Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 30: Chấp Thuận Dễ Dàng

Trở lại hiện tại, Thẩm Mộng Dao đang rụt rè đi cạnh ông Viên trong dãy hành lang bệnh viện.
Đã rời khỏi phòng bệnh của Viên Nhất Kỳ được vài phút, cả hai người chưa ai lên tiếng nói câu nào.

- Bác Viên, bác có chuyện muốn nói với con đúng không?

Ông Viên vẫn đều đều bước tiếp mà không vội trả lời, ông mỉm cười trước sự thông minh và độ nhạy bén của cô gái này.

- Con đúng là rất thông minh giống ba con.

- Bác biết ba con sao?

Trước câu hỏi của Thẩm Mộng Dao, ông Viên từ tốn ngồi xuống một băng ghế đá, ánh mắt nhìn xa xăm rồi ra hiệu cho cô cũng ngồi xuống.

- Ta với ba con cũng xem như là bạn, chỉ là có chút hiểu lầm nên đã quá lâu không thể gặp mặt. Ba con dạo này vẫn khoẻ chứ?

- Dạ ba con vẫn khoẻ! Con có thể sắp xếp cho hai người gặp mặt.

- Không cần đâu, không lâu nữa hai bên gia đình sẽ có dịp, lúc đó hội ngộ cũng chưa muộn.

- Bác Viên, con không hiểu ý bác?

Ông Viên cười hiền hậu nhìn Thẩm Mộng Dao như nhìn thấy tia hi vọng cho đứa nhỏ của ông.

- Mộng Dao, ta muốn hỏi con một chuyện.

- Dạ bác cứ nói!

- Con có yêu Kỳ Kỳ nhà ta thật lòng không?

- Bác Viên...con...

- Xin lỗi con, ta vô ý quá, ta không nên hỏi như vậy.

Ông Viên cười trừ cho sự vô ý của mình.

- À dạ không sao đâu bác.

- Thú thật với con, chuyện của hai đứa mấy năm trước, ta có nghe qua, ta chỉ sợ điều đó lặp lại, hi vọng con hiểu cho bậc làm cha làm mẹ như ta.

- Thưa bác, con hiểu nỗi lòng của bác, năm xưa là con suy nghĩ không thấu đáo, đã làm tổn thương em ấy nhưng hiện tại con đã đủ trưởng thành để có thể chịu trách nhiệm cho trái tim, cho cảm xúc và cho lời nói của mình để có thể khẳng định với bác con thật sự yêu em ấy. Chỉ cần bác cho phép, sau này con sẽ dùng cả đời mình để ở bên cạnh và chăm sóc cho em ấy.

Ông Viên dường như rất mãn nguyện với câu trả lời của Thẩm Mộng Dao, là một người đàn ông, ông cũng có những lúc yếu đuối khi những lời Thẩm Mộng Dao nói ra không khác gì bà Trần - vợ của ông đã từng hứa hẹn cách đây mấy chục năm về trước.

- Ta có thể ôm con được không?

Nhìn thấy ánh mắt đã long lanh hai hàng lệ đang nghẹn lại ở khoé mắt của ông Viên, Thẩm Mộng Dao không thể từ chối, cô nhẹ nhàng ôm ông và vỗ nhẹ lưng như cách cô ôm ba mình lúc mẹ cô đã không từ mà biệt, bỏ ba cha con cô ở lại trên thế giới này.

Được một lúc, ông Viên tách ra, ông cầm tay Thẩm Mộng Dao nói vài lời như gửi gắm bảo bối của mình cho cô, như thể làm xong điều này, ông sẽ không còn gì hối tiếc.

- Mộng Dao, ta hi vọng con có thể làm đúng như những gì con đã nói với ta, chăm sóc thật tốt cho Kỳ Kỳ. Mẹ con bé đã mất từ rất lâu, ta lại không thể cho con hai chị em nó một gia đình hoàn chỉnh, nếu được, con hãy yêu thương, chăm sóc con bé thay luôn cả phần của ta và mẹ nó.

- Bác Viên, bác yên tâm, con sẽ không phụ kỳ vọng của bác.

- Cũng trễ rồi, ta còn phải đến công ty có chút việc, con tiễn ta đến đây là được rồi, vào trong với Kỳ Kỳ đi.

- Bác đi cẩn thận!

- Được!

Chầm chậm bước đi nhưng nhớ ra gì đó ông Viên liền quay đầu lại nói với Thẩm Mộng Dao vẫn chưa vội đi vào trong.

- À, cho ta gửi lời thăm lão Thẩm, nói với lão hai bên gia đình sẽ sớm gặp mặt bàn chuyện đại sự.

Thẩm Mộng Dao thẹn thùng khẽ gật đầu đáp lại ông Viên rồi mỉm cười đi vào trong.

Bên trong phòng bệnh, Viên Nhất Kỳ đang cầm quả táo ăn ngon lành, tinh thần và tình trạng đã tốt hơn lúc mới tỉnh rất nhiều chỉ là lúc kích động đã ảnh hưởng đến chân nên bây giờ vẫn còn hơi  nhức.

- Dao Dao! Ba em có làm khó dễ gì chị không?

Thấy Thẩm Mộng Dao mở cửa bước vào, Viên Nhất Kỳ đã nhanh chóng hỏi như sợ cô chạy mất.

- Không có, bác ấy chỉ nhờ chị chăm sóc em.

- Có thật không?

- Thật!

- Em chỉ sợ giống như mấy tình tiết trong mấy bộ drama, ba em sẽ cho chị một số tiền lớn rồi kêu chị phải rời xa em trong đau đớn, vật vã, lúc đó em biết sống làm sao.

Viên Nhất Kỳ giả bộ rưng rưng nước mắt nhăn mặt nhai nhai miếng táo vẫn đang trong miệng, phần còn lại của trái táo đã bị Thẩm Mộng Dao lấy gọt vỏ kĩ càng rồi tách thành từng miếng vừa ăn.

- Em nên nhớ hiện tại ở công ty chị là người trả lương cho em, còn cần tiền của ba em để làm gì.

- Em cũng chỉ nghĩ vậy thôi.

- Em đó, sao này đừng có người khác nói một câu lại trả lời một câu để bị đánh như hôm qua, em có biết chị sợ đến mức nào không.

- Sẽ không có lần sau đâu mà, chị đừng sợ nữa, sau này em sẽ bảo vệ chị.

- Chân em như này mà còn muốn bảo vệ chị?

- Rất nhanh thôi nó sẽ lành!

- Được, vậy chị sẽ chờ đến lúc đó.
Thẩm Mộng Dao vui vẻ lấy miếng táo đút cho Viên Nhất Kỳ, cậu thuận tay kéo Thẩm Mộng Dao đang ngồi trên giường bệnh lại gần thêm một chút làm Trần Kha ngồi bấm điện thoại nãy giờ cũng phải bất mãn lên tiếng.

- Nè hình như hai đứa quên nãy giờ chị cũng ở đây! Có làm gì cũng phải vừa vừa thôi chứ!

- Ủa Kha! Em tưởng chị về từ lâu rồi?

Trần Kha ba chấm với câu hỏi ngây thơ của Viên Nhất Kỳ, cũng đúng thôi, trong thế giới tình yêu riêng tư của hai người bọn họ thì cô cũng chỉ là phông nên như có như không mà tồn tại.

- Ok! Chị ổn! Trả lại khoảng trời riêng cho hai đứa, chị về đây.

- Đan Ny đang ở nhà một mình, chị có ghé không?

Thấy Trần Kha định đi về, Thẩm Mộng Dao đưa ra một đề xuất không tồi cho cô.

- Em đoán xem!

______________

Chuyên mục ăn dưa🍉

#1. Ông Viên không nhận ra sự thay đổi của Viên Nhất Kỳ.

#2. Thẩm Mộng Dao của năm 25 tuổi yêu Viên Nhất Kỳ của năm 24 tuổi.

#3. Hiểu lầm giữa Thẩm - Viên có liên quan đến bà Trần.

#4. Năm 17 tuổi, Viên Nhất Kỳ chưa từng có một sự tồn tại rõ ràng.

#5. Trần Kha chưa bao giờ yêu Thẩm Mộng Dao, năm xưa quyết định tỏ tình cũng là vì có mục đích.

#6. Trong chuyện này, Trịnh Đan Ny có thể gọi là "ngồi không cũng hứng đạn".

#7. Trần Kha là người duy nhất nắm giữ bí mật lớn của Viên Nhất Kỳ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com