Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

#15

Chap15: Quyền uy!
_______________________________________

_ Quản lý Hà, chiều nay, Diệu Minh đi làm lúc mấy giờ?

_ Để tôi nhớ xem nào...Hôm nay em ấy đến muộn 15 phút. Cả nhà bếp đang cuống hết cả lên thì mới thấy em ấy tập tễnh đi vào. Sau đó vừa nấu cho khách vừa bận rộn hoàn thành đơn hàng của cậu.

_ Diệu Minh có nói cho chị cô ấy bị sao không?

_ Cũng không nói gì. Chỉ thấy em ấy quấn vài cái urgo trên tay thôi.

_ Tôi biết rồi, đừng nói với cậu ấy là tôi đã gọi đến nhé!

_ Nếu tôi nói thì sao?

_ Chị xem cái nhà hàng của chị sẽ bị làm sao?

Hoàng Anh sắp xếp lại dữ liệu trong đầu. Lúc đầu hắn còn nghĩ thương thế của cô là do tai nạn, nhưng dù có bị xe tông thì nó cũng không bị thương từng mảnh dày đặc như thế, vì vậy Hoàng Anh kết luận, Diệu Minh là bị bắt nạt hội đồng.

Sáng nay, chuyện xảy ra giữa hắn và Diệu Minh đại khái là vào giờ ăn trưa. Sau đó còn một tiết học ngắn ngủi chiều nữa. Tiết học đó hắn không học mà xuống thư viện ngồi. Sau đó lúc tan học hắn mới về lớp lấy cặp đi về thấy cặp Diệu Minh vẫn ở đó, nhưng người thì không thấy đâu. Từ lúc tan học mà đi luôn đến nhà hàng sẽ đúng giờ làm ca chiều. Diệu Minh đi muộn 15 phút, thân thể đầy thương tích mà Phan Hà Anh Thơ lại không phát hiện ra, vậy là 15 phút đó cô ta đã về nhà thay đồ băng bó sơ qua vết thương rồi mới đi làm. Như vậy, chuyện xảy ra chỉ có thể là vào tiết học đầu chiều đó . Việc xảy ra ở trường học như vậy khẳng định là bị đánh hội đồng. Ở trường học, lũ đốn mạt đông đảo thích bắt nạt kẻ khác như vậy, còn ai ngoài đám đàn em của hắn chứ?

Khốn kiếp! Chua được lệnh gì mà dám làm càn. Chẳng trách Diệu Minh mới nói thêd " Nam thần không phải loại người như thế ". Nghĩ đến đây, khoé miệng Hoàng Anh chẳng hiểu sao sau bao năm lại không tự chủ mà cong lên.
______

Đại ca đột nhiên triệu tập cuộc hợp khẩn ở trên sân thượng khiến đám đàn em vội cuống cả lên. Hôm qua Bạng Hổ nói Đại ca đang ở một góc quan sát họ, cho nên càng đánh càng hăng say, cố gắng chứng minh thực lực. Xem ra hôm nay, có phải được khen ngợi hong tar?

Riêng Bạng Hổ thì lại nơm nớp lo sợ, nhỡ Diệu Minh nói với Hoàng Anh việc đó thì sao...Rồi hắn nhanh lại bình ổn tâm tình. Đại ca ghét Diệu Minh như vậy, đâu có kiên nhẫn ngồi yên nghe cô ta tường thuật chứ! Mà Diệu Minh cũng đâu có biết chân tướng hắn giả lệnh Hoàng Anh đâu!!!!

Vốn dĩ, Hoàng Anh cũng không nghĩ là mình xử tội lũ mọi rợ này vào ngày hôm nay. Nhưng bởi vì Diệu Minh cáo bệnh không đi học cho nên hắn đột nhiên lại tức anh ách thế này. Ai mà chẳng biết, lúc bị thương xong thân thể còn đang tê dại sẽ đỡ đau hơn, ngủ qua một đêm, sáng hôm sau đau buốt đến thấu xương. Hắn cũng trải qua không ít lần rồi, Diệu Minh trông lại gầy như thế, chắc là sẽ rất đau, cho nên mới không đi học.

Lãnh khốc nhìn một loạt những tên ăn mặc trẻ trâu quê kệch, quần bò ống rộng khiến mỗi đôi chân đều trở nên thật ngắn, trên miệng không ngậm thuốc thì cũng là méo mó nhai kẹo cao su, nếu không phải có Hoàng Anh hắn bảo kê,số này, một nửa lên gặp cảnh sát, một nữa bị đuổi học về với đầu đường xó chợ làm lưu manh. Vậy mà, dám mạo lệnh hắn!

Không vòng vo, Hoàng Anh không nặng không nhẹ, bất động tâm tình mà hỏi:

_ Hôm qua những ai đã đánh Diệu Minh?

Lũ đàn em quay qua nhìn nhau, Diệu Minh là ai?

Một đứa nói giọng nhỏ _ Là cái tên mà trưa hôm qua Bạng Hổ nói Đại ca ghét nó ấy!

Hoàng Anh lập tức quắc mắt, chỉ thẳng vào tên vừa mới mở miệng nói chuyện. Tên này học khối 12 lận. Vậy mà vẫn nem nép sợ trước Hoàng Anh.

_ Mày vừa nói gì? Nói lại, thật to thật dõng dạc cho tao nghe?

_ Diệu Minh là cái tên mà trưa hôm qua Bạng Hổ nói Đại ca ghét nó ấy

_ Tốt! Bạng Hổ đâu?

Tên béo giật thót ngẩng mặt lên. Hoàng Anh lặng lẽ đi đến trước mặt hắn, giọng trầm xuống đáng sợ thấy rõ

_ Chưa có lời nào của tao, chúng mày cũng bạo gan muốn đánh ai là đánh đấy à?

Lũ đàn em ngơ ngác nhìn nhau _ Không phải Bạng Hổ nói Đại ca đang ở một góc quan sát à?

Hoàng Anh cười khẩy, đứng còn muốn cao hơn Bạng Hổ nửa cái đầu.

_ Chúng mày thật giỏi, dám mạo lệnh tao cơ đấy_ Hoàng Anh nhẹ nhàng nói, rồi bất ngờ tung nột cú đá trí mạng vào bụng khiến Bạng Hổ ngã lăn ra đất. _ Lần này tao cảnh cáo! Tất cả chúng mày những tên nào hôm qua đụng vào Diệu Minh đều tự tát mình 100 cái thật mạnh cho tao,còn đụng vào cô ta lần thứ hai thì tự cắt tay mình luôn đi.

Lũ đàn em vâng vâng dạ dạ, tức thời hàng loạt tiếng tát bốp bốp chát chúa vang lên.

_ Hôm qua chúng mày đánh mạnh thế nào thì hôm nay tự tát mình mạnh gấp đôi! Nhanh lên, hay muốn để tao tát hộ?

Chờ đến lúc chuông báo vào 2 tiết vang lên, lũ đàn em đầu mặt đỏ lừ đến muốn xuất huyết, tê dại đến cười không nổi khóc không xong. Có kẻ da mặt mỏng bị chảy máu, có kẻ tát quá nhẹ được Hoàng Anh thân ái giudp sức đến rách cả môi.

_ Nể tình chúng mày không đụng vào mặt cô ta, hôm nay tao tha. Nhớ lấy, còn dám mạo lệnh tao thì đừng có sống nữa!

Trên đường trở về lớp học,  Hoàng Anh thấy Chiến Thắng đeo balo đi hướng ngược lại. Hắn liền hỏi:

_ Thắng, đi đâu đấy?

_ Bạn tôi bị bệnh nên qua nhà xem sao, cậu về lớp được rồi đó!

Thản nhiên là thế, Hoàng Anh thừa biết người bạn mà Thắng nói đến là ai. Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó chịu không tên.

_______________________________________

Chả lẽ anh nhà thích chị nhà rồi?

#KarMii

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com