng người duy nhất, quá tam ba bận tổn thương ta lại không bị ta trả thù, chỉ có một mình điện hạ."
Vệ Trường Dao có chút tò mò, thuận miệng hỏi: "Vì sao?"
Nàng không trông đợi Thôi Hào sẽ đáp.
Nhưng chỉ một giây sau, đối phương liền ngoài dự kiến mở miệng.
"Thôi Hào cùng điện hạ, có thể xem như có qua thì có lại, thần động thủ trước, thua bị trừng phạt, cũng là xứng đáng."
"Thần tính kế người, người giết thần cho hả giận, đây cũng là hợp tình hợp lý, chỉ là thần có chút không hiểu, rõ ràng ngày ấy điện hạ đã hạ quyết tâm muốn giết thần, vì sao cuối cùng lại cứu?"
Thôi Hào nói xong, liền hỏi ra suy nghĩ trong lòng.
Vệ Trường Dao không nghĩ tới hắn sẽ hỏi ngược lại mình. Thầm than, quả nhiên Thôi Hào tâm cơ thâm trầm, nhanh như vậy đã phân tích rõ ràng thấu đáo*.
(nguyên tác viết "nhanh như vậy đã đưa bản thân vào trận", mình nghĩ là ý này 🥲)
Thấy hắn thẳng thắn thật lòng, nàng cũng không có ý giấu giếm, hai mắt nhìn thẳng, không tránh không né bình tĩnh trả lời: "Bản cung không muốn bản thân trên tay gánh lấy một mạng người, chỉ đơn giản như vậy."
Thôi Hào nghe vậy rũ mi, sau đó lại nhìn vị Tam công chúa thoạt nhìn nhỏ nhắn trước mắt này.
Nghĩ đến cũng đúng, nàng là Đại Ung Tam công chúa, từ nhỏ liền cẩm y ngọc thực, được che chở lớn lên.
Người như vậy, sao có thể để tay nhiễm máu tươi.
Nàng và hắn vốn không cùng một loại người.
Với nàng, "kẻ thù" chỉ là người từng xảy ra mâu thuẫn.
Với hắn, "kẻ thù", nhẹ thì tra án giết phạm nhân, là một mạng, nặng thì xét nhà, một nhà mấy trăm khẩu mạng người.
Những chuyện đó, đều là hắn kết thù.
Hắn một đường trèo lên, từ ngày đầu tiên hai tay nhuốm máu, liền biết bản thân đã không thể quay đầu.
Không nghĩ tới, hôm nay lại hỏi một vấn đề ngu ngốc vậy.
Thấy Thôi Hào trầm mặc, Vệ Trường Dao chớp chớp mắt, nghĩ bản thân hẳn có chút quá lạnh lùng, dừng một chút mới nói tiếp: "Tóm lại, hôm nay cám ơn ngươi nguyện ý dùng biện pháp của ta."
Có lẽ hôm nay Thôi Hào quá chân thành, Vệ Trường Dao lại cảm thấy không còn chán ghét người này như trước, ngữ khí cũng liền bình thường nhiều.
Thôi Hào nghe vậy cúi đầu, đối với Vệ Trường Dao khom người nói: "Điện hạ nói quá lời, hôm nay Thôi Hào cũng là người được lợi."
Sau đó liền ngồi thẳng lên, im lặng.
Sau đó hai người đều không mở miệng, mỗi người một bên bàn, ranh giới rõ ràng giống như Sở hà Hán giới.
Tố Kim khi trở về liền ở cửa phòng nhìn thấy, Vệ Trường Dao cùng Thôi Hào mỗi người trong tay bưng một chén trà, không để ý tới nhau chậm rãi uống.
Tuy giữa hai người từng có xích mích, lúc này cũng không nói tiếng nào, nhưng bầu không khí lại hài hòa thấy rõ.
Không rõ vì sao, Tố Kim bỗng thấy bản thân giống như một người thừa.
Bất đắc dĩ, Tố Kim vẫn phải vào phòng đánh vỡ khung cảnh kì lạ này, nàng hướng Vệ Trường Dao nói: "Điện hạ, nên trở về cung."
Vệ Trường Dao nghe vậy đứng lên, nói với Thôi Hào đang yên lặng ngồi cạnh: "Bản cung đi trước."
Thôi Hào đứng dậy hành lễ, giọng điệu bình tĩnh: "Cung tiễn điện hạ."
Đến khi bóng dáng Vệ Trường Dao đã rời khỏi cửa hàng, Thôi Hào mới nhớ ra bản thân cũng nên rời khỏi.
Vội vàng đứng dậy, vừa ra khỏi cửa phòng đi đến thang lầu, liền thấy một ông lão áo xám một tay giữ cửa, một tay chỉ vào cửa sổ trong phòng, nói với hắn: "Khách quan, ngài có đồ vật bỏ quên ở bổn điếm."
Thôi Hào nghe vậy dừng bước, hắn hẳn không đánh rơi cái gì, có khả năng là Tam công chúa.
Hắn thoáng nhớ lại một chút, liền nhớ tới trâm cài trân châu sáng lấp lánh trên đầu Vệ Trường Dao lúc trước, hình như sau khi hắn vào nhà đã không thấy nữa.
Bỗng nhiên, hắn lại nghĩ tới cái cung lúc đó, cùng với cánh tay đầm đìa máu chảy của hắc y nhân.
Trong thoáng chốc, bừng tỉnh đại ngộ.
Hắn nhấc chân quay lại gian phòng, nhìn thấy chiếc trâm cài đã trụi lủi trên bệ cửa sổ.
Đây là đồ vật tùy thân của nữ tử, hắn giữ sợ là không hay.
Nghĩ vậy, hắn liền ngẩng đầu nhìn hướng ông lão: "Chủ quán, vật này trước cứ đặt ở đây, ngày khác chủ nhân trâm cài sẽ quay lại lấy."
Lão nhân liếc nhìn Thôi Hào một cái, liền từ chối: "Bổn điếm không giữ đồ của khách nhân. Khách quan nếu quen biết vị khách nhân kia, nên thay nàng giữ. Đặt ở bổn điếm, sẽ bị vứt."
Dứt lời, lão nhân lại liền còng lưng đi xuống.
Thôi Hào nhất thời không nói nên lời, chỉ có thể cất trâm cài tóc lại mang về, nghĩ sau này nếu gặp mặt Vệ Trường Dao liền đem trả.
Bên kia, Vệ Trường Dao cũng không nhớ tới trâm cài tóc của mình còn ở cửa hàng binh khí, cuối cùng còn vào tay Thôi Hào.
Khi nàng hồi cung, đã sắp tới giờ ăn trưa.
Nàng vừa nghĩ tới những chuyện xảy ra hôm nay ở đường Chu Tước, vừa dùng ngọ thiện.
Trong lòng luôn có chút nghi hoặc, tuy rằng tình huống hiện tại so với nguyên tác đại khái cũng giống nhau, nhưng nhìn chung vẫn có chỗ nào không đúng.
Hơn nữa, hôm nay Cố Đình Chu đối với Vệ Ngữ Đường cũng quá lãnh đạm.
Hoàn toàn không phải nâng niu chiều chuộng như sách viết, để nàng ta làm nũng này nọ.
Ngược lại có chút lạnh nhạt, thậm chí giống như căn bản không có ấn tượng gì.
***Tác giả có chuyện muốn nói: Chương này đăng lần đầu lúc 0:00, nhưng lại biến mất không thấy nên ta đăng lại.
Cảm tạ các tiểu khả ái đã ủng hộ ta, yêu các ngươi!
Nguyên nam chính quả thật sẽ không cùng nguyên nữ chính ở bên nhau.
Cầu cất chứa!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com