Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

06

Càng về sau, Kim Junkyu càng bận rộn. Nên cũng không còn tâm trạng suy nghĩ về chuyện đó, Mashiho có thích anh hay không, kỳ thực đối với Junkyu không còn quan trọng mấy. Ít ra, Mashiho cũng không cấm cản hay né tránh anh, cho phép anh được bên cạnh cậu... với tư cách bạn bè.

Cũng tốt.

Junkyu đã suy nghĩ như thế.

Junkyu bắt đầu được phân phó trực ca, bài tập và khối kiến thức cũng ngày một nhiều hơn. Áp lực vì thế mà tăng cao. Chẳng mấy chốc, anh đã gầy hơn so với lúc trước, khuôn mặt tiều tụy với hai quầng thâm to bự nằm dưới đôi mắt. Junkyu một tay nâng gọng kính lên, một tay ôm đống tài liệu đứng trước cửa tiệm, mệt mỏi lên tiếng: "Mashiho~"

Nghe thấy có người gọi tên mình, Mashiho ngẩng đầu nhìn, dáng vẻ hốc hác uể oải của anh trông có chút buồn cười nhưng cũng thật khiến người ta không khỏi đau lòng. Cậu đẩy xe lăn đến gần, "Mấy ngày không gặp, ai ngược đãi anh vậy?"

Junkyu đã như thế này rồi mà cậu còn tâm trí trêu chọc anh? Junkyu ngồi khuỵu một đầu gối xuống, ngước mắt rưng rưng chớp vài cái bĩu môi nói, "Em không đau lòng sao?"

"..."

Đối phương im lặng không trả lời. Tuy thừa biết chuyện Mashiho tình cảm mà đáp lại anh là không thể, nhưng Junkyu vẫn làm nũng với cậu, vẫn hy vọng cậu sẽ yêu chiều trả lời anh câu "Đau lòng chứ", không, chỉ xoa đầu anh một cái thôi cũng được. Nhưng Mashiho không phản ứng gì cả, đến một nụ cười cũng không xuất hiện.

"Em không đau lòng cũng không sao, anh không muốn nhìn em vì anh mà đau lòng."

"Em thực ra..."

Thấy Mashiho nghiêm mặt ngập ngừng nói, đáy mắt không hiện lên ý cười, khóe miệng Junkyu giật giật, liền nhanh chóng cắt lời, "Anh đùa em thôi. Em không cần nghiêm túc đến thế làm gì, em không đáp lại cũng được..haha.."

Nhưng vạn lần xin em đừng nói lời cự tuyệt anh.

Junkyu bật cười một cách gượng gạo, đuôi mắt cũng vì thế mà cong lên, song đứng dậy bước vào bên trong, ngay tức khắc tiếng cười và nụ cười nơi đầu môi anh cũng biến mất theo, cứ như thể vừa biết được một tin không hài lòng, sắc lạnh phủ lên tâm nhãn.

Vì Junkyu quay người đi vào trong nên Mashiho dù có ngoảnh mặt lại nhìn cũng chẳng thể thấy được biểu cảm của anh, mà chỉ có thể thấy tấm lưng có phần ốm hao gầy. Nhưng làm sao Mashiho lại không biết được chứ? Lúc trước không biết tình cảm của anh dành cho cậu, thì Mashiho có thể sẽ không chú ý lắm. Còn bây giờ đã hiểu rõ rồi, cậu tất sẽ tinh ý lưu tâm đến từng thay đổi nhỏ nhặt của anh. Mashiho biết nụ cười khi nãy của anh chỉ là muốn ngăn cậu để cậu không nói ra những lời vô tâm đập tan hy vọng của anh, cũng như muốn xóa tan bầu không khí ngượng ngùng sắp bao vây cả hai bọn họ. Mashiho biết rất rõ. Chỉ là cậu không thể giống như Junkyu, có thể dễ dàng biểu lộ hết thảy những suy nghĩ, tâm tình của bản thân ra ngoài, nên mới gây ra sự tình như khi nãy. Lời cậu khi nãy muốn nói không phải là "Em thực ra vẫn ổn" mà chính là "Em thực ra cũng rất đau lòng".

Mashiho thở dài, quay xe lăn đẩy vào trong đối diện anh. Junkyu lại có việc phải làm, cứ mải mê tập trung vào màn hình laptop, sau đó tiếng gõ bàn phím vang lên giữa không gian bên trong yên tĩnh cùng tiếng xe cộ inh ỏi ồn ào bên ngoài. Được một lúc lâu, Junkyu mới bỏ mắt kính xuống, nhíu mày nhắm mắt bóp ấn đường. Cậu ở phía đối diện nãy giờ giữ im lặng để cho anh không mất tập trung làm hỏng bài tập, đưa mắt thấy cử chỉ của anh liền biết anh có chút nhức đầu và mỏi mắt, khẽ nói, "Anh uống nước chanh không?"

"Uống, cảm ơn em."

Mashiho lắc đầu, rồi dứt khoát vào bếp. Lát sau đặt lên bàn anh một ly nước chanh lạnh, Junkyu mỉm cười đón lấy. Anh lại đeo mắt kính lên, Junkyu khi đeo mắt kính trông không còn vẻ ngoài trưởng thành phong lưu hay quá đỗi đẹp trai câu nhân khiến nữ giới nhìn vào muốn phạm luật, mà tràn đầy dáng vẻ thư sinh thanh tú nho nhã, là một chàng thanh niên thông thái hiền lành tốt bụng. Sự đối lập của anh làm cho Mashiho ngạc nhiên kèm ngưỡng mộ, cũng không kém phần động tâm. Junkyu gõ mấy cái trên bàn phím xong xoay laptop ra đằng sau, để cho màn hình hướng về phía cậu, "Cuối tuần này có sao băng, em có muốn đi ngắm không?"

"Sao băng?"

"Đúng rồi." - Thật ra Junkyu căn bản chẳng phải dạng người quan tâm mấy thứ như vậy, nhưng mà anh nghe Jihoon nói đi ngắm sao băng cùng người mình yêu, trông qua có vẻ chẳng mấy thú vị, sự thật lại rất lãng mạn. Junkyu chỉ ậm ừ gật đầu cho qua, trái lại Jihoon rất tận tâm cật lực chỉ đường dẫn lối cho anh, "Mày không nghĩ tỏ tình dưới cơn mưa sao băng sẽ càng lãng mạn hơn sao? Lãng mạn nhân đôi, có ai mà không đổ? Tao cá chắc em ấy sẽ cảm động rồi tự ngã vào vòng tay mày thôi."

Thế là Kim Junkyu, sống gần nửa cuộc đời không hứng thú với những thứ mơ mộng lãng mạn, lại vừa tra thông tin về buổi ngắm sao băng vừa mỉm cười ngốc nghếch.

"Tất nhiên là em muốn ngắm rồi. Anh không bận à?"

"Anh đương nhiên là không rồi. Còn mỗi bài tập này thôi." - Thực tế là hai bài nữa, nhưng mà nếu cố gắng thức khuya thì sẽ kịp thôi. Thời gian sẽ vừa đủ. Nhận được lời đồng ý từ cậu, Junkyu xốc lại tinh thần, duỗi hai cánh tay đặt tay lên bàn phím bắt đầu tập trung hết sức hoàn thành đống bài tập để có thể kịp mà đi ngắm sao băng với cậu.

...

Kể ra thời gian đúng là vừa đủ, không ngoài dự tính. Junkyu liền có thời gian để cùng Mashiho ngắm mưa sao băng. Từ sớm, Junkyu đã vận trên người một chiếc áo thun trắng phông rộng cùng chiếc quần đen ôm sát chân, bên ngoài là một chiếc áo khoác tay dài vải jean, đeo cặp kính, tóc mái xoăn nhẹ rũ xuống dài qua hàng chân mày một chút, khoanh tay đứng tựa vào xe đợi cậu.

Tối hôm nay mẹ cậu ở lại trông tiệm, Mashiho chào mẹ rồi đẩy xe lăn ra ngoài đến trước anh, ngẩng đầu lên nhìn, tâm nhãn khẽ dao động. Junkyu bảo do dạo gần đây lên độ nên buộc phải đeo kính, nhưng anh không biết, cậu đặc biệt thích anh đeo cặp kính cận ấy. Trông rất ôn nhu, khiến cậu nhìn tim liền tan chảy.

Môi Junkyu cong lên,  đưa tay lên che lại ho khan một tiếng làm cậu giật mình. Junkyu mở cửa xe, cúi người bế cậu đặt vào ghế lái phụ, không đợi cậu phản ứng, giúp cậu thắt dây an toàn. Khoảng cách giữa cả hai bây giờ rất gần, gần đến mức chỉ cần anh xoay mặt qua lập tức môi chạm môi. Mashiho mím môi nín thở, hai bàn tay đặt trên đùi nắm chặt vải quần mà nhàu nát, cố kiềm chế nhịp đập đang ngày một mạnh hơn. Khi anh thắt xong rời đi, tim cậu cũng không thể bình ổn lại được. Mashiho cứ ngẩn ngơ cho đến khi Junkyu ngồi vào ghế, thắt dây và lên ga, mới chợt hoàn hồn.

Trong suốt đoạn đường không hề có một cuộc trò chuyện nào, Mashiho thì ngắm phong cảnh ban đêm bên ngoài cửa kính, còn Junkyu tập trung lái xe thật tốt, việc ai người nấy làm. Rất nhanh đã đến điểm ngắm sao băng, là một đồi núi ở vùng ngoại ô. Khi cả hai đến thì đã có mấy cặp đôi, nhóm bạn ở đó. Người ngồi ở trên tảng đá, người trải khăn xuống cỏ ngồi. Junkyu mở cửa xe, bế cậu ngồi xuống xe lăn, sau đó cũng tự lấy một chiếc ghế nhỏ mở ra ngồi bên cạnh.

Vì không biết chính xác khi nào sao băng sẽ rơi xuống, nên hầu như mọi người xung quanh ai nấy đều chuẩn bị đủ thức ăn, nước uống, thậm chí có cả những bộ bài giải trí để không cảm thấy vô vị, chán nản.

"Em ngắm sao băng bao giờ chưa?"

Mashiho xoay mặt sang nhìn anh, nhẹ nhàng lắc đầu mỉm cười, "Chưa."

Vừa nghe xong, Junkyu ngẩng đầu nhìn bầu trời, đôi mắt híp lại, nhoẻn miệng vẽ một nụ cười như hoa nở, vẻ mặt vui vẻ tươi tắn hẳn ra. Mashiho khó hiểu nghiêng đầu, thắc mắc hỏi: "Sao lại cười?"

"À, không có gì. Chỉ là.." - Đoạn đưa mắt dời lên gương mặt cậu, chân thành nói, "Anh cảm thấy hạnh phúc vì có thể được là người đầu tiên cùng em ngắm sao băng."

Khuôn mặt thiếu niên đối diện dịu dàng như nước được ánh trăng lơ lửng trên bầu trời chiếu rọi, ngũ quan tinh xảo, nốt ruồi lệ chí mờ mờ ảo ảo dao động theo đuôi mắt càng làm nổi bật vẻ đẹp của chủ nhân nó dưới màn đêm, không khỏi làm người khác nhìn vào liền rung động tâm can. Mashiho im lặng không đáp lại, nhưng ánh mắt thì cứ thế dán trên người anh mãi không rời. Junkyu cũng không có ý định nhìn về hướng khác. Cả hai, mắt chạm mắt, mặt đối mặt, tâm khẽ rung rinh trong làn gió. Rạo rực và xao xuyến.

"Sao băng rơi rồi!"

"Sao băng rơi rồi!"

Giọng người người khắp đồi hô to vang lên kéo đôi người đang đắm chìm trong biển tình về thực tại, cậu và anh giật mình, ngượng ngùng cười rồi ngước mắt ngắm nhìn từng đợt sao băng lóe sáng vụt ngang màn đêm tối tăm mà rơi xuống, sau đó biến mất. Junkyu thấy cậu nhắm mắt chắp tay cầu nguyện lập tức cũng mô phỏng theo. Bản thân anh vốn không tin vào những chuyện nhảm nhí này, nhưng mà thử tin một lần cũng không sao, căn bản dù không trở thành sự thật thì cũng sẽ không mất mát gì.

Tối nay vậy mà không có mưa sao băng. Sau khi kết thúc, để không bỏ lỡ những vì sao băng muộn, mọi người nán lại thêm một chút rồi mới ra về. Junkyu hòa theo dòng người đẩy xe lăn cậu đến gần xe. Định cúi người bế cậu, thì chợt khựng lại khi nghe giọng nói khẽ của cậu bên tai, "Em tự ngồi vào cũng được."

Nhưng Junkyu nào muốn thế, chính Junkyu muốn được bế cậu mà. Thế nên bỏ lời cậu nói ngoài tai, trực tiếp bế Mashiho đặt vào ghế. Chính mình yên vị, chân đạp ga rẽ đầu xe rời đi. Một tay vươn ra ấn nút bật đài phát thanh lên, vừa vặn chính là khung giờ âm nhạc của đài. Tức thì một bản nhạc đang phát điệp khúc phát ra chầm chậm lấp đầy khoảng yên lặng của bầu không khí.

Junkyu nghĩ mình cần phải lên tiếng để phá vỡ đi sự an tĩnh này, liền nói, "Sao băng đẹp nhỉ."

Mashiho gật đầu ừ một tiếng.

"Khi nãy em ước gì vậy?"

"Nói ra sẽ không linh nghiệm đâu."

"Thật sao?"

Mashiho phì cười, "Anh không biết sao?"

"..."

"Giờ nghĩ lại, em thấy anh hình như không phải là dạng người sẽ thích những thứ như vậy."

"Vậy em thích không?"

"Thích chứ."

"Thế thì anh sẽ thích."

Junkyu vừa dứt lời, Mashiho cúi đầu mắt hướng mũi, mũi hướng chân, một hồi sau giọng cậu dịu dàng khẽ hỏi, "Tại sao?"

"Hửm?"

Mashiho bặm môi, nhắm mắt hít một hơi thật sâu lấy hết dũng khí mà bản thân có, lập tức xoay mặt đưa mắt nhìn anh, "Tại sao anh lại đối xử với em như vậy?"

Junkyu ngay tức khắc đạp phanh dừng xe, không nói không rằng quay đầu vươn người tiến sát lại gần thu hẹp khoảng cách giữa cả hai, cánh môi anh hôn phớt nhẹ lên môi cậu. Sau đó liền rời khỏi nói, "Đây chính là đáp án."

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, khiến cậu ngạc nhiên đến mức đơ người không thể phản ứng bất cứ thứ gì, đại não cũng không kịp xử lý mọi thông tin. Junkyu tiếp tục: "Anh từ trước đến giờ chưa thể tìm được thời cơ thích hợp để tỏ tình với em. Thật ra tiết mục ngắm sao băng đêm nay là cơ hội tốt nhất, vốn dĩ có thể tạo ra màn tỏ tình thật lãng mạn dưới cơn mưa sao băng, nhưng anh vô dụng lại để bỏ lỡ nó. Nên bây giờ, anh sẽ không bỏ lỡ nó nữa."

Anh ngừng một chút, rồi lại nói, "Mashiho, anh thích em. Thực sự rất thích em. Hy vọng em cho anh cơ hội."

Mashiho không lên tiếng đáp lại.

Cảm nhận được cậu có chút chần chừ, Junkyu dè dặt nhỏ giọng hỏi lại:

"Đến với anh nhé? Có được không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com