Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 36: Giọt Nước Tràn Ly

- Trịnh Đan Ny! Em đứng lại cho chị!

Nắm được cánh tay của nàng, Trần Kha cố gắng siết chặt như sợ vuột mất kéo Trịnh Đan Ny đứng lại một chỗ tha thiết nhìn nàng.

Chát~~~

- Đủ rồi Trần Kha! Chị còn muốn nói gì nữa hả? Cả ngày hôm nay chị hoàn toàn không để ý đến tôi, tôi gọi cho chị biết bao nhiêu cuộc điện thoại chị đều không bắt máy. Tôi cứ nghĩ chị vì lo công việc nên không thể nghe, khi nãy trên xe tôi nói chuyện với chị như nói chuyện với một bức tượng, chị hoàn toàn không để tâm, tôi lại tiếp tục cho là chị lo lắng cho Viên Nhất Kỳ! Nhưng giờ thì sao hả, TÌNH NHÂN gọi đến chỉ mới đổ chuông vài giây chị đã bắt máy! Nực cười!

Trịnh Đan Ny nói trong hai hàng nước mắt nhưng trên mặt nàng không phải sự nhõng nhẽo ngày thường mà nó là sự bất lực, là nỗi uất ức dồn nén lại. Nàng cười chua xót cho bản thân, có trách cũng trách mình tự biện hộ cho người kia để rồi thứ nhận lại chẳng là gì.

- Đan Ny, chị xin lỗi, hôm nay chị quá bận không quan tâm đến em là chị có lỗi nhưng...!

- Nhưng gì hả? Chị định nói là tôi hiểu lầm, chị định nói là những gì tôi nghe không phải là sự thật? Cái kịch bản này quá quen rồi Trần Kha!

- Đan Ny nó thật sự không phải như em nghĩ, người lúc nãy gọi chỉ là trợ lí của chị.

Trần Kha vẫn nắm lấy tay Trịnh Đan Ny, cô gấp gáp giải thích cho sự hiểu lầm của nàng.

- Trợ lí? Chị nghĩ chị nói cô ta là trợ lí thì tôi sẽ tin chị sao? Trần Kha! Tôi đâu còn là trẻ con chỉ cần cho kẹo là nghe lời, cũng đâu còn là Trịnh Đan Ny ngốc nghếch của ngày trước lúc nào cũng tò tò đi theo chị!

- Đan Ny! Hôm nay chị thật sự rất mệt em đừng có bướng nữa được không! Ngoan! Lên xe đi chị đưa em về nhà.

Nét mệt mỏi thấy rõ trên khuôn mặt Trần Kha, cô không có tâm trạng để chí choé với Trịnh Đan Ny như thường ngày cũng bởi vì Trần Kha cứ ngỡ nàng chỉ ghen tuông hờn dỗi như mọi lần.

- Có phải ngay từ đầu chị vốn không hề nghiêm túc đúng không?

- Đan Ny!

Trần Kha có chút gằn giọng như để nhắc nhở nàng rằng cô hiện tại không có tâm trạng đấu khẩu như hằng ngày, càng không muốn làm lớn chuyện nhưng cô đã mắc một sai lầm không đáng có chính là cảm xúc của Trịnh Đan Ny hiện tại Trần Kha hoàn toàn không để ý đến.

- Tôi nói đúng rồi chứ gì! Ngay từ đầu chị chỉ muốn đùa giỡn với tôi!

- Sao em cứ muốn làm lớn chuyện lên vậy! Chị đã nói người vừa nãy gọi chỉ là trợ lí!

- Trợ lí mà nói chuyện thân mật như vậy? Chị nghĩ tôi là trẻ con sao?

- Cậu ta là bạn thân của chị, đùa giỡn một chút thì có làm sao? Ngược lại là em, sao em không hỏi rõ đã vội lên tiếng kết tội chị?

- Bây giờ chị còn trách ngược lại tôi?

Cả hai đã có chút lớn tiếng, Trịnh Đan Ny lại càng không thể giữ nổi bình tĩnh.

- Nếu đã không tin tưởng nhau như vậy thì đừng tiếp tục nữa!
Trần Kha buông tay Trịnh Đan Ny ra, tông giọng cũng trở lại bình thường cô đã rất mệt, hiện tại lại càng thêm mệt đến lời vừa nói ra cũng không kịp suy nghĩ thấu đáo.

Trịnh Đan Ny ngỡ ngàng nhìn cô, nàng không ngờ lại có ngày Trần Kha lại nói ra những lời này làm Trịnh Đan Ny càng thêm khẳng định hiểu lầm của mình, nàng cũng không còn gì để níu kéo.

- Được! Tôi thành toàn cho chị và cô ta!

Nói rồi nàng quay đầu chạy đi, chạy thật nhanh thoát khỏi người kia, Trịnh Đan Ny càng không muốn nhìn lại bởi nàng đang khóc, khóc rất nhiều, một cô gái vui vẻ, hoạt bát thường ngày sẽ không muốn cho ai nhìn thấy bản thân mình đau khổ.

- Đan Ny...!

Đến lúc này, Trần Kha mới nhận thức được những gì vừa xảy ra nhưng cô cũng chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ thầm gọi tên nàng. Lòng tự tôn quá lớn bắt cô phải chịu trách nhiệm với lời nói của mình, nó không cho phép cô đuổi theo níu kéo Trịnh Đan Ny ở lại.

Lủi thủi quay lưng, Trần Kha lê từng bước chân nặng nhọc trở về xe thì số điện thoại lúc nãy gọi đến, Trần Kha bắt máy nhưng không mở lời trước.

- Alo! Sao lúc nãy chị đột nhiên tắt máy ngang vậy?

- Lại là ngươi! Từ Sở Văn!

- Thì là em chứ là ai?

- Gọi có chuyện gì?

- Trần tổng hôm nay lạnh lùng vậy sao?

- Có gì nói nhanh đi, chị không có tâm trạng đùa giỡn!

- Thôi được rồi, khi nào chị mới trở về công ty, có mấy con cáo già muốn làm chúa tể sơn lâm rồi.

- Có một số chuyện chị chưa giải quyết xong, em tìm cách trấn áp mấy lão đó, có thời gian thì tìm một vài chứng cứ hối lộ, biển thủ công quỹ của họ rồi tống cổ một vài kẻ răn đe cho sợ, một thời gian nữa chị sẽ trở về.

- Được, em biết rồi! Mà sao nghe giọng chị mệt mỏi vậy, xảy ra chuyện gì sao?

- Nhờ em mà xảy ra chuyện lớn rồi, khi nào trở về chị sẽ tìm em tính sổ, cứ đợi đấy!

- Liên quan gì đến em chứ? Nè nè Trần Kha...!

Tút tút tút~~~

Chưa đợi người bên kia nói xong, Trần Kha đã tắt máy, cô vòng xe trở về nhà nghỉ ngơi, ngày mai còn rất nhiều chuyện đang đợi cô giải quyết.

Về đến nhà, Trần Kha vẫn là không ngủ được, cô ngồi trầm ngâm ngoài ban công, trên tay là ly rượu không được rót quá nhiều dù cũng chỉ là loại nhẹ cùng với từng dòng suy nghĩ lần lượt chạy qua đầu cô.

"Phải giải quyết cho xong chuyện của Nhất Kỳ mới được! Mình càng ngày càng không thể hiểu nỗi con bé, hy vọng nó không phạm sai lầm!"

" Có lẽ tạm thời sẽ không gặp Ny Ny một thời gian! Ai cũng cần có khoảng trống để suy nghĩ, hy vọng tới lúc đó em ấy sẽ chịu nghe mình giải thích"

Sắp xếp mọi thứ trong đầu theo trình tự, Trần Kha xem như đã ổn thoả mọi việc, cứ theo đó mà làm, cô lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.

- Alo Hứa Dương! Cậu ngủ chưa?

- Mình chưa ngủ, giờ này cậu gọi có chuyện gì à?

- Mình có việc muốn nhờ cậu!

- Cậu nói đi!

- Bắt đầu từ ngày mai, cậu xuống làm trợ lí cho Nhậm Hào được không?

- Cái gì? Cậu điên à! Lại bảo mình đi làm trợ lí cho hắn?

- Cậu bình tĩnh đã! Nói là làm trợ lí nhưng mình muốn cậu theo dõi  và giám sát hắn.

- Để làm gì?

- Mình nghi ngờ hắn có liên quan đến tai nạn của Nhất Kỳ.

- Được, nếu là chuyện của Nhất Kỳ thì mình sẽ giúp.

- Cảm ơn cậu! À còn một việc nữa, cậu đừng nói chuyện này cho Nhất Kỳ biết
.
- Tại sao?

- Mình có chút nghi ngờ em ấy, em ấy..."thay đổi" rồi!

- Là vấn đề lúc trước cậu nói với mình sao?

- Có thể là vậy nhưng mình không hy vọng nghi ngờ của mình là đúng.

- Vậy được, nghe theo cậu!

- Cảm ơn cậu! Ngủ ngon!

- Cậu cũng vậy!

_________________

🙂

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com