CHƯƠNG 11 - LUYỆN TẬP
Trời đã sang cuối thu.
Nắng không còn gắt gỏng như hồi tháng Tám mà bắt đầu loang một màu mật ong dịu nhẹ trên sân trường THPT GMM. Gió mang theo mùi lá khô, thi thoảng thổi qua làm người ta hơi rùng mình vì cái se lạnh lúc sáng sớm. Dọc mấy dãy hành lang, cây bằng lăng bắt đầu trút lá vàng – một kiểu chia tay lặng lẽ của mùa cũ.
Thế nhưng, trái ngược với cái vẻ êm đềm đó, không khí ở khu thể thao lại căng như dây đàn. Các đội tuyển đang bước vào đợt tập huấn cao độ cho kỳ Đại hội toàn quốc năm sau. Tiếng giày ma sát kít kít trên sàn, tiếng bóng đập "bình bịch", tiếng còi của huấn luyện viên... tất cả trộn lẫn thành một mớ âm thanh náo nhiệt của áp lực và quyết tâm.
Trên sân bóng rổ, Tee bật nhảy liên tục. Từng đường chuyền dứt khoát hơn nhưng nhịp thở cũng gấp gáp hơn. Cơn gió thu lùa qua mái tóc đẫm mồ hôi, làm rát da nhưng lại giúp cậu tỉnh táo. Ở phía sân bên kia, Dew cũng đang dẫn bóng chạy không nghỉ, mồ hôi thấm ướt cả vạt khăn vắt ngang cổ.
Dù cách nhau một khoảng sân và hàng tá chuyển động, họ vẫn luôn tìm thấy nhau. Một ánh mắt khi đổi bài tập, một cái gật đầu giữa giờ nghỉ. Chẳng cần nói câu nào, nhưng đứa này luôn nằm trong tầm mắt của đứa kia.
Buổi chiều thứ Tư, nắng vàng nhạt phủ kín sân. Lá cây bay nghiêng chậm chạp như nhắc nhở mùa lạnh sắp tới nơi rồi.
Sau buổi tập, khi đám học sinh đã bắt đầu tản ra về, Gemini – đội trưởng đội bóng đá – bất ngờ đi về phía sân bóng rổ. Áo cậu dính đầy vệt cỏ và đất bẩn sau buổi tập, tay cầm chai nước, dáng vẻ cực kỳ thong dong.
- Này, Pond! - Gemini gọi, giọng không lớn nhưng đủ để mọi người khựng lại.
Pond – đội trưởng đội bóng rổ – liếc mắt nhìn, vẻ cảnh giác hiện rõ trên mặt. Cậu khoanh tay trước ngực, nhếch môi cười khẩy:
- Gió độc phương nào đưa đội trưởng đội bóng đá sang đây thế nhỉ?
Gemini dừng lại, nhìn thẳng vào đối phương:
- Tao có chuyện muốn nói với mày.
Không khí bỗng chốc lặng xuống. Cả hai đội vô thức đứng thành vòng bán nguyệt ngay vạch phân cách giữa hai sân. Lá khô rơi lác đác giữa họ nhưng không ai để ý.
Gemini vào thẳng vấn đề:
- Tao biết mấy năm nay, bóng đá với bóng rổ trường mình cứ như nước với lửa. Mày với tao cũng chẳng ưa gì nhau. Nhưng sắp tới là giải toàn quốc rồi.
Pond không đáp, chỉ nhướn mày chờ nghe tiếp.
- Cứ lo hơn thua mấy chuyện vặt vãnh thì người thất vọng đầu tiên là thầy Hiệu trưởng, còn thứ hai là cả cái trường này. - Gemini dừng một chút rồi nói tiếp - Nên là, tao muốn đình chiến.
- Đình chiến? - Pond nhắc lại, vẻ dò xét.
- Ừ. Không cà khịa, không "mượn" đồ rồi làm mất, cũng không giành sân hay xéo xắt mỗi khi chạm mặt nữa. Cứ nhìn mấy đứa nhỏ bên mày với bên tao dạo gần đây mà học tập đi – biết cười nói, biết mượn đồ tử tế rồi đấy.
Ánh mắt của thành viên hai đội vô thức liếc về phía Dew và Tee đang đứng cạnh nhau ở rìa nhóm. Hai đứa nó im re, không nói gì, nhưng rõ ràng là đang đứng gần nhau hơn mức bình thường rất nhiều.
Pond nhìn sang Gemini, im lặng một lúc rồi gật đầu cái rụp:
- Được. Mày bảo ban bên mày cho tốt, tao lo bên tao. Xong giải rồi tính sau.
- Chốt thế nhé. Tính sau.
Thế là, giữa buổi chiều cuối thu lặng gió, một cuộc đình chiến "miệng" được thiết lập giữa những cái tôi kiêu ngạo nhất trường.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày đẫm mồ hôi. Cường độ tập luyện tăng vọt, gió thu lạnh lẽo cũng chẳng thấm thía gì với cái mệt rã rời.
Cả Dew và Tee đều kiệt sức, nhưng họ dần quen với sự hiện diện của nhau như một lẽ tự nhiên. Chai nước đưa tới tay chẳng cần gọi, chiếc khăn lau mồ hôi để sẵn trên ghế. Những lần vô tình lướt qua, tay chạm nhẹ, mắt chạm mắt, cả hai chỉ khẽ cười một cái rồi quay đi ngay – nhưng trong lòng thì rộn ràng chẳng dứt.
Tối cuối tuần. Trời trong vắt và bắt đầu trở lạnh.
Dew ngồi nán lại trên sân sau giờ tập, chân vắt vẻo trên ghế đá. Tee bước tới sau đó vài phút, vai áo vẫn còn ẩm mồ hôi nhưng ánh mắt thì nhẹ nhõm hơn hẳn. Cậu ngồi xuống cạnh Dew, thở ra một hơi dài:
- Dạo này tập mệt xỉu, mà sao tao cứ thấy hăng hái kiểu gì ấy.
- Chắc tại có tao ở cạnh nên mày mới có động lực thế chứ gì? - Dew nói, giọng đầy vẻ đắc ý.
Tee bật cười, lần này chẳng buồn cãi lại:
- Ờ, chắc thế.
Im lặng một lát, Tee nhìn xa xăm rồi nói thật lòng:
- Mày biết mà, tao sợ áp lực lắm. Nhưng tao thấy... chỉ cần có mày ở đây, tao lại bớt sợ đi nhiều.
Dew không nói mấy câu sến súa. Cậu chỉ gật đầu một cái thật chắc chắn. Gió thổi qua, mang theo mùi lá khô và hơi lạnh luồn vào kẽ áo.
- Nếu mai tao lại mất tự tin... mày nhớ phải đứng ở chỗ mà tao thấy được đấy nhé.
Dew nhìn thẳng vào mắt Tee, giọng trầm lại:
- Biết rồi. Cứ nhìn sang phía bên phải đi. Tao luôn đứng ở đấy.
Giữa những ngày cuối thu, khi lá cây thưa dần và hơi ấm cũng nhạt đi, thì cái gật đầu và lời hứa "luôn đứng ở đó" lại khiến lòng người ta thấy ấm hơn cả nắng xuân.
---
Chạm lần mười một.
Là khi một người không nói "ở bên mày",
Mà lặng lẽ... vẫn đứng ở đó,
Trong gió lạnh cuối mùa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com