Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 22: Là Yêu Hay Là Gì Khác ?

- Có chuyện gì mà em vui như hoa nở vậy?

Viên Nhất Kỳ hí hửng trở về phòng làm việc, vừa đi còn không quên thầm ngân nga vài giai điệu cậu tự nghĩ ra làm Hứa Dương nhìn cậu với ánh mắt kì quái.

- Dương tỷ à, chị có biết nếu yêu một ai đó, thì thứ chị bày tỏ nhiều nhất là gì không?

- Dĩ nhiên là tình cảm! Nếu em không bày tỏ tình cảm của mình thì làm sao cho người ta biết em yêu người ta.

- Không! Chị sai rồi, thứ bày tỏ nhiều nhất chính là ánh mắt!

Hứa Dương khó hiểu nhìn Viên Nhất Kỳ đang thơ thẩn nhìn lên trần nhà.

- Tại sao?

- Chị không biết sao? Có những người sẽ không bao giờ bày tỏ tình cảm của mình với người họ yêu mà thay vào đó họ dùng nhiều hành động hơn, cũng có người họ biết dùng lời nói để chinh phục trái tim của một ai đó rất dễ dàng. Nhưng tuyệt nhiên, tất cả những loại người đó điều có một điểm chung.

- Là cái gì!

- Là ánh mắt!

- Ánh mắt?

- Đúng! Cho dù chị có giấu cỡ nào thì tất cả tình cảm của chị đều sẽ bị bại lộ qua ánh mắt. Cả trái tim và lời nói của chị đều có thể là giả nhưng ánh mắt thì không.

- Mà tự nhiên em nói với chị mấy chuyện này làm gì?

- Có lẽ...em đang yêu!

- Ngày nào mà em chẳng yêu.

Hứa Dương dửng dưng phán một câu, cô đã quá quen với con người này, ngày nào mà Viên Nhất Kỳ chẳng trúng tiếng sét ái tình với vài ba cô, chỉ có điều qua ngày hôm sau là hết ngay.

-Dương tỷ à, em đang nghiêm túc đó!

- Rồi rồi, nói thử xem, hôm nay em lại yêu con của Bạch tổng hay Vương tổng đây!

- Con của Thẩm tổng!

- Thì ra là Thẩm tổng! Ủa khoan...Thẩm tổng?...Thẩm thị?...THẨM MỘNG DAO!...

- Suỵt! Chị be bé cái miệng!

- Viên Nhất Kỳ! Em ăn gan trời rồi!

- Cũng đâu phải chuyện to tát gì!

- Như vậy mà em bảo không phải chuyện lớn, yêu con gái của chủ tịch công ty mình làm, em có mưu đồ gì?

- Hứ! Không nói chị biết!

Không thèm nói chuyện với Hứa Dương, Viên Nhất Kỳ phủi mông quay trở lại bàn làm việc.

Bên ngoài phòng kinh doanh~~~

Thẩm Mộng Dao đang đi qua đi lại trước máy pha cà phê không quên ngó vài cái vào trong tìm người.

- Tổng giám đốc Thẩm! Cô đến phòng kinh doanh có việc gì sao?

- À, máy pha cà phê trên phòng tôi hết rồi nên tôi xuống đây lấy một ít.

Cái lí do củ chuối vậy mà cô cũng nghĩ ra được, vừa nói ra cũng tự phục bản thân.

"Hay là cô ấy lấy cớ xuống gặp mình? Chắc là vậy"

Cái tên phó phòng Nhậm Hào lại bắt đầu ảo tưởng, trong công ty không nhiều thì cũng ít người biết hắn luôn khoe mẽ bóc phét rằng Thẩm Mộng Dao thích thầm hắn. Cũng tại đợt phát thưởng cuối năm, Thẩm Mộng Dao tự tay phát thưởng cho nhân viên, Nhậm Hào hôm đó phải đi gặp khách hàng nên về công ty muộn, mọi người đã bày trò lừa hắn, nói là tổng giám đốc Thẩm đặt biệt tặng quà riêng cho hắn. Ai ngờ hắn ta tin là thật, còn nghĩ cô có tình cảm với mình nhưng ngại nói ra, cũng từ đó hắn thầm ảo tưởng khoe mẽ với vài đồng nghiệp tự cho là thân thiết của mình. Luôn nói rằng giữa cô và hắn có mối quan hệ không rõ ràng để đi bắt nạt nhân viên mới, tất nhiên ai cũng biết điều đó nhưng đều không dám lên tiếng, chẳng qua Nhậm Hào là con của giám đốc Nhậm và mọi chuyện cũng do mọi người bày trò lừa hắn trước nên biết cũng im, không ai dám nói câu nào tránh để chuyện tới tai tổng giám đốc thì toi đời.

- À, vậy để tôi lấy cà phê giúp cô.

- Không cần đâu, phó phòng Nhậm, anh cứ đi làm việc của mình đi, tôi tự lấy cũng được.

- Ây da, giữa chúng ta cô còn ngại gì chứ.

- Hả...?

Thẩm Mộng Dao khó hiểu nhìn hắn, hắn lại nghĩ cô đang mong chờ hắn liền cầm lấy tay cô chuẩn bị bày tỏ mộng tưởng của mình. Nhậm Hào tin chắc khi hắn tỏ tình, cô sẽ vui mừng đồng ý, tiếp sau đó hắn sẽ cùng cô kết hôn rồi một bước lên thừa kế Thẩm thị, nghĩ đến đây trong lòng hắn vô cùng phấn khích.

- Thẩm Mộng Dao à, tôi...

- Phó phòng Nhậm! Công việc ở công ty mình dạo này có vẻ ít nhỉ? Có cần tôi giao thêm việc cho anh không?

Viên Nhất Kỳ đang in tài liệu, đứng từ xa đã chứng kiến hết một màn này, cậu vốn định xem Thẩm Mộng Dao phản ứng ra sao nhưng cô vẫn ngơ một cục ra đó.

- Không làm phiền trưởng phòng Viên, công việc tôi vẫn còn rất nhiều.

Thấy có người lại phá đám, hắn vốn định xong việc sẽ dạy dỗ một trận nhưng người đó lại là Viên Nhất Kỳ nên chỉ đành ngậm cục tức trong bụng.

- Vậy anh còn không mau trở về làm việc.

- Tôi xin phép!

Nhậm Hào tiếc nuối buông tay Thẩm Mộng Dao còn không quên liếc xéo Viên Nhất Kỳ một cái trước khi đi.

Đợi hắn ta đi khuất, Viên Nhất Kỳ quay lại cười tinh nghịch với Thẩm Mộng Dao còn không ngại tự tin về bản thân.

- Tìm em hả?

Bị nói trúng, Thẩm Mộng Dao lắp bắp trả lời.

- Ai...ai nói...chị đi pha cà phê.

- Trên tầng chị chẳng phải cũng có sao?

- Hết...hết rồi!

Viên Nhất Kỳ vừa nói vừa tiến lên một bước, Thẩm Mộng Dao cũng lùi một bước cho đến khi người cô đụng vào máy pha cà phê.

- Để em pha cho chị!

Viên Nhất Kỳ đứng đối diện sát người cô, ghé vào tai Thẩm Mộng Dao thì thầm rồi vòng tay ra sau lưng cô lấy cái ly giấy. Thẩm Mộng Dao sợ có người nhìn thấy nên nhanh chóng lách người đứng sang một bên xấu hổ đánh vào người Viên Nhất Kỳ.

- Em chú ý hành động một chút!

Viên Nhất Kỳ vẫn vui vẻ tiếp tục pha cà phê cho cô.

- Xong rồi! Khi nào chị muốn uống cứ gọi cho em, em mang lên cho chị, không cần xuống tận đây tìm người đâu a.

Viên Nhất Kỳ lại trêu ghẹo Thẩm Mộng Dao, không có chút đứng đắn của ngày thường.

- Chị về làm việc trước...à cảm ơn em hôm qua đưa chị ra xe.

- Không có gì!

"Biết rõ mình đưa ra mà vẫn nói sao?"

Nhìn bóng lưng Thẩm Mộng Dao khuất sau thang máy, Viên Nhất Kỳ cũng tự pha cho mình một ly cà phê rồi trở về phòng.

Chưa vào đến bàn làm việc thì bị Nhậm Hào chặn ở cửa.

- Trưởng phòng Viên, nói chuyện chút đi.

- Giữa tôi và anh có chuyện gì để nói hay sao?

Nhậm Hào nhìn Viên Nhất Kỳ cười khinh một cái rồi khoanh tay tuyên bố.

- Nói cho cô biết, giữa tôi và tổng giám đốc có quan hệ không thể nói rõ, cô tốt nhất là biết điều một chút đừng có phá đám chuyện của tôi.

- Dựa vào cái gì?

Viên Nhất Kỳ nhướng mày hỏi hắn ta không chút sợ sệt.

- Dựa vào ba tôi là người có tiếng nói nhất trong ban giám đốc, chỉ cần ba tôi nói một tiếng, cô sẽ ngay lập tức bị đá khỏi công ty.

- Nực cười!

- Cô!

- Còn nữa, anh nói giữa anh và Thẩm Mộng Dao là quan hệ không thể nói rõ vậy anh càng không có quyền ra lệnh cho tôi.

- Vì cái gì chứ?

- Vì tôi là người yêu của chị ấy!

- Hahaha! Viên Nhất Kỳ, cô đang kể chuyện cổ tích hả thật xin lỗi tôi lại nhầm nó thành chuyện cười. Cô mà là người yêu của cô ấy thì tôi là chồng cô ấy đây này.

- Sao, không tin chứ gì, dám đi hỏi thẳng chị ấy không?

Nhìn vẻ mặt thách thức của Viên Nhất Kỳ, Nhậm Hào có chút quéo càng.

- Đừng tưởng cô nói vậy là tôi sẽ tin, cứ chờ đó.

Bí văn, hắn liền bỏ về làm việc chờ cơ hội trả thù Viên Nhất Kỳ.

"Cứ chờ đến khi mọi thứ hoàn thành, người tôi đuổi cổ đầu tiên chính là cha con anh"

Phòng tổng giám đốc~~~

- Vào đi!

- Dao Dao! Đây là tất cả các dự án dang dở của chị, giao lại cho em.

- Kha Kha à! Sao chị không hoàn thành xong rồi hẳn đi chứ!

Thẩm Mộng Dao dùng cái giọng chảy nhựa đường nhõng nhẽo với Trần Kha, đối với người chị này cô vẫn luôn thoải mái như vậy.

- Thôi mà, có năm sáu cái thôi, có nhiều đâu.

Trần Kha bắt chước lại giọng cô mà trả lời.

- Đừng có nhại lại em!

- Đừng có nhại lại em!

Trần Kha vẫn tiếp tục nhây.

- Dao Dao à, người ta cũng muốn có mĩ nữ xinh đẹp pha cà phê cho uống~

Vẫn cái giọng chảy nhựa đó, Trần Kha không ngừng chọc ghẹo Thẩm Mộng Dao. Biết rõ bà chị này cố tình chọc mình, Thẩm Mộng Dao bình thản cầm điện thoại lên rồi bấm số gọi ai đó.

- Wẩy! Đan Ny hả, Kha Kha nói muốn có mĩ nữ xinh đẹp pha cà phê cho uống.

-...

- Chị ấy đang ở công ty uống cà phê, được chị sẽ chuyển lời.

Vừa mới nghe tên người đầu dây bên kia, Trần Kha đã bất động đứng im, trên trán toát cả mồ hôi lạnh. Ngược lại Thẩm Mộng Dao sau khi cúp máy liền cười nhẹ với Trần Kha rồi nhẹ nhàng trấn an bà chị.

- Kha Kha! Chị ổn không? Đan Ny nói chị cứ ở đây uống cà phê cùng mĩ nữ xinh đẹp, tối nay không cần qua đón em ấy nữa.

- ...!

Kể từ đó, Trần Kha câm nín không nói thêm lời nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com