Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

#14

Chap14: Thượng đế a~~~!!
_______________________________________

Diệu Minh đầu tiên là mở loa ngoài, đặt điện thoại sang một bên, sau đó lại về thu dọn bông băng thuốc đỏ trên giường.

_ Thắng Thắng! Có chuyện gì không?

Hoàng Anh khó hiểu, Diệu Minh ở thành phố này hình như chỉ có Chiến Thắng làm bạn, bị thế này lại không nhờ cậu ta đến giúp sao?

Hắn cũng chơi thân thiết với Chiến Thắng, cũng biết được Chiến Thắng khá bận rộn với đủ mọi loại chuyện, có lẽ Diệu Minh cũng vì lí do đó mà không nói cho Chiến Thắng biết!

_ / Diệu Minh! Cậu ăn tối chưa? /

_ Nói cái gì thế? Ha ha, cậu nghĩ bổn tiểu thư sẽ bỏ bữa sao hả?

_ / Ban nãy tớ có gọi điện đến nhà hàng, Thơ tỷ nói cậu đã về rồi, còn nói hôm nay cậu có vẻ không khoẻ. Mà ban nãy tớ bận công chuyện nhiều quá bây giờ mới gọi cho cậu được /

_ Diệu Minh ta vẫn ổn, ăn uống đầy đủ đến no cả bụng đây! Để yên cho Bổn cung tiêu hoá thức ăn nào!

_ / Thế thân thể thế nào mà Thơ tỷ nói không khỏe? /


_ Ôi, bà chị ấy cứ lo xa. Tớ hắt hơi một cái mà chị ấy liền bảo tớ cảm mạo! Là do hạt tiêu với bột ớt trong bếp a!

_ / Thế thì . Ngủ sớm đi, coa thức chơi game đấy,sáng mai đi học tớ bao cậu ăn sáng ăn trưa luôn. Còn bây giờ tớ bận quá/

_ Cứ lo công việc của cậu đi,đừng để ý tới tớ. Bổn cung tự biết lo cho bản thân mà_ Diệu Minh nói đầy hùng hồn, rồi vì quá hùng hồn mà động tác thu dọn có chút hơi mạnh, vết thương đau đến " a " lên một tiếng.

_ / Sau vậy? /

_ Bổn cung lỡ chân đá phải cạnh giường ấy mà! Bye bye

Trong điện thoại vang lên tiếng cười chế nhạo đùa cợt của Chiến Thắng rồi tiếp theo là mấy tiếng tút tút kéo dài.

Diệu Minh ngừng động tác thu dọn, trầm ngâm nhìn về phía cái điện thoại đen kịt tắt ngấm. Vẫn còn may, Chiến Thắng vẫn còn lo cho cô....

Cất hết đồ cứu thương vào tủ nhỏ, Diệu Minh lại lê từng bước ngồi xuống giường, cúi đầu nhìn hai chân băng bó kín. Thực ra, lúc bị tụi kia đánh hội đồng, cô nghe chúng nói là Hoàng Anh ra lệnh, lại còn đang ở đâu đó nhìn họ hành động. Khẽ hoang mang một chút, đôi mắt đột nhiên mờ đi. Cô khẽ ngẩng mặt lên chớp chớp mắt cho nước mắt chảy ngược vào, thế nhưng mũi đã phiếm hồng lên, sụt sịt khe khẽ.

Chẳng lẽ đã không đánh nhau rồi mà vẫn bị ghét ư?

Chẳng lẽ tình cảm của cô đối với Nam thần đáng ghét đến thế ư?

_ Mày đa tâm rồi Diệu Mình, Hoàng Anh không phải loại người đó, chắc chắn là vậy..._ Nhẹ thở ra một hơi, Diệu Minh tự nói với bản thân, rất khẽ, nhưng trong không gian yên ắng này thì Hoàng Anh lại nghe rõ từng chữ mà cô nói.

Cái gì mà " Hoàng Anh không phải người như vậy "? Hắn đã làm gì cô ta ngoài việc đổ nước lên đầu cô ta chứ?

Xưa nay, không phải là chưa từng coa người xài chiêu nước mắt với Hoàng Anh, nhưng hắn đều dửng dưng. Lần đầu tiên, nhìn thấy bộ dạng kiên cường nuốt ngược nước mắt của Diệu Minh, lòng hắn lại chùng xuống. Đột nhiên trong đầu có một giống nói dữ dằn gào thét, rốt cuộc tên nào làm cô ta bị thương như vậy?

Một đợt gió đêm thổi qua khung cửa sổ, luồn vào trong phòng khiến Diệu Minh run lên vì lạnh, vội cầm lấy chăn quấn vào người,cố sức dùng cái mông lết lết vào gần cánh cửa sổ để đóng nó lại. Hoàng Anh thất kinh, trong tích tắc vội treo túi nilon đựng cơm hộp còn nóng và vài thứ bánh trái lên song sắt rồi cúi người lẩn đi. Diệu Minh cố gắng mãi, cuối cùng cũng vươn tay ra đến bên ngoài để đóng cửa sổ, cánh tay vô thức chạm phải một cái túi tạo ra hơi ấm bất thường, liền chớp mắt ngạc nhiên, gỡ cái túi nilon đem vào trong giường đóng cửa sổ lại.

Bên ngoài, đột nhiên thiếu đi ánh sáng chỉ codn mảnh trăng khuyết trắng trắng trên trời chiếu xuống Hoàng Anh. Hắn lại ghé đến nhìn vào lỗ hổng, thấy Diệu Minh đang ngồi mắt đối mắt, trừng nhau với túi đồ ăn, xem chừng ngóng coi nó có độc hay không? 

_ Kì thật.... Ai lại để nó ở đây nhỉ?

_ Có phải thức ăn thừa không a?

_ Vẫn còn ấm nóng, ehh, lại còn thơm quá!!!! =v=

_ Thượng đế a, chỉ có ngài là thương con ~~~~~

Nhìn Diệu Minh vừa khó hiểu vừa hạnh phúc ăn hết hộp cơm, bắt đầu boac bánh khoai tây ra gặm, Hoàng Anh mới xoay người vượt tường ra đi.

Về đến nhà, Hoàng Anh vắt tay lên trán, nằm trên chiếc giường King size, ngắm nhìn trần nhà hoa lệ, cau mày suy nghĩ. Sau đó, lôi điện thoại ra gọi đến nhà hàng.

Phan Hà Anh Thơ đang nằm ở nhà, nhà hàng của cô đã sớm đóng cửa tiễn khách rồi. Hiện tại đang đắp mặt nạ. Chuông điện thoại khiến cô giật nảy mình, miếng dưa chuột trượt từ từ xuống.

Là Hoàng Anh, vừa là khách quen, vừa là khách sộp. Nửa đêm thế này gọi làm cái gì?

_______________________________________

Là ổng không cho người ta ngủ!!!

Chời ơiii tuii bảo cho nghe hôm nay là ngày duii của tuii mà tuii toàn gặp cái giống đách gì không? Không nghĩ ra kịch bản? Không căng cơ? Không thân với crush? Bị la? Bị crush biết mình thích nó!!!!!!! TT^TT
Ôiiii đm=))) Tức chết cơ mà
Aissss:)))))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com