21-25
Chương 21: Thiếu niên ghen tuông (hơi H)
Có vẻ cô gái đã nhận ra ý đồ của cậu, khẽ cười trong đêm tối, cơ
thể tiến sát lại gần cậu, dán bầu ngực trắng nõn mềm mại lên
ngực cậu, cọ xát qua lại.
"Em muốn anh, anh có muốn em không?" Cô hỏi một câu hơi
ngốc nghếch, một câu hỏi tu từ không cần có câu trả lời.
Chàng trai ôm lấy cô nằm lên giường, một tay xoa nắn cặp mông
đầy đặn của cô, tất nhiên cậu biết xích xuống xíu nữa là vùng
đất bí ẩn làm mê mẩn thần hồn, nhưng cậu không dám đi quá
giới hạn, bàn tay đặt lên quả đào căng mọng xoa bóp.
Môi cậu liếm loạn lên chóp mũi cô gái, chị Trình nằm trong lòng
cậu khẽ nỉ non, nhưng tên chị kêu không phải tên cậu mà là tên
của kẻ khác, thật mỉa mai biết bao ...
Ngón tay mềm mại của cô gái quấn quanh eo cậu, nắm lấy côn
thịt nóng bỏng động tác lên xuống thuần thục, bàn tay nắm chặt
lấy vật căn thô to, trêu ghẹo từng tấc thịt làm gân xanh trên đó
muốn nổ tung, từ động tác điệu nghệ này cho thấy cô đã làm
điều này với người đàn ông khác nhiều lần, nhưng trước mắt
chàng trai trẻ chỉ cảm thấy sung sướng kích thích mà chưa bao
giờ được nếm thử.
Dưới sự trêu chọc của cô gái côn thịt vốn đã thô to, lại càng
thêm bành trướng, thậm chí hai viên tinh hoàn mềm mại cũng
căng chặt ra.
Đầu lưỡi cậu lại len lỏi vào khoang miệng cô giáo trẻ, muốn câu
lấy nước bọt của cô, ngón tay bên dưới thì mò mẫm du ngoạn
khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể cô gái.
Động tác trúc trắc của thiếu niên lần đầu được khám phá tấm
thân phụ nữ, mang lại cho Trình Nặc khoái cảm khó tả.
Cô khẽ cong người muốn nhiều hơn nữa, nhưng cô chưa bao giờ
chính thức làm tình nên lúc này càng không biết làm sao, cô và
Điền Mục khi cá nước thân mật đều dừng tại bước cẩm vào, cho
nên cô có thể dụ dỗ, có thể trêu chọc, có thể giúp anh ấy bắn ra,
lại không biết làm sao để biến tấm thân con gái thành phụ nữ
chân chính.
Cô chợt khóc nỉ non, tiếng khóc rất nhỏ, xuyên qua tiếng mưa
bão lẻn vào trong tai thiếu niên, làm tim cậu nhói lên ngứa ngáy,
"Chị ... Em đây ... Em đây."
Người cậu đang khó chịu cực điểm cũng hưng phấn cực kỳ,
nhưng cậu lại không dám thật sự vượt rào, không phải cậu
không biết làm sao mà cậu biết đây là hành vị phạm vào tội lớn,
sao cậu dám tiếp tục nữa.
Nhưng cậu thật sự rất muốn ... Rất muốn ...
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng quét qua vùng đất bí ẩn của cô gái,
lông mu mềm mại thưa thớt làm cậu điên đảo thần hồn, nó hoàn
toàn khác với khu rừng rậm xoăn tít của cậu.
Đầu ngón tay của cậu hơi thô ráp, có vết chai mỏng, trúc trắc gãi
nhẹ lên vùng tam giác mềm mại đó, cậu sờ sờ lại cọ cọ, làm cả
người cô run lên, "Đừng sờ như vậy ... Điền Mục ... "
Cô gái không nhịn được khẽ rên, lại giống như dục cự còn
nghênh nỉ non, giọng nói ngọt ngào gọi tên bạn trai hết lần này
đến lần khác.
Điền Mục, Điền Mục, Điền Mục.
Từng tiếng nỉ non của cô chui hết vào tai Hứa Đồng Chu, cảm
giác tức giận nổi lên trong lòng cậu, cậu đột nhiên rút tay về, môi
mỏng mím chặt, hít sâu mấy hơi, sao cậu lại không rõ mình
không có tư cách tức giận chứ? Nổi đau thương bao trùm lấy
tâm hồn cậu, khoái cảm và sung sướng vừa rồi tan thành mây
khói trong nháy mắt.
Hứa Đồng Chu nhanh chóng rời khỏi người Trình Nặc, lấy bộ đồ
ngủ tìm được trong vali mặc vào cho cô, sau đó vội vàng thu
dọn quần áo ẩm ướt, không dám nhìn cô gái thêm một lần nào
đã lao ra khỏi phòng.
Chương 22: Giận dỗi nhưng vẫn chủđộng cõng chị
Bất kể cơn váng đầu sốt hành Trình Nặc đã ngủ một giấc say
đến sáng, trên người đã được thay quần áo sạch sẽ, cô đánh
một giấc đến rạng sáng.
Gá gáy và những âm thanh ồn ào bên ngoài đánh vào dây thần
kinh thính giác của cô, dù vẫn thấy mệt nhưng cô vẫn cố vươn
người ngồi dậy, hôm nay là buổi dạy đầu tiên của mình, cô không
thể vắng mặt được.
Sau khi rời giường cô nhận ra quần áo trên người đã được đổi,
bộ đồ ngủ màu xanh nhạt trên người thì có vấn đề gì nhưng
ngực lại hơi đau, đầu cô hơi đau, không thể nhớ ra tối qua có
chuyện gì xảy ra ... Cô hơi do dự, định khi nào có thời gian sẽ hỏi
Hứa Đồng Nhạc thử, có lẽ cô bé thay quần áo giúp mình.
Chân cô vẫn còn đau, đặc biệt là ở đầu gối, mỗi lần cúi xuống là
đau không chịu nổi, nhưng đã đến ngày khai giảng, cô cũng
không muốn lấy cớ xin nghỉ. Trình Nặc hơi khó xử, muốn cùng
đến trường với Hứa Đồng Nhạc, dù sao trên đường có người đi
chung cũng sẽ đỡ vất vả.
Cô nói với Hứa Đồng Nhạc, tất nhiên cô bé liền đồng ý, nhưng
hiện tại chân cô đi lại thực sự rất bất tiện.
Hứa Đồng Chu cũng dậy muộn bước ra khỏi lán nhỏ, thấy cậu có
vẻ ngủ không ngon giấc, sắc mặc buồn bực, dưới bọng mắt còn
có quầng thâm chưa tan.
Cậu luôn luôn dậy sớm, có khi đã rạng sáng đã ra ngoài, trên vai
gánh trọng trách chăm sóc cả nhà, dù sao Vương Quý Chi cũng
là phụ nữ nên cũng chỉ có thể làm được bấy nhiêu, Hứa Đồng
Chu tự giác gánh vác rất nhiều, nhưng hôm nay là một ngoại lệ,
cậu không những chưa ra ngoài mà có vẻ còn chưa tỉnh ngủ,
tinh thần cũng uể oải.
Trình Nặc thấy cậu bước ra, nghĩ đến hôm qua mưa to cậu đã
cõng mình về nhà, mặt cô hơi đỏ, trong lòng cảm kích, ngượng
ngùng cười chào cậu.
Ai ngờ Hứa Đồng Chu lại không nhìn cô một cái, nghiêng đầu
khẽ "ừ" rồi đi ngang qua Trình Nặc.
Không hiểu sao cậu lại bất chợt lạnh lùng như vậy, Trình Nặc hơi
không quen nhưng cũng không để trong lòng, tiếp tục bàn
chuyện cùng đi đến trường với Hứa Đồng Nhạc.
Hứa Đồng Chu ngồi xổm sang một bên ăn cơm, bưng chén cháo
loãng và bánh bao ố vàng, nhìn cậu ăn một cách hăng say như
đang rất đói, nhưng thật ra cũng đang lắng tai nghe hai người
bên cạnh nói chuyện, cậu không nói gì nhưng nhìn thấy chân trái
của Trình Nặc di chuyển vẫn khó khăn, cậu nhét hết chiếc bánh
bao vào miệng, vẫn không nhìn cô, cất giọng trầm thấp: "Chân
chị như vậy không tiện đi đường núi, hôm qua trời mưa nên hôm
nay đường càng khó đi, vẫn nên để em cõng chị."
Cậu không có tư cách tức giận, cũng không có tư cách hỏi Trình
Nặc Điền Mục là ai, trong hoàn ảnh ái muội đó gọi tên một
người, cho dù cậu không biết là ai cũng có thể đoán được đó là
bạn đời thân mật nhất của cô.
Lẽ ra cậu an phận thủ thường mà biết dừng lại, khoảng cách
giữa họ như mặt đất và bầu trời sẽ không bao giờ giao nhau,
nhưng chỉ cần nhìn thấy cô, trái tim cậu lại như bị mèo cào,
không khống chế được bản thân mà muốn tới gần hơn. Trình Nặc
quay đầu nhìn cậu, trong lòng đang không biết làm sao, Hứa
Đồng Nhạc đã phản ứng trước: "Anh em nói trời mưa nên đường
núi rất khó đi, cô Trình, chân cô lại bị thương có nhiều chỗ đi
không tiện, có anh trai em ở đây thì không thành vấn đề."
Hứa Đồng Chu không cho cô cơ hội từ chối, chờ cô sắp xếp
mang theo mấy cuốn sách giáo khoa xong liền quay người ngồi
xuống đưa lưng về phía cô.
Vẫn là hành động như hôm qua nhưng lúc này tâm thái của Hứa
Đồng Chu đã thay đổi ... Trong lòng vừa khó chịu vừa hưởng thụ
những giây phút thân mật ít ỏi với cô, Trình Nặc tựa vào vai cậu
như trước, đỏ mặt ngại ngùng hưng cũng không từ chối ...
Cô gầy quá, cả người trên lưng cậu như không nặng bao nhiêu,
tuy nhiên Hứa Đồng Chu vẫn cảm thấy hơi mệt, không đi được
nhẹ nhàng như hôm qua, đi được vài bước, anh cảm thấy hai
sườn eo mình có vẻ muốn trướng lên, tuy khó chịu nhưng cậu
không dám nói ra ...
Bởi vì đêm qua sau khi lao ra khỏi phòng của Trình Nặc, cậu rất
buồn bực, đến nỗi côn thịt sưng nhô cao lên cũng không có tâm
tư phóng thích, cả đêm ngủ trong bực bội, vật căn nóng hổi
muốn nghẹn nhưng kiên quyết không đoái hoài, dẫn đến hôm
nay eo cậu có hơi đau.
Chương 23: Ngọn cỏ ven đường khôngsánh được với mây
Sau một tuần dạy học làm Trình Nặc hơi đau đầu, trẻ em ở vùng
núi lạc hậu khó tiếp cận tri thức của ở thành phố, cô giảng đi
giảng lại rất dụng tâm, thỉnh thoảng mới có một hai bé trả lời
được câu hỏi của cô, khi có được đáp án như mong đợi làm cô
rất vui.
Tuần này đúng là cô trải nghiệm được rất nhiều thứ, hầu hết đều
liên quan đến các em học sinh, cuộc sống của cô bắt đầu đi vào
quỹ đạo, tuy không áp lực nhưng cũng hơi lo lắng đến công tác
giảng dạy, việc chuẩn bị bài học cho phù hợp với năng lực của
các bé dần đã dần đè nặng lên cô.
Điều bất tiện duy nhất là cô thường xuyên cảm thấy đau khớp
gối nên không thể đi lại thoải mái, hơn nữa dường núi lại dốc,
một cô gái lớn lên ở thành thị hàng ngày rảo bước trên đường
nhựa không quen với con đường gồ ghề đá lở chởm thế này.
Thay vào đó, Hứa Đồng Chu làm "xe đạp hai chân"đưa đón cô
mỗi ngày, điều này làm cô khá ngại nhưng có vẻ như dân làng
không quá khắt khe với cô giáo xinh đẹp đến từ thành phố lớn
này, ngược lại thỉnh thoảng gặp cô trên đường, họ còn dặn Hứa
Đồng Chu chăm sóc cho cô giáo đang ở nhờ nhà cậu. Cũng may
có Hứa Đồng Nhạc đi cùng nên giảm bớt một lời đồn đãi, giúp
cô yên tâm hơn.
Nhưng Hứa Đồng Nhạc không thể ở bên cô mọi lúc, ví dụ như
dạo này Vương Quế Chi bận đến nhà dì Thẩm ở sườn núi làm đế
lót giày lấy tiền, nên sai Hứa Đồng Nhạc tan học về nhà sớm phụ
việc nhà.
Lúc này Hứa Đồng Nhạc sẽ không đợi Trình Nặc cùng về, sau khi
Trình Nặc tạm biệt cả lớp, chỉ có một mình Hứa Đồng Chu đợi cô
ở con đường nhỏ cạnh trường.
Hiện tại Trình Nặc đã hoàn toàn tiếp nhận Hứa Đồng Chu đưa
đón, từ xa đã nhìn thấy một thiếu niên cao gầy đang đứng trên
sườn ruộng đợi cô, cô sẽ mỉm cười chào cậu, còn cậu sẽ dùng
tốc độ nhanh nhất chạy đến, vẫn không dám đối diện cô, trực
tiếp cúi người để Trình Nặc ghé lên lưng cậu.
Trình Nặc cũng nghi hoặc, rõ ràng ngày đó Hứa Đồng Chu có vẻ
đã nguyện ý mở lòng với cô, hai người trò chuyện trong bầu
không khí thoải mái, cậu cũng dám nhìn nàng, sao bây giờ lại
ngại ngùng nữa? Nhưng cô cũng không hỏi thắng, chỉ nghĩ đó là
thời kỳ dậy thì phản nghịch của thiếu niên.
Mỗi lần Hứa Đồng Chu cõng cô, khoảng cách mỗi bước đi đều
nhỏ, đầy vững vàng, Trình Nặc an tâm dựa vào vai cậu, thỉnh
thoảng chủ động trò chuyện, nhưng Hứa Đồng Chu chỉ trầm
giọng trả lời, cũng không hỏi thêm.
"Đồng Chu, tôi nghĩ chân mình sắp lành rồi, tuần sau tôi sẽ tự
mình đến trường, không cần làm phiền em nữa."
Khoảng cách hai người gần đến vậy, giọng nói nhẹ nhàng của cô
lướt vào tai Hứa Đồng Chu làm cậu bối rối
Tuần này để đưa đón cô, Hứa Đồng Chu đã dậy sớm hơn bình
thường, thỉnh thoảng trước giờ đưa Trình Nặc đi, cậu đã ra ruộng
thu hoạch đậu rồi quay về trước giờ xuất phát, tối nào cũng dắt
trâu về nhà sớm rồi mới đến đón cô. Tuy cậu không nói gì nhưng
Trình Nặc vẫn biết được, cô không muốn làm phiền cậu quá
nhiều, đầu gối bây giờ chỉ hơi đau chứ không đau quá như trước
nữa, không cần cậu phải cõng hằng ngày.
Hứa Đồng Chu nghe lời cô nói thì hơi sửng sốt, "Được, mai nghỉ
nên chị có thể ở nhà nghỉ ngơi, nếu tuần sau chân chị khỏi hoàn
toàn thì em sẽ không đưa chị đi nữa." Cậu vừa nói vừa nhấc
Trình Nặc sau lưng chỉnh lại tư thế cõng, Trình Nặc thuận thế hai
chân kẹp lấy eo cậu để không bị trượt xuống.
Động tác vô ý của cô làm Hứa Đồng Chu nhíu máy, cậu cảm thấy
thứ không nên phản ứng lại bắt đầu nhô lên.
"Được, à cuối tuần mọi người thường làm gì?" Trình Nặc hơi tò
mò, người thành phố dù trong tuần bận rộn thế nào thì cuối tuần
đều sẽ nghỉ ngơi, ở nông thôn không khái niệm về lao động kết
hợp nghỉ ngơi, nhưng hắn là cũng có khoảng thời gian nghỉ ngơi
của riêng mình.
Hứa Đồng Chu nhìn đường cẩn thận, cố gắng tránh các hố gà để
không làm cô gái trên lưng bị xóc nảy, "Cuối tuần này sẽ có
phiên chợ, lần này là chợ trong thị trấn, em phải đi họp chợ, bán
mấy thứ đồ mẹ làm để lấy ít tiền."
"Chợ sao?" Trình Nặc bắt đầu hứng thú.
Cô đã ở trong khe núi nghèo nàn này hơn mười ngày, ngoại trừ
thỉnh thoảng nhận được vài tin nhắn từ mẹ thì cô không có cách
nào liên lạc với thế giới bên ngoài, thứ nhất là trong núi không có
tín hiệu, thứ hai là nhà Hứa Đồng Chu có điện nhưng không có ổ
điện, cô đã tìm khắp nhà nhưng không tìm được chỗ nào có thể
sạc pin điện thoại được.
Cô không dám chơi điện thoại sợ hết pin chết máy nên luôn tắt
nguồn, chỉ thỉnh thoảng nhớ bạn bè và gia đình quá mới mở lên
để xem ảnh và tin nhắn cũ.
"Họp chợ có đông người không em? Có cửa hàng luôn sao?"
Trình Nặc hơi kích động hỏi, giọng nói từ nhẹ nhàng chuyển
thành phấn khởi.
"Dạ, chợ trong thị trấn náo nhiệt hơn chợ trong làng nhiều, cứ hai
tuần một lần lại tổ chức, người nhiều nên hàng hóa cũng nhiều,
dọc đường có những sạp bán hàng, cũng có cửa hàng luôn."
Trình Nặc càng nghe càng kích động, hai tay đặt trên cổ người
đàn ông hơi siết chặt, "Tôi có thể đi được không? Ý tôi là ... cùng
em đi họp chợ á?"
Nếu có cửa hàng thì nhất định sẽ có điện và tín hiệu, cô có thể
gọi điện thoại cho mẹ và Điền Mục, còn có thể sạc đầy pin! Cô
phấn khích đến mức chỉ hi vọng hôm nay là Chủ nhật.
Hứa Đồng Chu không trả lời cô ngay, chỉ nghĩ cô tò mò về cuộc
sống nông thôn, tất nhiên cậu nguyện ý dẫn cô đi cùng, chỉ cần
cô muốn làm gì thì cậu cũng sẵn lòng đáp ứng. Cậu chỉ hy vọng
cô có thể nhìn cậu nhiều hơn, chỉ nhìn thêm một lần là đủ rồi.
Ngọn cỏ ven đường và mây trời sẽ không bao giờ có thể giao
thoa, anh cũng không dám hi vọng xa vời, nhưng đóa hoa dại
nhìn lên bầu trời xanh trong mây trắng như ngọc, cũng chỉ hy
vọng mây có thể nhìn lại một lần dù chỉ là một hành động vô
tình.
Chương 24: Đưa chị đi họp chợ
Lúc hai người rời giường bên ngoài vẫn còn tối, chợ cách làng
Bạc Châu gần 20 cây số, không có xe cộ nên phải đi bộ, đi từ
sáng sớm đến trưa mới đến nơi.
Hôm qua Trình Nặc ở nhà nghỉ ngơi cả ngày để lấy lại sức, nay
bước ra cửa tinh thần phấn chấn, cô mang theo điện thoại, cục
sạc, lên đường với Hứa Đồng Chu.
Trời vẫn tối đen nhưng đã gần sáng, tiếng thú rừng đã tạm
ngưng, xung quanh yên tĩnh, chỉ còn tiếng bước chân của hai
người chậm rãi đi về phía trước. Khi bầu trời tỏa ra ánh sáng
vàng nhạt đã thu hút sự chú ý của Trình Nặc, trước mắt là bình
minh nơi vùng cao, bầu trời trở nên rực rỡ mê hoặc giữa hai gam
màu cam xanh, đây là khung cảnh bình minh tuyệt đẹp mà cô
chưa từng nhìn thấy. Cô hơi hưng phấn, kéo tay Hứa Đồng Chu
nhìn lên bầu trời, nhưng ánh mắt cậu lại không ngừng dời sang
khuôn mặt sáng ngời của cô.
Hai người đi bộ hơn một giờ, trời đã sáng hắn, vẫn còn một
chặng đường dài mới đến được đích.
Trình Nặc bắt đầu mệt mỏi, ngồi trên một tảng đá vén đường
nghỉ ngơi, khi mặt trời mọc, nhiệt độ càng ngày càng cao, cô hơi
khó chịu vén ống quần lên, lộ ra mắt cá nhân trắng nõn, ánh mắt
Hứa Đồng Chu dừng lại ở đó trong giây lát, đưa chiếc ống tre có
nước suối tinh khiết cho cô, Trình Nặc cảm ơn, uống vài ngụm.
Nóng quá, nếu cô ấy không đến thị trấn trước khi mặt trời đang
lên cao thì sẽ bị sẽ thiêu chết mấy. Cô hơi nản lòng nên lấy điện
thoại ra nhấn mở nguồn, nhưng điện thoại không có phản ứng gì,
nó đã hết pin tất máy vài ngày trước, cô phải vào thị trấn để sạc
pin.
Ngồi một lúc, cô lại tiếp tục đi tiếp, Hứa Đồng Chu đi ở phía
trước, thỉnh thoảng quay đầu đợi cô, khi đi qua mương cậu sẽ
đưa tay ra giúp đỡ, nhưng sau khi vượt qua sẽ nhanh chóng rút
tay lại, cho dù trong lòng lưu luyến độ ấm trên ngón tay cô cũng
không cho mình dừng lại nhiều thêm một giây.
Cậu bước đi rất nhanh, con đường lại đã quen thuộc với cậu, lẽ
ra cậu có thể đến đích nhanh hơn, nhưng lại có thêm một cô gái
chưa từng đi đường núi bao giờ nên cậu phải giảm tốc độ, trong
lòng Hứa Đồng Chu lại vui vẻ, mặc dù biết biết mình không có tư
cách đi quá giới hạn nhưng cô ở bên cạnh, lại cùng cậu lên
đường, đây cũng là một loại hưởng thụ.
Với chiếc thúng trên lưng, Hứa Đồng Chu không thể cõng cô
được nữa, chỉ đi trước xem đường, thỉnh thoảng dọn sạch những
cành cây bay dọc đường rồi quay lại đợi cô.
Cứ đi hoài như vậy, cuối cùng cũng đến chợ trước 11 giờ. Ở đây
đông người nhưng cũng không có gì thú vị, hai bên đường đã
đầy những gánh hàng rong nhỏ nhưng cô cũng có thứ cô cần, gà
vịt bị giết ở các quán ven đường làm máu chảy lênh láng, các
quán bán hàng dùng loa để thu hút khách. Ở đây cũng có quán
cơm, quán bún, ông chủ nấu một nồi nước lèo, các thực khách
sẽ tự pha chế các loại gia vị theo sở thích của mình.
Trình Nặc đang tập trung tìm chỗ sạc pin, không có ý định tham
quan, vươn cổ muốn đi qua đám đông để xem thử các cửa hàng
xung quanh nhưng lại nghe Từ Thông Chu ở phía sau gọi lại. Cô
quay đầu, thấy trong tay cậu dang bưng chén bún đang bốc khói,
cậu mỉm cười giơ tay ra ý muốn mời cô ăn.
Trình Nặc mềm lòng, cùng cậu tìm một chỗ ngồi xuống, đợi Hứa
Đồng Chu mang gia vị quay lại, trên bát bún nhỏ cậu cho thêm
đủ loại thức ăn, có thịt viên, hành lá và một ít lá bạc hà.
Cô bất cẩn khuấy bắn nước ra, Hứa Đồng Chu khẽ cười giúp cô
khuấy đều rồi đẩy về phía cô: "Chị Trình, chị mau nếm thử đi."
Đây là món ăn cậu luôn thèm muốn, hồi nhỏ cậu đã đi chợ vô số
lần, hầu như lúc nào cũng mang theo lương khô bên mình, cố
gắng không ăn ở chợ. Sau này khi lớn hơn, có cơ hội sẽ ăn nó
một lần, nhưng số lần ăn rất ít ỏi, thứ này trong mắt cậu rất đáng
giá, lại không tiếc mua cho Trình Nặc ăn ...
Trình Nặc nhìn cậu rồi lại nhìn bát bún, không từ chối được, gắp
một miếng cho vào miệng, "Cay quá ... " Cay đến mức trong
khoang miệng cô tràn ngập vị cay nồng, cũng kích thích vị giác
làm cô muốn ăn thêm.
Lá bạc hà trong canh cũng rất ngon, cô trộn với bún, ăn một
miếng nữa, lúc này mới nhận ra Hứa Đồng Chu chỉ mua một bát,
"Em không ăn sap?" Cô hơi bối rối.
Sáng nay hai người chỉ ăn chút cháo, cô tập trung nghĩ đến việc
sạc điện thoại nên không để ý đến cơn đói của mình, hương vị
cay nồng của món ăn đã kích thích dạ dày khiến cô nhận ra
bụng mình đang xẹp lép, cô còn đói bụng nói gì đến thiếu niên
đang tuổi trưởng thành.
Hứa Đồng Chu gãi đầu cười ngượng ngùng, lấy ra chiecs bánh
bao hấp Vương Quế Chi đã chuẩn bị từ trước cho cậu, bề ngoài
hơi dơ, hẳn là đồ ăn tối qua còn dư.
Cậu cắn một miếng lớn vào miệng, "Chị ăn đi không cần lo cho
em". Trong mắt cậu có ý cười, nhưng lại không dám nhìn vào
mắt của Trình Nặc.
Trình Nặc lập tức hiểu ra, nhưng nói thẳng sợ làm tổn thương
lòng tự trọng của chàng trai trẻ, liền xin ông chủ thêm một đôi
đũa và một cái bát khác, đặt trước mặt Hứa Đồng Chu, "Đồ ăn
nhiều quá chị ăn không hết, em ăn phụ chị một ít được không?"
Hứa Đồng Chu hơi đơ ra, cầm lấy đôi đũa Trình Nặc đưa, nhìn cô
cẩn thận gắp bún vào một bát khác rồi đẩy cho cậu, "Em cũng
ăn đi." Cô vẫn luôn mỉm cươi, nụ cười làm Hứa Đồng Chu si mê.
"Lát nữa em muốn đi bán cây đậu sao?" Trình Nặc hỏi cậu.
"Dạ, em muốn đi ra phía trước chợ tìm chỗ bán." Hứa Đồng Chu
biết cô có việc riêng, cũng không dám hỏi thêm.
"Gần đây có tạp hoá hay cửa hàng tiện lợi nào không em?" Cô
vẫn đang nghĩ đến việc sạc pin, ăn vội tô bún rồi rời đi.
Hứa Đồng Chu đưa cô đến một quán hơi cũ, chủ cửa hàng này là
người làng Bạc Châu đến mở, cũng quen biết cha của Hứa Đồng
Chu, khi nào đi chợ cậu cũng ghé tại đây để mua đồ dùng sinh
hoạt. Vừa thấy cậu dẫn theo một cô gái xinh đẹp tới, không cần
nói nhiều cũng đoán được cô là giáo viên tình nguyện mới trong
làng, ông chủ vọi vàng mời cô ngồi xuống và nói chuyện với Hứa
Đồng Chu bằng tiếng địa phương.
Sau khi Hứa Đồng Chu chính thức giới thiệu xong, cô mới lấy
điện thoại ra xin sạc nhờ, cũng không phải việc gì khó, ông chủ
giúp ở ngay, cắm cục sạc vào ổ rồi đưa cho Trình Nặc.
Hứa Đồng Chu lại nói với cô vài cậu, nói cậu anh bán đồ xong sẽ
quay lại, sau đó luyến tiếc rời đi.
Chương 25: Bạn trai phản bội
Bởi vì tắt nguồn trong thời gian dài nên phải một lúc sau điện
thoại mới có phản ứng, thanh nguồn sáng lên, Trình Nặc vội
vàng khởi động máy. Khi màn hình điện thoại sáng lên hoàn
toàn, cô kích động muốn khóc.
Vừa mở điện thoại được mấy giây, tiếng thông báo tin nhắn mới
vang lên liên tục, cô không thể trả lời hết, chọn lọc những tin
quan trọng xem trước, lời dặn dò của mẹ, lời khuyên dạy bảo của
ba, còn có một số thông báo từ trường, sau đó cô khung chat
với Điền Mục, không ngờ cô đã rời đi gần nửa tháng mà anh chỉ
nhắn 2, 3 tin đơn giản, đều nhắc nhở cô ra ngoài luôn chú ý đến
sự an toàn.
Cô tranh thủ thời gian ngắn ngủi để gửi emoji đáng yêu qua,
muốn kể cho Điền Mục nghe về cuộc sống gần đây của cô.
Đang gõ phím, thì có một tin nhắn mới bị kẹt ở phía trên màn
hình điện thoại buộc cô phải thoát ra, đó là tin nhắn của Trương
Du Manh, bạn chung ký túc xá đại học của cô.
Đó là bạn thân nhất của cô, hai người là bạn cùng phòng từ khi
còn học đại học, vì gia cảnh giống nhau, tính cách cũng tương tự
nên họ ngày càng thân thiết hơn. Sau vài năm đại học, hai người
trở thành bạn tâm giao không giấu nhau bất kỳ chuyện gì. Trình
Nặc nghĩ thầm con bé này lại gặp vấn đề về tình cảm nên tìm cô
để kể lể sao?
Cô mở tin nhắn ra, ba bức ảnh được gửi đến, chụp hơi thiếu
chuyên nghiệp nên rất mờ nhưng cô vẫn có thể nhìn rõ bóng
lưng của người đàn ông và cô gái trong ảnh, những tin nhắn phía
dưới làm cô như bị sét đánh ngang tai ...
"Nặc Nặc, hôm nay tao nhìn thấy Điền Mục ở trung tâm thương
mại, hắn đi cùng một cô gái khác tay trong tay lên khách sạn
trên tầng 6 của trung tâm thương mại.
Cô biết từng chữ trong tin nhắn, nhưng cô dường như không thể
hiểu hết, từng chữ đều đi thẳng vào tim cô, như muốn bóp nghẹt
hô hấp của cô, cô cười không tự chủ được, làm sao có thể như
vậy được? Trò đùa này không buồn cười chút nào.
Cô luôn hiểu rõ nhân phẩm của Điền Mục, mặc dù một hai năm
nay anh ta có hơi lạnh lùng, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được
sự quan tâm của hắn đối với cô, cô vẫn nhớ rõ cái ôm của họ
trước khi cô rời nh, hắn nói sẽ đợi cô, chờ cô về nhà hai người sẽ
kết hôn.
Nhưng trong tấm ảnh mơ hồ kia, dù cô không nhìn rõ nhưng vẫn
có thể nhận ra đó là bóng lưng của Điền Mục, hắn đã ở bên cô
ba năm, sao cô có thể không nhận ra chứ? Áo hắn, quần hắn
đều do cô mua, chẳng lẽ có người dáng người y đúc, mặc bộ
quần áo y chang hắn để cô nhận nhầm sao?
Tay Trình Nặc cầm điện thoại hơi run run, cô bấm số của Điền
Mục, một lần, hai lần, ba lần gọi đến nhưng không có người trả
lời, bình thường cô sẽ không để ý, nhưng bây giờ cô nghĩ lại mới
thấy, dường như đã rất lâu rồi người đàn ông đó không nhận
cuộc gọi của cô.
Có chăng tình đã không còn như xưa nữa?
Cô muốn cười, nhưng cô biết mình không được mất bình tĩnh,
phiền muộn ngồi trên chiếc ghế gỗ tồi tàn ở quầy hàng, hai mắt
rưng rưng, cô liên tục bấm số điện thoại quen thuộc kia ...
Một lần, hai lần, ba lần, cô không quan tâm đến thời lượng pin
nữa, cô muốn có một câu trả lời, nhưng hắn dường như đang
lảng tránh, cô gọi càng nhiều, hắn càng trốn thật xa, cô với
không tới, hỏi không được ... Tim cô quặn đau, rốt cuộc cô không
cầm được nước mắt, cô buông tay xuống, để nước mắt lăn
xuống đất.
Trong nháy mắt, cả trời đất như hóa thành màu xám.
Cô không biết mình đã ngồi được bao lâu, một tiếng chuông
chói tai truyền đến kéo cô trở về hiện thực, tay cô hơi run, cô
nhìn màn hình điện thoại, là tên đàn ông đó.
Cố gắng không để mình run rẩy, cô nhấn nút nghe, "Alo ... "
Cố giữ giọng bình tĩnh không thể mình sụp đổ.
"A Nặc, không ngờ hôm nay em sẽ gọi cho anh, lúc nãy anh ở
ngoài đường nên không nghe điện thoại được, em có khỏe
không?" Giọng nói của người đàn ông vẫn bình thường, không
kích động cũng không lảng tránh, anh ta giải thích ngắn gọn lý
do tại sao không bắt máy, sau đó hỏi thăm tình hình của cô, như
thể hai người chưa từng tách ra.
"Điền Mục ... " Giọng cô nghẹn ngào, không nghĩ mình sẽ đi đến
bước này, không thể mở miệng.
"Hửm?" Giọng hắn dịu dàng, bình tĩnh như không có chuyện gì.
"Anh đã qua lại với người khác phải không?" Nước mắt cô tuôn
rơi, cô cần sự thật, có lẽ cô có thể tha thứ cho anh, dù sao hai
người cũng có nền tảng tình cảm mà đúng phải không? Trình
Nặc tự an ủi mình.
Mà bên kia đầu dây lại im lặng như đưa cô đứng trước đáy vực,
im lặng càng lâu, vách đá càng dốc, cô đã nhận ra câu trả lời,
nhưng cô đã rơi khỏi vách đá mãi mãi và không thể quay trở lại. .
"Bạn muốn nghe diều gì?" Giọng nói của người đàn ông nghèn
nghẹt, như thể phải mất rất lâu mới định thần lại được.
Nghe cái gì? Nghe những lời dối trá của hắn sao? Vậy hắn đã
thừa nhận rồi phải không? Người đàn ông thậm chí còn không
muốn ngụy biện đã thừa nhận sao?
"Các người ... Bắt đầu từ khi nào?" Trình Dạ không biết cô có phải
đang khóc hay không, nhưng giọng nói của cô đã thay đổi rõ
ràng.
"Cô ấy là đồng nghiệp của anh, vào đơn vị cách đây một năm,
chưa rành lắm về quy trình làm việc nên anh quan tâm cô ấy
một thời gian.
"Quan tâm ... tới giường sao?" Trình Nặc cười hỏi, trong tiếng
cười có tiếng nức nở, hóa ra chuyện này đã bắt đầu từ một năm
trước, lúc cô còn đang tâm niệm về cuộc hôn nhân mỹ mãn với
hắn.
"A Nặc, lúc đó công việc của anh rất mệt mỏi, em biết là làm việc
ở đài truyền hình phải chịu rất nhiều áp lực. Lúc đó em chỉ là
một sinh viên ngây thơ, anh không thể tâm sự hết với em .. Anh
chỉ nhất thời đi sai đường, sẽ không có lần sau đâu, anh hứa với
em, khi em về chúng ta sẽ cưới nhau, cho anh một cơ hội được
không?" Hắn còn muốn giãy giụa giải thích.
"Tôi hỏi anh, hai người đã lên giường bao nhiêu lần rồi?" Nước
mắt Trình Nặc trào ra, cô đè nén không để mình phát ra tiếng
nức nở, cúi thấp người không để người khác nhìn thấy sự thất
thố của mình.
Thì ra lý do phản bội là do cô sao? Do cô là sinh viên ngây thơ
nên hần ngoại tình sao?
Người bên kia đầu dây không trả lời câu hỏi của cô, chỉ không
ngừng cầu xin, cố gắng hàn gắn lại tình cảm đã vỡ tan.
"Tổng cộng ... Bao nhiêu lần?" Cô không nghe hấn lải nhải xin tha
thử, chỉ lặp lại một câu hỏi này.
Lại một hồi im lặng, Điền Mục trả lời cô bằng giọng nói khàn
khàn: "Mỗi tuần ... "
Trình Nặc sững người như bị sét đánh, cô không hỏi thêm được
câu nào nữa, còn gì để hỏi nữa sao? Rốt cuộc cô đang làm gì
vậy, thực sự thất bại như vậy sao? Bạn trai bên nhau ba năm đã
sớm phản bội cô, đến bây giờ cô mới phát hiện ra sự thật ...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com