Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

4.1. Lòng tự dây hoa lụa, hai dải ngàn đan thắt¹

¹ "Tâm tự song ty võng, trung hữu thiên thiên kết": trích từ bài thơ Thiên thu tuế của Trương Tiên (Trung Quốc thời Bắc Tống), bản dịch thơ của Nguyễn Đức Tiến.

***

Hôm sau.

Tiểu Yêu ngồi trên giường một lúc lâu, xoa xoa cái trán đã sưng vì say rượu. Nhưng nàng không nhớ nổi tối qua đã xảy ra chuyện gì, nữa là việc mình thay y phục khi nào.

Ký ức của nàng dừng lại khi nàng hỏi Tương Liễu, "Có phải nếu muốn có được thứ gì, nhất định phải tin thứ đó tồn tại và hết lòng vì nó không?" Còn về những chuyện xảy ra sau đó... Tiểu Yêu nhủ thầm, tắm gội xong thì hỏi Tương Liễu là biết.

Nhưng khi nàng choàng áo khoác, mở cửa ra, lại phát hiện Tương Liễu không có ở đây. Có điều trên bàn đá trong sân là một mâm thức ăn ngon, chắc nhờ có linh lực bảo vệ nên vẫn bốc khói nghi ngút giữa trời đông lạnh giá.

Hốt nhiên Tiểu Yêu khẽ nở nụ cười. Chắc chắn là Tương Liễu có việc phải về doanh trại, sợ quấy rầy giấc ngủ của nàng nên mới bày vẽ thế này. Lòng thầm mừng rỡ, nàng kéo sít cổ áo lại, yên tâm ngồi xuống ăn.

Khi nàng thoả mãn buông đũa, cả bàn thức ăn dường như đã được sắp đặt trước, thoắt cái hoá thành mâm tuyết trắng rồi biến mất trong ánh sáng màu xanh nhạt. Tiểu Yêu ngây ngẩn, oà thốt lên chuyện này hay thế, đỡ tốn bao nhiêu là công sức rửa chén bát nồi niêu.

Vừa khi Tiểu Yêu định bụng nhờ Tương Liễu dạy nàng ngón nghề này, lại thình lình nhớ ra mình không học được vì linh lực yếu kém, thì một con đại bàng mào vàng lông trắng từ đâu bay tới đáp xuống trước mặt Tiểu Yêu.

Gặp lại cố nhân, Tiểu Yêu vui vẻ gọi: "Quả Cầu!" Nàng sờ sờ lưng con đại bàng trắng, nhìn chung quanh, "Chủ của mày đâu?"

Quả Cầu vỗ vỗ cánh, nhìn trời kêu lên, như thể đang giục Tiểu Yêu leo lên lưng mình.

Tiểu Yêu mừng rỡ hỏi: "Tương Liễu nhờ mày đưa tao đi gặp y ư?"

Quả Cầu lắc đầu.

Tiểu Yêu ngập ngừng hỏi: "Tương Liễu muốn mày đưa tao trở về à?

Quả Cầu gật đầu.

Tiểu Yêu đứng như trời trồng, bao nhiêu vui mừng hạnh phúc vừa rồi tan biến hết. Quả Cầu thấy nàng ngây người bèn đi tới, mổ vào tay Tiểu Yêu, giục nàng nhanh lên.

"Tao không đi!" sắc mặt Tiểu Yêu trầm xuống, "Mày đi nói với tên yêu quái chín đầu kia, đừng hòng đuổi tao đi như vậy!" Nói xong nàng tức giận quay về phòng, đóng sầm cửa lại.

Quả Cầu một mình đứng một chân, khó hiểu nghiêng đầu nhìn nàng vào nhà, trong cổ họng kêu ùng ục vài tiếng rồi vỗ cánh, bay vút lên không trung, bay về phía ngọn núi bên ngoài trấn Thanh Thủy.

***

Một mình Tiểu Yêu ngủ vùi trong phòng cả ngày không ăn không uống, đêm hôm sau tỉnh dậy, nàng nhìn lậu hồ² thì thấy mới canh tư³.

² Từ nguyên là 更漏, tức canh lậu, danh từ chỉ giọt đồng hồ điểm canh của đồng hồ nước ngày xưa, ý muốn nói thời gian. Ở đây xin dịch là lậu hồ 漏壺, một danh từ chỉ đồng hồ nước ngày xưa.

³ Canh tư: từ 1 giờ sáng đến 3 giờ sáng.

Nàng uể oải nằm xuống, nhắm mắt ép mình tiếp tục ngủ, vừa mới trở người thì đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Nàng mở mắt ra ngồi dậy, đã thấy Tương Liễu ngồi ở một bên giường, lạnh lùng nhìn mình.

Thế là Tiểu Yêu không nói lời nào, chỉ nhìn y chằm chằm, thể như đang đánh cược xem ai thua trước.

Tương Liễu im lặng, đưa tay vuốt ve cổ Tiểu Yêu, vuốt rất nhẹ nhàng nhưng giọng điệu lại lạnh như băng: "Không đi?"

Tiểu Yêu quay ngoắt đi: "Không đi."

Tương Liễu nhe răng nanh cắn thẳng vào cổ Tiểu Yêu, nhưng Tiểu Yêu không trốn tránh. Nhưng răng nanh vừa chạm đến da liền rụt lại, Tương Liễu không cắn thật mà nhẹ nhàng mút lấy, để lại trên cổ Tiểu Yêu một dấu hôn ái muội rõ ràng.

Rồi y ngẩng đầu lên, "Tại sao?"

Tương Liễu đang hỏi nàng, nhưng khi Tiểu Yêu quay đầu lại nhìn y, lại phát hiện trong mắt y thoáng vẻ mờ mịt. Màn đêm ngoài cửa sổ và ánh đèn trong nhà ánh lên mắt y, đôi con ngươi sâu hút loé lên vẻ u tối, lạnh lùng, gương mặt y vô cảm nhưng có đôi phần tức giận.

Tiểu Yêu theo bản năng cảm nhận được áp lực từ y, nhưng đột nhiên bình tĩnh trở lại. Nàng ngồi thẳng lưng, nói từng chữ một: "Tôi chỉ không muốn bỏ ngài đi mà không lời từ biệt. Nếu ngài nhất quyết đuổi tôi đi, ngài phải cho tôi một lý do."

Kỳ thực Tiểu Yêu cũng biết vì việc mình thoái hôn rồi biến mất, có thể ngoài kia sẽ náo động. Cao Tân, Hiên Viên và Xích Thủy hẳn là đang tìm nàng, nhưng bây giờ nàng chỉ muốn dành mỗi giây mỗi phút mình có cho Tương Liễu, dù chỉ còn một ngày thôi cũng được.

Tương Liễu nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, lát sau mới tiếp lời. Giọng y vẫn lạnh lùng, song lửa giận tựa hồ đã nguôi bớt: "Muốn có lý do à?" Hắn duỗi ngón tay xoa nhẹ vết bớt hoa đào trên trán Tiểu Yêu, "Ta có thể cho cô một lý do, nhưng đừng hối hận."

Tiểu Yêu còn chưa hiểu kịp lời y, thình lình có một lực đẩy rất mạnh từ sau gáy, ép nàng đổ người về phía Tương Liễu. Gương mặt Tương Liễu vừa hiện ra trước mắt, môi nàng đã bị hắn hôn.

Tiểu Yêu mở to mắt nhìn.

Trước đây dưới biển, khi độ khí cho nàng y cũng từng hôn nàng, nhưng đó chỉ là cái chạm môi nhẹ nhàng, ngắn ngủi. Còn nụ hôn lần này không ngắn ngủi cũng không phải chạm nhẹ, vừa rồi khi để lại dấu hôn ở cổ Tương Liễu đã xúc động rồi, nên lúc này y vô cùng cuồng bạo.

Trong lúc đầu óc trống rỗng, Tiểu Yêu kinh ngạc trộm nghĩ, hẳn phải là đôi tình nhân lưỡng tình tương duyệt mới hôn nhau như thế. Nàng hơi hoảng hốt, sao mình và Tương Liễu chưa gì đã đến bước lưỡng tình duyệt ấy rồi?

Giữa lúc Tiểu Yêu suy nghĩ rối rắm chợt thấy lưỡi mình bị cắn phải, mà sau khi mút lấy lưỡi nàng, nụ hôn của Tương Liễu càng trở nên mãnh liệt hơn.

Không, không đúng, không nên như thế.

Tiểu Yêu cuối cùng cũng biết Tương Liễu đang trừng phạt nàng, thế nên nàng vặn người, cố gắng đẩy y ra, nhưng chợt phát hiện y đã kéo hai tày nàng lên đè ở trên đầu, hai chân của nàng cũng bị y kìm lại, nàng càng kháng cự lại càng bị y áp chế cứng rắn hơn.

Chỉ trong nháy mắt, nàng đã bị Tương Liễu đè xuống giường.

Tiểu Yêu nhớ tới trước đây, tuy rằng gương mặt Tương Liễu rất tuấn tú, lúc còn là Phòng Phong Bội lại tinh thông thi hoạ cầm kỳ, nhưng dù sao y cũng là con nuôi của Cộng Công, là tướng quân của nghĩa quân Thần Nông, là cao thủ nhất nhì Đại Hoang này, nhất là, là yêu vương chín đầu của biển cả từng giẫm lên vô số máu thây, thế nên từ trước đến nay y vốn mạnh đến đáng sợ.

Lúc nàng bị hôn đến suýt ngất đi, Tương Liễu cuối cùng cũng rời khỏi môi Tiểu Yêu.

Tiểu Yêu thở hổn hển dồn dập, lại phát hiện mình á khẩu mất, vì lúc này đôi mắt đỏ như máu yêu dị của Tương Liễu lại xuất hiện. Y thở hổn hển, chồm thẳng lên người Tiểu Yêu, một tay xé toạc bộ y phục màu trắng đang mặc, để lộ thân người săn chắc.

Tiểu Yêu kinh ngạc nhìn Tương Liễu, rồi hôn đến suýt quên thở.

Một tay y giữ chặt hai tay nàng, tay còn lại cởi thắt lưng nàng, luồn vào eo nàng. Tương Liễu nhắm mắt lại, nửa thân trên trần trụi cách một lớp áo mỏng áp sát vào nàng. Tiểu Yêu cuối cùng bắt đầu hoảng hốt, sợ hãi. Nàng biết nếu cứ tiếp tục thế này thì chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng đó chắc chắn không phải điều nàng muốn. Tận đáy lòng cảm thấy tuyệt vọng, nàng khóc nấc lên.

Không, Tương Liễu.

Xin ngài, đừng.

Thình thịch, thình thịch, hai người nhất tề thấy lồng ngực mình thắt đau.

***

Lúc này Tương Liễu mới dừng lại, chầm chậm mở mắt ra.

Đôi mắt yêu dị biến mất, y lại bỏ qua cho nàng.

Sau khi nhịp thở nặng nề khôi phục lại bình thường, Tương Liễu bình tĩnh xuống giường nhặt y phục vứt dưới đất vắt lên tay, đứng trước giường như một tên hoang đàng chuyên bắt nạt con gái nhà lành, từ trên cao nhìn xuống Tiểu Yêu bằng ánh mắt vô cảm.

Không biết qua bao lâu, Tiểu Yêu mới ngẩn người chống tay lên giường chậm rãi ngồi dậy, hai tay không kìm được run rẩy, lấy chăn che trước ngực, lòng hoang mang: "... Tại sao?"

Tương Liễu cúi đầu nhìn nàng, thản nhiên nói: "Đây chính là lý do." Nhìn thân thể Tiểu Yêu run rẩy dưới chăn, y hừ lạnh một tiếng, "Vì khi cô ở cạnh ta, ta sẽ đối xử với cô như vậy."

Đột nhiên Tiểu Yêu thấy người lạnh lẽo.

Trước đây, Tương Liễu là khổ nạn duy nhất của nàng khi ở trấn Thanh Thủy, sau này khi nàng lấy lại thân phận, y trở thành Phòng Phong Bội, hai người từng cùng nhau dạo chơi khắp nhân gian, cũng có khi đối nghịch lẫn nhau, nhưng chưa từng vì thân phận và lập trường của nhau mà đến nỗi một mất một còn. Mãi cho đến khi Phong Long qua đời, thì cũng phải vào cái đêm cả hai nói lời từ biệt, thề cả đời không bao giờ gặp lại nhau, nàng mới lần đầu tiên nhìn thấy khoảng cách giữa hai người họ.

Nhưng sau này... sau này...

Mũi Tiểu Yêu cay xót, nếu đã như thế, thì rốt cuộc vì sao lúc ấy ngài còn làm những việc kia?

Tương Liễu cảm nhận được sự đau lòng của Tiểu Yêu, y chợt nhắm mắt lại, tựa như chính mình cũng đớn đau giống vậy. Hồi lâu sau y lại mở mắt ra, giọng điệu bình tĩnh hơn, thoạt nghe có vẻ mệt mỏi: "Tiểu Yêu, cô đi đi. Từ nay về sau tránh ta càng xa càng tốt."

Trận tuyết đầu mùa đã tan, giờ đây màn đêm mông lung, qua lớp giấy dán cửa sổ sáng màu, loáng thoáng có thể trông ra tầng không ngoài kia mờ mịt.

Từ nay về sau tránh ta càng xa càng tốt.

Lời của Tương Liễu vang vọng bên tai, Tiểu Yêu như nghĩ tới điều gì, bỗng ngẩng đầu nhìn y.

Mặc dù so với y, Tiểu Yêu xấu hổ như thế vừa đáng thương vừa buồn cười, nhưng nàng vẫn cố chấp nhìn chằm chằm vào mắt Tương Liễu. Y vẫn là yêu quái chín đầu thờ ơ vác thậm chí lạnh lùng như trước đây, nhưng nhớ đến quả cầu bằng băng tinh, Tiểu Yêu nhận ra thật ra y chỉ đang cố gắng đuổi mình đi mà thôi.

Y chẳng những muốn đuổi nàng rời khỏi ngôi nhà này để quay về Hiên Viên hay Cao Tân, mà còn muốn đuổi nàng về phía đối diện y, càng xa càng tốt.

Tương Liễu... đang bảo vệ nàng theo cách này.

Lệ Tiểu Yêu tuôn rơi, hàng mi dài khẽ rung lên, niềm vui và nỗi chua xót khi hiểu hết thảy mọi việc cùng lúc ùa về. Nàng nhìn Tương Liễu, tựa như vượt cả thời gian, nhìn thấy người trong giấc mơ ngồi trên phiến đá xanh nhìn em bé đồ chơi mặt cười.

Tương Liễu... Tiểu Yêu thầm nói trong lòng, đồ khờ khạo.

Đầu nàng chợt lóe lên một ý nghĩ, rồi nàng hạ quyết tâm, ngẩng đầu khẽ mỉm cười với Tương Liễu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com