Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

Cậu cũng không định nói với giáo viên , căn bản là vô ích , cho dù nói , giáo viên quản một lần , cũng không quản được vĩnh viễn , hơn nữa những tên đó không sợ trời , không sợ đất , nói không chừng còn có thể báo thù lại mình .

Cậu không thể trêu vào , mỗi lần nhìn thấy bọn họ đều chọn đi đường vòng , chính là không nghĩ tới tại nơi này đụng phải , hơn nữa đối phương thế nhưng còn nhớ rõ mình .

Nhìn tên mập mạp mang theo vài người hướng bọn họ đi tới , Hồ Diệp Thao có chút bối rối , một mình cậu thì thôi đi , lại còn muốn liên lụy bạn cùng bàn , có chút bất an , muốn chuồn nhanh , đem cà rốt còn lại ăn hết , lo lắng nói :

" Tớ ăn xong rồi , chúng ta đi nhanh đi ".

Không thể trêu vào , thì ta vẫn có thể trốn .

Áo Tư Tạp thoáng nhìn qua đám người hướng bọn họ đi tới thực bình tĩnh đứng dậy , chính là Hồ Diệp Thao không thể bình tĩnh , vội kéo tay người bên cạnh , quên rằng hắn không thích bị người khác chạm vào .

Mập mạp xa xa liền thấy được Hồ Diệp Thao , trí nhớ hắn phi thường khắc sâu , chưa bao giờ thấy ai còn nghèo hơn cả mình , kết quả hôm nay lại nhìn thấy đối phương tiêu phí không ít tiền ngồi đây ăn trưa , xem ra vẫn là có tiền , lần trước cư nhiên bị tên này dùng khổ nhục kế , hắn ghét nhất bị người khác lừa .

Nhìn Hồ Diệp Thao còn muốn chạy , mập mạp trào phúng cười cười , mang theo đám lâu la , bước tới chặng đường , còn vây quanh bọn họ , dáng vẻ lưu manh nói :

" Chậc chậc , Hồ Diệp Thao , ngươi đi a , còn mang theo học sinh mới tới nơi này mở tiệc lớn sao , như thế nào lại không mời ca ca ăn cơm , lúc trước còn cùng ca giả nghèo hả ! "

Không nghĩ tới người bạn ngồi cùng bàn mình nổi danh như vậy , cư nhiên cả các ban khác cũng biết , Hồ Diệp Thao sốt ruột nghĩ , làm thế nào mới tốt đây , nơi này là căn tin của giáo viên , tên này hẳn là không lớn gan như vậy đi !

" Không , chúng tôi thực sự không có tiền , chỉ đến đây ghé thăm . " Diệp Thao nói xong , chính mình cũng không tin được cái lời nói dối trắng trợn này .

Một bên Áo Tư Tạp nghe xong , nhíu mày , nhìn bộ dáng Hồ Diệp Thao nói dối sứt sẹo có điểm buồn cười , nhưng vẫn là nhịn xuống .

" Mày cho là tao ngốc hả , hôm nay tao cho mày cơ hội hiếu kính , cho mày mời cơm , bọn tao coi như cũng chỉ thu của mày một trăm đồng là tốt cho mày lắm rồi ". Mập mạp cư nhiên còn dùng ngữ điệu bố thí , giống như là người khác phải cảm tạ bọn hắn khi bị vơ vét tài sản vậy .

Hồ Diệp Thao vốn không có tiền , có muốn lấy mạng cậu thì kể cả một đồng cũng không có huống hồ gì một trăm đồng .

Ngay lúc Hồ Diệp Thao gấp đến độ không biết làm gì , Áo Tư Tạp bên cạnh lên tiếng , ngắn gọn lạnh lùng phun ra hai chữ : " Cút ngay " .

Trong âm thanh tràn ngập sự khinh miệt , ánh mắt lạnh lùng , giống như lũ trước mặt là một đống rác rưởi .

Dáng vẻ khinh miệt của Áo Tư Tạp chọc giận tên mập mạp , hắn chính là chỉ muốn đòi tiền , hiện tại thì thực sự muốn động thủ .

Hồ Diệp Thao khóc không ra nước mắt , cậu cư nhiên muốn bịt lại miệng của người bạn cùng bàn này , muốn đem mập mạp đá bay , nhìn đối phương trên mắt tức giận phát run đến dữ tợn , cùng bọn thủ hạ đang giương nanh múa vuốt , Diệp Thao có điểm đau đầu , liếc nhìn người bên cạnh .

Áo Tư Tạp nhìn bộ dáng quyết sống chết kia của Hồ Diệp Thao , nhịn không được nở nụ cười một tiếng , vốn chuẩn bị khẳng khái hi sinh , Diệp Thao lập tức bị nụ cười kia mê hoặc , thật là rất đẹp mắt , rất soái , tuy rằng Hồ Diệp Thao giỏi văn nhưng giờ phút này cũng chỉ có thể dùng từ ngữ đơn giản để miêu tả , đến ngay cả bọn mập mạp đều có chút ngơ ngác .

Hồ Diệp Thao thừa dịp cơ hội này , cầm lấy tay người bên cạnh , sau đó hướng phía sau mập mạp mà hô :

" Chào thầy Cao . "

Mập mạp và đám lâu la không chút suy nghĩ quay đầu lại phía sau nhìn , nhân cơ hội , Diệp Thao kéo Áo Tư Tạp hướng một cái cầu thang chạy thật nhanh .

" Chết tiệt , đuổi theo bọn nó ".

Mập mạp phản ứng lại mới biết chính mình bị lừa , hoàn toàn bị chọc giận , chính mình cũng di động cái thân thể mập mạp đuổi theo .

Hồ Diệp Thao kéo Áo Tư Tạp chạy khắp các ngõ ngách trong trường , đến một nơi rất ít người qua lại , tạm thời lũ kia sẽ không tìm được bọn họ , Diệp Thao dựa vào tường thở hổn hển , thập phần khó chịu , chờ hô hấp ổn định , cậu mới hướng người bên cạnh nói :

" Chúng ta tách ra đi , người bọn họ muốn tìm là tớ , cậu mau đi đi , tớ sợ bọn chúng rất nhanh sẽ tìm đến chỗ này " .

Áo Tư Tạp chưa nói gì , nghe vậy liền nhíu mày , Hồ Diệp Thao lúc đấy nhìn còn thấy khó hiểu , kết quả theo tầm mắt Áo Tư Tạp nhìn xuống , thấy chính mình đang gắt gao nắm chặt bàn tay đối phương a .

Khi phản ứng được , Hồ Diệp Thao lập tức buông tay ra , lại ngượng ngùng xoa cái ót , nói vài câu xin lỗi .

Áo Tư Tạp thấy chính mình cũng rất kỳ quái , bị Diệp Thao nắm tay , từ đầu đến cuối một chút cảm giác chán ghét cũng không có , lúc trước nếu có người dám làm vậy đã bị hắn một quyền đánh bay .

" Hắn hình như bị tôi chọc giận ". Áo Tư Tạp nhún nhún vai , nói thực tùy ý , dường như cũng không quan tâm lắm .

" Thật xin lỗi , đều vì tớ mà làm liên lụy đến cậu".

Nếu không phải vì chính mình , Áo Tư Tạp sẽ không gặp phải tên kia .

" Được rồi , trở lại lớp học , nghỉ ngơi đi ." Lần này , Áo Tư Tạp chủ động kéo Hồ Diệp Thao đi , nhưng oan gia ngõ hẹp , mập mạp rốt cuộc tìm được bọn họ .

Mập mạp thở phì phò , hung tợn nói : " Bọn mày chạy đi , như thế nào lại không chạy nữa , hôm nay không cho bọn mày nhừ tử , tao không mang họ Tôn ! "

" Ha "

Lại là một tiếng cười khinh miệt , Áo Tư Tạp không dấu vết đem Hồ Diệp Thao kéo ra sau lưng mình , buồn cười nhìn một đám ô hợp trước mặt : " Mày không họ Tôn , như thế làm sao làm cháu tao được ? "

( Cách chơi chữ : Tôn là họ của tên mập mạp , cũng có nghĩa là con cháu a )

Mập mạp nghe đến tức điên , một quyền liền vung lên , Diệp Thao giãy giụa muốn đi chắn đòn , kết quả chuyện gì cũng không có phát sinh , nhưng thật ra , sau vài giây yên lặng , mập mạp hét lên thảm thiết như heo bị chọc tiết .

Áo Tư Tạp nắm lấy nắm đấm của đối thủ bằng một tay , sau đó thì nhẹ nhàng xoay người , cánh tay kia đập mạnh xuống lưng đối phương , bàn tay của mập mạp bị vặn lại , tên này ngã lăn xuống đất vì đau đớn , hét lên vô cùng thê thảm .

Bọn đàn em của mập mạp bị Áo Tư Tạp nhìn lướt qua , đều cứng ngắc không dám động đậy , bọn họ cũng không tưởng tượng lão đại cư nhiên lại ăn đau nằm lăn lộn trên mặt đất , ngươi xem ta , ta nhìn ngươi , cuối cùng là đỡ người nằm trên đất dậy rồi chạy trối chết .

Hồ Diệp Thao trợn mắt há hốc mồm nhìn đám người chạy xa , lại ngơ ngác nhìn người bạn cùng bàn , Áo Tư Tạp nhìn bộ dạng cậu , khóe miệng không khỏi nhếch lên , cười nhìn cậu .

Nguyên lai người ngồi cùng bàn với mình lại là cao thủ võ lâm ! Diệp Thao lại nhìn về phía người bạn cùng bàn , ánh mắt liền không giống bình thường , hoàn toàn là hai mắt tỏa sáng , sùng bái vô cùng , quả thực như sắp quỳ xuống bái sư đến nơi .

Cậu trước kia mỗi lần nhìn đến người khác bị bắt nạt , chính mình cũng bị bắt nạt , lúc đó thật muốn mình là cao thủ võ lâm thì hay rồi , muốn đem những tên bắt nạt đánh cho hoa rơi nước chảy , xem chúng nó còn dám đi bắt nạt người khác không a , bất quá tất cả cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi .

Áo Tư Tạp phi thường thích Hồ Diệp Thao nhìn hắn bằng bộ dáng sùng bái này , khóe miệng không chỉ giơ lên , còn nâng cằm nói như việc không có gì : " Tốt rồi , trở lại lớp thôi , nghỉ trưa".

Nhìn đồng hồ , còn có một tiếng để nghỉ ngơi , lôi kéo Hồ Diệp Thao còn ngẩn người về lớp .

Quạt trần trong lớp quay đều đều , rất nhiều học sinh dựa vào bàn nghỉ trưa , Diệp Thao tuy rằng thực hưng phấn , nhưng vừa rồi cũng trải qua một phen kinh hãi , nhịn không được mệt mỏi vẫn là kê sách ra ngủ .

Áo Tư Tạp buổi sáng ngủ thật lâu , bây giờ không mấy buồn ngủ , bất quá vẫn ghé vào bàn , nhìn Diệp Thao ngủ , hai mắt nhắm lại bộ dáng thật mềm mại , lông mi thật dài , thỉnh thoảng lại rung rung một chút , giống hai cây quả nhỏ , có chút đáng yêu .

Lại dùng cái từ ' đáng yêu ' ở trên người một nam sinh , mà một chút chán ghét cũng không có , còn có chút thích ? Hắn cảm thấy chính mình có gì đó không thích hợp , ngay cả hành động ngày hôm nay đều không bình thường , chẳng lẽ thay đổi môi trường khiến con người thay đổi lớn vậy sao ?

Vấn đề là thời điểm hắn còn ở A quốc , hắn cũng chưa gặp tình huống này nên hắn cũng chưa rõ , cũng không muốn tiếp tục suy nghĩ , cứ theo cảm giác là được dù sao hắn hiện tại thấy cậu nhóc cùng bàn này cũng thuận mắt , xem Diệp Thao ngốc ngốc một thời gian , ít nhất cũng không nhàm chán .

Vứt bỏ những cảm xúc không rõ này , Áo Tư Tạp lại nhìn chằm chằm Hồ Diệp Thao , lại bị thu hút bởi bàn tay của cậu .

Tay Hồ Diệp Thao so với tay hắn nhỏ hơn rất nhiều , lòng bàn tay bóng loáng , nhưng đầu ngón tay lại có chút thô ráp , hắn lập tức để bàn tay Diệp Thao vào lòng bàn tay mình , nhẹ nhàng mở ra , phát hiện trên mặt mỗi ngón tay đều có vết chai , loại này chính là hình thành theo năm tháng .

Hắn không thể tưởng tượng được Diệp Thao còn nhỏ thế này thì có thể làm cái gì mà tay liền thô ráp như vậy , cũng may vuốt mu bàn tay còn có thịt , vẫn mềm mại bóng loáng , hình như mẹ mình có vài loại kem dưỡng da tay , theo trí nhớ thì tay mẹ mình vẫn luôn giữ thực mềm mại , buổi tối nhất định gọi hỏi bà ấy .

Sau giấc ngủ ngon , Hồ Diệp Thao đi rửa mặt xong cũng thực có tinh thần , tiết buổi chiều cũng không có buồn ngủ . Lúc học vẫn là dùng chung sách giáo khoa, hơn nữa cậu hiện tại đối với người bạn mới này rất có hảo cảm đến mức muốn bùng nổ kiểu như.....này bạn , tôi rất vui được phục vụ bạn .

Áo Tư Tạp có hay không có sách giáo khoa cũng như nhau , dù sao hắn cũng không xem , hắn học ở đây hay không đều giống nhau , bởi làm người thừa kế tập đoàn , gia tộc thủy chung muốn an bài cho hắn xuất ngoại du học , bất quá , hắn thích cảm giác khi Diệp Thao tới gần hắn .

Trong giờ , Diệp Thao hoàn toàn không có phát hiện người ngồi cùng bàn căn bản không có xem qua sách vở , mà là vẫn nhìn cậu .

Cuối cùng khi tiếng chuông kết thúc tiết tự học cuối cùng vang lên , phòng học trong ngoài lập tức trở nên ầm ầm , mọi người đều bắt đầu thu thập túi xách trở về nhà , hoặc đi chơi bóng rổ .

Hồ Diệp Thao thuộc loại thứ nhất , tan học liền về nhà , chỉ trừ ngày nào phải trực nhật sẽ về muộn hơn .

Kỳ thật , Diệp Thao cũng không muốn trở về ngôi nhà lạnh lẽo của mình . Nhưng trừ bỏ cái nhà kia , cậu còn có khả năng đi nơi nào , hơn nữa , cậu không đúng hạn trở về nhà làm cơm chiều còn bị chửi , bị đánh , cậu không biết có phải hay không thể chất mình đặc thù , thực sự rất sợ đau , cho nên mặc kệ cha mẹ mình muốn gì , cậu đều cố gắng làm tốt , chỉ cần không bị đánh là tốt rồi .

Áo Tư Tạp ngày đầu tiên chuyển đến đây , cũng không có chuẩn bị trước cái gì , cứ trực tiếp vác cặp đi , nhưng hắn vẫn chờ Hồ Diệp Thao thu thập xong sách vở , hai người cùng nhau bước ra cửa .

" Đúng rồi , tớ còn chưa biết cậu tên gì đâu ? "

Hồ Diệp Thao hỏi có chút ngượng ngùng , cả ngày hôm nay không biết gọi người ta là gì .

" Áo Tư Tạp , hảo hảo nhớ kỹ " . Áo Tư Tạp gằn từng tiếng nói ra chính tên mình .

" Áo Tư Tạp , Áo Tư Tạp , thật là một cái tên hay" . Đã biết đối phương tên gì Diệp Thao nhắc hai lần , cảm thấy rất êm tai , cũng thấy thực mỹ mãn , vừa cười vừa nói từ biệt :

" Áo Tư Tạp , buổi sáng ngày mai gặp lại ! "

Hướng đối phương vẫy vẫy tay , sau đó lưng đeo balo liền chạy đi .

Thời điểm Hồ Diệp Thao kêu tên mình , Áo Tư Tạp lần đầu cảm thấy tên mình gọi lên lại có giai điệu êm tai như vậy , cũng cùng đối phương vẫy vẫy tay , nhìn thân ảnh đối phương khuất xa , mới đi đến một chiếc xe hơi màu đen đã chờ lâu , bề ngoài nhìn đơn giản , nhưng bên trong thập phần xa hoa , tài xế quay đầu hỏi :

" Thiếu gia trực tiếp quay đầu về nhà chứ ạ ? "

Áo Tư Tạp tùy ý dựa vào cửa sổ , không biết suy nghĩ cái gì , không chút để ý trả lời : " Đi đến Tổ Trạch , bà ngoại đã về ".

Chiếc ô tô màu đen lái xe rời khỏi cổng trường hòa vào dòng xe cộ đi đến gia tộc lớn nhất của Hương Thiên chính là Tư gia , mà Diệp Thao cũng dọc con đường này chạy về nhà .
_______________________________________

[ 16052021 ] Page update

Sorry mọi người hôm qua mải ngắm bảo bảo quá quên up truyện đến tận đêm hôm qua mới nhớ ra mà nghĩ không nên làm phiền mọi người ngủ , ngủ còn giữ da và sức khỏe hôm nay page rảnh rỗi quá ngồi up .

Mọi người đọc xong nhớ cho mama tiểu 🍑 và 🐻 một bình chọn nhớ ( có thể ấn theo dõi trang wattpad )




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com