Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 18

Chapter 86

Theo lý thuyết, hai Alpha muốn đuổi theo một Omega là quá sức dễ dàng.

Có điều Phàn Khanh rất tường tận đường đi nước bước trong dinh thự, dù sao cậu vẫn luôn ngâm mình trong nhà suốt mười mấy năm nay.

Phàn Khanh hận không? Có lẽ là có, nhưng càng nhiều hơn là khiếp sợ kinh ngạc.

Cậu muốn chạy trốn, muốn rời xa hai người thân thiết nhất của mình, ôm suy nghĩ này chạy đi, quả thật không dễ để người khác tìm được.

Phàn Thâm và Tiêu Hòa đuổi theo ra rất xa, vẫn không thấy bóng dáng cậu ta.

Tiêu Hòa cũng lo lắng lắm, tuy biết mọi thứ trước mắt đều là giả, nhưng hắn đã chân chân thật thật sinh hoạt cùng Phàn Khanh một đoạn thời gian, người đâu phải cỏ cây, sao có thể vô tình? Hắn đã coi cậu thành tiểu Phàn Thâm, nghĩ tới cậu đơn độc lẻ loi chạy ra ngoài gặp phải nguy hiểm, tâm liền siết chặt.

Mà thân là anh trai, Phàn Thâm càng thêm ảo não hối hận.

Nếu Phàn Khanh xảy ra chuyện, tất cả đều tại y.

Phàn Thâm nhất định nghĩ vậy, còn Tiêu Hòa từng nếm trải nhiều, con tim chợt giật nảy.

Hắn có dự cảm không tốt.

Căn cứ theo kinh nghiệm mấy lần trước, hắn dám khẳng định.

Lần ngoài ý muốn này, nhìn như là ngoài ý muốn, nhưng tuyệt đối không phải ngoài ý muốn.

Là ý chí của Phàn Thâm chủ đạo hết thảy.

Y không cách nào khiến tình cảm giữa Tiêu Hòa và Phàn Thâm bất hòa, chỉ có thể hạn chế thông qua ngoại giới.

Nếu Phàn Khanh gặp sự cố, Phàn Thâm sẽ áy náy tự trách, mang tâm lý đó, y làm sao tiếp tục đón nhận Tiêu Hòa?

Và vì để chia rẽ bọn họ, Phàn Thâm ẩn náu sau cuối kia nhất định sẽ làm Phàn Khanh gặp chuyện.

Chung quy đây là thế giới của y, muốn phát sinh chuyện gì, cần xảy ra việc gì, y có quyền tự do khống chế.

Tiêu Hòa hiếm khi thông minh được một lần, nhưng sau khi hiểu rõ, lại có cảm giác bất lực mệt mỏi.

Có thể hắn ngăn cản được lần này, nhưng tiếp theo thì sao, sau này thì sao?

Nghĩ đến thật sự ngăn trở hắn chính là bản thân Phàn Thâm, nhiệt tâm trong Tiêu Hòa đều bay biến.

Không biết được nguyên do, không tìm thấy điểm mấu chốt, luôn cảm thấy dù mình làm nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

Lo sợ suốt quãng đường, tận đến khi máy truyền tin vang lên, thanh âm nội liễm của Phàn Thâm không che dấu sự lo lắng: "Thế nào? Tìm được rồi?"

Là cấp dưới bị phái đi tìm người phát tín hiệu tới.

Tiêu Hòa dựng thẳng hai tai, nhanh chóng sáp qua nghe.

Chỉ nghe đầu bên kia của máy truyền tin to cỡ cúc áo truyền ra trận thanh âm hỗn loạn, tiếp theo là một giọng nam: "Không ổn rồi, Nguyên soái đại nhân, Khanh thiếu gia tiến vào kỳ phát tình!"

Một câu nói tựa như sấm rền bổ vào đầu quả tim hai người.

Phàn Thâm vội vã quay đầu nhìn Tiêu Hòa.

Tiêu Hòa sững sờ, trong đầu mấy vạn câu phắc you gào thét phóng qua, hắn còn đang thắc mắc sao tìm được một cách nhẹ nhàng như vậy, hoá ra là có hậu chiêu a!

Nháy mắt đó, Tiêu Hòa thật muốn bỏ chạy.

Chỉ là hắn không thể chạy, chạy liền xong.

Phàn Thâm nhíu mày hỏi, giọng lạnh băng: "Em ấy ở đâu?"

"Quảng trường Ailiya."

Khỏi cần suy xét tâm tình Phàn Thâm, Tiêu Hòa cũng phải hít một hơi lạnh.

Toàn bộ thủ đô tinh, nơi phồn hoa nhất, lượng người đông nhất, Alpha qua lại nhiều nhất.

Một Omega phát tình tại đó quả thực giống như tên lửa hạt nhân bùng nổ.

Gay, hết sức gay go.

Tiêu Hoà chỉ vừa hiểu rõ về thiết lập của thế giới này, nhưng cũng biết tình thế trước mắt túng quẫn cỡ nào.

Phàn Khanh sắp toi đời, tuyệt đối sẽ toi đời.

Omega phát tình rất khó bảo toàn lý trí, càng không cần nói nơi đó có nhiều Alpha như vậy.

Omega bị đánh dấu ngay tại chốn công cộng, sẽ bị huỷ cả đời.

Mặc cho Phàn Khanh có một anh trai quyền quý, mặc cho Phàn Khanh xuất thân bất phàm, mặc cho có nhiều ưu thế hơn nữa.

Một Omega trầm luân dục vọng bị vô số Alpha chiếm hữu, cuộc đời còn lại phải sống trong ám ảnh đàm tiếu.

So với tử vong, tai nạn này càng đáng sợ kinh khủng hơn nhiều.

Huống chi Phàn Khanh được nuôi thành đơn giản như vậy, thuần khiết như vậy, sạch sẽ như vậy...

Chẳng dám nghĩ tiếp, Tiêu Hòa không đủ sức suy xét đến 'ý chí' Phàn Thâm. hắn phải đi ngăn cản, nhất định phải đi.

Hỏi phương hướng, co cẳng lao đi, mà Phàn Thâm cũng theo sát phía sau.

Bọn họ có mục tiêu, xe phi hành lao hết tốc lực, rất nhanh đã đến nơi.

Khắp quảng trường rộng lớn, hương thơm lượn lờ.

Trong đám người đầy âm thanh hỗn loạn, tiếng cãi ầm ĩ, còn có hơi thở giống đực giữa các cuộc vật lộn.

Đáng ăn mừng, thật sự đáng ăn mừng.

Bởi vì Alpha quá nhiều, bọn họ phải giành giật đánh nhau, chí ít nói lên Phàn Khanh vẫn an toàn.

Tiêu Hòa gần như cũng bị khí tức nồng đậm này bức điên, nhưng bù lại có mùi này dẫn dắt, sẽ dễ tìm được Phàn Khanh hơn.

Phàn Thâm xuất động binh sĩ, những Alpha đã có bạn đời cũng bị hương vị hấp dẫn trí mạng này khiến cho trái tim khẽ run, nhưng họ có thuốc ức chế trong người, có thể bảo trì lý trí.

Nhờ các binh sĩ áp chế, con đường Tiêu Hòa tìm kiếm Phàn Khanh thông thuận hơn nhiều lắm, không lâu sau hắn liền thấy được thiếu niên đang lạnh run kia.

Cảm giác đau lòng dâng lên trong ngực, Tiêu Hòa nhịn không được nhẹ giọng gọi "Tiểu Khanh..."

Nghe thấy giọng nói thân quen, Phàn Khanh ngẩng đầu, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ một mảng, đôi con ngươi lam nhạt tức thì lóng lánh ngấn nước.

Thấy rõ người tới, con tim cậu khẽ run, thanh âm thốt ra mềm mại cực điểm: "Anh Tiêu Hòa."

Lời thì thầm nhỏ nhẹ khiến cả người Tiêu Hòa ngẩn ngơ.

Cậu vội tiến lên ôm lấy Phàn Khanh.

Đúng lúc này, Phàn Thâm xuất hiện ở phía sau bọn hắn, bởi vì dùng thuốc ức chế nên đôi con ngươi vẫn trầm ổn lãnh tĩnh, nhìn hai người đang ôm nhau cũng không có chút gợn sóng, chỉ thấp giọng nói: "Đi theo anh, hai người đã định thân, có thể cử hành nghi thức."

Đại não Tiêu Hòa hơi choáng, không hiểu y nói gì.

Xe phi hành đã đáp xuống, hắn ôm Phàn Khanh đi vào, thiếu niên nằm trong ngực hắn đã khó nhịn mà khẽ rên.

Thanh âm mê người, hơi thở say lòng người, vọt vào đầu quả tim liền khó mà an ủi được dục vọng mãnh liệt.

Tiêu Hòa rất muốn cúi đầu hôn cậu, song một tia ý thức cuối cùng đang không ngừng thôi thúc hắn.

Không thể hôn, mi không thể hôn người này, tuy cậu ta rất giống Phàn Thâm, nhưng không phải là Phàn Thâm.

Mi yêu Phàn Thâm, cho nên... không được phản bội ảnh.

Thân thể và lý trí không ngừng vật lộn với nhau, mãi đến khi bọn họ xuống xe, bị đẩy mạnh vào một căn phòng, hắn mới tỉnh hồn lại.

Không ngăn được cánh tay đang sờ loạn của Phàn Khanh, hắn cố túm ống tay áo Phàn Thâm: "Đừng... Đừng làm vậy."

Bởi kích thích quá mức mạnh mẽ, giọng Tiêu Hòa khản hơn bình thường nhiều lắm: "Phàn Thâm, đừng bỏ tôi lại."

Phàn Thâm nhìn hắn, đôi mắt yên ả tối đen như vực sâu không đáy, không có tình cảm không có cảm xúc không có phập phồng cũng không có chút ánh sáng, thanh âm rập khuôn cứng ngắc như một tảng đá: "Tiêu Hòa, đừng suy nghĩ nhiều, thả lỏng ở cùng tiểu Khanh, qua hôm nay, hai người cũng chỉ thuộc về nhau."

Y nói nhẹ nhàng bâng quơ, Tiêu Hòa lại chỉ cảm thấy mất mác vô cùng: "Nhưng mà... tôi yêu anh."

Hắn không cố kỵ, thẳng thắn thổ lộ khiến Phàn Thâm rũ mi mắt: "Đây chẳng qua là mê hoặc nhất thời, chờ sau khi cậu có Omega thuộc về mình, sẽ hiểu cái gì là yêu."

"Không đúng!" Tiêu Hòa choáng cả đầu, không sao biểu đạt rõ ý nghĩ mình.

Mà Phàn Thâm vẫn đang an ủi hắn: "Đừng lo, không có việc gì, tiểu Khanh sẽ tha thứ cho cậu, mà tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hai người nữa, hai người sẽ sống thật hạnh phúc, có con của mình, có gia đình thuộc về nhau, ân ân ái ái làm bạn trọn đời. Tin tưởng tôi... Đó chính là tương lai của cậu, một tương lai tươi đẹp."

Phàn Thâm dùng chất giọng khàn khàn dịu dàng phác hoạ một viễn cảnh đẹp đẽ, một viễn cảnh không có y bên trong.

Tiêu Hòa chỉ cảm thấy chói tai cực kỳ, hắn la lớn: "Không! Phàn Thâm, anh không hiểu! Không có anh... tôi..."

Câu sau cùng còn chưa nói ra, hắn đã bị Phàn Khanh khó nhịn khoá môi, hoàn toàn nuốt trở vào.

Mùi vị tình dục quá mức liêu nhân, mạch suy nghĩ của Tiêu Hòa hỗn loạn, không tiếp tục đẩy cậu ta ra.

Mà Phàn Khanh đã bắt đầu cởi quần áo hắn, mắt thấy hai người không thể kiềm nén nữa, đôi mắt Phàn Thâm tối đi, môi mỏng mím chặt, lui ra ngoài, đóng cửa, dựa lưng vào vách tường cứng rắn.

Đây là số mệnh đã định.

Ai cũng không ngăn được.

Ở trong phòng Tiêu Hòa thần trí hỗn loạn.

Hắn không nhận rõ người trước mắt là ai, chỉ muốn đụng chạm an ủi đòi hỏi lẫn nhau.

Hoocmôn sinh lý mạnh mẽ đủ để phá hủy tinh thần một người.

Tiêu Hòa không đè nén nổi, mà nhẫn nại của Phàn Khanh càng tới cực hạn.

Tại thời khắc sau cùng, Phàn Khanh nửa nằm trên giường cúi đầu cầu xin, Tiêu Hòa chợt bừng tỉnh lại.

Như có dòng suối nước trong từ óc đánh thẳng xuống ngực, toàn thân Tiêu Hòa lạnh lẽo cứng ngắc.

Hắn đang làm gì vậy... Rốt cuộc hắn đang làm gì vậy!

Cứ tiếp tục, thật sự sẽ không cách vãn hồi.

Hắn... Hắn...

Tiêu Hòa không dám nghĩ nhiều, lấy chăn phủ kín Phàn Khanh, hắn mặc quần áo tử tế xong liền toan chạy ra cửa.

Không được như nguyện, thanh âm thiếu niên nghẹn ngào khóc nấc: "Đừng đi, anh Tiêu Hòa, đừng đi, xin anh, xin anh cho em..."

Hình ảnh động nhân, thanh âm hoặc nhân, bất luận người đàn ông nào đều không kháng cự được.

Nhưng Tiêu Hòa hoàn toàn lãnh tĩnh.

Hắn quay đầu, dịu giọng: "Tiểu Khanh, em là đứa bé tốt, nên có một bạn đời hoàn hảo, thực xin lỗi."

Nói xong lời này, hắn đẩy cửa ra ngoài, nhưng vì an toàn của Phàn Khanh, vẫn gọi viên y tá tới trông rồi mới đuổi theo.

Hắn muốn đi tìm Phàn Thâm, thừa dịp y chưa kịp trốn mà bắt lại.

Tiêu Hòa chạy ra ngoài, như ruồi nhặng không đầu tìm kiếm chung quanh, bay thẳng đến quảng trường Ailiya cũng không thấy bóng dáng Phàn Thâm.

Vốn sốt ruột vô cùng, nhưng hứng gió một hồi trái lại đã điềm tĩnh hơn.

Nhìn quảng trường náo nhiệt, Tiêu Hoà đột nhiên nảy ra kế sách.

Nơi này là thế giới của Phàn Thâm.

Phàn Thâm muốn cho hắn là Alpha, nên Tiêu Hòa hắn là một Alpha.

Nếu hắn là Omega thì sao!

Ý chí của Phàn Thâm có thể chủ đạo thế giới này, nhưng mảnh vỡ tinh thần của Phàn Thâm cũng có thể chủ đạo.

Hắn có thể dẫn dắt y, đánh lừa y, là có thể thay đổi hiện trạng.

Hạ gục ý chí Phàn Thâm, khiến mảnh vỡ tinh thần Phàn tỉnh lại mới là việc phải làm.

Vài giây chớp nhoáng, một ý niệm hình thành trong lòng.

Tiêu Hòa không chút do dự lấy máy liên lạc ra, gửi cho Phàn Thâm một tin nhắn bằng giọng nói "Phàn Thâm, tôi không phải Alpha mà là một Omega ẩn tính, hiện tôi đang ở quảng trường Ailiya..."

Ấn gửi, ngay sau đó Tiêu Hòa nói tiếp câu thứ hai: "Tới tìm tôi, nhanh lên, nếu không... người ở đây... ai cũng có thể thoả mãn tôi."

-Hết chapter 86-

Chapter 87

Dưới trạng thái lý trí mà nói ra lời này, Tiêu Hòa sẽ mắng bản thân không biết xấu hổ chết luôn.

Nhưng hiện tại, hắn chỉ muốn like mạnh cho mình một phát, quả thực quá thông minh! Không tin hắn nói đến vậy mà Phàn Thâm vẫn mặc kệ hắn không lo!

Sự thật chứng minh, Tiêu Hòa thành công.

Phàn Thâm nghe tin nhắn qua máy liên lạc, toàn thân liền cứng ngắc.

Tiêu Hòa là Omega sao? Người kề vai chiến đấu đồng sinh cộng tử, làm bạn với y gần mười năm – Tiêu Hòa, vậy mà không phải là Alpha.

Không thể nào! Tuyệt đối không thể!

Tuy tinh thần Phàn Thâm bị vây bên bờ suy sụp, nhưng không đánh mất lý trí.

Nhất định Tiêu Hòa đang lừa mình, Tiêu Hòa đang dụ dỗ mình, Tiêu Hòa thay đổi biện pháp khiến mình trở về.

Đúng, khẳng định là thế.

Tự thuyết phục bản thân như vậy, nhưng vẫn có một tiếng nói nho nhỏ thì thầm bên tai.

Lỡ là thật thì sao?

Nếu Tiêu Hòa không có lừa y?

Nếu Tiêu Hòa là Omega thật?

Một Omega dậy thì chậm trễ, đến nay mới lộ ra.

Đâu phải chưa từng có tiền lệ, chỉ là cực kỳ hiếm thấy trong lịch sử.

Mà bước ngoặt chuyển biến của kiểu Omaga này, phần lớn là... là... sau khi kết hợp.

Bỗng nhiên, đầu Phàn Thâm 'Ông!' lên một tiếng.

Vì vẫn luôn thích Tiêu Hòa nên y chưa từng có bạn đời, bởi vậy cũng chưa từng làm qua loại chuyện kia.

Kinh nghiệm ít, nên nhất thời y không phát hiện.

Alpha trời sinh không thích hợp đón nhận, mang xu hướng chinh phục trong tình dục, bị buộc ở dưới thân người, kết quả chỉ có đau đớn và tra tấn vô hạn.

Mới đầu Tiêu Hòa rất đau đớn, Phàn Thâm cảm giác được.

Nhưng lúc sau... bọn y làm tình có chỗ nào đau đớn chứ.

Thậm chí Tiêu Hòa quỳ sát trên giường, chủ động năn nỉ y.

Khi đó thần trí y mê loạn, hoàn toàn quên hết tất cả, bởi vậy không nghĩ nhiều.

Song giờ hồi tưởng lại, chỉ cảm thấy trái tim khẽ run.

Đó không phải là dáng vẻ một Alpha sẽ có, đó... hoàn toàn là một Omega bị khai phá, đang hưởng thụ khoái cảm cực lạc.

Chẳng lẽ Tiêu Hòa đúng là Omega.

Ý nghĩ một khi dâng lên liền không thể vãn hồi.

Nếu Tiêu Hòa là Omega, vậy hết thảy nan đề đều được giải quyết.

Tiêu Hòa không thể ở bên Phàn Khanh, họ không cách nào đến với nhau.

Nhưng, Tiêu Hòa có thể đến với y.

Y sẽ quang minh chính đại có được Tiêu Hòa, không ai được phép ngăn cản, y có thể hôn môi hắn, đánh dấu hắn, chiếm hữu hắn, thậm chí... khiến hắn hoài thai đứa con thuộc về họ.

Bọn y... sẽ có một gia đình.

Vui sướng dạt dào phủ khắp lồng ngực, Phàn Thâm đã hoàn toàn chấp nhận.

Nhưng ngay sau đó, y chợt hoàn hồn, trái tim siết chặt, thay đổi đầu xe, phi nhanh về phía quảng trường Ailiya.

Tiêu Hòa là một Omega, một Omega trong thời kỳ phát tình, một Omega chưa bị đánh dấu, một Omega cực kỳ mỹ vị.

Không thể để bất luận kẻ nào đụng chạm hắn, tuyệt đối không thể!

Xe phi hành cảm giác được sự nôn nóng của chủ nhân, như phát điên lao về trước.

Mà Tiêu Hoà đang chờ ở quảng trường Ailiya rất không xong.

Lời ban nãy của hắn cũng chỉ là để kích thích Phàn Thâm, hắn căn bản đâu có động dục, cũng không cho mình là một Omega thật.

Nhưng không biết vì sao, mới đầu còn ổn, hết thảy đều bình thường, rồi ước chừng mười phút sau, cơ thể hắn bắt đầu phát sinh biến hóa.

Này mới thật là khó nói, thân là người đàn ông lại có thứ cảm giác đáng lý cả đời cũng không thể cảm nhận.

Cơ thể nóng gay nóng gắt, một ngọn lửa bị nhen nhóm nơi lồng ngực, sau đó theo máu chảy xuôi tới toàn thân, phân tán tới từng cọng lông mạch máu, khiến da thịt hắn khe khẽ run run.

Quá khó tiếp nhận rùi, cái chỗ khó nói phía sau kia trống trải cực điểm.

Thậm chí Tiêu Hòa cảm giác có thứ ấm nóng chảy xuống, xấu hổ, khó nhịn, bức người nổi điên.

Hắn mơ hồ hiểu ra, Phàn Thâm tin rồi.

Tin hắn là Omega, tin hắn đang phát tình.

Thế nên thân thể hắn bắt đầu mất khống chế mà sinh phản ứng.

Chết tiệt!

Đào cái hố thế mà tự chôn mình luôn!

Ngu ghê!

Cả người Tiêu Hòa khó chịu muốn chết, mà chung quanh cũng đã oanh động.

Không ngừng có người tiếp cận, Tiêu Hòa ngửi được những khí tức mạnh mẽ đó, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, nỗi niềm khao khát đến phát đau.

Mặc kệ, là ai cũng được... Mau tới giúp hắn... Giúp giúp...

Không!

Lý trí và điên cuồng không ngừng tranh chấp bên bờ vực.

Tuyệt đối không thể!

Đây là thế giới tinh thần, nhưng mọi thứ phát sinh rất chân thật.

Nếu bị người khác gì gì đó, hắn làm sao đối mặt với Phàn Thâm, làm sao chữa khỏi cho y.

Mẹ nó không phải chữa khỏi, mà là gieo ngược a(1).

Cắn chặt răng, cảm thụ đấu tranh với sinh ly còn khó chịu hơn cái chết.

Omega có lực hấp dẫn trời sinh với Alpha, đồng thời Alpha cũng có lực áp chế trời sinh với Omega.

Thể chất Tiêu Hòa vốn khoẻ mạnh, hiện tại lại nhu nhược tới mức cả cánh tay cũng không nâng lên nổi.

Lại một nam nhân xa lạ khác đến gần, thần trí Tiêu Hòa đã hỗn loạn, thậm chí nhìn gương mặt xa lạ thành Phàn Thâm.

"Phàn Thâm... Phàn Thâm..." Tiêu Hòa gần như nói mê, mắt thấy sắp chủ động vòng cánh tay nghênh đón đối phương.

Cũng không biết lý trí từ đâu xông ra, khiến hắn chợt bừng tỉnh.

Lảo đảo lui ra sau, trút hết sức bình sinh đẩy người lạ mặt kia ra.

"Đừng lại gần tôi." Hắn khàn giọng hô, nhưng vì thanh âm nóng ấm mà nghe như làm điệu làm bộ.

"Mỹ nhân, để tôi thỏa mãn em đi, rất muốn phải không? Đến đây, đến chỗ tôi, tôi sẽ đối tốt với em, nhất định."

Trái tim Tiêu Hòa run lên bần bật, nếu không phải hắn cực lực áp chế thân thể thì đã sớm mất tự chủ nhào qua rồi.

Đáng chết! Phàn Thâm! Anh đi đâu vậy!

Tiêu Hòa cắn chặt môi, máu tươi tràn ra mới miễn cưỡng gọi về chút lý trí.

"Phàn Thâm! Phàn Thâm! Anh ra đây, anh tới đây, tôi biết anh có thể tới rất nhanh!"

"Lại đây cứu tôi! Lại đây mau lên!" Tiêu Hòa liều mạng chống cự đàn người trước mắt, trên tay trên đùi dính đầy máu, đau đớn mới miễn cưỡng giúp hắn giữ được chút lý trí, nhưng chút lý trí cũng đang từ từ bay biến "Phàn Thâm! Nếu anh còn không xuất hiện, tôi liền... Tôi liền... thuận theo bọn họ."

"Sau đó..." Tiêu Hòa khó áp chế thống khổ, trong mắt đầy tuyệt vọng, "Tôi sẽ tự sát ngoài đời."

"Anh không muốn tôi, anh không thích tôi, anh vốn không quan tâm tôi, nếu như vậy, như vậy... Như vậy..."

Câu sau cùng còn chưa dứt lời, xe phi hành màu đen đáp thẳng từ trên không xuống.

Người đàn ông toàn thân đồ đen mấy bước đã nhảy xuống, nắm tay không chút do dự vung tới đám Alpha đang nổi điên, sắc máu đỏ tươi cuồn cuộn trào ra từng đợt.

"Giết... Giết người!" Tiếng thét vang lên bốn phía, nhưng nam tử anh tuấn tựa thiên thần mặt lạnh mày cau, tàn nhẫn thô bạo như bước ra từ địa ngục, chỉ còn lại giết chóc điên cuồng.

Tiêu Hòa nhìn không tới cảnh tượng chung quanh, hắn chỉ thấy y.

Chỉ nhìn thấy người đàn ông khiến hắn ngày nhớ đêm mong, khiến hắn hân hoan say mê, đồng thời cũng khiến hắn thống khổ tuyệt vọng vô số lần.

"Phàn Thâm... Phàn Thâm..." Tiêu Hòa run rẩy nhào tới y, khó nhịn mà hôn đối phương "Mau... mau cho tôi."

Phàn Thâm một tay ôm lấy hắn, cảm giác được quần áo dưới tay ướt đẫm dinh dính, đầu óc nổ tung.

Dùng tia lý trí còn sót lại, y nhớ phải ôm người vào xe phi hành.

-Hết chapter 87-

Chú giải:

(1) Ở đây tác giả dùng từ đồng âm 治愈(trì dũ) nghĩa là hệ chữa khỏi và 致郁 (trí úc) nghĩa là gieo cảm xúc tiêu cực/ suy sụp cho độc giả/khán giả

Editor muốn nói: Tui đã trở lại a, sẽ mau chóng làm xong bộ này rồi về với bộ "Điềm báo mạt thế", bà con đừng ném đá tui tội nghiệp a

Chapter 88

Alpha và Omega ở trạng thái này có thể nói là mất hết lý trí.

Trời cao ban cho họ nhiệm vụ là kết hợp sinh dục, sinh ra đời sau ưu tú.

Tiêu Hòa rốt cuộc không cần nhẫn nhịn, mà Phàn Thâm cũng rốt cuộc buông bỏ lo ngại.

Trong xe phi hành nhỏ hẹp, không gian kín kẽ, thậm chí không ngừng lắc lư.

Song không ai trong họ chờ đợi được nữa, không chờ được về tới nhà, không chờ được lên trên giường, một giây đồng hồ cũng không.

Chẳng cần bất kỳ bước tiền diễn nào, vừa bắt đầu liền mạnh bạo thúc vào thật sâu.

Tiêu Hòa chưa từng cảm thấy thích thú như lần này, thích đến độ thể xác lẫn tinh thần đều không chống đỡ nổi.

Hắn chỉ có thể ôm chầm Phàn Thâm, trút hết nỗi lòng nói ra đoạn tình yêu khắc cốt ghi tâm, mê luyến chấp nhất, vô pháp buông tay này.

Ở ngoài đời họ thậm chí còn chưa chính thức gặp mặt nhau một lần, vậy mà giống như đã cùng vượt qua mấy đời mấy kiếp.

Mấy chục năm làm bạn, từ gặp nhau hiểu nhau gần nhau rồi yêu nhau, mỗi một quá trình đều không quá trôi chảy, hoặc nên nói là nhấp nhô lận đận, đau khổ rất nhiều.

Nhưng đi hết đoạn đường, đi đến hiện tại, đi tới trước mắt, chỉ cần được ôm y là Tiêu Hoà có thể quên mọi thống khổ, chỉ còn ngọt ngào.

Hắn thật lòng yêu y, yêu đến mức cả đời vĩnh viễn không tưởng tượng nổi.

Không... Nào chỉ một đời, Tiêu Hòa cảm thấy gặp gỡ Phàn Thâm, tình cảm mấy đời mấy kiếp đều dồn hết vào một đời này, trao hết cho người này.

Tiêu Hòa ôm y, không ngừng đón nhận say sưa trong vui thích, nhưng vẫn bất giác thấy lo lắng cùng thất vọng... Nếu Phàn Thâm không nguyện tỉnh lại, bọn họ... liệu có tương lai không?

Nếu không có tương lai, hắn phải làm gì... có thể làm gì đây?

Thất vọng biến tuyệt vọng, Tiêu Hòa không muốn đụng chạm nỗi đau đó, chỉ có thể dùng hai chân quấn chặt y, liều chết trầm luân trong bể khoái cảm.

Hai người rốt cuộc triền miên bao lâu, Tiêu Hòa không rõ.

Nhưng lúc sau, Tiêu Hòa biết, Phàn Thâm đã tỉnh lại.

Phàn Thâm thực thụ đã tỉnh.

Cái thế giới vớ vẩn này cũng yên tĩnh.

Tiêu Hòa sợ, rất sợ Phàn Thâm lại đẩy hắn ra, khiến hắn rời đi, lần nữa bảo hắn 'dừng lại', 'từ bỏ'.

Bởi mối sầu lo này nên Tiêu Hòa không chịu buông Phàn Thâm, dù đã đánh dấu thành công, dù đã vượt qua thời kỳ khó khăn, nhưng hắn vẫn không ngừng quấn y.

Có thể hưởng thụ lúc nào hay lúc đó, Tiêu Hòa biết bản thân đang trốn tránh, nhưng hắn thật không muốn đối mặt.

Chẳng qua, hắn nghĩ mãi không thông, Phàn Thâm rốt cuộc lo ngại cái gì.

Với dáng vẻ này của đối phương, Phàn Thâm làm sao cự tuyệt.

Bất kể mảnh vỡ tinh thần hay là ý chí chủ, đều không nỡ đẩy hắn ra, đều muốn thoả mãn hắn.

Tiêu Hòa nắm chặt lòng y như vậy, nên không chịu dừng lại.

Mà Phàn Thâm cũng thật sự yêu hắn.

Ý chí chủ nhớ rõ tất cả, y và Tiêu Hòa cùng nhau trải qua nhiều chuyện, tình cảm trao ra chỉ có nhiều hơn, chứ tuyệt không thua kém Tiêu Hoà.

Y biết tâm tư Tiêu Hòa, song không cách nào cho đối phương thứ hắn muốn.

Tỉnh lại, đơn giản biết bao, nhưng sau khi tỉnh, chờ đợi y cũng chỉ có mất đi.

Nên dù Phàn Thâm biết Tiêu Hòa đang trốn tránh, vẫn nguyện ý cùng trốn tránh với hắn.

Chỉ hưởng thụ thời khắc ngắn ngủi trước mắt, cũng tốt lắm rồi.

Chuyện đẹp đẽ đến mấy, vẫn có lúc phải kết thúc.

Phàn Thâm thì không sao, nhưng y lo cho Tiêu Hòa.

Cường độ tinh thần hiện tại của Tiêu Hòa không đủ sức chống đỡ kích thích và hưng phấn cao độ thế này.

Không phải thương tổn cho thân thể, mà là giày vò về mặt ý chí.

Đến cuối cùng, Phàn Thâm tận lực dẫn dắt, Tiêu Hòa mới lâm vào mê man.

Nhưng Tiêu Hòa ngủ say cũng không chịu buông Phàn Thâm, hắn luôn có loại ảo giác một khi nhắm mắt, Phàn Thâm sẽ rời đi, mà sau khi tỉnh lại, sẽ không tìm được người nữa.

Cảm giác mất mác to lớn vờn quanh Tiêu Hòa làm hắn ngủ rất không an, rõ ràng nghỉ ngơi thời gian rất dài, nhưng thời điểm mở mắt ra, trong mắt đầy thấp thỏm lo âu.

Phàn Thâm nhìn thấy, lòng nhoi nhói, y hôn xuống vầng trán kia một cái, cất giọng khàn khàn an ủi: "Đừng lo, tôi ở đây."

Tiêu Hòa giật mình, biết đây là Phàn Thâm, nhưng không dám mở lời nói những chuyện khác.

Dừng lại một chốc, Tiêu Hòa nhịn không được ngửa đầu, mong muốn lọt vào tầm mắt y: "Phàn Thâm..."

"Hửm..." Phàn Thâm nhẹ giọng đáp lại.

"Tôi..." Một đống lời vọt tới bên miệng, Tiêu Hòa muốn há mồm nói ra, nhưng lui rồi lại lui, lông mi khẽ run rẩy, cuối cùng nhẹ giọng nói "Tôi... vẫn còn muốn."

So với giao lưu để rồi bị thương tổn, còn không bằng tiếp tục tham lam hưởng thụ một chút.

Phàn Thâm cúi đầu nhìn hắn, đôi con ngươi đen nhánh chứa ý cười bao dung: "Không mệt à?"

"Không!" Tiêu Hòa vội trả lời "Không mệt!"

Phàn Thâm chạm nhẹ lên cánh môi trơn bóng: "Ngoan, em nghỉ ngơi một chút."

Y ôn nhu như thế, Tiêu Hòa lại cảm thấy bất an vô cùng.

Giống như sự bình lặng trước cơn bão táp, giống như người lớn sắp rời đi dỗ dành lừa gạt trẻ nhỏ.

Mặt ngoài ôn hoà dịu dàng, nhưng tiếp theo là cuồng phong nghịch tập, nghênh ngang rời đi.

Bất an lộ rõ trong ánh mắt hắn, Phàn Thâm đau lòng, không khỏi dịu giọng: "Thêm một lần thôi, xong rồi em phải nghỉ ngơi."

Lòng Tiêu Hòa trống trải, nhưng không muốn buông y ra, cố gật đầu, ôm cổ y, có chút bất lực, có chút bất an.

Nhưng rất nhanh đã bị khoái hoạt Phàn Thâm mang tới lấp đầy trái tim.

Loại cảm thụ này có lẽ là không bình thường.

Bởi vì biết phía trước là vực sâu tuyệt vọng, nên giờ khắc này điên cuồng phóng túng.

Bởi vì biết sắp sửa phải chia ly, nên phút chốc sau cùng liều mình triền miên.

Càng nghĩ tâm càng trống trải, càng nghĩ tâm càng loạn, cuối cùng Tiêu Hòa thật sự hết nhịn nổi, thời điểm đạt đến đỉnh khoái cảm, hắn thốt ra câu đã dằn xuống tận đáy lòng: "Phàn Thâm, đừng bỏ tôi lại, đừng rời khỏi tôi..."

Động tác của Phàn Thâm chợt khựng, rồi giây tiếp theo liền tăng tốc, cuối cùng lúc phóng thích, y hôn môi hắn, cho hắn một cái hôn bao hàm tình ý lưu luyến đau khổ, nhưng không đáp lời.

Thân thể Tiêu Hòa thỏa mãn tới cực điểm, nhưng đồng thời, trái tim chìm xuống đáy cốc.

Tương phản lớn như thế, rốt cục hắn kìm nén không nổi.

"Tại sao... Nói tôi biết nguyên nhân không được ư?"

Phàn Thâm nhìn hắn, dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt, ôm người vào lòng, dùng sức ôm chặt như muốn khảm vào xương tuỷ, trầm giọng nói: "Nếu có thể, tôi thật sự muốn vĩnh viễn giam em ở đây, cùng ngủ say với tôi... Nhưng tôi không thể ích kỷ như vậy."

Cả người Tiêu Hòa khẽ run.

Phàn Thâm vuốt ve tấm lưng hắn, thanh âm khe khẽ như làn gió.

"Tôi không muốn tỉnh dậy, Tiêu Hòa, sau khi tỉnh lại, tôi nhất định sẽ mất em."

Tiêu Hòa được y ôm, nhưng vẫn cảm giác thân thể lạnh như băng, hắn nhịn không được dựa gần y hơn một chút, thấp giọng nói: "Tại sao, anh yêu tôi, tôi cũng yêu anh, sao lúc tỉnh lại phải..."

"Tôi đã chịu đủ, Tiêu Hòa, thật sự quá đủ, có thể nghe được suy nghĩ của người khác là việc sẽ bức người phát điên."

-Hết chapter 88-

Chapter 89

Một câu nói khiến Tiêu Hòa trợn to mắt, kinh ngạc không ngớt.

Có... có ý gì?

Phàn Thâm nhẹ giọng nói: "Từ khi bắt đầu có trí nhớ tôi liền nghe được tiếng lòng bí mật của người khác, bất kể muốn nghe hay không, dù đêm khuya vắng người, dù tất cả đều đi vào giấc ngủ, tôi cũng có thể nghe thanh âm trong mộng của họ, các thứ hoang đường, cổ quái, đáng ghét, không nên nhìn đều lọt vào tai. Tôi luôn cố bịt kín lỗ tai hay mở nhạc thật to, chỉ hận không thể khiến mình điếc, nhưng vô ích, đều vô ích, không ngăn cản được..."

Tiêu Hòa chưa từng thấy nét mặt Phàn Thâm thống khổ như thế này bao giờ, nhưng nháy mắt này, hắn cũng bị cảm động lây.

Tức thì mọi chuyện đều rõ ràng, hoàn hoàn toàn toàn rõ ràng.

Tuy thật khó tin, nhưng... kỳ tích là, Tiêu Hòa không chút nghi ngờ.

Bởi đọc được suy nghĩ người khác, nên từ nhỏ Phàn Thâm đã tiếp nhận nhiều thông tin hơn người bình thường, khiến y mau chóng trưởng thành, nhưng đồng thời phải chịu áp lực gấp bội người khác.

Đọc được suy nghĩ người khác, dường như ai cũng muốn có được khả năng này, hơn nữa đích thật nó mạnh đến độ khiến lòng người e ngại lo sợ.

Không thể không nói, có năng lực này, muốn thành công là rất dễ, dù sao không người nào che giấu qua mặt được y.

Song... tác dụng phụ cũng ác liệt tới khó tiếp nhận.

Lòng người khó đoán, ý niệm khó phân.

Dù là người hiền lành lương thiện đến mấy vẫn có lúc bị cảm xúc tiêu cực chiếm cứ, dù là một người tốt thật thật sự sự cũng sẽ có một mặt u ám.

Họ sẽ không phơi bày mặt tối đó ra ngoài, nên người khác không thể cảm nhận, nhưng Phàn Thâm thì được.

Y cảm giác được thiện ý, cảm giác được ác ý, cảm giác được bậc trưởng bối bề ngoài hòa ái dễ gần nội tâm ti tiện vô sỉ, cảm giác được người nhìn như ôn hòa vô hại nhân tâm lại tàn nhẫn thích giết chóc...

Đủ loại tương phản, khiến người ta nghi ngờ đạo đức nhân tính.

Khó trách.

Phàn Thâm có cha mẹ yêu thương, có cuộc sống sung túc, từ nhỏ cũng không chịu điều gì quá đau khổ mà lại mắc chứng nhân cách phân liệt, thậm chí phân liệt đến độ không muốn tỉnh dậy.

Ngày tháng đầy âm u thống khổ và tuyệt vọng kia, dù chỉ thể hội một ngày có khi Tiêu Hòa sẽ điên mất, mà Phàn Thâm đã cố chống đỡ tận vài chục năm.

Chống tới khi bản thân chán ghét, cuối cùng ngủ mãi không tỉnh.

Tiêu Hòa có ý đánh thức y, nhưng sau khi tỉnh, y vẫn sẽ tiếp tục cuộc sống tàn nhẫn và vô vọng đó, tiếp nối không ngừng.

Rốt cục đã hiểu, Tiêu Hòa rốt cục đã hiểu.

Vì sao Phàn Thâm nói: Sau khi tỉnh lại, y sẽ mất đi hắn.

Tại thế giới tinh thần, Tiêu Hòa và Phàn Thâm chung sống hòa hợp là bởi Phàn Thâm không biết suy nghĩ trong lòng Tiêu Hòa, không nghe được âm thanh nơi nội tâm Tiêu Hòa.

Tuy sẽ có bất an, hiểu lầm, lo lắng không yên, nhưng là một loại hạnh phúc khác người thường nên nếm trải.

Cũng chính vì vậy, Phàn Thâm dễ dàng phải lòng Tiêu Hòa, toàn tâm toàn ý yêu Tiêu Hoà.

Nếu tỉnh lại, về tới hiện thực.

Vậy không hề nghi ngờ, Phàn Thâm sẽ nghe được tiếng lòng Tiêu Hòa.

Tiêu Hòa yêu Phàn Thâm sâu sắc, là điều không thể nghi ngờ.

Nhưng... lòng người a lòng người.

Tiêu Hòa đâu thể ngăn cản khống chế cách nghĩ của mình, tư tưởng của mình, tâm tư của mình.

Hắn yêu y, nhưng có thể trong lúc vô tình thời điểm không để ý, hoặc chỉ tại một phần ngàn giây chớp nhoáng, bỗng dưng nhớ tới một số chuyện.

Một số điều không nên để người yêu biết, một số chuyện riêng tư của bản thân.

Nhưng ở bên Phàn Thâm, không còn thứ gì gọi là riêng tư.

Không thể tồn tại niềm tin tuyệt đối, nếu một bên dễ dàng nghe thấy suy nghĩ trong lòng một bên khác.

Hiện tại họ yêu nhau say đắm, nhưng trở về hiện thực, theo ngày tháng dần trôi, theo tâm tư lưu chuyển, theo hoàn cảnh chung sống bất công như vậy.

Dù yêu khắc cốt ghi tâm hơn nữa, dù tình cảm không thể phai nhạt đi nữa, cũng sẽ bị ăn mòn hầu như không còn.

Đến lúc đó, không phải sinh ly tử biệt, mà đáng sợ hơn là tình chết tâm tàn.

Tiêu Hòa ngây ngẩn, lòng có chút sợ hãi.

Hắn không thể tưởng tượng... một kết cục như thế.

Phàn Thâm không đọc được suy nghĩ của Tiêu Hòa, nhưng nhìn vẻ mặt đối phương, biết hắn đã hiểu.

Từng đợt chua xót lan tràn trong ngực, Phàn Thâm ôm lấy hắn, thủ thỉ bên tai: "Em đã hiểu, đúng không? Nếu sau cùng chúng ta sẽ đi đến một bước kia, tôi tình nguyện vĩnh viễn ngừng lại vào thời khắc này."

Tiêu Hòa không nói tiếng nào, nhưng cảm nhận được tâm tình Phàn Thâm.

Nếu đã định sẽ trở thành người dưng nước lã, thậm chí chán ghét lẫn nhau, vậy hắn cũng nguyện ý gìn giữ đoạn tình cảm này ở độ chân thành tha thiết nhất, để tình yêu của họ vĩnh viễn nở rộ tại thời điểm rực rỡ nhất.

Vì sao lại như vậy a, Tiêu Hòa không sao miêu tả nỗi tuyệt vọng bắt đầu tuôn trào trong tim.

Tuy nói ngoài đời tình cảm vợ chồng sẽ dần phai nhạt theo năm tháng, nhưng Tiêu Hoà biết hắn và Phàn Thâm sẽ không, nếu không có khả năng 'Nghe được suy nghĩ' này tồn tại, hắn và Phàn Thâm có thể cùng đi đến cuối, bất kể gian nan, bất kể cực khổ, bầu bạn bên nhau đến khi mái tóc trắng xoá.

Nhưng... không được.

Ngay cả Tiêu Hòa cũng không tin nổi chính mình.

Hắn là người, mà con người không khỏi có một hai mặt u tối.

Một mình một người có thể dễ dàng điều chỉnh mặt u tối ấy.

Nhưng nếu bị nhìn trộm...

Không dám tưởng tượng.

Toàn thân Tiêu Hòa run rẩy, hắn vốn nghĩ khi tìm được điểm mấu chốt sẽ có thể hoàn toàn trị tận gốc.

Nhưng hắn đã quên, Phàn Thâm thông minh hơn hắn gấp trăm lần, nếu thật sự có cách giải quyết, Phàn Thâm tuyệt không bỏ cuộc.

Thật sự không có cách nào sao?

Tiêu Hòa ôm chặt y, đột nhiên mở miệng, giọng trầm trầm "Tôi ở cùng anh được không?"

Phàn Thâm cứng đờ cả người.

Tiêu Hòa không gián đoạn: "Phàn Thâm, nếu vậy, chúng ta đều không tỉnh nữa, tôi ở lại thế giới của anh, chúng ta ngày ngày bên nhau trường trường cửu cửu, vĩnh sinh vĩnh thế."

Tiêu Hòa nhẹ giọng nói, rồi từ từ như nhìn thấy hy vọng, cặp mắt phát ra quang mang sáng ngời: "Được đấy, Phàn Thâm, như vậy là chúng ta có thể bên nhau, không tách ra nữa."

Hắn nói vậy, nhưng Phàn Thâm lại nở nụ cười khổ: "Tiêu Hòa, không lúc nào tôi không muốn như thế, vĩnh viễn nhốt em ở đây, cầm tù tại chỗ này, mô tả ra một thế giới thuộc về chúng ta, vĩnh vĩnh sinh sống trong đó."

"Vậy tốt quá, tôi bằng lòng!" Tiêu Hòa vội nói.

"Nhưng... Tiêu Hòa." Phàn Thâm nhìn hắn, đôi con ngươi màu lam tràn đầy thâm tình "Em sẽ chết, vốn là mấy chục năm sinh mệnh, sẽ vì ngủ say mà chết sớm..."

Tiêu Hòa kinh ngạc, đột nhiên nhận ra chỗ quan trọng: "Nếu anh ngủ mãi cũng sẽ chết, đúng không?"

"Đúng vậy, trường kỳ trầm mê trong thế giới tinh thần, sinh mệnh cơ thể sẽ dần tan biến, không có em, có thể tôi đã chết rồi, là em đã cứu tôi, nhưng... tôi thật sự không muốn tỉnh."

"Thật xin lỗi, Tiêu Hòa, tôi yêu em, rất yêu em, nên lại càng không thể tỉnh, nếu tỉnh dậy rồi mãi mãi đánh mất em, tôi tình nguyện ngủ mãi thế này."

-Hết chapter 89-

Vĩ thanh: Em là cứu chuộc duy nhất của tôi

Đây là một đề chết khó giải.

Nhưng... Tiêu Hòa không mong Phàn Thâm gặp sự cố gì.

Nếu cứ không tỉnh, sẽ dẫn tới tử vong.

Bết kể thế nào, hắn không muốn Phàn Thâm chết đi.

Chỉ cần còn sống là còn hy vọng, chỉ cần còn sống là còn có khả năng khác, chỉ cần còn sống... có lẽ sẽ có một ngày, có một ngày... họ có thể bên nhau.

Cho nên tuy thật tàn nhẫn với Phàn Thâm, Tiêu Hòa vẫn không chút do dự nói: "Tỉnh lại đi, Phàn Thâm, xin anh hãy tỉnh dậy, tôi sẽ không đi gặp anh, một lần cũng không, nhưng tôi hy vọng anh có thể sống, dù phải cách xa nhau, dù không thể nhìn thấy anh, dù một đời này chỉ có thể yên lặng nhớ về anh, tôi cũng mong anh sống tiếp."

Tiêu Hòa nói xong, Phàn Thâm lại khẽ nhíu mi.

Dần dà, Tiêu Hòa gần như sụp đổ, hắn khóc đến nước mắt không thể ngừng rơi, khóc đến thanh âm cũng nghẹn ngào, khóc đến như toàn bộ lòng ngực nhồi đầy tuyệt vọng.

"Nếu anh chết... Phàn Thâm, nếu để tôi biết anh chết đi, vậy tôi cũng không sống nữa, tuyệt đối không sống nữa."

Từ xa nghe ngóng tin tức anh còn sống, ít nhất vẫn có hy vọng sống tiếp.

Nhưng nếu như anh chết... một mình tôi làm sao gánh vác hết thảy đây.

Thế nên... tuy rất ích kỷ, nhưng xin anh hãy tỉnh.

Phàn Thâm là một người không dám gánh chịu ư?

Không... So với bất cứ ai, y đều dũng cảm hơn, mạnh mẽ hơn, tâm chí kiên định hơn.

Tuy chỉ cần vừa nghĩ, lòng liền thống khổ, nhưng Phàn Thâm hiểu tâm tư Tiêu Hòa, cảm nhận được tình cảm của Tiêu Hòa, y không thể phụ lòng hắn.

"Được..." Phàn Thâm hôn xuống trán đối phương, nói nhỏ "Tôi đáp ứng em, sẽ sống tiếp."

Không thể để mình Tiêu Hòa chịu đựng tất cả, ít nhất cho Tiêu Hòa một thời gian, một quá trình chậm rãi từ từ quên đi y.

Bởi là lần cuối cùng ôm nhau, nên bọn họ quấn quýt triền miên, hận không thể hôn mỗi một bộ phận trên cơ thể đối phương.

Song chung quy vẫn có lúc kết thúc.

Tiêu Hòa ngủ say trong thoả mãn, tỉnh lại trong mờ mịt.

Về tới hiện thực vẫn không có bất cứ cảm giác vui vẻ nào, chỉ có chìm ngập tuyệt vọng và bi thương, thậm chí không biết nên nói gì làm gì.

Bởi vì mỗi lần tỉnh lại, Tiêu Hòa đều ngơ ngác mà xuất thần, nên Tần Túc không quấy rầy hắn.

Nhưng lần này Tiêu Hòa không sao bình ổn tâm trạng được.

Hắn không dám nhìn Phàn Thâm nằm ngủ bên cạnh, lập tức xoay người xuống giường, khẽ nói với Tần Túc: "Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi."

Tần Túc đứng lên, dẫn hắn ra khỏi phòng.

Tiêu Hòa hít sâu một hơi, nói: "Không lâu nữa Phàn Thâm sẽ tỉnh."

Lời này vừa ra, Tần Túc liền cứng người, ánh mắt luôn bình tĩnh như nước không chút che dấu kinh hỉ.

Tiêu Hòa thu vào mắt, nhưng lại cười không nổi.

Kỳ thật trước kia hắn từng lo, liệu Tần Túc có bất trung với Phàn Thâm hay không.

Nhưng hiện tại, Tiêu Hòa rất rõ, có thể được Phàn Thâm giữ bên cạnh nhất định là độ trung thành cực cao, mặc dù thoạt nhìn Tần Túc hơi thần bí khó lường, nhưng bên trong có lẽ vô cùng kính sợ Phàn Thâm.

Trong nháy mắt đó, Tiêu Hòa hơi ghen tị.

Tần Túc có thể ở bên cạnh Phàn Thâm, mà hắn lại không thể.

Bất quá... Tiêu Hòa cũng hiểu.

Đối với Phàn Thâm, Tần Túc chỉ là thuộc cấp, mà hắn là người bên gối thân mật nhất khắng khít nhất.

Vị trí hai bên cách biệt nhiều lắm, nên yêu cầu cũng khác nhau một trời một vực.

Có câu giữa tình nhân không chấp nhận nổi dù chỉ một hạt cát, không phải Tiêu Hòa không muốn thử, nhưng hắn biết... ban đầu nhất định có thể hòa thuận bên nhau, nhưng giống như dao cùn cắt thịt, đợi đến lúc thấy đau, nơi nơi đã hoang tàn.

Điều hắn và Phàn Thâm sợ chính tình yêu của họ đến bước tuyệt vọng.

Không muốn nghĩ nữa, Tiêu Hòa nói tiếp: "Trước đó, anh có thể giúp Phàn Thâm xoá đoạn ký ức trong thời gian điều trị này không?"

Đây là tính toán nhỏ nhặt của Tiêu Hoà, cũng là chuyện cuối cùng hắn có thể làm cho Phàn Thâm.

Nhất định Tần Túc có khả năng đó, dù sao ngay từ ban đầu anh ta đã nói rồi.

Tiêu Hòa mở lời yêu cầu khiến Tần Túc khó hiểu: "Anh... không muốn gặp lại cậu chủ ư?"

Tiêu Hòa gật đầu: "Không bao giờ gặp nữa."

Tần Túc khẽ nhíu mày: "Có gì mâu thuẫn sao? Tuy lúc đầu tôi từng nhắc nhở anh, nhưng nếu anh và cậu chủ yêu nhau, tôi cũng không có quyền..."

"Không." Tiêu Hòa lắc đầu, gần như gian nan ép buộc mấy lời này bật ra khỏi miệng "Tôi và anh ấy không thể bên nhau, chúng tôi đã đạt thoả thuận rồi, anh chỉ cần làm anh ấy quên đi, với ảnh hay với tôi đều là tốt nhất."

Tần Túc còn muốn nói, nhưng Tiêu Hòa không cho đối phương cơ hội.

"Cứ vậy đi, tôi muốn về nhà, đã lâu không về, muốn nghỉ ngơi cho đã."

Tần Túc không phải người giỏi khuyên giải người khác, thấy Tiêu Hòa đã quyết ý, anh đành nuốt lời trở vào.

Tiêu Hòa đi, cứ thế vô ưu vô lự bỏ đi.

Hắn biết Phàn Thâm sẽ tỉnh, cũng biết Phàn Thâm sẽ thông qua suy nghĩ của Tần Túc biết bản thân mất trí nhớ.

Nhưng không sao, chuyện giữa hắn và Phàn Thâm chỉ có bọn hắn biết, điều Tần Túc nghe được bất quá chỉ là vài câu kể lại, không thể đại biểu cái gì.

Hơn nữa mất trí nhớ, thứ mất đi không chỉ ký ức, nhiều hơn là cảm tình.

Không có phần tình kia, những chuyện từng trải đều thiếu sinh khí, không thể khơi gợi cảm xúc.

Cùng lắm Phàn Thâm sẽ nghi hoặc, nhưng Tiêu Hòa biết, Phàn Thâm sẽ không tò mò đi khám phá.

Y rất thông minh, người thông minh sao mà không hiểu?

Như vậy... chí ít Phàn Thâm không cần đeo lên lưng gánh nặng tình cảm, chí ít có thể giảm bớt chút áp lực.

Chỉ là... Tiêu Hòa về đến nhà, lần đầu tiên không cách nào nở nụ cười với ba mẹ, hắn về phòng, trốn vào chăn, khóc đến thở không ra hơi.

Hắn đã tự tay cắt đứt hạnh phúc đời này.

-Hết chapter 90-


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com