Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 67: Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta

Tại bệnh viện...

Viên Nhất Kỳ chậm rãi đi tới giường ông Thẩm, trên tay là kim tiêm đã được bơm sẵn chất lỏng màu trắng kì lạ.

- Ông ngủ bao nhiêu là đủ rồi, tôi còn có chuyện cần nói với ông nữa đó.

Nói rồi cậu từ từ tiêm thứ đó vào cánh tay ông Thẩm, chưa đầy một phút, cơ thể ông Thẩm đã bắt đầu có phản ứng. Những ngón tay co giật cử động thấy rõ, gương mặt ông hiện rõ nét đau đớn, đôi mắt cưỡng chế mà mở ra, thần trí ông bất chợt tỉnh táo nhưng cơ thể lại không thể cử động.

Viên Nhất Kỳ đứng im đó nhìn biểu hiện của ông Thẩm mà không khỏi hài lòng với sản phẩm của mình. Thấy ông có vẻ đã nhận thức được, cậu quay lưng đi đến lấy ra từ trong chiếc cặp một túi hồ sơ rồi quay trở lại.

- Ây dô ba Thẩm! Ba tỉnh rồi sao! Đúng lúc con có chuyện cần nói với ba đây!

Ông Thẩm biết rõ người trước mặt là Viên Nhất Kỳ, nỗi sợ hãi một lần nữa trở lại nhưng cũng chỉ biết nhìn cậu với ánh mắt cầu xin tuyệt vọng.

- Ba nhìn con với ánh mắt đó là sao đây? Không cần sợ, con chưa làm gì ba kia mà, yên tâm đi, con không để ba chết đâu, như vậy thì làm sao ăn nói với mấy người kia, nhất là đứa con gái lớn của ba Thẩm Mộng Dao!

Viên Nhất Kỳ vừa nói vừa dùng tay chỉnh cổ áo ông Thẩm lại cho ngay ngắn, hành động này càng khiến ông thêm sợ hãi con người trước mặt nhưng khi nghe cậu nhắc đến tên Thẩm Mộng Dao, đôi mắt ông có chút kích động.

- Thôi không dài dòng nữa, nhắm chừng thời gian thì ông cũng chỉ tỉnh lại được mấy phút, vậy cũng đủ cho tôi rồi. Đây, ông nhìn cho rõ tờ giấy này.

Viên Nhất Kỳ lấy một tờ giấy đưa đến trước mặt ông Thẩm.

- Thấy rõ không, nó ghi là giấy chuyển nhượng cổ phần, còn đây là con dấu của gia tộc ông, để chắc ăn thì tôi còn chuẩn bị cả lăn tay nữa đây. Đáng lí những chuyện này tôi có thể tự mình làm nhưng cũng muốn cho ông biết một tiếng, dù sao ông cũng là trưởng bối mà nên tôn trọng một chút có đúng không!

Ngay khi nhìn thấy tờ giấy, ông Thẩm đã vạn phần kích động, ông thật sự muốn ngay lập tức ngồi dậy đối chất, ngăn cản Viên Nhất Kỳ nhưng cơ thể cứng đờ không thể tự điều khiển, cố gắng lắm cũng chỉ động đậy được một chút.

- Được rồi, tôi biết ông muốn tự mình làm nhưng thôi để tôi giúp ông một tay ha!

Viên Nhất Kỳ để tờ giấy xuống giường, dùng con dấu ấn mạnh lên đó, tiếp sau đó dùng ngón tay cái của ông Thẩm lăn qua mực rồi ấn lên phần cuối văn bản. Vậy là hoàn thành xong kế hoạch của cậu, mười lăm phần trăm còn lại của ông Thẩm chính thức được chuyển nhượng sang tên Viên Nhất Kỳ.

- Ha ha ha! Cảm ơn ba nhiều lắm, ba Thẩm!

__________________

Tại Thẩm thị.....

- Cuộc họp hội đồng quản trị vào hai ngày nữa vẫn sẽ được diễn ra theo đúng kế hoạch, nếu đến lúc đó, ba tôi vẫn chưa khoẻ lại thì tôi sẽ thay mặt ông ấy để công bố nội dung và các quyết định đã thông qua trước đó. Các vị ở đây còn ý kiến gì nữa không?

Thẩm Mộng Dao đứng trước hội đồng và ban giám đốc dõng dạc tuyên bố, khí thế không kém ông Thẩm là bao, lời nói dù nhẹ nhàng nhưng đầy thâm sâu, đâm đúng vào những kẻ đang có ý định làm loạn. Cả phòng họp cũng vì thế im lặng không còn ai dám lên tiếng.

- Được rồi, không còn gì nữa thì cuộc họp kết thúc tại đây!

Nói rồi không nán lại, Thẩm Mộng Dao cùng quản lí Triệu ra khỏi phòng họp đi thẳng đến phòng chủ tịch.

- Thẩm tổng, tình hình chủ tịch như thế nào rồi?

- Ba tôi vẫn chưa tỉnh lại, ông ấy đang được điều trị đặc biệt, sắp tới chắc phải nhờ anh hỗ trợ tôi nhiều rồi.

- Thẩm tổng đừng nói vậy, tôi đi theo chủ tịch đã lâu, một lòng trung thành, dĩ nhiên bây giờ tôi cũng sẽ hết lòng phò trợ con gái của ngài ấy.

- Cảm ơn anh, có câu nói này của anh, tôi yên tâm rồi!

Cạch~~~

Mở cửa bước vào phòng chủ tịch, Thẩm Mộng Dao có chút bất ngờ khi nhìn thấy căn phòng có phần bừa bộn, ngay cả ly trà đang uống dở trên bàn cũng chưa được dọn dẹp.

- Sao lại lộn xộn như thế này?

- Xin lỗi Thẩm tổng, cũng vì tôi bận quá nên vẫn chưa đến dọn dẹp.

Ông Thẩm là người đặc biệt cẩn trọng nên từ trước đến giờ, người phụ trách công việc cho ông và dọn dẹp phòng cũng chỉ có quản lí Triệu và chỉ duy nhất anh ta mới có thể động vào đồ đạc trong phòng này.

- Tình trạng này có từ lúc ba tôi được đưa vào bệnh viện sao?

- Dạ đúng!

Thẩm Mộng Dao từ từ đi xung quanh căn phòng quan sát tỉ mỉ, chẳng hiểu sao trong lòng cô lại có một thứ gì đó thôi thúc cô phải xem kĩ căn phòng này.

- Sao trên bàn lại có hai ly trà? Người cuối cùng vào phòng ba tôi ngày hôm qua là ai?

- Dạ là giám đốc Viên, cũng chính giám đốc là người gọi báo với chúng tôi chủ tịch lên cơn đau tim.

- Tại sao em ấy lại vào đây.

- Trước đó, chủ tịch có cho mời giám đốc Viên lên phòng, bảo là có chuyện muốn nói.

- Vậy sao!

Tiếp tục đi xung quanh căn phòng, Thẩm Mộng Dao lại chú ý đến bể cá đã chết sạch từ lâu dù oxi vẫn được bơm vào liên tục.

- Quản lí Triệu, tại sao cá trong bể lại chết hết rồi?

- Chuyện này tôi cũng không rõ!

- Cái gì nằm ở kia?

Thẩm Mộng Dao đi nhanh đến góc phòng nhặt thứ nằm lăn lóc ở đó lên, đó chính là lọ thuốc trợ tim mà ông Thẩm vẫn hay dùng.

- Đây là cái gì?

- À đó là lọ thuốc trợ tim của chủ tịch, nó là thứ quan trọng lúc nào chủ tịch cũng phải mang theo bên mình.

Lúc cô cầm nó lên, bên trong vẫn còn rơi ra một viên thuốc, điều này làm cô nghi hoặc nhớ lại cuộc nói chuyện ngày hôm qua với Viên Nhất Kỳ.

( - Ba chị vốn rất khoẻ mạnh làm sao ông ấy có thể bị bệnh tim được chứ?

Thẩm Mộng Dao lúc này rất kích động, ở trong lòng Viên Nhất Kỳ mà bật khóc.

- Xin lỗi Dao Dao, lúc ba chị chỉ mới có dấu hiệu em nên gọi ngay cho bác sĩ nhưng bác ấy bảo chỉ là nhẹ thôi, bác ấy có thuốc, kết quả lúc tìm thấy thì thuốc trong lọ đã hết từ lâu, lúc đó cũng không kịp nữa rồi.)

"Rõ ràng trong lọ vẫn còn thuốc, tại sao Nhất Kỳ lại nói hết, bể cá chết một cách kì lạ, lọ thuốc lại nằm lăn lóc trong góc phòng, mọi chuyện rốt cuộc là sao đây?"

Dòng suy nghĩ chạy ngang tâm trí Thẩm Mộng Dao làm cô đứng ngơ tại chỗ, nhìn thấy vậy, quản lí Triệu cũng mạo muội lên tiếng.

- Thẩm tổng, tôi không biết có nên nói hay không nhưng có phải cô cũng đang nghi ngờ điều gì đó?

- Ý anh là sao?

- Tôi nghĩ chuyện của chủ tịch không đơn giản chỉ là như vậy.

- Chuyện này tôi không dám chắc cũng không dám hi vọng những gì mình nghĩ là đúng.

- Chúng ta có thể xem lại camera sẽ rõ!

- Trong phòng có camera sao?

- Dạ đúng, chủ tịch đã cho lắp nó từ lâu rồi.
- Được, vậy mau chóng đi xem.

Không chần chừ thêm một giây, Thẩm Mộng Dao muốn làm rõ sự thật, làm rõ việc ba cô nhập viện chỉ là sự cố, làm rõ mối nghi ngờ không thừa nhận của cô là hoàn toàn sai lầm và làm rõ điều mờ ám đó không phải bắt đầu từ cái tên Viên Nhất Kỳ.

____________

Cạch!!!

- Nhất Kỳ!

Trần Kha thở hòng hộc mở mạnh cánh cửa phòng bệnh gọi lớn tên Viên Nhất Kỳ làm cậu đang bình thản ngồi trên ghế đọc tạp chí cũng phải giật mình.

- Có chuyện gì mà chị có vẻ hớt hãi vậy? La lớn như vậy sẽ ảnh hưởng đến bệnh nhân đó.

Thấy mọi thứ có vẻ bình thường, Trần Kha biết mình biểu hiện có vẻ hơi dư thừa liền trả lời Viên Nhất Kỳ rồi đi đến kiểm tra ông Thẩm.

- À không có gì, chị có chút lo xa thôi.

- Chị lo em sẽ làm gì ông ta hay sao?

Viên Nhất Kỳ mắt vẫn không rời cuốn tạp chí, thản nhiên hỏi Trần Kha làm cô căng thẳng quay sang hỏi ngược lại cậu.

- Em nói vậy có ý gì?

- Em giỡn thôi mà, chị có cần nghiêm trọng vậy không?

- Em tốt nhất cũng đừng nên giỡn!

Để lại một câu xem như lời cảnh cáo, Trần Kha đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, để lại Viên Nhất Kỳ ngồi trên ghế đã buông xuống quyển tạp chí từ lâu, ánh mắt nhìn theo bóng lưng cô có phần khó đoán.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com