Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

28

Tiêu Chiến phải cõng Nhất Bác lên trên phòng vì đây là hình phạt dành cho anh. Đặt bạn nhỏ nằm xuống giường, đang muốn đi ra bên ngoài để mang sẵn một cốc sữa cho cậu nhưng lại bị kéo lại. Tiêu Chiến có dỗ thế nào Nhất Bác cũng không chịu ở một mình, nhìn thấy dáng vẻ uỷ khuất của cậu anh tự biết bản thân đã đùa hơi quá rồi.

Sáng hôm sau Nhất Bác bị đánh thức bởi cuộc gọi của mẹ Vương, bà nói cuối tuần cậu sẽ sang Paris và nghỉ hè ở đó cho đến khi năm học mới bắt đầu. Nhất Bác ngoan ngoãn nói với mẹ Vương là cậu biết rồi, còn nói sẽ sắp xếp mọi thứ thật ổn thoả.

Tiêu Chiến đưa Nhất Bác về nhà thay đồ rồi lại chở cậu đến trường, bạn học và thầy cô giáo đều nói lời chúc mừng với Nhất Bác. Điều đáng ngạc nhiên là người đứng đầu bảng điểm của năm ba lại chính là Tiêu Chiến, cả hai sánh bước cùng nhau đi lên phía trên để nhận bằng khen sinh viên ưu tú nhất trường.

Sau khi Nhất Bác nói lời tạm biệt bạn bè xong thì không thấy Tiêu Chiến đâu cả, hỏi Trác Thành mới biết anh đã rời đi cùng với Vấn Hàn. Nhất Bác hớt hải chạy ra phía đằng sau hội trường, trong lòng cậu lúc này rất lo Tiêu Chiến sẽ bị Vấn Hàn đánh. Khi nhìn thấy hai người đang đứng đối diện với nhau nói chuyện gì đó, Nhất Bác đã nhẹ nhàng đi tới gần rồi lắng nghe.

Vấn Hàn hỏi Tiêu Chiến, "Rốt cuộc thì cậu muốn gì ở em ấy?"

Tiêu Chiến bật cười rồi dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn Vấn Hàn, "Việc này không phải là việc của anh, tôi cũng không cần phải báo cáo lí do với canh"

Vấn Hàn quát vào mặt Tiêu Chiến, anh ta giận dữ nói lớn, "Những lần trước là do cậu cố tình khiêu khích tôi để tôi đánh cậu, mục đích của cậu là khiến Nhất Bác hiểu nhầm và căm ghét tôi phải không?"

Tiêu Chiến nhếch miệng cười, mang tay chỉ vào đầu của mình, "Nếu đúng vậy thì sao? Việc tôi khiêu khích anh là thật, nhưng việc anh ra tay đánh tôi cũng không phải là giả. Chúng ta chỉ hơn thua nhau ở chỗ này thôi" 

Vấn Hàn không kìm nén được giận dữ nên đã lao vào túm lấy cổ áo Tiêu Chiến, "Thằng khốn này, mày khiến em ấy hiểu lầm tao, muốn em ấy ghét tao, rốt cuộc thì mày có mục đích gì? Hay mày chỉ muốn chơi đùa với em ấy"

"Nếu tao muốn chơi đùa với em ấy thì sao? Việc này cũng không đến lượt mày quản đâu, tốt nhất mày nên biến khỏi mắt tao đi" 

Tiêu Chiến gỡ tay của Vấn Hàn ra khỏi cổ áo của mình rồi xoay người rời đi. Vấn Hàn đi theo túm Tiêu Chiến lại, giơ tay lên muốn đấm vào mặt anh nhưng đã bị một tiếng nói ở phía xa làm cho dừng lại

"Không được đánh anh ấy". 

Nhất Bác tiến từng bước đến cạnh hai người, toàn bộ cuộc nói chuyện vừa rồi cậu đều nghe được hết, cậu thực sự rất giận Tiêu Chiến nhưng cũng không thể để anh bị đánh.

"Nhất... Nhất Bác à?" 

Hai mắt Tiêu Chiến mở to nhìn Nhất Bác, trong lòng anh tự hỏi liệu những gì anh vừa nói cậu có nghe được hay không?

"Nhất Bác, có phải em đã nghe hết rồi không? Giờ em biết được bộ mặt thật của cậu ta rồi, em vẫn còn muốn bênh vực cậu ta sao?" 

Nhất Bác lạnh lùng trả lời Vấn Hàn, "Hàn ca, chuyện này là chuyện của em, thế nên xin anh đừng can thiệp"

Vấn Hàn nắm lấy hai bả vai của Nhất Bác kích động nói, "Nhất Bác, em tỉnh táo lại đi, em đâu phải là người như vậy chứ? Em rất ghét bị lừa dối cơ mà? Cậu ta đã lừa dối em hết lần này tới lần khác, cậu ta chỉ muốn đùa giỡn với em thôi, em không hiểu sao?"

Tiêu Chiến đẩy mạnh Vấn Hàn rồi gằn giọng nói với anh ta, "Buông em ấy ra, mày không được động vào em ấy"

Vấn Hàn vung tay đấm thẳng vào mặt của Tiêu Chiến trước sự hoảng hốt của Nhất Bác, lần này Tiêu Chiến không nhân nhượng mà đáp lễ anh ta. Mặc kệ Nhất Bác đang la hét kêu cả hai dừng lại, bọn họ vẫn tiếp tục đấm đá không ngừng. Sinh viên kéo tới bu kín xung quanh, từng lời bàn tán ồn ào bắt đầu mọc lên. Trác Thành và Vu Bân đã xông vào ngăn cản, nhưng hai người đó đẩy bọn họ ra rồi tiếp tục trận đấu. Nhất Bác vì quá giận nên đã chạy vào đẩy cả hai ra rồi đứng chắn ở giữa, cậu tiến tới trước mặt Vấn Hàn tặng cho anh ta một cái tát, sau đó quay người đi đến cạnh Tiêu Chiến. 

"Nhất Bác à...." 

Tiêu Chiến vừa mới mở miệng gọi tên thì đã bị Nhất Bác giáng cho một cái tát thật mạnh. Mọi người đều sửng sốt với hành động của cậu, chỉ bằng mắt thường cũng đủ nhận biết cái tát của Nhất Bác dành cho Vấn Hàn nhẹ hơn là cái tát của cậu dành cho Tiêu Chiến. Máu từ khoé miệng của anh chảy ra, cậu vô cùng đau lòng khi chính tay cậu đã đánh anh thành ra như vậy, nhưng sự thất vọng trong lòng cậu thì ai có thể gánh nổi đây? Thấy máu từ trên mũi Nhất Bác chảy xuống, Tiêu Chiến vội vàng kéo đầu cậu ngửa lên trên.

"Nhất Bác, anh sai rồi, em đừng tức giận" 

"Tránh ra, tôi tự làm được, không cần anh lo" 

Nhất Bác đẩy Tiêu Chiến ra, mang tay bịt mũi lại rồi nhanh chóng rời khỏi. Cậu lên phòng y tế nhờ giáo viên giúp mình cầm máu, lúc này cậu không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào từ Tiêu Chiến cả. Bồi Hâm tới phòng y tế với Nhất Bác, Y hỏi Tiêu Chiến đã làm gì mà cậu giận tới vậy? Nhất Bác mang toàn bộ những gì mình nghe được kể cho Bồi Hâm, còn nói cậu rất thất vọng khi Tiêu Chiến hành động như vậy. 

Bồi Hâm nói với Nhất Bác, thực ra những gì bản thân nghe được chưa chắc đã là sự thật. Y hỏi suốt thời gian qua anh đã đối xử với Nhất Bác thế nào? Nếu đó thật sự chỉ là vì muốn trêu đùa, không phải Tiêu Chiến đã trở thành một diễn viên vô cùng xuất sắc rồi sao? Không phải chỉ có mỗi mình Nhất Bác thấy anh tốt với cậu, mà toàn bộ mọi người xung quanh đều cảm thấy như vậy.

Nhất Bác lại nói hà cớ gì mà Tiêu Chiến phải khiến cho cậu ghét Vấn Hàn? Bồi Hâm bật cười nói Nhất Bác chẳng phải rất thông minh sao? Tại sao về vấn đề tình cảm lại ngốc nghếch như vậy? Chuyện Vấn Hàn có tình cảm với Nhất Bác ai ai cũng đều nhìn thấy rõ, nếu đứng ở lập trường của Tiêu Chiến thì tất nhiên anh phải loại bỏ đối thủ của mình. Huống chi Vấn Hàn với cậu không chỉ có mối quan hệ ngày một ngày hai, mà cả hai đã quen biết nhau từ lúc nhỏ, so sánh về thời gian tất nhiên Vấn Hàn có lợi thế hơn, anh ta hiểu cậu tới từng chân tơ kẽ tóc, còn Tiêu Chiến cùng lắm mới chỉ quen biết cậu có một năm nay thôi, làm sao có thể hiểu rõ Nhất Bác bằng anh ta? 

Bồi Hâm lại hỏi, nếu bây giờ bên cạnh Tiêu Chiến xuất hiện một người bạn thanh mai trúc mã, mà người ấy cũng có tình cảm với anh thì Nhất Bác sẽ cảm thấy thế nào? Suy nghĩ một hồi cậu ngước mặt lên nhìn Bồi Hâm, mặc dù đã biết được lí do Tiêu Chiến làm vậy nhưng cậu cũng không thể thoải mái mà bỏ qua được, cho dù có người thứ ba xuất hiện cậu cũng sẽ quang minh chính đại mà quyết đấu với người ấy. Thời gian quen biết nhau bao lâu không quan trọng, mà quan trọng là tình cảm dành cho nhau, cho dù quen biết nhau tới hai, hay ba mươi năm cũng chưa chắc đã nảy sinh tình yêu. Đúng lúc này có người bước vào, cả Nhất Bác và Bồi Hâm đều hướng mắt ra phía ngoài. 

"Hù, xin chào" 

Phồn Tinh nói lớn khiến cả hai giật bắn người, Bồi Hâm liếc xéo Phồn Tinh, nói cậu ta ăn no quá nên hoá khùng hả? Phồn Tinh không nói gì chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh Nhất Bác.

"Tiểu Bác, cậu đừng trách Chiến ca nữa, anh ấy làm vậy là có lí do của mình. Tình trạng sức khoẻ của Chiến ca không được tốt cho lắm, cậu đừng làm cho anh ấy đau lòng" 

Nhất Bác gấp gáp hỏi Tiêu Chiến đã gặp phải chuyện gì? Sức khoẻ của anh không phải đang rất tốt hay sao? Phồn Tinh ngập ngừng một lúc rồi lại thở dài, chậm rãi nói 

"Tiểu Bác, cậu phải thật bình tĩnh nghe tôi nói, Chiến ca bị ung thư máu, anh ấy đang trong thời gian điều trị"

Lời nói của Phồn Tinh như tiếng sét đánh ngang tai Nhất Bác, hai mắt cậu mở to, hai tay nắm chặt lại với nhau run rẩy. Nhất Bác rời giường, cậu cúi xuống mang giày vào chân rồi chạy thật nhanh ra ngoài. Phồn Tinh nói Tiêu Chiến đang ở trên tầng thượng nên Nhất Bác liền bấm thang máy lên trên đó. Đi ra bên ngoài, nhìn thấy anh đang hút thuốc cậu vô cùng tức giận, Nhất Bác chạy tới giật lấy điếu thuốc trên tay của anh vứt xuống đất rồi dùng mũi giày di lên.

"Tại sao anh không nói gì với em chứ?"

Tiêu Chiến ôm lấy Nhất Bác nhẹ nhàng an ủi, "Bảo bối, em đừng khóc"

"Cái đồ xấu xa này, tại sao anh cứ thích nói dối em vậy?" 

Nhất Bác khóc nấc lên rồi trách móc Tiêu Chiến, cậu vòng tay ôm lấy anh thật chặt giống như thể nếu cậu buông lỏng thì người con trai này sẽ tan biến mất.

"Tại anh sợ em lo lắng thôi mà. Không sao đâu, đừng lo"

"Không sao cái gì chứ? Căn bệnh đó...nó..nó" 

Nhất Bác ngước mặt nhìn Tiêu Chiến, cậu khóc đến nỗi nói không thành tiếng. Nhất Bác không muốn nghĩ đến nó một chút nào cả.

"Được rồi mà, anh sẽ không sao đâu, bác sĩ nói chỉ cần tìm được người hiến tuỷ phù hợp là được"

Nhất Bác mếu máo nói với Tiêu Chiến, "Bao giờ mới tìm được chứ? Hay để em giúp anh tìm được không? hay em sẽ hiến tuỷ cho anh"

Tiêu Chiến nói Nhất Bác thật ngốc, đâu phải ai muốn hiến tuỷ cũng được. Anh nói hiện tại đang sử dụng thuốc ức chế tế bào ung thư phát triển, nên cậu không cần phải lo lắng quá. Tiêu Chiến ôm chặt lấy Nhất Bác, nhìn cậu khóc đến thương tâm như vậy anh thật không đành lòng.

"Anh có đau không? Em xin lỗi, xin lỗi vì đã đánh anh" 

Nhất Bác rời khỏi lồng ngực Tiêu Chiến, cậu ôm lấy khuôn mặt bầm tím của anh rồi nghẹn giọng nói. Mặc dù anh đã nói không sao nhưng nước mắt vẫn chảy ướt đẫm khuôn mặt của bạn nhỏ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com