Giới thiệu sơ bối cảnh: Tô Mộc Thu là Minh vương của Minh giới, Mộc Tranh là muội muội y, là đệ nhất độc tôn công chúa của Minh giới. Phụ thân của hai người là Hắc Long, mẫu thân là tộc Hồ ly, Tô Mộc Thu kế thừa là hắc long như phụ thân còn Tô Mộc Tranh lại thừa hưởng mẫu thân là hồ ly.
Trong một lần dự tiệc tại Cửu Trùng Thiên Tô Mộc Thu đã đem muội muội mình với hình dạng hồ ly đến, Tô Mộc Tranh đã lạc khu rừng của Diệp Tu. Diệp Tu là Thanh Long đế quân là người có công lớn trong đại Chiến Thần Ma nhưng không ra tiếp nhận vị trí đế quân của Thiên giới mà phủi tay biến mất, phiêu diêu tự tại không mấy người biết ở đâu. Mộc Tranh trong lúc rời khỏi ca ca đã lạc tới khu rừng này và cả hai đã gặp nhau.
Trong một lần đại công chúa của Dực tộc đến Minh giới dự tiệc, vì thầm thương trộm mến Tô Mộc Thu đã nhanh tay trộm đi Cung Thôn Nhật ( cổ đại ko chơi pháo :v ) để dụ Tô Mộc Thu đến với mình, rồi âm mưu toan tính giam giữ y. Tô Mộc Tranh tình cờ bắt gặp đã đuổi theo, cốt chỉ mong lấy lại Thôn Nhật. Ai ngờ đến thẳng nơi tẩm cung của công chúa Dực Tộc, bị vu cho tội ám sát công chúa bị đánh tới thập tử nhất sinh thì Diệp Tu xuất hiện cứu nàng về.
CP: Nhân loại vô dụng ngoài đẹp ra thì chỉ biết ôm đùi vợ công × Quỷ Vương không chỉ xinh đẹp mà còn cực kỳ mạnh mẽ thụCông ban đầu là người bình thường, yếu thế khi đối diện với ma quỷ, "vô dụng" là ở phương diện đối phó với yêu tà, chứ đời thường thì là người bình thường, có tuyến phát triển rõ ràng.Thụ là dạng bệnh kiều, có khuynh hướng đen tối.Góc nhìn: chủ côngThể loại: linh dị, cân nhắc kỹ trước khi đọc.Tag nội dung: Linh dị thần quái, kinh dị, trời sinh một cặp, trinh thám - suy luậnMột câu giới thiệu: Thừa kế cửa hàng vàng mã, còn "được tặng kèm" một bà vợ xinh đẹp.…
Tác giả: Phong Tử Tam TamThể loại: Hiện Đại,18+Độ dài: 56 chươngNguồn:loyalpang.wordpress.com....Kể từ khi Hạ Miên quay quảng cáo công ích về trẻ em mắc bệnh tự kỷ. Cô lại gặp phải vụ án bắt cóc liên hoàn khó giải thích. Sau khi bắt cóc, lại không bị đòi tiền chuộc, chỉ bị đủ loại "dịu dàng" bỉ ổi biến thái...Đối mặt với việc bắt cóc mỗi tháng còn đến đúng ngày hơn cả kỳ kinh nguyệt khiến Hạ Miên phát điên lên.Cô nhất định phải tìm ra tên biến thái này mới được!Nhưng khi cô tìm ra được người đàn ông đó, rốt cuộc cô lại lùi bước...…
• Tên truyện: Cố Chấp Sủng Ái• Tác giả: Điềm Thố Ngư• Thể loại: Hiện đại, quân nhân, sủng, nam tính chiếm hữu lớn, gương vỡ lại lành, HE.• Số chương: 74 chương (66 chương chính văn + 8 phiên ngoại)• Trạng thái: Hoàn convert, đang edit.Lịch ra chương mới: Thứ 3 và Thứ 7 hàng tuần. Văn án:Mọi người trong quân đội đều biết, trên lưng Lục đội trưởng của bọn họ có một hình xăm vô cùng khoa trương. Giống như một bức tranh, dùng bút pháp rực rỡ nhất và màu sắc dày đặc vẽ một cây anh đào. Có một nữ bác sĩ len lén hỏi anh: "Hình xăm này có phải là về một người nào đó đáng nhớ trong đời anh không?"Sắc mặt Lục Chu lạnh lẽo, lạnh nhạt nói: "Không phải."Tình yêu của anh nặng nề, ích kỷ, u ám, tuyệt vọng, và anh yêu em. "Anh muốn nhốt em vào một căn phòng không thấy ánh mặt trời, muốn đào bới từng bộ phận thuộc về người khác trong trái tim em, muốn dây dưa không rõ, muốn từng chút từng chút giữ lấy em, muốn nghe tiếng em khóc lóc, chứng kiến sự sợ hãi của em, nhìn thấy em chịu khuất phục."-- Nhật ký của Lục Chu.Editor: 🧚🏻♀️C1-14: Vee 🧚🏻♀️C15-23: Kim 🧚🏻♀️C24 trở đi: Chanh( Độc giả thân mến, đây là câu chuyện được đăng bởi tài khoản Vee_ily, từ giờ sẽ chuyển giao cho tiemnhakeo và tiếp tục dịch. Mong mọi người luôn ủng hộ! Thân ái. )Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeo…
KHÔNG CHUYỂN VER !! KHÔNG RE-UP !! KHÔNG CHUYỂN VER !! BỘ GỐC : HOÀN TÌNH TRẠNG EDIT : ĐANG LẾTVì là lần đầu tiên Edit - dịch truyện nên câu từ có không trôi chảy xuôi tai cái gì đó, mọi người thông cảm hoặc có thể nhắc nhở cho mình nha, nói nhẹ nhàng với mình là được ^^TRUYỆN CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, XIN ĐỪNG MANG RA KHỎI WATTPAD VÀ WORDPRESS CỦA MÌNH NGUỒN RAW + QT : KhotangdammyLink WordPress : https://alicettrucquan.wordpress.com…
Thể loại : Boylove, ngược, tàn tật bị câm thụ x tổng tài công, HE.Bạch Dương Vĩ x Sở Hòa.Văn án.Đã từng có một người tàn tật yêu Bạch Dương Vĩ hơn chính sinh mạng của cậu ấy. Cậu ấy bị câm, không thể nói được, nhưng ngày ngày đều làm việc nhà rất tốt. Nấu cơm cũng rất là ngon.Cậu ấy tên là Sở Hòa, người giúp việc của nhà hắn. Cậu ấy là một con người lầm lì không chịu giao tiếp với ai nhưng lại vô tình đem lòng yêu Bạch Dương Vĩ, ông chủ trong chính ngôi nhà mình giúp việc.Ngọn cỏ dại không thể bì với một loài hoa thơm, Sở Hòa lặng lẽ theo dõi người kia. Chỉ là bản thân không ngờ lại bị người kia phát hiện.Bạch Dương Vĩ biết được cậu câm kia yêu mình liền ghét bỏ, chê cậu là kẻ đồng tính biến thái. Cùng vợ sắp cưới chèn ép cậu.Cho đến một ngày, hắn xảy ra tai nạn. Đến đôi mắt của mình Sở Hòa cũng không tiếc mà tặng cho hắn. Lúc hắn tỉnh lại người kia đã đi mất...Sở Hòa ôm tâm trạng vỡ vụn từ bỏ Bạch Dương Vĩ, một kẻ vừa mù vừa câm như cậu quả là không thể cứu chữa được nữa rồi...Chỉ là... Bạch Dương Vĩ nhận ra mình sai rồi, hắn muốn tìm cậu về. Dù Sở Hòa không còn lành lặng như trước hắn cũng muốn mang cậu về.----****----" Em muốn nói rằng em rất thích anh, chỉ là em không thể nói được. Một kẻ tàn tật như em muốn yêu anh, quả thật là rất khó.... Nhưng mà Bạch Dương Vĩ, em đã cố gắng che giấu loại tình cảm ấy tại sao anh lại nhìn ra được ? Tại sao lại cố tình làm em tổn thương... Bạch Dương Vĩ, em muốn nói yêu anh...anh không thể hiểu được sao?"…