3 - TRIỆU CHỨNG
Lúc Khoa tỉnh lại thì đã hửng sáng, nhìn sang bên cạnh thì thấy trống không, tự vỗ đầu, Khoa cảm thấy mình thật ngu ngốc, hắn suốt 5 năm nay có bao giờ ngủ cùng cậu đâu, có lẽ bây giờ đã rời đi từ lâu cũng nên. Bước chân xuống giường, cậu lập tức ngã khuỵu vì cơn đau ở hông, chống tay vào thành giường cậu cố gắng đứng dậy rồi lết vào nhà tắm. Nhìn cơ thể đỏ ửng, bằm tím vì vết roi đánh cậu khẽ mỉm cười thương cho số phận của chính mình, không biết cậu còn có thể chịu đựng đến bao giờ nữa.
Khoa bỗng cảm thấy hình ảnh mình trong gương mờ đi, cậu đưa tay dụi mắt nhưng có vẻ không có tác dụng khi mắt cậu ngày càng mờ đi nhiều hơn. Phải đứng chớp một lúc thì mắt cậu mới trở lại bình thường, cậu rửa sạch sẽ rồi bước xuống dưới nhà. Bước chân cậu khựng lại khi thấy Sơn đang ngồi đọc báo ở phòng khách, hắn hôm nay lại ở nhà, kì lạ thật đấy. Khoa không biết hắn lại định giở trò gì nữa đây, tối qua hắn hành hạ cậu chưa đủ sao.
- Còn đứng đực ra đó, mau đi làm bữa sáng đi.
- Bữa sáng? Anh muốn ăn sáng sao? Được em đi làm ngay, anh chờ em một chút- Cậu rất ngạc nhiên, hắn chưa bao giờ ăn ở nhà hết, trước giờ chỉ toàn cậu ngồi ăn một mình, tâm trạng của Khoa bỗng trở nên vui vẻ cậu chạy vào bếp bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Hắn không hiểu sao sau khi ăn thử đồ ăn Khoa làm hôm qua thì hắn rất muốn, rất muốn được ăn đồ ăn do chính tay cậu làm. Nhìn bóng người nhỏ bé khập khiễng chạy từng bước khó khăn vào trong bếp thì hắn tự dưng thấy lo, cái cảm giác tưởng chừng chỉ là ảo giác trong vòng 5 năm thì này nó đã thể hiện rõ chân thực trong tấm trí hắn. Sơn mau chống lắc đầu để xua đi cái cảm giác mà hắn cho là vớ vẩn đó, hắn không thể nào có cái cảm giác này được.
- Anh xuống ăn cơm đi, em làm xong rồi đó- Khoa bước từng bước chậm rãi lên phòng khách gọi hắn , cậu có vẻ rất vui khi hắn ăn cơm ở nhà.
Hắn bị tiếng gọi của cậu kéo trở lại hiện thực, hắn đặt tờ báo xuống rồi bước từng bước vào trong bếp. Một mùi thơm ngào ngạt đập ngay vào mũi hắn, trên bàn là vài ba món ăn trông khá đơn giản. Sơn ngồi xuống liếc mắt quanh bàn, hắn cầm đũa gắp miếng thịt nướng cho vào miệng. Ngon! Ngon thật đấy! Nếu hắn không muốn dối lòng thì mấy món Khoa nấu còn ngon hơn cả mấy món ở nhà hàng 5 sao hắn hay ăn, Sơn bất giác mỉm cười nhìn Khoa đang cặm cụi bên nồi canh đang sôi sùng sục trên bếp.
Hắn nhíu mày khi thấy tay Khoa đang lần mò trên kệ bếp, cậu đang kiếm cái muôi trong khi đó nó ở ngay bên cạnh" Cậu ta sao vậy, tâm trí để trên mây sao?"- hắn cầm đôi đũa gẩy gẩy miếng rau trong bất. Chợt đôi tay khựng lại khi nhìn thấy Khoa cứ thế cầm tay vào thân của nồi canh đang nóng hừng hực trên bếp.
- Cẩn thận đấy!!- Tiếng hết của Sơn kèm theo tiếng đổ vỡ vang lên.
Khoa ôm tay sưng đỏ, bỏng rát ngồi bệt dưới sàn, bàn chân cậu cũng đỏ tấy vì bị cả nồi canh nóng rơi xuống. Không hiểu sao đang nấu thì mắt Khoa lại tự dưng mờ đi, không thể nhìn rõ được xung quanh nên không may cầm luôn vào nồi canh đang sôi . Hắn vội buông đũa rồi chạy lại phía cậu , hắn mâu chóng dìu cậu lên ghế ngồi.
- Cậu bị ngu sao, mắt mũi đặt sau gáy hết rồi à?- Sơn không hiểu sao thấy lo lắng mà gắt ầm lên. Thật kì lạ!
Khoa ngước lên nhìn hắn , mọi thứ vẫn mờ mờ ảo ảo, thậm trí cả khuôn mặt hắn ngay sát gần cậu cũng khôg thể nhìn rõ được nhưng nghe giọng cũng đủ biết hắn đang giận lắm." Mà khoan, Sơn đang cầm tay mình sao? Anh đang thổi vết thương cho mình sao? Sơn quan tâm đến mình"- cậu bỗng dưng bật khóc, nước mắt cứ thế mà tuôn ra ào ào.
- Khóc cái gì, đồ sơ cứu cậu để ở đâu vậy?- hắn bực mình nhìn đôi bàn tay trắng nõ đã ửng đỏ lại cộng thêm việc cậu khóc thì hắn cáu tiết gắt um hết lên.
- Trên gác, trong phòng- Khoa cố kìm nén cơn thổn thức mà trả lời hắn.
Hắn buông bàn tay của cậu ra rồi chóng chạy thẳng lên lầu, không hiểu vì lí do gì mà khi nhìn thấy cậu bị thương thì hắn cũng cảm thấy đau theo cậu. Khoa ngồi một lúc thì mắt cũng đã trở lại bình thường, cậu về phía cầu thang thì thấy hắn đang ôm hộp bông băng chạy xuống.
Cậu ngồi im lặng nhìn Sơn đang nhẹ nhàng sát trùng vết bỏng rồi băng lại cho mình, Khoa chỉ muốn khoảng thời gian này kéo dài mãi mãi thôi. Đột nhiên hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt của hai người vô tìmh nhìn vào nhau. Hắn như sững người trước đôi đông tử đen láy, to tròn, lấp lánh còn vương chút nước mắt của cậu . Hắn không thể ngờ đôi mắt của Khoa lại đẹp đến vậy, nó như xoáy sâu vào tâm trí khiến hắn không thể dứt ra được. Đó là đôi mắt đẹp nhất mà hắn từng được nhìn thấy.
- Từ nay nhớ cẩn thận tôi đi làm. Tối nay có lẽ không về đâu.- hắn mau chóng hướng ánh mắt sang phía khác, nếu còn nhìn nữa thì hắn sẽ bị ánh mắt của Khoa đánh gục mất .
Khoa đưa mắt nhìn theo bóng lưng Sơn khuất phía sau cửa nhà, lại là cái bóng lưng quen thuộc mà cậu đã nhìn trong suốt 5 năm. Nếu có ai hỏi Khoa cậu nhớ gì nhất về Sơn thì câu trả lời mà cậu sẽ nói đó là tấm lưng. Bởi vì hắn luôn quay lưng về phía cậu, cậu chỉ có một mong muốn là hắn sẽ hướng về cậu một lần, dù chỉ một lần thôi cũng được.
Điều thứ hai Khoa sẽ nhớ về Sơn đó chính là bờ vai, mặc dù cậu chưa từng được một lần dựa vào nó nhưng cậu biết chắc đó chính là một bờ vai vô cùng vững chắc. Khoa thầm ngưỡng mộ và ghen tị với cô gái nào có thể dựa vào nó, cụ thể ở đây là Vy chăng? Cậu biết trong suốt 5 năm qua Sơn vẫn luôn nhớ về Vy , hắn yêu cô ấy rất nhiều, có lẽ chẳng có ai có thể thay thế được hình bóng của cô ấy trong lòng hắn. Khoa hiểu Sơn đã đau lòng như thế nào khi nghe tin Vy qua đời, cậu không trách khi hắn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cậu, cậu hiểu cái cảm giác yêu say đắm một người là như thế nào mà.
Hằng năm mỗi khi đến ngày giỗ của Vy thì cậu lại bí mật đến mộ của cô ấy, nhìn hắn đứng lặng yên trước ngôi mộ thì cậu cũng đã hiểu mình sẽ không bao giờ thay thế được vị trí của Vy trong hắn. Kể ra thật buồn cười nhưng mỗi khi đau đớn, buồn khổ thì cậu lại tìm đến đấy để tâm sự với Vy, cậu không muốn cô ở trên thiên đường sẽ tha lỗi cho mình nhưng cả hai người cùng yêu Sơn thì chí ít cô cũng hiểu được tấm lòng của cậu đối với hắn lớn như thế nào. Khoa rất muốn người phải nằm dưới nấm mồ lạnh lẽo kia là cậu chứ không phải Vy, nếu cô còn sống thì Sơn sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ lúc đó cậu có chết cũng cam tâm. Bây giờ cậu phải sống, cậu sống để đền tội cho cả Vy và Sơn nữa, cậu làm vậy để khi chết đi thì cũng không còn áy náy, tội lỗi khi gặp Vy ở thế giới bên kia nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com