đào vận
Tôi kết thúc bữa tiệc chia tay cùng một số đồng nghiệp cùng công ty vào lúc trời đã tối muộn. Bên ngoài trời vẫn lất phất mưa, anh bạn đồng nghiệp đề nghị đưa tôi về. Vì chút hơi men trong người, chẳng thể nào tự đưa mình về nhà nên tôi đành chấp nhận lời đề nghị ấy. Tôi thanh toán, tiễn mọi người ra về và tựa lưng vào bức tường cũ trước căn tiệm nhỏ chờ đợi. Tôi chờ anh bạn đồng nghiệp khi nãy đến bãi giữa xe gần đấy lấy xe. Trong lúc ánh mắt tôi mông lung nhìn về phía cuối con đường vắng. Tôi thấy một đôi nam nữ trao nhau một nụ hôn nồng thắm. Chút say, nên tôi chẳng ngượng ngùng mà nhìn họ.
Tôi nhìn cách cô ta vòng cánh tay mình ra phía sau gáy chàng trai kia, kéo anh ta vào một hôn sâu. Còn anh ta, có vẻ hững hờ với nụ hôn ấy. Đơn giản, vì tôi không cảm nhận được sự chủ động từ anh ta. Lưng bị ép tựa vào góc khuất của bức tường, đôi tay đặt hờ trên eo cô gái nó. Bất giác tôi bật cười, mình đang làm gì thế này. Nhìn ngắm người ta yêu nhau sao?
Nhưng, chút hơi men ít ỏi không còn đủ sức cướp đi sự tỉnh táo trong tôi nữa. Khi nụ hôn kia kết thúc, tôi nhìn thấy gương mặt quen thuộc. Vài giọt mưa rơi xuống vụt ngang ánh đèn vàng hắt sáng khoảng vắng, là cậu ...
Cảm giác của tôi lúc này, giống như ai đó vừa dập tắt một ngọn lửa nhỏ mà bấy lâu tôi cố che dấu để níu kéo chút ánh quang tàn. Ai đó vừa mua một món hàng tôi cực kì thích trong một cửa hàng đồ lưu niệm. Mất đi những gì chưa từng thuộc về. Tôi tỉnh khỏi cơn say không phải do tôi bất ngờ, cũng chẳng phải do đau, vì ngay từ ngày đầu biết cậu tôi đã nhận ra là cậu vướng phải vận đào hoa, với cái duyên thu hút các cô gái. Và tôi cũng không là ngoại lệ, tôi thương cậu, cũng có thể lúc này nó đã là chữ yêu nhưng...
"Yêu người đào hoa như đùa với lửa. Rực rỡ và vui nhưng lại vô cùng nguy hiểm."
Ai cũng bảo rằng yêu người như cậu rất đau lòng nhưng với tôi, điều duy nhất làm tim tôi đau là vì thứ tình cảm không ai biết này chứ không phải vì đào vận cậu mang. Có thể thi thoảng nó mang lại cho tôi những cảm giác không vui vẻ, nhưng cậu luôn khiến tôi cười, để rồi những nỗi niềm kia bị che khuất. Có lẽ, duy chỉ mình tôi cảm nhận được niềm vui nho nhỏ này. Còn nguy hiểm, chính là cách cậu quan tâm tôi, cách cậu khiến những mệt mỏi hàng ngày của tôi tan biến, mối quan hệ thân thiết giữa chúng tôi khiến tôi mãi vẫn chưa từ bỏ được tình cảm tôi dành cho cậu. Nhưng dù thế nào, có lẽ tôi vẫn không hối hận vì nó. Có lẽ thế ...
Tôi nhìn cậu và cô gái ấy một lần nữa, tôi rơi một giọt lệ. Lần đầu tiên vì cậu mà lệ tôi rơi. Nhưng có lẽ đây cũng là lần cuối cùng. Anh bạn đồng nghiệp từ lúc nào đã đứng bên cạnh, nhìn theo ánh nhìn của tôi đầy khó hiểu. Tay khẽ chạm vai, kéo tôi khỏi một miền mông lung khó tả.
"Về thôi em."
Tôi lau đi giọt nước mắt nhỏ bé ấy, theo anh bạn đồng nghiệp đi về hướng ngược lại. Bỏ lại sau lưng hình bóng của cậu và có lẽ là cả tình cảm suốt bấy nhiêu năm qua tôi cất trong tim mình. Nhưng, lý trí của tôi, chẳng thể đoán được trái tim của nó, cũng chẳng thể cản ngăn.
...
"Này, tớ muốn ra ngoại ô."
"Ngay bây giờ? Ừ, để tớ sang."
Ánh nắng dịu nhẹ, tôi muốn cùng cậu về một vùng ngoại ô vắng vẻ. Nơi có những cánh đồng cỏ xanh trải dài theo những vạt nắng, có những ngôi làng tĩnh lặng với không khí trong lành. Nơi mà cậu và tôi sẽ không gặp những người quen biết, hay ít nhất là những cô bạn mê mẩn cậu.
Hôm nay nắng không gắt, nhưng đủ làm bừng tỉnh con người của tôi và của cậu. Cậu bảo, cậu sẽ đưa tôi đến một nơi chỉ có hai người. Nhưng tôi chỉ bảo, cái tôi cần đơn giản chỉ là một khoảng không tĩnh lặng. Đủ để tôi giải thoát con người mình khỏi những bó buộc trong cuộc sống tẻ nhạt. Rồi cậu chỉ cười, xoa nhẹ mái tóc buộc gọn phía sau của tôi.
"Cậu thả tóc ra đi."
Tôi nghe lời cậu, chỉ đơn giản là tôi lắng nghe lời nói của cậu.
Chở tôi trên chiếc mui trần trắng tinh tế. Cậu chạy với tốc độ vừa đủ để những cơn gió có thể nô đùa trên mái tóc nâu nhạt gợn sóng của tôi, đủ để tôi có thể nhìn thấy những vệt nắng chạy dài theo những cơn sóng trắng muốt của một bờ biển ven đường. Gió mang hương mặn của biển cả len vào mái tóc, tôi bật cười, bật cười vì cái trong lành của không khí thoáng đãng. Cậu nhìn sang tôi, cũng bật cười vì đuôi mắt khẽ cong lên của tôi. Để lại những đường bờ biển phía sau lưng, con đường chúng tôi chạy dần thu hẹp lại. Nhưng rồi mở ra trước mắt tôi và cậu là cả một không gian rộng lớn của một cánh đồng xanh mướt. Vào sâu hơn một chút, cậu đỗ chiếc xe của mình bên cạnh một ngôi nhà gỗ yên tĩnh.
"Giờ cậu có thể thoải mái rồi đấy."
Cậu hơi đẩy tôi về phía cánh đồng ấy, rồi khẽ tựa mình vào đuôi xe của mình. Tôi hiểu, cậu sẽ ở yên tại nơi này chờ tôi. Nhưng tôi không thích như thế. Hôm nay, hôm nay thôi, tôi muốn cậu bên cạnh mình. Tôi kéo tay cậu, để chạy theo tôi.
"Jimin này, chạy cùng tớ đi! Hôm nay thôi."
Tôi cười, cậu cũng cười. Cả hai giống như những đứa trẻ chạy chơi nô đùa trên những cánh đồng trải dài bất tận. Đến khi mệt lã đi, chỉ cần ngã lưng ngay xuống bãi cỏ mềm mại dưới chân mình. Ngước mắt lên nhìn bầu trời trong xanh và cao vút nghĩ về những điều trong tương lai với tư duy ngô nghê nhất của một lũ trẻ. Vô tư như thế đấy.
Tôi và cậu nằm cạnh nhau trên bãi cỏ mềm xanh mướt. Cậu khẽ nhấc đầu tôi đặt lên cánh tay của mình. Cậu chỉ bảo, như thế sẽ thoải mái hơn. Tôi cũng chẳng để tâm, tôi để tầm mắt mình trôi theo những tầng mây trắng ở tận cao vút trên bầu trời. Tôi suy nghĩ về nhiều thứ, về công việc, về tôi và cả về những hình ảnh in sâu trong ký ức tôi đêm qua. Tôi muốn vô tư như cách những đứa trẻ vẫn làm nhưng có lẽ đó là điều không thể. Bỗng, tôi buông một lời vô vị.
"Hôm qua, lúc đi uống cùng đồng nghiệp tớ thấy cậu. Phía trong một con hẻm, cùng với..."
Tôi bỏ lửng câu nói của mình. Cậu nhìn tôi nhưng im lặng không trả lời. Tôi không hiểu, là cậu không muốn trả lời hay không thể trả lời tôi. Rồi tôi thấy cậu nhìn về hướng một đám mây lớn, tôi cũng hướng mắt về phía ấy. Cuộc trò chuyện giữa tôi và cậu kết thúc trong những lưng chừng giống như đám mây kia, theo gió trôi đi.
Tôi cất tiếng phá tan không khí im lặng do cậu nói vô vị của tôi lúc nãy tạo ra.
"Ngày mai, tớ sẽ cùng gia đình ra nước ngoài."
"Nhớ mua quà cho tớ."
"Tớ sẽ không về nữa, tớ sẽ định cư ở đấy."
"Vậy tớ sẽ sang thăm cậu thường xuyên."
Cậu xoa đầu tôi, trả lời nhẹ tênh. Câu nói của cậu khiến tôi bất ngờ. Nhưng có lẽ phần nào nó phản ánh đúng tính cách của một cậu bạn mà tôi quen biết đã lâu.
"Có một chuyện tớ đã muốn nói với cậu rất lâu, nhưng mãi vẫn chưa có cơ hội để nói ra."
"Là chuyện cậu thích tớ, đúng không?"
"Ừ, từ rất lâu rồi. Nhưng hôm nay có lẽ tớ nên kết thúc nó ở đây đúng không cậu?"
"Đúng, cậu hãy kết thúc mối tình đơn phương ấy đi. Để đón một tình yêu mới bắt đầu từ hai phía."
"Cậu ..."
Cậu ấy ngồi dậy, đặt lên môi tôi một nụ hôn. Mọi thứ đến nhẹ nhàng như làn khói của đốm lửa tàn. Chầm chậm, mơ hồ nhưng đủ thực để tôi có thể cả nhận được. Tôi và cậu nói ra những lời chất chứa rất lâu trong lòng, tưởng chừng không thể nói ra. Nhưng nào ngờ lại nói cho nhau nghe với thái độ hiển nhiên nhất. Thật buồn cười, nếu trước đây tôi biết sẽ dễ dàng thế này, thì có lẽ nó đã không ở trong lòng tôi lâu đến như thế. Cảm giác lúc này thật nhẹ nhõm. Giống như mang tất cả những đè nặng trong tim theo môi cậu mang đi mất.
Một nụ hôn nhẹ trên cánh đồng xanh mướt, kết thúc một tình cảm từ rất lâu.
...
Một ngày nắng tốt, trời xanh cao vút trong veo.
Tôi khởi hành di chuyển đến sân bay quốc tế. Hôm nay là ngày tôi sẽ để lại tất cả tại nơi này để đi về một nơi xa lạ. Rời bỏ thành phố tôi sinh ra và lớn lên. Rời bỏ những kỉ niệm của một tuổi niên thiếu xinh đẹp. Và cả cậu bạn mang vận đào hoa của tôi nữa. Tôi mỉm cười lê bước, ...
-Này, không đợi tớ à?
Tôi xoay người nhìn lại. Cậu bạn tôi đang đứng ở đấy, trên tay cầm một bó hồng đỏ thắm khiến tôi bật cười thành tiếng. Giữa không gian rộng lớn, đông đúc của sân bay cậu tặng tôi một cái ôm từ biệt. Cậu vẫn thế, vẫn ấm áp và lãng mãn như thế.
-Đi mạnh khỏe và đừng quên tớ.
Cậu ấy vẫn đứng đấy nhìn tôi rời đi, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng lưng tôi nữa mới lặng lặng rời đi. Giống như nhìn tôi âm thầm cất đi một phần ký ức vào góc nhỏ trong tim vậy. Nhưng có một chuyện, mãi đến tân sau này tôi mới có thể biết được.
"Hôm ấy, tớ say, tớ đã tưởng người đó là cậu ..."

- the end -
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com