Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

38

Hàng ngày Nhất Bác đều lên phòng y tế nhờ Dư Bích Lạc kiểm tra sức khoẻ giúp mình, cô đã lấy từ bệnh viện chuyên điều trị ung thư một số loại thuốc có lợi cho bệnh tình của cậu. Mang tiền tới đưa cho cô, Nhất Bác nói cảm ơn cô đã giúp cậu mua thuốc. Dư Bích Lạc giả bộ không vui, cô nói Nhất Bác làm vậy là xem thường lòng tốt của cô, nói cậu chỉ cần giữ sức khoẻ cho thật tốt, chờ đến lúc thích hợp thì sẽ sử dụng hoá trị và ghép tuỷ.

Suốt cả một tháng thấy Nhất Bác tự giác ăn uống và sinh hoạt điều độ, Tiêu Chiến thấy có gì đó khác lạ, nghĩ đến việc cậu muốn cải thiện sức khoẻ anh cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Chỉ trừ bỏ việc không được làm tình thì mọi thứ Tiêu Chiến đều cảm thấy thoải mái

"Nhất Bác, không xong rồi Chiến ca nhập viện rồi" 

Nhất Bác đang chuẩn bị mang quần áo đi tắm thì nhận được điện thoại của Phồn Tinh, cậu chạy như bay ra khỏi nhà rồi tự mình lấy ô tô đi tới thẳng bệnh viện. Nhìn thấy Trác Thành, Vu Bân và Dục Thần mặt mũi bầm dập, quần áo dính đầy máu đứng trước phòng phẫu thuật khiến Nhất Bác hoảng sợ. Cậu chạy tới hỏi họ đã xảy ra chuyện gì? Trác Thành nói Nhất Bác hãy bình tĩnh ngồi xuống, Y mang toàn bộ chuyện xảy ra kể cho cậu

Sự việc bên mỹ đã được giải quyết ổn thoả, bên kẻ địch vốn không có ý định tiêu thụ số lượng vũ khí đó, nhưng không hiểu sao bọn chúng lại cố tình hẫng tay trên của Tiêu Thị. Trong lúc số hàng đang vận chuyển ra giữa biển để tiêu huỷ thì người của Tiêu Chiến đã lấy lại được. Hôm nay là chủ nhật, trong lúc cả bọn đang vui chơi ở quán bar của Hải Khoan thì nhận được tin nhắn với nội dung, "Nếu muốn biết ai là người đứng sau vụ việc kia và lí do là gì? thì hãy đến địa chỉ xxx". Vì quá khinh địch nên chỉ có mấy người họ kéo nhau đi, Bồi Hâm và Phồn Tinh thì ở lại quán bar. Đến nơi mới biết mình bị lừa, người của bọn chúng quá đông nên bọn họ hoàn toàn không thể trụ được. Cũng may Quách Thừa đứng gần bức tường thấp đã nhảy qua đó rồi chạy đi gọi cứu viện, lúc bọn người Hải Khoan tới nơi thì Tiêu Chiến đã hứng trọn một dao cắm ngay bụng.

Nhất Bác giận dữ nắm chặt hai bàn tay lại, làm sao mà cậu không biết việc này là ai làm chứ? Nhất Bác không nói lời nào lập tức chạy tới nhà của Vấn Hàn, nghe thấy tiếng chuông anh ta đi ra mở thì nhận được một cái đấm mạnh từ Nhất Bác.

"Có phải anh đã làm hại anh ấy không? Anh không phải con người"

Vấn Hàn nhếch miệng cười, mang tay lau đi dòng máu chảy ra từ khoé miệng rồi nói "Em nghĩ việc này là tôi làm sao? Nếu đúng là tôi làm thì tôi sẽ không để cho cậu ta chết dễ dàng vậy đâu"

"Ý của anh là cái gì? Anh điên rồi", Nhất Bác muốn giáng cho anh ta một cái tát lại bị Vấn Hàn bắt lại cánh tay

"Đúng, tôi điên rồi, tôi là vì em nên mới phát điên lên đây. Em tưởng tôi muốn đi theo con đường này làm sao? Tôi cũng muốn là một người lương thiện, một người hoàn hảo trong mắt của em nhưng chính em đã đẩy tôi tới con đường này. Tôi đã nói rồi, chỉ cần em đồng ý ở bên tôi thì tôi sẽ từ bỏ hết mọi thứ"

"Anh đúng là đồ điên, đừng bao giờ nghĩ tới điều đó, tôi sẽ không bao giờ ở bên cạnh một tên điên như anh đâu", Nhất Bác quay người muốn rời đi lại bị câu nói của Vấn Hàn làm cho đứng lại

"Em không muốn biết người ra tay khiến Tiêu Chiến bị thương là ai sao? Đó chính là người của ba em đấy, chính ba của em đã nói với ba anh, hãy khiến cho hắn biến mất mãi mãi. Em không tin phải không? Vậy hãy xem cái này đi" 

Vấn Hàn lấy điện thoại trong túi mở lên một đoạn video đưa cho Nhất Bác, cậu cầm lấy điện thoại và chăm chú nhìn, người ở trong đó đúng là ba của cậu còn người đàn ông đang quay lưng kia chắc hẳn là Lý Uy. Tai Nhất Bác ngày một ù đi, cậu không còn nghe thấy được câu chuyện tiếp theo đó là gì nữa. 

Đúng là Vương Hạo muốn giết chết Tiêu Chiến, theo như những gì ông ta tìm hiểu thì Nhất Bác vô cùng yêu anh. Nghĩ rằng sẽ chẳng kiếm được gì từ vụ làm ăn này nên ông ta muốn chia rẽ hai người. Nghe người làm báo lại là Tiêu Chiến tới sống chung với Nhất Bác, cả hai luôn nói về chuyện tương lai còn nói nếu như gia đình cấm cản thì sẽ cùng nhau bỏ đi đến một nơi không ai tìm thấy. 

Vương Hạo là cha của Nhất Bác, tính tình của cậu ra sao ông là người hiểu rõ nhất. Giống như việc ông bắt Nhất Bác hẹn hò với các tiểu thư danh giá, cậu đã không muốn thì đừng nghĩ tới việc bắt ép. Như vậy chỉ có thể khiến Tiêu Chiến biến mất mới làm cho Nhất Bác quên đi anh và trở lại làm một đứa con ngoan, biết nghe lời.

"Giờ em hiểu rồi chứ? Nếu em không chịu rời khỏi Tiêu Chiến, cậu ta chắc chắn sẽ còn phải gặp nhiều nguy hiểm. Sắp tới ba của anh còn muốn dùng Tiêu Chiến để bắt Tiêu Tổng phải nhượng lại cổ phần của mình nữa, tất nhiên anh có thể ngăn cản việc này, và điều đó còn tuỳ thuộc vào em"

"Anh muốn cái gì?" 

Nhất Bác dùng ánh mắt căm phẫn nhìn Vấn Hàn, cậu thật muốn giết chết anh ta, nhưng còn Tiêu Chiến của cậu thì sao? Cậu không thể để anh và gia đình gặp chuyện gì bất trắc được

"Anh đã nói rồi mà em vẫn không hiểu sao? Tất cả đều là em, chỉ cần em đồng ý ở bên anh thì anh có thể đảm bảo sự an toàn của Tiêu Chiến và Tiêu Thị"

"Kể cả đó là ba anh?"

"Đúng thế, cho dù là ba của anh thì anh cũng không để ông ấy làm hại họ", Vấn Hàn trả lời một cách chắc chắn

Nhất Bác trở lại bệnh viện, Phồn Tinh nhìn thấy cậu liền vội chạy tới hỏi han. Cậu ta nói Tiêu Chiến đã được đưa tới phòng hồi sức, tình hình cũng tạm ổn rồi, vết đâm quá sâu nên bị thủng ruột. Mặc dù nói là tạm ổn nhưng Nhất Bác nghe tới hai chữ thủng ruột liền run lên, lần này là thủng ruột, còn lần sau thì sẽ thủng cái gì nữa đây?

"Tiểu Tinh, Tiểu Hâm, hai cậu hãy giúp tôi chăm sóc Chiến ca nhé, đừng bao giờ để cho anh ấy đi đâu một mình, hãy theo sát anh ấy, hãy giúp anh ấy ăn uống và tẩm bổ đầy đủ, đừng để anh ấy làm loạn, phá phách...." 

Không để Nhất Bác nói hết, Bồi Hâm cắt ngang, "Tiểu Bác, cậu làm sao vậy? Sao tự nhiên lại nói những lời này chứ? Cậu phải tự tay chăm sóc cho Chiến ca mới phải"

Nhất Bác mỉm cười, "Tôi chỉ có thể nhờ cậy hai cậu thôi, hãy hứa giúp tôi nhé, tôi về trước đây"

Nhất Bác quay bước rời đi, nước mắt chảy xuống, cậu không thể nhìn Tiêu Chiến lần cuối được, nếu cậu mà nhìn thấy anh thì sẽ không đủ dũng khí mà rời đi.

Nhất Bác dọn đến nhà Vấn Hàn, ngôi nhà trung cư ở gần trường học. Cậu cũng không muốn đi học nữa, không muốn đối diện với đám người Trác Thành. Nhất Bác vừa muốn biết tình trạng của Tiêu Chiến, lại không đủ cản đảm nhìn thấy anh. Hạ Mạc mỗi lần gọi điện thoại Nhất Bác đều khóc rất nhiều, cô nói có cần thiết phải như vậy không? thì cậu nói mình không còn cách nào khác. Nhất Bác cầu xin Hạ Mạc đừng nói gì với Tiêu Chiến, nếu anh biết chắc chắn sẽ tới đây tìm. Nhìn thấy Tiêu Chiến thì mọi nỗ lực của cậu sẽ tan biến mất thôi, lúc đó cậu sẽ không thể sống nổi mất

Hạ Mạc vì thương đứa cháu nhỏ mà đành chấp nhận, từ đó Nhất Bác dường như đã biến mất không dấu vết. Tiêu Chiến sau khi tỉnh lại không thấy bạn nhỏ liền cảm thấy kì lạ, nhóm người kia nói Nhất Bác đi sang Pháp gặp ba mẹ phải một tháng sau mới về, điện thoại không gọi được, tin nhắn cũng không có phản hổi làm Tiêu Chiến phát điên, nhưng nghĩ có khi Nhất Bác thực sự bận nên anh quyết định chờ đợi

Vấn Hàn gõ cửa phòng gọi Nhất Bác, "Tiểu Bác, ăn chút gì đi"

Nhất Bác nói vọng ra, "Tôi không ăn"

"Vậy anh để bánh với sữa ở đây, lát em đói thì ra lấy ăn nhé" 

Vấn Hàn đặt khay bánh với sữa ở trước cửa, ánh mắt đau buồn dán chặt lên đó. Nhất Bác đã tới đây ở với anh ta hơn một tháng rồi, nhưng tuyệt nhiên cậu lại không muốn chạm mặt với anh ta. Cả ngày nhốt mình trong phòng không chịu ăn uống, chỉ những lúc anh ta dùng Tiêu Chiến ép buộc thì Nhất Bác mới chịu ăn một chút

"Nhất Bác, chỉ cần em ở bên cạnh anh, chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy em là đủ rồi. Anh không thể sống mà thiếu em được, cho dù em có hận anh đi chăng nữa thì anh vẫn phải giữ em bên cạnh"

Vấn Hàn nhận điện thoại của Lý Uy, chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy tiếng mắng chửi, "Thằng bất hiếu, mày dám làm thế với ba mày sao?"

"Ba, sức khoẻ ba không tốt nên cẩn thận một chút, con làm vậy cũng muốn tốt cho ba thôi. Ba nghĩ Tiêu thị sẽ để yên khi ba động vào con trai quý tử của họ sao? Thế lực của Tiêu thị không nhỏ như ba tưởng đâu, đừng vì một chút tham lam mà huỷ đi cơ ngơi cả một đời. Còn nữa, ba đừng tự ý manh động, con không chắc những giấy tờ bí mật có đột nhiên rơi vào tay của cảnh sát hay không đâu. Cả Vương thị cũng vậy, ba liệu mà nói chú Vương cân nhắc, con cúp máy đây"

Vấn Hàn dựa người vào thành ghế, vắt tay lên che đi hai mắt. Cuộc điện thoại vừa rồi Nhất Bác đã nghe thấy, thì ra Vấn Hàn không lừa cậu, anh ta thực sự đã chống đối lại ba của mình chỉ vì muốn giữ cậu ở bên cạnh, nhưng cho dù là vậy Nhất Bác cũng không muốn tha thứ cho anh ta.

Vấn Hàn trước đó đã gài người vào trụ sở chính của Lý thị và Vương thị, toàn bộ những tài liệu cơ mật, những bằng chứng phạm pháp của cả hai tập đoàn lớn anh ta đều có đủ. Vấn Hàn đã dùng nó để đe doạ Lý Uy và Vương Hạo, anh ta còn nói sẽ cũng Nhất Bác nhanh chóng tổ chức hôn lễ.

Đã hơn một tháng trôi qua, Tiêu Chiến không có một tin tức gì từ Nhất Bác thì như muốn phát điên lên. Anh đập phá mọi thứ rồi làm loạn khiến mọi người không được yên ổn. Ngày nào cũng túc trực trước biệt thự của Nhất Bác gào thét, chửi rủa không ngừng. Tiêu Chiến đặt vé máy bay muốn sang pháp tìm tới khách sạn của Vương Thị nhưng Trác Thành đã ngăn lại, Y nói nếu làm vậy sẽ gây bất lợi cho Tiêu Thị. 

Tiêu Chiến không quan tâm, anh nói Tiêu thị có ra sao cũng chẳng liên quan gì tới anh, điều anh muốn lúc này chỉ có Nhất Bác thôi, người quan trọng hơn cả mạng sống của anh

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com