Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1.1. Nhớ chàng thân héo hắt, qua rồi bao tháng năm¹

¹ "Tư quân linh nhân lão, tuế nguyệt hốt dĩ vãn": trích bài thơ Hành hành trùng hành hành (Khuyết danh - Trung Quốc), bản dịch thơ của Hồ Trung Hậu.

***

Tiểu Yêu mơ thấy một giấc mơ.

Trong không gian yên ắng quỷ dị, nàng thấy mình lơ lửng giữa không trung, mơ hồ có thể nhìn thấy từng doanh trướng một trong sơn cốc trước mặt, không một chút ánh sáng, cũng không một chút thanh âm nào.

Núi non trùng điệp, rừng lớp lớp nhấp nhô.

Ngay khi Tiểu Yêu tự hỏi đây là đâu, một bóng hình như tuyết ngồi trên một phiến đá xanh lớn lọt vào tầm mắt nàng.

Cơn đau bất ngờ xuyên qua tim, Tiểu Yêu trào nước mắt, lo lắng vươn hai tay ra. Nhưng khi nàng liều mạng vươn tay về phía trước, hai tay lại xuyên qua ngực nam nhân ấy.

"Tương Liễu! Tương Liễu!"

Đáng tiếc, đây là trong giấc mơ của Tiểu Yêu, nàng không thể chạm vào y, Tương Liễu cũng không thể nghe lời nàng gọi.

Bấy giờ, Tương Liễu mặc y phục màu trắng đang nhìn từ trên xuống một vật điêu khắc bằng gỗ Phù Tang, đó là một em bé đồ chơi với cái bụng phệ đang mỉm cười. Tiểu Yêu lơ lửng cạnh y, nước mắt lưng tròng nhìn em bé đồ chơi trong tay Tương Liễu, đột nhiên cảm thấy đầu đau như bị kim châm. Nàng nhận ra em bé đồ chơi đó là bởi vì... nó là quà cưới mà Tệ Quân đã tặng cho nàng.

Lúc Tiểu Yêu bàng hoàng đưa tay gạt nước mắt, Tương Liễu đã lật ngược đế của em bé đồ chơi lên, để lộ phần bụng rỗng, lấy ra một quả cầu làm từ băng tinh khác.

Bên trong quả cầu băng tinh trong suốt như pha lê, vực nước biển màu lam kia, những chú cá ngũ sắc xinh đẹp kia, một vỏ sò khổng lồ màu trắng, nàng người cá yêu kiều và chàng người cá bơi lội giữa biển cả cạnh vỏ sò đều do Tiểu Yêu tạo ra cả.

Nhưng bàn tay đang vươn ra của nàng người cá lại bị một chàng trai nắm chặt, Tiểu Yêu thoáng nhớ lại khi nàng làm quả cầu bằng băng tinh này thì không có chàng trai đó. Nàng muốn lớn tiếng hỏi Tương Liễu tại sao không dùng đồ nàng làm sẵn, há miệng, mới phát hiện trừ nghẹn ngào thổn thức ra mình không thể phát ra âm thanh nào khác.

Trong mộng, mặc Tiểu Yêu có khóc lóc kêu gào thế nào Tương Liễu vẫn không hề hay biết. Lúc này y đang dùng ngón tay làm lưỡi kiếm khắc gì đó bên cạnh chàng người cá, vừa khi Tiểu Yêu muốn lại gần nhìn cho rõ, một làn sương mù trên núi theo gió tràn tới, che khuất tầm nhìn của nàng.

Một lát sau, sương mù tan đi, Tiểu Yêu chỉ thấy em bé đồ chơi mặt cười trong tay Tương Liễu đã được đóng nắp ở đế lại, cho vào túi, buộc vào lưng Quả Cầu.

"Hãy đến Ngọc Sơn và nói với Tệ Quân, đây là quà cưới của huynh ấy tặng cho Tiểu Yêu."

Từng chữ một truyền vào tai Tiểu Yêu rất rõ ràng.

Kinh ngạc, nàng đau lòng không kềm được nữa, run rẩy đưa tay muốn ôm ngực, lại bị một lực mãnh liệt kéo trở về.

***

Ở một hòn đảo không tên giữa biển khơi.

Đồ Sơn Cảnh đã thức giấc vào lần đầu Tiểu Yêu kêu Tương Liễu, chàng giơ tay thắp đèn dưới sàn cạnh giường, rồi trong ánh sáng ấm áp mờ ảo kia, lo lắng nhìn nàng.

Tiểu Yêu như bị ma ám, lệ tuôn từ khóe mắt đến tai làm gối ướt đẫm, tay trái run rẩy áp nơi tim, lồng ngực phập phồng theo tiếng nức nở.

Cảnh nhẹ nhàng đặt tay lên trán Tiểu Yêu. Theo linh lực chầm chậm thấm vào, ý thức của Tiểu Yêu dần trở nên rõ ràng. Vừa mở mắt, nàng cảm nhận được một bàn tay ấm áp phủ lên trán, nỗi đau đớn trong mộng vẫn còn vương trong tâm trí, vì thế vô thức lẩm bẩm.

"Tương Liễu..."

Lời vừa cất lên, Tiểu Yêu đã hoàn toàn tỉnh táo.

Cảnh sửng sốt một hồi nhưng rồi nghiêng người về phía trước, vẻ mặt bình thường lại ngay: "Tiểu Yêu, nàng gặp ác mộng rồi." Chàng đỡ nàng dậy dựa vào gối, "Có cần ta rót cho nàng chút nước không?"

Trước khi trời sáng, Tiểu Yêu lau vội lệ đọng trên khóe mắt, dưới ánh đèn mờ ảo nàng dường hơi bối rối: "Em không sao... em chỉ nằm mơ thôi." Cảnh ậm ừ đáp lại, không nói nữa...

Tiểu Yêu yếu ớt dựa vào gối, điều hòa lại nhịp thở, một lúc sau mới khẽ nói: "Cảnh, em mơ thấy Tương Liễu..."

"Ta biết." Cảnh chầm chậm đáp, "Ta nghe mà."

Tiểu Yêu bất an: "Cảnh, không phải em..."

"Đừng nghĩ chồng nàng lòng dạ hẹp hòi như vậy. Tương Liễu đã nhiều lần cứu mạng nàng, ta rất biết ơn y. Ta biết, lúc đó y... rất thê thảm, nàng thương cảm cũng lẽ thường tình." Cảnh nắm tay nàng, "Tiểu Yêu, ta có thể đợi đến khi nàng hoàn toàn buông bỏ y."

Đôi mắt Tiểu Yêu lại nhỏ lệ.

Cảnh hiểu rõ nàng, chàng biết nàng chưa bao giờ muốn quên đi Tương Liễu. Cho dù cuối cùng hai người đã cắt đứt, cho dù Tương Liễu khinh thường hủy bỏ mọi giao dịch giữa họ, cho dù đến cuối cùng y vẫn không nói lời từ biệt, cho dù ngay cả ký ức trong gương Tinh Tinh y cũng muốn xóa đi... nhưng Tiểu Yêu chưa bao giờ muốn quên y đi.

Cảnh nói đúng, nàng không buông tay được.

Ngày trước khi quyết định rời đi, Tiểu Yêu đã định đến biển mà sống. Sóng xanh ngàn dặm, biển rộng trời cao, Tương Liễu từng nói ngoài khơi có rất nhiều đảo vô danh, quả nhiên họ đã tìm được một hòn đảo xinh đẹp để Miêu Phủ và Tai Trái an cư lạc nghiệp.

Chỉ là Cảnh không biết rằng sau khi đến đây, Tiểu Yêu thường mơ thấy Tương Liễu. Y trong mộng có lúc là tướng quân tóc trắng bắt nạt nàng ở trấn Thanh Thủy, lại có khi là Phòng Phong Bội ở thành Hiên Viên dẫn nàng đi du hí nhân gian, có đôi khi Tiểu Yêu cười trong mơ, nhưng nhiều lần lại rơi lệ.

Mặc dù ngày thường Tiểu Yêu vẫn vậy, bốn người thường ra biển câu cá, cười đùa ầm ĩ, nhưng Tiểu Yêu vô tình rồi thỉnh thoảng lại xuất thần, Cảnh đều âm thầm nhận ra cả. Là hậu duệ của Cửu Vĩ Hồ, chàng sâu sắc cảm nhận được rằng mối quan hệ giữa Tiểu Yêu và Tương Liễu không chỉ đơn giản như chàng biết, nhưng Tiểu Yêu đã không muốn nhắc thì chàng sẽ không hỏi, tất cả những gì chàng làm về sau chỉ là dịu dàng bầu bạn với nàng mà thôi. Chỉ là Cảnh biết trong lòng Tiểu Yêu luôn chôn giấu một nỗi đau về Tương Liễu, mà ngày nào nàng còn chưa buông bỏ nỗi đau kia thì ngày ấy trái tim nàng còn chưa thuộc về chính mình, bởi thế mà từ khi thành thân đến nay hai người vẫn chưa động phòng hoa chúc.

Nhưng Tiểu Yêu đêm nay khóc buồn bã và vô vọng đến thế, dù nàng chỉ run rẩy nức nở thôi nhưng cả linh huyết lẫn linh lực của nàng đều như đang kêu gào vậy. Trong ánh sáng tù mù quanh mình, Cảnh nhìn Tiểu Yêu lặng lẽ khóc, chàng thở dài rất khẽ rồi đưa tay ôm Tiểu Yêu vào lòng.

Sau hồi lâu như vậy, Tiểu Yêu bỗng nói: "Cảnh, còn nhớ khi chúng ta thành hôn, A Tệ tặng chúng ta một đôi ngọc bội và một em bé đồ chơi mặt cười bụng bự, phải không?"

"Ừ." Cảnh biết em bé đồ chơi đó. Cái đầu thật bự, cái bụng cũng thật bự, lúc nhìn thấy em bé đồ chơi Tiểu Yêu đã bật cười, đó là nụ cười đầu tiên của Tiểu Yêu kể từ ngày hay tin Tương Liễu qua đời.

"Cảnh..." Tiểu Yêu ngẩng đầu, đôi mắt lại hoe đỏ, nàng thì thầm, "Vừa rồi em mơ thấy Tương Liễu, em mơ thấy y đang cầm em bé đồ chơi đó, y đã khắc ra nó... Mặc dù em biết đó chỉ là một giấc mộng, nhưng em... trước nay em chưa bao giờ cảm thấy thế này, em còn ước đó là thật..."

Cảnh im lặng, đột nhiên chàng không biết phải nói gì, chàng biết Tiểu Yêu sẽ không dối mình, cũng biết lúc này Tiểu Yêu không cần chàng lên tiếng.

"Lúc đó... em biết y tự chọn cho mình kết cục tốt nhất, bởi vì y, y... y không để tâm điều gì cả. Em từng nói y khờ khạo, nhưng kẻ khờ khạo thật ra chỉ có mình em..."

"Em... Thật ra em cũng không nghĩ nhiều, dù sao y cũng là kẻ thù của ca ca em, trong lòng y em thậm chí còn không phải bạn bè, y chỉ lợi dụng em mà thôi..."

"Em không muốn buồn bã, chỉ là một giấc mộng thôi, là giả, không thể là thật được. Sao em phải buồn bã, em không muốn buồn..."

Tiểu Yêu vừa nói vừa khóc, rồi giọng nàng nhỏ dần, nàng khẽ thu mình trong vòng của Cảnh, cổ họng khó tránh đau rát, sự bất lực và buồn bã đã lâu không cảm nhận được lại ập đến, Tiểu Yêu lại gắng sức kìm nén cảm giác này.

Cảnh có thể cảm nhận được tâm tình của Tiểu Yêu lúc này, chàng nghĩ, có lẽ giấc mơ đã tiết lộ sự không cam tâm trong lòng Tiểu Yêu, chàng cũng thấy nhẹ nhõm vì Tiểu Yêu không giấu giếm mình cảm xúc của nàng, chàng biết bây giờ mặc dù hai người đã là phu thê, chàng vẫn nên cho Tiểu Yêu chút thời gian để nàng yên tĩnh một mình. Cho nên, chàng mở lời trước sau khi Tiểu Yêu im lặng hồi lâu, cố gắng từ tốn nhất có thể: "Tiểu Yểu, sao mình không quay lại Ngọc Sơn, nàng có thể hỏi riêng Tệ Quân." Cảnh thấy Tiểu Yêu trong vòng tay mình ngây ra một lúc, bèn áp cằm vào trán nàng như thể an ủi, khẽ nói: "Nàng có nhớ lời ta nói không, gần gũi như phu thê cũng cần một chút thời gian riêng tư, ta nghĩ, nàng cần biết câu trả lời ấy một mình."

"Ta không còn là Đồ Sơn Cảnh nữa, mà là Diệp Thập Thất của nàng. Nàng chỉ cần làm những điều nàng muốn, ta sẽ luôn ở bên."

Môi Tiểu Yêu mấp máy, không biết phải đáp lời như thế nào, Cảnh lại khẽ hỏi: "Được không?", nàng ngẩng đầu nhìn chàng, mắt còn chưa ráo lệ.

Cảnh cũng nhìn nàng, rồi cúi đầu hôn lên trán Tiểu Yêu: "Đi đi Tiểu Yêu, chờ nàng tìm ra câu trả lời rồi, Tai Trái và ta sẽ đợi nàng về nhà."

***

Hai ngày sau, Ngọc Sơn.

Nơi ngọn núi một mình một cõi, hai quốc gia như huyền ảo hư vô. Lần nữa đứng trong rừng đào bên bờ Dao Trì Ngọc Sơn, Tiểu Yêu thấy rối bời. Sau khi Tương Liễu qua đời, nàng đã quyết nước ra biển, chim vào rừng, nhưng giờ đây vì tìm được đáp án hợp lý trong một giấc mơ, nàng lại quay về nơi mình đã trốn thoát.

Rừng đào trải ngàn dặm, mênh mông không điểm dừng. Lúc Tệ Quân đến đã thấy Tiểu Yêu và Miêu Phủ đứng dưới bóng hoa, phía xa mây tản ra, đằng đông xe mây của Cảnh đang dần khuất dạng.

Gió chớm thổi, cánh hoa đào lả tả rơi như mưa, nhẹ nhàng lướt qua hàng mày, đôi má rồi bờ vai Tiểu Yêu. Đứng bên bờ Dao Trì, nàng ngắm nhìn khắp trời mưa hoa, còn không để ý Tệ Quân đến gần, Miêu Phủ cúi chào rồi rời đi.

Tệ Quân có khuôn mặt tuấn tú, đôi mày dài đến tóc mai, tuy có một cặp mắt hồ ly nhưng lại uy nghiêm lạ thường. Trong ký ức của hắn, Tiểu Yêu dường như vẫn là bé gái trong sáng và rạng rỡ đứng sau lưng A Hành hàng trăm năm trước, nhưng nháy mắt, cát bụi lại về với tàn tro, A Hành và Xi Vưu tử trận, Tiểu Yêu cô độc lớn lên, Thương Huyền cũng lên ngôi cửu ngũ. Ban đầu hắn thắc mắc vì sao Cảnh lại đưa nàng một mình trở lại Ngọc Sơn, nhưng khi cẩn thận nhìn nàng, hắn thấy Tiểu Yêu đang ôm một bé đồ chơi bụng bự mặt cười được khắc bằng gỗ Phù Tang trên tay, tức thì dường như hiểu ra điều gì đó.

Thế là Tệ Quân thở phào nhẹ nhõm, bước đến bên cạnh Tiểu Yêu.

"Nơi này vẫn đẹp như vậy." Tiểu Yêu không quay đầu, thấy Tệ Quân đứng cạnh mình đưa tay hứng lấy một cánh hoa rơi, "Tuy đẹp nhưng yên tĩnh quá, vậy mà mẹ ở lại đây những mười sáu năm."

Tệ Quân cười: "Lúc đó Xi Vưu trộm cung Bàn Cổ, Vương mẫu tiền nhiệm vịn cớ này để cấm túc A Hành. Cũng vì bà ấy là người duy nhất có mặt bên ngoài địa cung vào thời điểm đó."

Lúc này Tiểu Yêu mới quay đầu nhìn về phía Tệ Quân, mắt hiện lên ý cười, nàng từng nghe mẹ kể chuyện thế này: "Cung Bàn Cổ, lấy tim đổi tim, rồi chuyện gì xảy ra?"

"Thật ra ta cũng không rõ, chỉ biết trên đời này không có mũi tên nào khớp với cây cung, nhưng sau khi giương cung bắn ra, chỉ cần trong lòng muội nghĩ đến một người, bất kể cách xa bao nhiêu, cho dù là thần hay quỷ, sống hay chết cũng có thể gặp lại."

Nói rồi, trái tim Tệ Quân như hẫng mất nhịp, hắn hơi bất an nhìn Tiểu Yêu, thấy vừa rồi nàng còn cố nén cười, giờ lại cau mày buồn bã, nghiêm túc lặp lại câu nói vừa rồi.

"Là thần hay quỷ... sống hay chết..."

"Tiểu Yêu!" Tệ Quân nhất thời hoảng sợ, "Muội..."

Muội muốn dùng cung Bàn Cổ để gặp ai? Câu này hắn không hỏi nên lời.

Ngược lại Tiểu Yêu đột nhiên cười nói: "Nếu vậy, cung Bàn Cổ này thật xứng là binh khí lợi hại nhất. Lúc cha trộm nó đi, dì Mi cấm túc mẹ sáu mươi năm cũng không lỗ." Nàng quay lại, ôm chặt em bé đồ chơi mặt cười trong tay vào ngực, nghiêm túc nhìn Tệ Quân, "À, huynh xem em bé đồ chơi này xem."

Mặc dù Tiểu Yêu đến Ngọc Sơn chỉ vì một giấc mơ, nhưng không hiểu vì sao nàng lại ngoan cố tin rằng mọi thứ mình nhìn thấy trong mơ đều là thật. Tiểu Yêu coi Tệ Quân như trưởng bối, cũng là ca ca, là người thân, bèn nói ra những gì mình nghĩ trong lòng, nàng muốn biết làm sao mới mở nó ra được.

Tệ Quân khẽ cau mày.

"Tiểu Yêu, không biết vì sao muội muốn ta mở ra, nhưng dù sao đây cũng là gỗ Phù Tang." Hắn nghiêm túc nói: "Nếu mở ra, sau này muội muốn cầm chơi cũng khó..."

Tiểu Yêu rũ mắt: "Muội biết... nhưng muội..."

"Nếu đã quyết định mở, vậy thì mở đi!" Bấy giờ Liệt Dương vừa tới, nghe được đoạn đối thoại phía sau, nhất thời gai mắt bộ do dự của cả hai, nháy mắt hoá thành Lang điểu cắp lấy em bé mặt cười từ tay Tiểu Yêu, lời vừa dứt lại hoá thành người đáp xuống đất, giáng mạnh một chưởng lên em bé mặt cười. Một tràng ánh sáng trắng loá qua, ngạc nhiên là em bé đồ chơi mặt cười kia vẫn vẹn nguyên đứng trên mặt đất.

Cả Tiểu Yêu lẫn Tệ Quân đều sửng sốt.

Động tác trên tay Liệt Dương cũng hơi chững lại, rồi hắn lại tăng thêm ba phần linh lực, nhưng lần này bụi cỏ bên cạnh tan thành tro bụi mà em bé đồ chơi vẫn không hề hấn gì.

Trái tim Tiểu Yêu đập thình thịch, em bé đồ chơi này càng khó phá hủy bao nhiêu, nàng càng đến gần câu trả lời trong lòng mình bấy nhiêu.

Còn Tệ Quân lại cau mày, trầm tư.

"Gỗ Phù Tang này huynh kiếm ở đâu ra vậy? Cứng còn hơn huyền thiết của Hắc Diệu quốc nữa!" Liệt Dương xoa xoa cổ tay, liếc nhìn Tệ Quân đầy bất mãn rồi mổ thật mạnh xuống tai hắn.

Tệ Quân ăn đau, đưa tay chặn Liệt Dương lại, ngẩng đầu lên nghiêm túc nói: "Tiểu Yêu, em bé đồ chơi này đã được ngâm trong nhựa Phù Tang, lấy máu bày trận mấy tháng ròng." Hắn nhìn Tiểu Yêu, bình tĩnh quan sát biểu cảm của nàng. "Không dễ mở ra đâu."

Tâm trí Tiểu Yêu cứ vang lên những lời trước đó của Tệ Quân, ngâm nhựa Phù Tang, bày huyết trận vài tháng, nàng vô thức chắc chắn em bé đồ chơi thuộc về người nọ trong giấc mơ, cảm thấy không thể chấp nhận được.

Lòng nàng thầm hỏi Tương Liễu, rõ ràng ngài nói hai ta chỉ có giao dịch, vì sao lại bỏ thời gian công sức làm ra thứ này, lại còn nói là A Tệ tặng?

Liệt Dương ở bên cạnh nhìn ánh mắt Tiểu Yêu chuyển từ kinh ngạc sang bi thương, rồi lại từ bi thương chuyển thành hoang mang, cuối cùng lộ vẻ nhàn nhạt tự giễu. Hắn nghi hoặc hồi lâu nhưng cũng không cất tiếng hỏi.

Không rõ vì sao, Tệ Quân bỗng nhiên nhớ tới A Hành trước kia, Tiểu Yêu đối diện hắn thì lộ vẻ cô độc trong mắt, lòng hắn âm thầm thở dài.

Lúc này, bên bờ Dao Trì trăm hoa đua nở, dưới ao sóng biếc lăn tăn, hoa in bóng nước, nước lồng sắc hoa, rực rỡ muôn màu, nhưng trong sự im lặng của cả ba, cảnh đẹp nhường ấy lại lộ ra cảm giác tiêu điều.

"À, huynh nói em bé đồ chơi này là do dùng huyết trận kết thành một khối, giờ muội muốn mở ra, có cần máu của người tạo ra nó hay không?"

Hồi lâu sau, cuối cùng Tiểu Yêu khẽ cất lời.

Tệ Quân im lặng. Hắn biết ngày đó đại chiến căng thẳng, e là Tương Liễu không có nhiều thời gian để chờ Phù Tang hấp thu nước, kết thành huyết trận chắc chắn rất lãng phí linh lực. Tuy nhiên, bây giờ Tương Liễu đã chết, ngay cả chân thân của y cũng biến thành một vũng máu đen... Khi Tệ Quân còn do dự, không biết phải trả lời thế nào thì Tiểu Yêu đã nắm lấy tay hắn, nói với hắn từng chữ một: "Lấy máu của muội đi."

Tệ Quân nghi hoặc: "Của muội ư?"

"Của muội." Tiểu Yêu mím môi. Cho dù cuối cùng nàng từ biệt Tương Liễu như thế nào, ba mươi bảy năm ngày đêm bên nhau kia vẫn là thật, "Hiện tại máu chảy trong người muội... là máu của y."

Từ đầu đến cuối, Tiểu Yêu chưa bao giờ hỏi ai đã làm ra em bé đồ chơi mặt cười đó, một người không hỏi, một người không nói, thảy đều ăn ý không nhắc đến tên của Tương Liễu.

Mà Tệ Quân cuối cùng cũng hoàn toàn hiểu, trước kia Tiểu Yêu và Tương Liễu đã gieo cổ tình nhân, cho nên lúc ấy Tương Liễu mới có thể cứu Tiểu Yêu, còn bây giờ máu trong người Tiểu Yêu là của Tương Liễu, âu cũng vì y từng dùng mệnh tục mệnh cho nàng một lần, thế nên Tiểu Yêu mới có thể hít thở và sống sót dưới nước ngay cả khi nàng không có Ngư đan.

Tệ Quân nhìn đôi mắt Tiểu Yêu giống hệt với Xi Vưu, thở dài nhìn bầu trời màu thiên thanh không gợn mây trên đỉnh Ngọc Sơn, lòng tự hỏi: A Hành, nếu là ngài, ngài có muốn để con gái mình biết sự thật không?

Cánh hoa đào bay khắp trời, nhưng không người hồi đáp.

Một lúc lâu sau, Tệ Quân lại nắm tay Tiểu Yêu, thở dài.

"Thôi, xem như ta mở em bé đồ chơi mặt cười ấy ra cho muội vậy."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com