Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Hỉ

Uất hận quá nên muốn viết hai người cưới nhau cho đỡ uất hận ☺

Delulu của tui, chắc chắn có OOC, chưa đọc qua nguyên tác và chỉ xem bản truyền hình.

Diệp gia tồn tại, phủ Trấn Tây Hầu chưa dời đến Càn Đông thành.
______________________________

Thành Thiên Khải.

Phủ Trấn Tây Hầu.

Bách Lý Đông Quân nhìn bộ hỉ phục được treo trên giá, lại đi vòng quanh ngắm nghía một hồi, nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy điểm nào để chê, vị nghệ nhân làm ra bộ y phục này quả nhiên là kỳ tài, mỗi đường thêu nét chỉ đều cẩn thận tỉ mỉ, đẹp hoàn hảo từ kiểu dáng đến chất liệu. Tiểu Bách Lý hài lòng gật đầu, quả nhiên là người do Vân ca chọn, hỉ phục rất hợp mắt y.

"Tiểu Bách Lý!" Ôn Hồ Tửu ôm bình rượu bước vào nhìn cháu trai vẫn còn đang ngắm nghía bộ hỉ phục "Ngày mai là đại hôn của con với tiểu tử Diệp Vân kia rồi, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi sớm một chút."

Bách Lý Đông Quân đón Ôn Hồ Tửu ngồi xuống, rót rượu mình tự ủ cho cữu cữu, có chút bất lực mà nói "Vân ca cũng sắp thành cháu rể của người rồi, sao người vẫn còn tức huynh ấy thế?"

Ôn Hồ Tửu uống chén rượu Bách Lý Đông Quân rót cho mình, uất hận nói "Cháu trai cưng của ta bị tiểu tử đó lừa đi, lại còn không cho phép ta tức nó à?"

"Cho phép, cho phép, nhưng mà Vân ca đâu có lừa con, là con tự nguyện ở bên huynh ấy mà."

Ôn Hồ Tửu không nói nên lời "Ở bên cũng đâu nhất quyết phải cưới nhau?? Tiểu tử đó rõ ràng là dụ con cưới nó."

Bách Lý Đông Quân cười cười, lại rót thêm chén rượu cho Ôn Hồ Tửu "Là con tự nguyện chạy vào lưới của huynh ấy đó."

Ôn Hồ Tửu "...."

Được rồi. Tình yêu tuổi trẻ gì đó ông đây không muốn hiểu. Chỉ là thằng bé này nhìn trúng tiểu tử kia kiểu gì thế?

Bách Lý Đông Quân tự rót cho mình một chén rượu, mỉm cười không nói gì cả.

Chỉ cần là Vân ca, con đều nguyện ý.

Phủ Diệp tướng quân.

Diệp Đỉnh Chi nhìn tờ giấy cũ nát trong tay, cười ngây ngốc.

Tờ giấy này là đính ước của hắn và Đông Quân kể từ khi cả hai còn nhỏ xíu.

Khi đó Đông Quân là một đứa trẻ đơn thuần, luôn bám theo hắn gọi Vân ca, mặc dù theo bối phận thì phải gọi là thúc thúc.

Đứa trẻ ấy ngày càng lớn, dần trổ mã thành một chàng thiếu niên xinh đẹp.

Mặc dù đối với nam nhân dùng từ xinh đẹp không đúng lắm, nhưng trong mắt Diệp Đỉnh Chi, Đông Quân thực sự rất đẹp, đẹp hơn tất cả nữ nhân mà hắn từng gặp.

Tờ giấy này vốn chỉ là trò nghịch ngợm trẻ con, nó xuất phát từ ý định muốn ở bên hắn của Đông Quân, cũng không biết y đọc được ở đâu rằng ở bên nhau cả đời thì phải làm phu thê, thế là một khóc hai nháo đòi Hầu gia phải đính ước cho y, mà cha hắn là tướng quân Diệp Vũ cũng chiều theo để làm hài lòng vị tiểu công tử phủ Trấn Tây Hầu.

Rốt cuộc thì trên tờ giấy này đều có ấn ký của cả hai nhà, muốn chối mối hôn sự này là điều không thể. Dù sao thì Đông Quân cũng có ý với hắn, mà hắn thì đã thích Đông Quân từ lâu.

Diệp Đỉnh Chi không biết từ lúc nào mà mầm tình của mình dành cho tiểu công tử phủ Trấn Tây Hầu lại to lớn đến thế, cho đến khi thưởng rượu dưới trăng, ngâm thơ đối ẩm, cho đến khi say rượu lại say thêm người, say một tiểu công tử tên Bách Lý Đông Quân.

Diệp Đỉnh Chi nghĩ đến Bách Lý Đông Quân, nghĩ đến ngày hỉ của hai người, khóe miệng không khỏi cong lên.

Ngày đại hôn, hoa đào rợp trời, lụa đỏ trải dài, tiếng pháo vang hòa cùng tiếng người hò reo, không khí ngày vui bao phủ khắp thành Thiên Khải.

Lôi Mộng Sát xì một tiếng, lắc đầu, nghiêng người nói với Lạc Hiên "Khoa trương thật. Không hổ là đám cưới của tiểu sư đệ với con trai Diệp tướng quân."

Lạc Hiên dịch bước chân né khỏi Lôi Mộng Sát "Sao có thể không khoa trương được, dù sao tiểu sư đệ cũng là cháu trai của Trấn Tây Hầu Bách Lý Lạc Trần, còn Diệp tiểu tướng quân là con trai độc nhất của Diệp Vũ tướng quân, cả hai còn là huynh đệ kết nghĩa với Thái An Đế, gia thế như vậy, không khoa trương cũng không được."

"Đệ trả lời ta là được, né ta làm gì, ta cũng biết tổn thương đó!"

"Không, đệ có né đâu."

"Đừng có chối !!!"

Liễu Nguyệt gõ vai Lôi Mộng Sát, chỉ quạt về hướng phủ Trấn Tây Hầu "Được rồi, đừng nháo nữa, chúng ta phải đến xem ngày hỉ của tiểu sư đệ đó, muộn quá không tốt đâu."

Phủ Trấn Tây Hầu.

Bách Lý Đông Quân ngồi trước gương nhìn ngắm chính mình.

Tỳ nữ từ bên ngoài đi vào, cung kính nói "Giờ lành sắp đến, công tử chuẩn bị đi thôi."

Bách Lý Đông Quân cười cười, vẫy tay gọi tỳ nữ lại gần, đưa khăn voan trong tay cho nàng "Ngươi đội khăn voan hộ ta đi, ta sợ tự mình đội sẽ không được đẹp."

Tỳ nữ vâng lời, nhận lấy khăn voan, cẩn thận đội lên đầu y.

Ôn Lạc Ngọc bước vào, nhìn thấy Bách Lý Đông Quân đã chuẩn bị xong, dịu dàng nói "Tiểu Bách Lý, đi thôi, Vân Nhi đã đến rồi, đừng lỡ mất giờ lành."

Bà cầm tay đứa con yêu quý của mình, nhẹ nhàng vuốt ve, nở một nụ cười hiền.

Bách Lý Đông Quân cảm nhận được tâm trạng của mẫu thân, vỗ tay bà an ủi "Con chỉ là có thêm một ngôi nhà khác thôi, cũng đâu phải là sẽ không về nữa đâu."

Ôn Lạc Ngọc không nói gì, chỉ gật đầu, sau đó dẫn Bách Lý Đông Quân ra khỏi phòng, đi về hướng đội đón dâu của Diệp gia, nơi Diệp Đỉnh Chi đã đứng đó chờ sẵn.

Ôn Lạc Ngọc đặt tay con trai mình lên tay Diệp Đỉnh Chi, dặn dò "Vân Nhi phải chăm sóc Tiểu Bách Lý thật tốt đấy."

Diệp Đỉnh Chi hành lễ với Ôn Lạc Ngọc "Vân Nhi chắc chắn sẽ không để Đông Quân chịu thiệt, nhạc mẫu yên tâm."

Ôn Lạc Ngọc vỗ vai Diệp Đỉnh Chi, gật đầu hài lòng.

Đại hôn diễn ra hết sức suôn sẻ. Các đại thần trong triều đều đến dự đông đủ, chúc phúc cho đôi tân nhân mới cưới. Hoàng đế và các hoàng tử cũng đến tham dự, ban tặng cho đôi tân nhân những của quý hiếm lạ.

Tiêu Nhược Phong nâng chén kính Diệp Đỉnh Chi " Tân hôn đại cát, chúc hai người trăm năm hòa hợp."

Lôi Mộng Sát cũng nâng chén rượu lên "Diệp tiểu tướng quân, tiểu sư đệ của ta giao cho ngươi đó."

Liễu Nguyệt và Mặc Hiểu Hắc cũng nâng chén, hàm ý chúc phúc.

Diệp Đỉnh Chi mỉm cười, nâng lên chén rượu "Cảm ơn. Ta chắc chắn có thể chăm sóc tốt đệ ấy."

Diệp Đỉnh Chi bận rộn tiếp khách nhân, xong việc thì đã đến nửa đêm, hắn vội vã chạy đến phòng tân hôn, sợ rằng Bách Lý Đông Quân chờ đã lâu.

Hắn mở cửa phòng, Bách Lý Đông Quân vẫn ngồi trên giường, không nhúc nhích.

Dường như nghe thấy tiếng động, Bách Lý Đông Quân hơi nghiêng đầu về phía cửa, hỏi "Vân ca, là huynh sao?"

Diệp Đỉnh Chi tiến lại gần y "Ừm, là ta."

Bách Lý Đông Quân thở ra một hơi, bắt đầu phàn nàn "Huynh cũng chậm trễ quá đi, ta ngồi đợi huynh muốn mòn mông luôn đây nè."

Y đưa gậy đỏ cho Diệp Đỉnh Chi "Huynh mau kéo khăn voan xuống đi."

Diệp Đỉnh Chi nhận lấy cây gậy, nhẹ nhàng mà từ tốn khều khăn voan xuống.

Bách Lý Đông Quân ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt đầy ý xuân.

Diệp Đỉnh Chi ngẩn ngơ "Đệ...bôi son sao?"

Bách Lý Đông Quân mỉm cười nhìn hắn "Đệ vì huynh mà bôi lên đó, đẹp không?"

Diệp Đỉnh Chi đỏ mặt "Rất đẹp."

Hắn ngồi xuống bên cạnh Bách Lý Đông Quân, nhẹ nhàng xoa đầu y "Đeo mấy cái này, có nặng không?"

Bách Lý Đông Quân dụi đầu vào tay Diệp Đỉnh Chi "Không nặng, chỉ cần huynh thích, đệ đều đeo cho huynh xem."

"A, đúng rồi. Rượu đệ đặc biệt ủ cho ngày hôm nay." Bách Lý Đông Quân lôi bình rượu được giấu trong tay áo ra, cẩn thận rót thành hai chén, tự mình cầm một chén, chén kia y đưa cho Diệp Đỉnh Chi.

"Rượu dành cho phu thê mới cưới, vậy gọi nó là 'Vu Quy' đi."

Chén rượu giao bôi uống xong, chính thức trở thành người nhà.

"Đông Quân à, có phải đến lúc chúng ta nên đổi xưng hô rồi không?" Diệp Đỉnh Chi híp mắt nhìn Bách Lý Đông Quân đang nằm bên cạnh.

Bách Lý Đông Quân quay qua nhìn hắn, vẫn chưa hiểu ra vấn đề "Chúng ta như vậy có gì chưa ổn sao?"

Diệp Đỉnh Chi thở dài "Chúng ta đã bái đường, đệ đã thành con dâu của cha mẹ ta, theo lý thì nên gọi ta là gì?"

Bách Lý Đông Quân " a" một tiếng, nói "Phu quân? Hay là...tướng công?"

Diệp Đỉnh Chi cười cười nhìn y "Vậy đệ thích được gọi là nương tử hay phu nhân?"

Bách Lý Đông Quân suy nghĩ, mở miệng "Tùy huynh, huynh muốn gọi như thế nào đều được hết."

Diệp Đỉnh Chi đưa tay quệt son trên môi y, kéo ra một đường son đỏ đầy xinh đẹp "Có phải chúng ta quên làm cái gì không?"

"Còn có gì chưa làm sao?"

Bách Lý Đông Quân để mặc cho Diệp Đỉnh Chi nghịch môi mình, chỉ thấy hắn nở nụ cười, sau đó hôn nhẹ lên khóe môi y, nói "Chuyện mà phu thê nên làm đêm tân hôn ấy."

______________________________

Đã ngâm cái này được gần 3 ngày 🗿




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com