Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 80: Tảng Đá

"这泥潭有多深?"我一边后退一边问他,矮子冯立即明白了我的意思,说道:"能把这东西淹到脖子。"

"Vũng bùn này sâu không?" Tôi lui về phía sau hỏi hắn, Phùng lùn lập tức hiểu ý tôi, đáp: "Có thể đem thứ kia dìm ngập tới cổ."

这东西那么多手,全部都是为了在这里的悬崖上攀爬使用的,就算掉入泥浆,以那么多手形成的福利,也能立即爬上来。必须有强力压制的办法。

Thứ này nhiều tay như vậy, tất cả đều phục vụ cho mục đích leo trèo trên vách đá ở đây, nếu rơi vào bùn nhão, dĩ nhiên nhiều tay như vậy cũng vẫn có lợi, khả năng lập tức bò lên được ngay. Phải dùng biện pháp gì mạnh nhất có thể để áp chế nó.

我边退边把阎王往泥潭那边引去,对矮子冯道:"姐姐,你去把手榴弹捡回来,那上面有个扣子,你拉掉扣子再扔。"一边看向胖子的方向,他的火把烧起了边上一些黑色的可燃物质,我发现胖子已经不在原来的地方了。

Tôi vừa lui về vừa dẫn dụ Diêm vương vào vũng bùn bên kia, lại nói với Phùng lùn: "Chị ơi, chị đi tìm lựu đạn về đây, ở trên nó có một cái chốt, chị rút cái chốt ấy ra rồi hãy vứt." Vừa nhìn về phía Bàn Tử, cây đuốc của anh ta đang lan ra những chất đốt màu đen bên cạnh, tôi phát hiện Bàn Tử đã không còn ở đó nữa.

我心中一安,胖子如果没死,事情总有转机,爬起来开始飞速往泥浆池的边缘跑去,一遍跑一边大叫:"你抓不到我,你抓不到我!"咬牙忍痛速度竟然还不慢。

Thầm yên tâm, Bàn Tử nếu không chết thì chuyện này có cơ hội xoay chuyển rồi, tôi đứng dậy bắt đầu chạy sát về phía mép vũng bùn, vừa chạy vừa gào to: "Mày không bắt được tao, mày không bắt được tao đâu!" Cắn răng nhịn đau tốc độ vẫn không chậm lại.

后面的阎王所有的手犹如蜘蛛一样并用,速度极其快,而且完全没有尸体的那种僵硬感,我瞬间有一种感觉,这东西也许和我之前碰到的所有东西都不一样。

Phía sau Diêm Vương kia liền sử dụng tất cả tay ở phía sau lưng để di chuyển, tốc độ cực nhanh, hơn nữa hoàn toàn không có cảm giác cứng ngắc của xác chết, trong giây lát đó tôi còn nghĩ, thứ này lẽ nào khác với những con quái vật mà tôi từng chạm mặt trước đây.

也许这是一个活物。

Hay đây là một vật sống.

不过这里的地面是在过于难奔跑,而这东西非常庞大(要是骑我我感觉我就是一溜冰鞋),一路是撞过来的,我在它撞击的时候立即改变方面,迂回冲向泥潭。等我来到泥潭边上,我仍旧没有想出应该怎么把它压制在泥潭里。我脑子里只有一个反应,先让它掉下去再说。

Có điều là mặt đất ở đây rất khó chạy, thứ kia lại lớn như vậy (nếu như nó cưỡi tôi chắc tôi sẽ giống như một cái giày trượt băng của nó thì đúng hơn), chạy một lúc thì đụng nhau, khi chuẩn bị giáp mặt nó tôi liền chuyển hướng, chạy vòng về phía vũng bùn. Chờ khi tới cạnh vũng bùn rồi, tôi vẫn không thể nào nghĩ ra cách để áp chế nó. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ, trước hết vẫn phải đẩy cho nó ngã xuống dưới kia đã.

说是迟那是快,我停下来回头的同时,那东西已经到了我的身后,但是冲力太大,它自己的刹不住,一下把我刮中。

Nói thì chậm nhưng thực tế diễn ra rất nhanh, tôi dừng lại đồng thời quay đầu, vật kia đã áp sát sau lưng, nhưng do tốc độ tới quá lớn, nó không thể phanh kịp được nên giây lát liền kéo cả tôi ngã vào trong bùn.

我像纸片一样摔进了泥浆里,瞬间没顶。我的脚踩不到低,还没扑腾,一下我的脖子被卡住,被提出了泥浆。

Tôi như tờ giấy nhào xuống vũng bùn, trong chớp mắt không kịp trở tay. Chân tôi đạp không tới đâu, còn chưa kịp ngã đã thấy cổ mình bị nắm chặt, thân hình bị nhấc lên khỏi mặt bùn.

我的左手一点力气都没有,右手不停的扑打,身上的泥浆成了我唯一的武器,我不停的往那东西的头部甩,希望有几滴泥浆可以扑腾进它的眼睛里。它毫不所动,伸手抓住我身上所有能动的地方,包括我的头部,然后来掰我的右手。

Tay trái tôi không còn khí lực, tay phải càng không ngừng quẫy, bùn xung quanh người giờ lại trở thành thứ vũ khí duy nhất của tôi, bản thân không ngừng vẩy bùn về phía thứ kia, hy vọng là sẽ có vài giọt bùn bắn vào trong mắt nó. Nó không bị ảnh hưởng gì, lại cho tay lên sờ khắp người tôi, từ đầu rồi tiếp đến túm lấy tay phải.

双手一断,我算是瞬间出局,就算有心也没法做任何的事情。看向远处的矮子冯,他对我拜了几下,竟然转身开始跑路。

Hai tay vừa bị tóm, trong chớp mắt tôi liền cảm thấy cuối cùng mình cũng xong rồi, cho dù muốn cũng không còn làm được bất cứ chuyện gì nữa. Nhìn Phùng lùn ở phía xa xa, hắn đang lạy tôi vài cái, sau đó xoay người chuẩn bị chạy trốn.

"手榴弹!"我大喊,矮子冯指了指一遍的石头,手榴弹被他整齐的放在石头上。看样子是让我等下自己去拿。我的手已经被完成了一个极限的弧度,骨骼和韧带发出格拉声,我努力扭转身体让时间拖延,一边大喊:"胖子,你如果还活着现在就开始放大招了!德国佬靠不住!"

"Lựu đạn!" Tôi hô to, Phùng lùn chỉ về phía một phiến đá, lựu đạn hắn đã để ngay ngắn trên đó. Xem hành động kia thì chắc là bảo tôi tự đi lấy. Tay tôi lại bị bẻ cong tới cực hạn, dây chằng đã kêu thành những tiếng lách cách, tôi cố gắng xoay người để kéo dài thời gian, vừa hô to: "Bàn Tử, nếu anh còn sống thì mau làm gì đi! Lão người Đức kia là đồ vô dụng!"

就听一声好嘞!声音竟然是从我头顶上传来,猛的胖子从背后一下铺上来,抱住了阎王的脖子,就把手榴弹往他面具里塞。我心说这是要把我一起炸死的节奏。大叫:"给老子留条活路。"

Chợt nghe một tiếng được! Thanh âm lại truyền tới từ trên đỉnh đầu tôi, chợt thấy Bàn Tử từ sau lưng chồm tới, ôm lấy cổ Diêm vương, sau đó lấy lựu đạn nhét vào trong mặt nạ của nó. Tôi thầm gào lên đây là muốn tôi cũng nổ chết một chỗ à. Miệng thét: "Cho lão tử một con đường sống với chứ"

"我自有办法!"胖子大吼:"狗日的,给你爷爷张嘴!"翻扯之下,面具竟然被扯了下来。我愣了一下,便发现阎王的面具后面,竟然不是一个脑袋。而是一块向内凹陷的石头,上面全是孔洞。连基本的五官都没有。

"Tôi tự có cách!" Bàn Tử còn gào to hơn: "Má mày, mở cái mồm mày ra!" Vừa xoay người, mặt nạ liền bị kéo xuống. Tôi sửng sốt trong giây lát, sau lớp mặt nạ của Diêm vương kia hóa ra không phải là một cái đầu. Mà đó là một khối đá lõm vào trong, bề mặt đầy những lỗ hổng. Cơ bản là không có ngũ quan.

"阎王爷的脑袋是个煤渣?"胖子惊讶道,但是毫不手软的把手榴弹往孔洞里塞了进去。

"Đầu diêm Vương Gia là cái thứ xấu xí này sao?" Bàn Tử kinh ngạc nói, nhưng không chút nương tay tiếp tục đem lựu đạn nhét vào trong lỗ hổng.

我看他的手感,惊奇的意识到,那个脑袋真的是一颗石头,因为是硬的,胖子根本塞不进去。

Tôi nhìn tay anh ta, liền ngạc nhiên ý thức được rằng cái đầu kia thực sự là một khối đá, vì nó cứng rắn, Bàn Tử cơ bản nhét vào không được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com